Welcome to Một Gc Phố - Chc cc Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ...
Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 11 to 20 of 20

Thread: Đất Nghịch - Nam Qun

  1. #11
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 11





    Hai người đi song song dọc theo con đường ci nhưng theo lối mn băng qua cnh đồng cỏ. Người trước, người sau, họ men theo những hng ro. Phin nhận thấy đi ci kiểu đi ln lt đ kỳ qu v tự hỏi: tại sao lại phải đi dấu đi diếm như vậy ? V lẽ g Trọng Minh lại khng muốn để người khc trng thấy ?

    - Anh nhớ chứ hả anh Phin ? Ti c thể tin ở nơi anh sẽ bo động cho ti kịp thời, nếu thnh lnh c người tới chứ, hả ?

    - Dĩ nhin rồi ! Nhưng ti muốn biết

    Cu trả lời của Trọng Minh khiến Phin ngạc nhin:

    - Th ti cũng đang muốn biết đy !

    Vị phụ t của Mạnh Tn định hỏi thm nữa, nhưng khng kịp, Trọng Minh đ quay mnh bước vo bn trong vựa rơm. Phin lựa một chỗ kh ro bn bờ ruộng, ẩn khuất sau mấy lm cy dại um tm, thong thả ngồi xuống. Anh ta rt một điếu thuốc con mo, gi ln mi nhưng khng chm lửa.

    Mới bước vo được hai bước, Trọng Minh đ đứng sững lại. Mi rơm kh sặc sụa. Ngoi khun cửa ra vo, vựa chứa rơm rạ của ng Phi khng cn ci cửa lớn, cửa sổ no khc. Bốn vch tường xy khng đụng mi, để hở một khoảng cao c tới gần một thước. nh sng bn ngoi khng trực tiếp chiếu vo, nhưng phản chiếu hắt ngược tới pha trong mi vựa, soi sng lờ mờ. Trọng Minh đưa mắt nhn ln ấy ci s ngang. Dy treo cổ Chi Lan chắc hẳn đ vắt qua một trong mấy ci s ngang ấy.

    Chng trai khẽ rng mnh.

    Rơm vương vi khắp mặt sn nh bằng đất nện. Những cọng rơm kh, rn, ku ro rạo dưới đế giầy người đặt bước. Ci lom khom, mắt nhn chăm ch mặt đất đen, vạch rẽ cc cọng rơm, Trọng Minh thận trọng bới tm từng tất, từng phn một. Ruột nng như lửa, chng lăm le chỉ muốn chạy ra khỏi nơi nầy, cng sớm cng tốt.

    Một con t v vỗ cnh bay v v chung quanh chỗ Trọng Minh. Tiếng vỗ cnh của con cn trng nhỏ xu, khẽ l thế, m trong khoảng khng gian im lặng u uất ton mi rơm ngai ngi cũng cứ vang ln rộn rng, rất kh chịu. Lần thứ ba, chng trai quơ tay đập trng, con t v ng lăn xuống đất bị đế giầy d nt bt ngay.

    Ngay lc đ, một vật g trn nhỏ, sng lấp lnh đập vo tia mắt nhn soi mi của chng ti tử. Lượm nhanh cất vo ti vừa xong th nghe tiếng Phin hut gi bản Đm tn bến Ngự. Quay mnh thật nhanh, chng trai nhn chn, nhẹ tiến lại pha cửa, nhn ra.

    Chng li phắt ngay lại, buột miệng rủa thầm:

    - Thằng c lần !

    Chắc Phin ngồi chờ lu qu, đm ra mệt mỏi, ờ hờ bo động hơi chậm. Khoảng cch cn khng đầy trăm thước, ng L Phi, đầu đội nn rộng vnh, o sơ mi phanh nt ngực, hai ống tay vn cao, đang bước tiến lại. Hết lối chạy.

    Chng trai đưa mắt nhn quanh, lo lắng đến cực điểm. Pha trong cng gian nh vựa c một ci kệ gỗ thấp, trn chất một đống rơm lớn, sắp xếp gọn gng. Trọng Mnh chỉ cn đủ th giờ chạy bay lại, np sau đống rơm tốt ấy.

    Qui thật ! Cũng như Trọng Minh, khi bước vo bn trong vựa, ng Phi mới được hai bước cũng dừng ngay lại. ng đưa mắt nhn chiếc s ngang. Sắc mặt ng ngy ra. Người cha đang ngược dng thời gian sống trở lại cảnh rng rợn ba hm về trước. Bắp thịt trn m, trn mi ng giật từng hồi. Chắc hẳn ng đang nhớ lại lc pht gic thi thể đứa con yu, lc cắt dy đỡ n xuống, v khi m ci thn xc khng hồn của Chi Lan đặt ln đống rơm kh.

    Ngồi trong bng tối nhn ra, Trọng Minh thấy r người cha đến đy chỉ l để được tự do bung thả hồn v xc cho nỗi đau thương đứt ruột, cho niềm căm uất hận th. Thời gian lnh đạm tri qua, mối hoi nghi c vẻ như đ khiến ng L Phi lm vo ci cảnh ở ng ba đường ngơ ngc. Sự thật cng ngy cng kh biết, cng kh tm thấy cho ra. M khng c được sự thật ấy, liệu ng c dm xuống tay hạ st một người ?

    Tứ chi bất động, ng L Phi ngy người như tượng đ, trừ đi mắt rưng rưng sắp sửa tun tro lệ nng đn ng cũng c quyền khc lắm chứ ! Lịm người đi c tới gần ba pht, người cha đau khổ chợt quay ngoắt mnh bước ra. ng cắm đầu bỏ đi, khng một lần ngoảnh lại.


    Gặp bạn, Trọng Minh khẽ la:

    - Trời đất ! Anh gc địch như vậy đ hả ?

    - Xin lỗi ! Xin lỗi anh Minh ! Ti chỉ nhng đi một cht thnh ra cht xu nữa

    - Uổng cng ti dặn d năn nỉ anh mi.

    Phin cười trừ:

    - Thi bỏ qua đi, Trọng Minh ! M nầy, chuyện g gh gớm m c vẻ b mật nghẹt thở thế hả?

    Tay thọc ti o, mn m ci vật nhỏ b, lạ lạ, chng trai mỉm cười nhn bạn:

    - Chuyện g b mật ? Chuyện g gh gớm ? Khng đu ! Nhiều khi chỉ cần một thứ khng gh gớm cht no m cũng c thể khm ph ra được một thứ rất gh gớm. , thế no, anh Phin, anh biết ti nhiều, hiểu ti r lắm, phải vậy khng, anh Phin ? Vậy, xin hỏi thực anh: ci thằng bạn anh, tn Trọng Minh nầy, liệu c ci gan .. cưỡng bức một c gi khng ?

    Phin cười rn r:

    - Dĩ nhin l khng ! Trừ .. trường hợp c phản chứng !

    Giọng cười cởi mở, nồng ấm hơi men bằng hữu khng khiến được Trọng Minh vui ln cht no. Chng ci nhn một cnh hoa vng thấp thong trong cụm cỏ xanh. Trọng Minh lẩm bẩm kể lể nỗi niềm tm sự. Chỉ c hai người thong thả đặt bước trn đm cỏ m. Nhưng Phin c cảm tưởng Trọng Minh đang than thở với một người thứ ba no khc.

    - Ti yu Chi Lan hồi no cũng chẳng hay. V nng cũng đp lại tnh ti tha thiết. By giờ th mẹ nng cũng đ thng cảm. Bởi thế, nơi b hiện giờ c hai con người đối lập. Lc th đứng về pha ti, lc lại coi ti như một kẻ tử th. M ngay cả ci tn hung đồ kia chắc cũng đ sng mắt ra rồi. N chẳng cn l do g m căm hận ti được nữa.. Nhưng n vẫn cứ muốn hạ thủ ti như thường. Cn ng bố nng th

    Phin chợt thấy bạn đang ni bỗng im bặt, hỏi ngay:

    - Nhưng theo anh th liệu đy c phải l một vụ cố st khng ?

    Trọng Minh ngập ngừng. Hnh như chng đang chọn tm chữ ni ? Khng phải ! Chng cn nhắc từng chữ th đứng hơn. Mi sau, Trọng Minh mới thốt:

    - Theo ti th đng l một vụ cố st !



    ***




    Con bồ cu trắng lượn vng, thỉnh thoảng lại bốc vụt ln cao, lc lại bay l l như một tu l rụng. Da trời như tấm lụa xanh trải di v cng tận. Dưới chn nền xanh lơ dịu mắt ấy, lng Trung Quyết nổi bật với những mi nh ci nọ tiếp gip ci kia. Đứng trn cao, người ta chỉ trng thấy được những mi ngi đỏ hồng nhợt nhạt, cũ kỹ, nhẵn l. Chung quanh lng l những cnh đồng cỏ xanh m mt mắt. Trn một tấm thảm xanh m mt mắt ấy, c rất nhiều đốm trắng: đn cừu của gi Thoại.

    Đứng trn, nhất l từ trn đỉnh hn đ Chy nhn xuống, người ta c thể thu gọn vo tầm mắt phong cảnh đẹp tuyệt vời. Nhưng Giậu, Chi Thoa, chẳng ai để đến bức tranh của thin nhin nhuộm nh nắng hồng đ cả. Thấy người anh rể hụt đứng im khng ni, c b lại hỏi:

    - Anh ở lại với Chi Lan lu lắm phải khng ?

    Giậu trả lời cu hỏi đ bằng một cu hỏi khc:

    - Chi Thoa tới đy c ai biết khng ?

    - Khng ! Nhưng anh phải ni cho em biết l anh ở lại với Chi Lan c

    - Ừ, đng đấy ! Anh ở lại trong ấy với Chi Lan !

    Giậu cướp lời c b. Giọng ni lại c bực bội nhưng Chi Thoa khng nhận ra sự bực bội đ, v c b cn đang mải theo nghĩ của ring mnh:

    - Vậy th, tại sao đm qua anh khng ni ra ?

    - , tại v . tại v ci đ c ăn nhằm g, việc ring của anh m !

    Giậu cũng thừa hiểu l c b thng minh nầy chắc hẳn khng hi lng với lời giải thch hết sức mơ hồ của mnh, v vậy, anh ta phải vội v ni thm:

    - C ăn thua g ci đ hả em ? Chị Chi Lan hẹn chờ anh v Trọng Minh ở đ. Ba người sẽ gặp nhau .

    - Gặp nhau ! Cả ba người ?

    - Ừ ! C g l lạ hả Chi Thoa ? Ba người gặp nhau để ni điều phải quấy m nghe, m thng cảm với nhau. Vậy đ ! Chuyện người lớn, em cn nhỏ qu, tm hiểu lm chi !

    Trả lời đại như vậy cho n xong đi, yn tr l đnh lừa được c b, Giậu đ lầm to. Quả nhin:

    - Thế rồi anh đ lm ci g trong vựa rơm chứ ?

    Miệng hỏi, đi mắt Chi Thoa đăm chiu nghim nghị, vầng trn nhỏ cau cau, hằn xuống một đường nhăn r rệt.

    - Lm g trong vựa rơm ? , th anh v Chi Lan ngồi đợi Trọng Minh. Đợi lu lắm, c tới mười lăm pht chứ khng t đu. Mi khng thấy hắn tới. Thế l anh bỏ đi. Anh bỏ đi, - Giậu lặp lại mi hai chữ bỏ đi.

    Anh ta nhận thấy trong tia mắt Chi Thoa nhn anh long ln một nh nghi ngờ. Hoặc giả, Giậu bị mặc cảm m tưởng tượng ra như thế chăng ?
    Mi sau Trọng Minh mới đến !

    - Mi sau Trọng Minh mới đến ? Ủa, m lm sao anh biết được l mi sau cậu ấy mới đến? Lc đ anh đ bỏ đi rồi kia m ? Anh trng thấy cậu ấy hay sao ?

    - Khng ! Khng ! .. , tức l anh chỉ trng thấy cậu ấy thấp thong pha xa xa.

    Tuổi thơ dại khiến Chi Thoa khng thể nhận thấy được tnh chất loanh quanh trong cu trả lời của Giậu, nhưng c b vẫn muốn tm hiểu. Chi Thoa nhu mầy suy nghĩ:

    - Ấy, lại ci đ nữa ! Cả ci đ anh cũng khng ni cho mọi người biết. Phải ni chớ, hả anh Giậu !

    Chng trai bắt đầu sốt ruột. Giọng ni đ nhuốm đi cht phẫn nộ:

    - Ồ, phiền qu ! Em chẳng biết g cả ! Ni sao được m ni. Anh Giậu m ni ra lỡ ba em nổi giận, ng nổ sng bắn chết Trọng Minh th sao ?

    C b vẫn thản nhin, v tnh đẩy dồn ng anh rể hụt vo một ng cụt m chnh mnh cũng khng hay biết g hết:

    - Ba em bắn chết cậu Minh ? Anh sợ thế ? Lạ ! Th chnh anh, anh cũng muốn cậu ta bị bắn chết kia m. Đm qua, anh đ chẳng bắn trượt cậu ấy đ sao ?

    Giậu kh chịu ra mặt:

    - Thi ! Ni li thi mi lm g ? C điều anh chỉ muốn ni cho Chi Thoa biết l khi anh bỏ đi rồi th chị em vẫn cn sống, vẫn khỏe mạnh như anh v em vậy đ. Rồi sau, g con trai lạ kia tới, khi đ xảy ra sự g, lm sao anh biết được. Mấy điểm nầy anh cũng đu dm ni. V nếu ni ra, tất nhin tn nọ sẽ bị kết tội đấy, nhưng mọi người sẽ bảo l anh v ghen nn đặt điều ni vu. Cứ để dần d rồi ba em cũng tự khm ph ra được. Cn anh, anh sẽ khng ni g hết đu. Ni ra mọi người sẽ cho l anh v ghen tung. Cả Chi Thoa nữa, em phải hứa với anh

    - M lm sao ba em khm ph ra cho nổi. Một khi chỉ c anh Giậu v em biết được mấy ci đ thi ?

    - Dễ lắm ! C g l kh đu m khng khm ph ra nổi. Cứ đập riết, tn Minh sẽ phải th thật hết. N sẽ phải ni hết. Anh chắc chắn như vậy.

    Chi Thoa vẫn một mực khăng khăng. Em cảm thấy như đang đứng trước một bi ton đố rất kh, ngay đến cả người lớn cũng cn phải b tay lng tng, m ring em, em lại biết được cch giải đp một phần no. Khng kịp suy nghĩ, c b bảo Giậu:

    - Em sẽ ni hết !

    - Đừng ! Đừng ni nghe Chi Thoa ! V em

    - Em ci g ? Lẽ ra phải ni rồi ấy chứ !

    Liếc mắt nhn hn đ chy, Chi Thoa c cảm gic, dưới nh nắng gay gắt, mấy vết nm nằm giữa mặt thạch bn c vẻ như cng sẫm mu hơn nữa.

    Lc ngẩng ln, bộ mặt Giậu chợt khiến em sững sờ, kinh ngạc, gh sợ v cng. Khng ring g bộ ru mọc tua tủa dưới cằm, m cả đi mắt g trai đang nhn em trừng trừng nữa. Đi mắt như rực sng, một tia sng căm hờn, tn độc. Giậu rt qua hai hm răng nghiến chặt:

    - Chi Thoa chớ ni g hết. Nếu khng

    - Ni chớ ! Em sẽ ni hết cho ba hay !

    C b đối diện với người anh rể hụt, bn hn đ chy, lưng xy về pha bờ vực dựng đứng như một bức tường, su c tới năm chục thước. Bn dưới, đ tai mo nh ln chơm chởm như những mũi chng khổng lồ nhọn hoắc. Khng thấy anh ta nhch động, m thn hnh Giậu lại n ngữ trước mặt c b từ lc no, to lớn, sừng sững như một g đất. Chi Thoa thong thấy Giậu giơ thẳng một cnh tay, bn tay năm ngn to như năm quả chuối, xe ra. Y bước thm một bước.

    Liếc nhanh về pha sau lưng, Chi Thoa tot mồ hi lạnh khi nhận ra miệng vực h ra như miệng qui vật su hun ht đợi chờ. C b tht ln:

    - Ối đừng ! Anh Giậu !

  2. #12
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 12




    Trọng Minh n tồn bảo bạn:

    - Chẳng biết ba ngy nữa, liệu ti c ln sen được khng đy ?

    Mạnh Tn:

    - Dư sức ! Nữ chuyn vin ha trang lc no cũng sẵn sng t điểm cho cậu m. Nhưng với một điều kiện: cậu phải ngồi im cho người ta lm việc chứ. M thi, cậu cứ như m phải lửa thế kia th cn trng mong g được. Để ti phải cho người canh chừng, hộ vệ cậu mới được. Hở ra l cậu sa vo lưới rập của bọn người hung bạo kia liền. Tối nay, ti cho Phin tới ngủ với cậu, nghe Trọng Minh.

    - Khỏi cần, ti đ hứa với họ th thế no ti cũng tới.

    Lời ni của Trọng Minh cng thong thả chậm ri chừng no, cơn phẫn nộ li đnh của nh Gim Đốc kim đạo diễn lại cng pht tc dữ dội chừng đ.

    - Khổ gh ! Ti đ bảo cậu đừng tới đằng đ nữa m ! Cậu chẳng thương ti cht xu no hết trơn. Tiu bạc triệu vo cậu rồi đấy !

    Trọng Minh trừng mắt:

    - Rồi g nữa ! Ni tiếp đi, Tn !

    - Vả lại, dẫu sao th em b đ cũng chết rồi. Hay l cậu vẫn cn nhớ thương, tha thiết với em đến mức

    - Ừ, đng đ ! Ti cn nhớ thương, cn tha thiết nghĩ đến nng nhiều hơn nữa.
    Tội qu ! Chi Lan mới mười tm tuổi đầu, tươi mt như một ma xun nắng đẹp. Nng đang sung sướng, nng c quyền sung sướng. Vậy m một bn tay c độc no đ thng dy siết cổ nng. Trời ơi!

    Biến cố th thảm đ khiến Mạnh Tn phiền lng khng t. Nhất l n ảnh hưởng khốc hại đến Trọng Minh, người bạn thn, m cũng l cnh tay phải của anh. C nghĩa l ảnh hưởng tai hại đến hoạt động chung của cả Cng Ty điện ảnh Hong Yến do anh l Gim Đốc. Mạnh Tn khng cn biết ni g hơn.

    - D sao, cũng chỉ l một vụ tự tử. Trong đ cậu chẳng c g dnh lu, khng trch nhiệm một cht no hết.

    - Ừ, c thể l Chi Lan đ tự tử. Nhưng như vậy th cũng c khc g đu. Bỏ đi, qun đi tn v lại no đ cưỡng bức nng. Khng đu ! Khng đời no ! Bọn người kia đang cần đến ti gip một tay để họ c thể tm biết được sự thật. Cho nn, lc th họ .

    Mạnh Tn cướp lời bạn:

    - Tụi họ sẽ giết chết cậu ! Tin như thế đi Trọng Minh !

    Chng trai vẫn thản nhin, cương quyết với đ định, trơ như đ, vững như đồng.

    - Ti lại khng nghĩ như anh. Ti đ suy luận kỹ cng rồi, đ hiểu r được nhiều điểm. Giờ đy chỉ cần kiểm chứng lại coi xem sao m thi. Ni sơ sơ cho anh biết qua đy nầy: những con người đ đều l những con người bộc trực, ngay thẳng, trọng nhn cch, kiu hnh v cng. V lẽ tụi mnh, trong đời sống ct bụi bon chen, hay vờ vẫn đng kịch, lừa lọc dối tr .đủ thứ. Lu dần quen thi, cho nn, khi tiếp xc với những con người chỉ biết ni thật, lời ni thật no m khng đắng cht, ta c cảm tưởng họ l những kẻ hung bạo d man. Sự thực khng phải thế . Ti ni hợp l, tất nhin, l những con người chỉ chịu điều phải, họ sẽ nghe ti.

    Mạnh Tn định ni thm nữa, nhưng chưa kịp, đ thấy vin hương quản Đặng Sm xăm xăm đi tới. ng Ủy vin Cảnh st mầy ru nhẵn nhụi, mặc chiếc o sơ mi ka ki l thẳng nếp, dy lưng da đnh si ra bng long.

    - Cậu Trọng Minh ! Ti muốn ni với cậu một cu chuyện !

    Trọng Minh vui vẻ:

    - Xin ng hương quản cứ ni. Đối với Mạnh Tn, người bạn thn của ti đy, ti khng c điều g phải dấu diếm cả. V hiện thời, hai anh em cũng đang đề cập đến vấn đề ấy đy.

    - Cậu Minh ! Thnh thực m ni, cậu đ gặp nhiều may mắn lắm đ. Đng thế, ti chưa từng thấy ai lại may mắn như cậu. Vả lại, chắc g m ti cứ km st bn cậu m mi được. Vậy, tốt hơn hết, cậu nn rời khỏi nơi nầy đi, cng sớm cng hay đ, cậu Trọng Minh !

    - ng khuyn ti như thế ? Chnh ng hương quản khuyn ti điều đ ? Nếu vậy, kể cũng l một giải php được đấy, dễ dng lắm đấy. Ti đi khỏi nơi đy l mọi người sẽ được m cả, phải khng ng hương quản ? M người được m nhất chnh l .ng ! C điều, ti muốn nhắc để ng hương quản khỏi qun .. l, việc truy tầm hung thủ, bắt giữ n để giao cho php luật. Nhiệm vụ của ng đ, ng tnh sao ?

    Hương quản Đặng Sm lng tng:

    - Ồ, cậu Minh, cậu ..

    Chng trai thản nhin ni tiếp:

    - Cn ồ g nữa ? ng hương quản ? Ti, ti biết r ng hương quản sanh ra v lớn ln tại lng nầy. ng lun lun hnh động với danh nghĩa một con dn Trung Quyết. Danh nghĩa Ủy vin cảnh st chỉ l thứ yếu. Trường hợp biết được đch danh hung phạm, ti dm chắc rằng ng sẽ sẵn sng qun đi bộ sắc phục v ci ph hiệu nhn vin cng lực hiện ng đang mang trn người v sẽ thản nhin để cho tội c đua nhau tiếp diễn. Ti ni vậy, đng chăng, ng hương quản ?

    Lời phn quyết lạnh lng như sắt đ, kh khan như nht ba g xuống bn khiến vin hương quản nghẹn lời, đỏ mặt. Nhưng chỉ chưa đầy pht sau, Đặng Sm đ bnh tĩnh đối khẩu với Trọng Minh. Giọng ni của ng ta cũng đanh thp khng km:

    - Coi chừng đ nghe, cậu Minh ! C thực l cậu sốt sắng muốn ti truy lng ra thủ phạm ? Cậu khng e ngại g hết chứ ?

    - Qui ! ng định ni ci g thế, ti khng hiểu ?

    Đặng Sm cười nhạt:

    - Cậu m khng hiểu th cn ai hiểu ?

    - , nếu vậy th ng cũng như ng L Phi, ng vẫn hoi nghi khi ti khăng khăng ni rằng ti khng đặt chn vo trong vựa rơm buổi chiều hm đ. Vậy th ng lầm cũng như ng L Phi đ lầm. Ti đ hứa với mọi người, tối nay, chn giờ, ti sẽ c mặt, ti sẽ tới. Sự thật khng khiến ti run sợ một cht no hết thẩy. V tối nay, ti tin chắc l sự thật đ sẽ bị phanh phui hai năm r mười. Ti ước mong ng hương quản sẽ c mặt quanh quẩn nội trong khu vực đ. Chắc chắn ng sẽ c việc phải can thiệp, rồi đ ng coi.

    - Cậu c thể ni sơ qua ti nghe trước .

    - E rằng sớm qu đấy ! ng L Phi l một con người được lắm, ti biết. V ti khng muốn bn tay một người như thế phải nhng vo mu. Chỉ mong rằng tn hung phạm sẽ .gặp ng, như c lần ng đ ni v để ty quyền ng định liệu Thế no, ng nghĩ sao, ng hương quản ?

    Hương quản Đặng Sm khng d Trọng Minh lại ni năng quyết liệt như vậy. Trước thi độ trầm tĩnh, sng r như ban ngy của chng trai, Đặng Sm chẳng cn biết tnh sao, ngoi một nước gật đầu chấp nhận.

    - Thi được ! Ty cậu ! Nếu cậu muốn đa giỡn với lửa, xin cứ ty tiện. Chỉ mong cậu, nếu c th giờ, nghĩ tới lời khuyn của ti một cht. Kinh nghiệm trường đời cho biết: c nhiều sự thực .khng nn biết tới, v nhất l khng nn ni ra .




    ***





    Chi Thoa kinh hi rụng rời. Em r ln:

    - Ối ! Đừng, anh Giậu !

    Thản nhin như khng nghe tiếng g hết, g Giậu vẫn tiến bước, hai tay chĩa thẳng, trong khi c b cứ li, li mi. Mặc dầu tuổi cn non nớt, Chi Thoa cũng trực cảm được nghĩa rng rợn trong nh mắt rực sng của g thanh nin.

    Miệng vực su chỉ cn cch chừng vi thước. Trong đầu c si bỏng, nng hừng hực của Giậu chỉ vang vang c một nghĩ duy nhất: st nhn để diệt khẩu. C mỗi mnh con b nầy biết sự thực thế no m thi. Vậy chỉ c cch nầy mới khiến n im miệng được:

    - Anh Giậu !

    Tiếng r tht của Chi Thoa đ trở thnh lời van xin thống thiết. Thời gian nh chớp, sau một thong trợn trn mắt kinh hong, ngy người như con nhi bị rắn hổ thi min, c b rng mnh phản ứng do bản năng sinh tồn, lạng người qua pha tay mặt, ci thấp mnh, lướt nhanh, lọt dưới cnh tay Giậu. Nhảy mạnh ba bước, Chi Thoa đ đứng pha sau hn đ chy.

    Trong nhất thời, c b tạm thot hiểm nhờ bước chn đờ đẫn của tn anh rể. Y bước thật chậm, vi giy lại đứng sững. G tin tưởng chắc chắn con mồi sẽ khng thot khỏi tay, một cch v thức, g dừng lại m tự mnh khng biết. Giy pht nầy, pha bn kia tảng đ, nh mắt lạc thần của c b Chi Thoa khiến Giậu thch th. Từ trước đến nay, hắn chưa thấy ai phải sợ hi hắn đến mức ấy bao giờ. Nhảy nhẹ một ci, Giậu đ đặt hai chn ln tảng Đ Chy. Bng hnh lực lưỡng của hắn nổi bật ln nền trời mu xanh nhạt.

    Cũng nhảy nhẹ một bước, c b Chi Thoa tch xa hn đ lớn. Pha dưới xa, xm lng ẩn hiện, nh cửa trng chỉ cn nhỏ xinh như những mn đồ chơi của con nt. C b liếc nhn về pha đ, ước lượng khoảng cch, băn khoăn tự hỏi: Liệu chạy về kịp chăng? Lao người trườn đi như con rắn mối, Chi Thoa cắm đầu đổ xuống con dốc, khng dm ngoảnh cổ lại, tin chắc thế no tn Giậu cũng đuổi theo.

    - Chi Thoa !

    Tiếng gọi thất thanh vang ngay bn tai, Chi Thoa c cảm gic một cnh tay di sắp vươn ra, một bn tay to lớn sửa soạn chụp xuống tm chặt cổ em. Đi mắt tưởng chừng sắp lọt ra khỏi trng, tim đập như muốn ph tan lồng ngực, c b chạy m bn chn b nhỏ như bay trn mặt đất.

    Khng bắt được n l kể như hết đời ! Giậu khng ngớt lầm bầm tự nhủ như vậy. Nhưng, nhanh nhẹn như con sc, Chi Thoa lao chạy lẹ như tn, giữ nguyn khoảng cch khng đầy su thước. Khng bắt được n l nguy! G Giậu nghiến răng kn kẹt, nhn chn lao vt một ci. Hắn ngả người, soải tay, đầu ngn tay đụng vạt o cnh c b. Nhưng hnh như Chi Thoa đon biết trước được ci động tc đ của Giậu, em vọt đi nhanh hơn, đi cẳng chn b nhỏ nện mặt đất nhanh như chầy my. Đồng thời, Chi Thoa tht ln một tiếng lấy đ nhẩy vt đi.

    Mấy ngn tay chuối xứ xe ra, khi nắm lại, tm gọn được ton khng kh, đồng thời một bn chn Giậu vấp trng một m đất. G mất thăng bằng, lỡ trớn, cả người loạng chạng thm mấy bước nữa trước khi ng sng soi trn mặt cỏ.

    Chi Thoa lao mnh vun vt. C b vẫn chưa biết l mnh vừa thot khỏi trong đường tơ kẽ tc.

    Giậu lồm cồm ngồi dậy. G nhăn mặt cất tiếng nguyền rủa. Chiếc o cnh trắng, bng quần đen đ ở xa tt. Một bn tay Giậu bị đ co rch tươm mu. Giậu rt mi soa lm băng buộc tạm.

    Đầu c g trai quay cuồng đảo lộn. Bao nhiu nghĩ đan quyện vo nhau, rối như tơ v. Khi chưa biết c người trng thấy hắn vo vựa rơm, Giậu cn giữ được bnh tĩnh sng suốt , kho lo nữa. Rồi lại thm chng trai xứ lạ kia nữa. Mục tiu của mọi mũi di ngờ vực. Nhưng, by giờ đ xuất hiện Chi Thoa. Chết rồi ! V Chi Thoa, mọi b mật sẽ vỡ lở hết, đổ vỡ hết. Giậu c cảm gic như mặt đất tụt hẫng dưới bn chn, thn xc g rơi vo vực tối đen, su hun ht. Ci đầu nặng ngn cn gục xuống, hai cnh tay bung xui, đi cẳng chn chống chếnh như đặt trn một đm bng gn, Giậu loạng choạng, thất thểu l bước trn đường vắng. Đi mắt g mờ đi, cố di tia nhn về pha thn lng thn yu của g.

    Bất gic g lẩm bẩm:

    - Nguy rồi ! Khi con ranh tố co, lập tức tụi họ sẽ đến tm mnh, bắt giữ mnh. Cả một đon người sẽ p tới. Cả một đon thể. Chết rồi ! . Hừ, thằng con trai xứ lạ!


    Thằng con trai xứ lạ ! Mấy tiếng đơn giản đ cũng đủ khơi lại mối hận th. Phải, đng như thế. Bỗng nhin, từ đu, thằng con trai xứ lạ l l dẫn xc tới. Để rồi Chi Lan đổi hướng, quay đầu sang với hắn, qun hẳn lời hứa với Giậu ngy no. Rất nhiều lần, Giậu gặp hai người snh vai nhau dạo bước. V đu? V đu chứ ?

    - Ta phải giết hắn !

    Phải rồi ! Phải giết hắn ! Giết tn Trọng Minh nầy mới được ! V lần nầy khng phải l phạm tội c nữa m l .trừng trị, trừng trị một g nguyn đầu dy mối nhợ của mọi điều ngang tri. Quyết định xong, đặt được mục đch r rệt như thế, Giậu cảm thấy yn tm phần no. G mạnh bạo bước đi. Được vi bước chn, nhận thấy cần phải tranh thủ thời gian, sớm được pht no hay pht ấy, Giậu băng mnh chạy tắt qua cnh đồng cỏ, về nh.

    Giậu xộc vo nh như một cơn gi lốc. B mẹ giật mnh thảng thốt:

    - Ci g thế hả ? Sao thế hả, Giậu ? C ci g m hớt hơ hớt hải thế, Giậu ?

    - Khng, c g đu mẹ ! Nầy, mẹ hy lấy ci ti dết của con, nắm cho con mấy nắm cơm để vo, với t thịt rang, nghe mẹ. Con đi săn đy, .. vng, con phải đi săn gấp đy, mẹ . G cố mỉm nụ cười vui với b mẹ, - C con nai to lắm, mới lạc về, mẹ ơi. Nếu c ai hỏi th mẹ cứ bảo rằng con đi vắng, khng biết đi đu cả, nghe mẹ !

    B cụ hnh như linh cảm c một ci g khc thường, lạc giọng gọi:

    - Giậu !

    G con trai khng trả lời, bước nhanh vo nh trong. G nhấc khẩu sng, cầm tay, mở ngăn ko vốc một nắm đạn nht vo ti o, đồng thời cầm xấp bạc giấy, xấp bạc Giậu để dnh từ lu định để mua cho Chi Lan một chiếc c r. Mọi ci đ xong xui. Buồn rầu, g liếc nhanh một vng quanh gian nh, gian nh hắn sẽ tạm biệt một thời gian c thể l mi mi.

    Tiếng b mẹ khắc khoải:

    - Ci g thế hả Giậu ?

    - Khng ! C g đu mẹ ? Mẹ sửa soạn cho con đủ thứ chưa ?

    - Rồi !

    Vai đeo ti, vai đeo sng, g trai bước ra cửa. Chợt Giậu quay vo, m bn tay mẹ, khng ni một lời. B cụ cất tiếng run nghẹn ngo:

    - Con ni cho mẹ biết cht xu thử coi !

    - Cht xu sao được. Ni ra th di dng li thi lắm. Th cứ để vậy.

    Cắm đầu bước ra, Giậu đi một mạch trn sn đất, dọc theo mấy luống hoa. G nhấc cnh phn ro nơi cửa vườn


    Đứa con trai đ mất ht từ lc no. B mẹ vẫn cn tựa cửa ngng theo mi. Hai giọt nước mắt ứa ra lăn di trn g m nhăn nheo.

  3. #13
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 13





    Mỗi khi chiều xuống, dy ni cao pha sau lng Trung Quyết lại đổi mu sắc, từ xanh tươi sng đẹp biến thnh tm sẫm m u khiến người nhn c cảm tưởng như đ l một con qui vật thời tiền sử nằm phục sẵn rnh mồi. Nhất l lc vầng kim từ từ lặn khuất pha sau, hắt ln nh sng cn st lại, bao quanh quả ni, trng khng khc một bộ bờm lng x mu vng cho của một con mnh sư to lớn khủng khiếp. Đn chim chiều bay thật thấp như c vẻ mỏi mệt sau một ngy vỗ cnh tm mồi. Thong ci, chng đ rc kn vo trong những đm l um tm, ru rt gọi nhau về tổ.


    Mu khi xm như hơi sương, hong hn mu vng cam, rừng cy xanh đậm đ kch thch tm hồn nghệ sĩ nơi V Mạnh Tn. Nh đạo diễn, trước cảnh đẹp mơ hồ huyền ảo, đ nghĩ ngay đến một sen l tưởng. Hnh một đi nhn tnh kề vai dựa m, in đậm nt trn nền trời sắc mu tuyệt diệu, trong khung cảnh thin nhin v cng vĩ đại. Chợt anh quay sang nhn bạn:

    - Thế no, quyết định chưa ? C đi khng ?

    - Thi, đừng nhắc đến chuyện đ nữa, Tn ơi !

    Đi bạn đứng trn bờ đường lặng ngắm cảnh chiều hm. Mạnh Tn khng buồn giữ bạn ở lại nh nữa. Chng dư biết giữ Trọng Minh lại l một điều thất sch, m ni cho cng, giữ lại cũng chẳng được no. Chng chỉ thấy lo ngại cho bạn, loay hoay tm cch bảo vệ bạn:

    - By giờ th ti đ hiểu r đầu đui cu chuyện. Ti thng cảm cậu nhiều hơn, Trọng Minh ạ. Cng thng cảm, ti cng lo cho cậu. Để Phin đi với cậu, nghe. Phin được lắm, khỏe mạnh, lại can trường.

    - Cm ơn nhiều lắm Tn ! Nhưng ..ti thch đi một mnh !

    Mạnh Tn nhn bạn, lắc đầu buồn b:

    - Nghĩ cho cng th, kể ra, cậu c l.

    V chng đứng lặng ng theo bng bạn xa dần ..rồi mất ht.


    Trn con đường đi vo lng đầy bng tối chập chng, Trọng Minh đĩnh đạc đặt bước. Một thiếu phụ đứng trước sn, đang vỗ tay bộp bộp xua đn g mi g con vo chuồng. Mấy con g mi mẹ vẫn thong thả nhn chn bước trong khi mấy ch g con chạy le te, cần cổ vươn di, ci thn mnh trn xinh lắc lắc. Hnh ảnh thật đẹp, thật thanh bnh.

    Trọng Minh bng khung tự hỏi: Mnh đ thật tnh yu mến ci xm lng Trung Quyết nầy từ bao giờ v v đu mnh yu mến n?. V lại tự trả lời ngay: Cũng nhờ Chi Lan!. Chi Lan đ giải thch r cho chng biết tnh tnh của người dn tại đy. Chi Lan đ cho chng ci cha kha để mở cnh cửa b mật đi vo một x hội khc hẳn, vừa lạnh lng vừa xa cch lại vừa li cuốn đn mời.

    Chng trai thản nhin đặt bước, mắt nhn thẳng pha trước. Chng đu ngờ, nơi đầu con hẻm nhỏ, một bng đen đang ngồi phục, kin nhẫn đợi chờ. Bng Trọng Minh xuất hiện. Lập tức một nng sng đen ngm ngc ln. Thn hnh chng trai đ lọt vo đường ngắm qua lỗ chiếu mn. Ngay lc đ, tại chỗ bng đen ngồi, một bng đen khc thnh lnh xuất hiện. C tiếng th tho cất ln. Rồi ci nng sng đen ngm thụt nhanh vo biến mất.

    G Giậu thốt một cu nguyền rủa. Đoạn, g đi vng ra đầu dy nh, đặt chn ln gần m đường ci lớn. Nhn ngược nhn xui. Mặt đường vắng hoe khng một bng người. G lẩm bẩm:

    - Thi được ! Chờ n trở ra vậy !

    Trọng Minh g cửa. Cnh cửa bật mở tức thời ! ng L Phi hơi lộ vẻ ngạc nhin, nhưng cũng n người lấy lối cho chng trai bước vo.

    C tiếng b Lin:

    - Ti biết thế no cậu ấy cũng tới m !

    Thiếu phụ vẫn đứng ở chỗ cũ, vẫn thẳng người, vẫn bất động như muốn m nặng nỗi đau thương chỉ cho ring một mnh mnh. Chợt ng thấy b, Trọng Minh tưởng chừng như buổi đm qua đ ko di mi cho đến tận by giờ, khng ngưng nghỉ, khng pht giy no gin đoạn. Thật thế ! Vẫn bối cảnh đ! Vẫn chừng đ diễn vin ! , khng ! Thiếu một th đng hơn ! Chng điềm đạm:

    - Dĩ nhin ! Tại sao ti lại khng đến nhỉ ?

    Việc đi sot xt lại vựa rơm đ khiến người cha chắc chắn thm được phần no trong định. So với đm qua, ng lại cảm thấy tri tim ng, rồi danh dự bị rướm mu nhiều hơn. V cũng như đm qua khẩu sng săn hai nng bng long vẫn nằm sẵn trn mặt bn. ng L Phi ng Trọng Minh, trả lời cu chng ni:

    - V lẽ do cậu m con Chi Lan chết !

    V hai bn tay chai cứng, bất động, hnh như khiến ng cảm thấy ngứa ngy kh chịu:

    - V, nếu đng l cậu

    Trọng Minh quắc mắt:

    - ! ng ni: nếu đng l cậu ! nếu, nếu hừ ! Vậy, ti xin ni ngay rằng khng phải ti, m l một kẻ khc.

    ng L Phi giọng mệt mỏi:

    - Coi chừng đ ! Kết tội một người khng phải chuyện dễ g đu. Hiện ti đ biết được một vi điểm. Cần phải xt lại từ đầu mới được. Cẩn thận đ nghe ! Đừng ni dối v ch ! Cng ni dối, cng bị ngờ vực. Ti bo trước cho cậu biết. Bị ngờ vực l nguy đ ! Cậu đi về hướng vựa rơm, c người trng thấy r rng. Đm qua mọi người mới xt tới chỗ đ. By giờ cn g cậu ni nốt đi.

    - Giy pht nầy ti c mặt tại đy ! Như vậy chưa đủ l bằng chứng cho lng ti thnh thật hay sao ?

    - Chưa đủ ! Muốn ti tin, cậu phải c ci g thm nữa mới được. Lc đầu, ti chỉ tm hiểu l do tại sao n lại hnh động như vậy. By giờ, ti muốn biết đch kẻ no đ lm nhục con gi ti.

    - Vng ti hiểu. V nếu by giờ, ti mang lại cho ng bằng cớ xc thực.

    Dứt lời, Trọng Minh lục tm trong ti o, li ra một vật nhỏ sng lấp lnh, đặt vo giữa lng bn tay mở rộng.

    - Thưa ng L Phi ! Đy chỉ l một ci khuy o. ng c thể cho biết ci khuy nầy của ai ?

    Hơi sửng sốt ngạc nhin, người cha cầm chiếc nt o bằng đồng, trn mặt khuy nổi bật hnh đầu một con hươu. ng lật đi lật lại giữa mấy ngn tay, đưa cho vợ coi, thiếu phụ la khẽ:

    - o vt của thằng Giậu c bộ khuy y hệt !

    Trọng Minh:

    - C thể lắm, biết đu ! . , tại sao Giậu lại khng c ở đy thế ạ ?

    - Khng sao ! Cậu cứ yn tr ! Nếu cần, hắn sẽ phải giải thch

    - , vng ! Ti cũng chỉ mong muốn c thế.


    Pha bn kia, nơi sn gc lửng, cửa phng để h, c b Chi Thoa lắng tai nghe.
    Sau khi chạy bn sống bn chết, hụt cả hơi thở, về đến nh, đi m Chi Thoa nng rực, đi mắt đỏ ngầu. Nếu gặp ai, chắc hẳn em đ ni thức thời. Một lc lu sau mới lấy lại hơi thở đều ha, tim bớt đập mạnh, bnh tĩnh một cht. C b vật người, nằm p trn giường, a ln khc.

    Em đin rồi chắc ! Sao lại cho rằng Giậu c định giết em chết ?

    Giậu, từ bao lu nay vẫn tha thiết với Chi Thoa, bạn thn của em, bạn thn của Chi Lan rồi l chồng chưa cưới của Chi Lan, chị em m ! C lẽ v hm ru lởm chởm chưa kịp cạo của Giậu đ khiến c b sợ qu đến nỗi nghi lầm người bạn lớn tuổi, người anh rể tương lai vẫn qu mến em từ thuở ấu thơ chăng ?

    Nếu vậy th, tốt hơn hết l em nn im lặng, khng ni, khng kể lại với ai cu chuyện gh rợn tại hn đ chy vừa rồi. Kể lại, lỡ người nghe sẽ ph ln cười chế nhạo em l chỉ thần hồn nt thần tnh. Anh Giậu no lại nỡ đang tay đi giết chết em ?


    V thế, đến trưa, ng L Phi đi đu về, mặt đẫm mồ hi, hai tay mỏi r rời, hỏi em:

    - Sao ! Chi Thoa ! Con lm g suốt buổi sng nay vậy ?

    C b đ thản nhin trả lời:

    - Khng c g đu ba ! Như thường h ! Con nhặt rau, vo gạo, rồi sửa soạn bn ăn

    Việc xảy ra tại hn đ chy em khng hề đ động tới. Chi Thoa cho rằng ci sợ của em sẽ khng được ai tin l c l do chnh đng.

    ng Phi nhn Trọng Minh:

    - Ti đ bảo cậu ..

    Chng trai ngắt ngang lời người cha:

    - Chờ Giậu một cht đi ng. Khng c anh ta ở đy, chng ta sẽ khng lm g được đu. ng cho xin lại ci khuy đ !

    Đt ci khuy vo ti o, Trọng Minh lớn bước tiến ra pha cửa. ng L Phi lao người đứng dạng chn, chặn trước mặt chng. ng nghi chng định đo tẩu.

    - ng cứ yn tr ! Ti khng bỏ đi đu m ng ngại. Giờ đy ti cn nng lng muốn biết sự thật hơn cả ng nữa đ.

    ng L Phi thu chn lại. Trọng Minh mở rộng cnh cửa, th đầu ra ngoi, gọi lớn:

    - ng hương quản ! ng hương quản c ở đ khng ?

    Đặng Sm xuất hiện.

    Trọng Minh ni lớn:

    - ng hương quản ! Ti c cảm gic tay Giậu c vẻ khc lắm. Nhờ ng đi tm hắn về dm, ngay lập tức.

    Hai ngn tay đưa ln khẽ vuốt hng ru gọn mịn trn mp, tia mắt liếc qua vai Trọng Minh vo pha bn trong nh, Đặng Sm gật đầu bảo chng trai:

    - Được rồi ! Để ti đi tm, bảo hắn về ngay !

    Suốt ngy hm nay, vin hương quản đ đặt nhiều giả thuyết, trng chừng theo di hết người nọ tới người kia. ng đ tới nh Giậu.

    Việc nầy cũng chẳng c g l bất thường, chẳng c g đng ngạc nhin cả. Bất cứ chỗ no, bất cứ nh ai, Đặng Sm cũng thường đến viếng thăm. Thế nhưng, b mẹ Giậu đ ti xanh nt mặt. Khi trả lời vin hương quản, giọng ni của b cũng đ run run:

    - Thưa khng ! Suốt ngy hm nay chu n đi đu, ti cũng chẳng biết.

    B cụ đ ni dối. Lc Đặng Sm đi tản bộ tại gần ba rừng th chng Giậu từ nh chạy xồng xộc tới nhưng y khng trng thấy ng. B cụ đ ni dối, ắt hẳn phải c l do. Vin hương quản bước vo phng trong, giơ tay chỉ hai ci đinh lớn hng ngy vẫn treo khẩu sng săn của Giậu, quay nhn b cụ:

    - C, b cụ biết hắn đi đu m !

    - Khng biết thiệt đ, ng hương quản !

    Hỏi gặng nữa cũng v ch, chắc chắn b cũ sẽ khng ni g thm đu. Vả lại, b cụ cũng khng biết g hơn nữa m ni. Chỉ một tiếng đồng hồ sau, Đặng Sm đ biết được Giậu nằm phục ở chỗ no rồi.

    Trọng Minh:

    - Liệu c lu khng ng hương quản ?

    - Khng lu đu cậu !

    Vừa bước đi, vin hương quản vừa suy nghĩ. ng ta tự đặt mnh vo vị tr của Giậu, rồi đon ra chỗ y ẩn nấp. Đặng Sm đi vượt hết hai dy nh, quẹo vo một lối đi hẹp, men theo một hng ro dm bụp bao quanh khoảng vườn của nh ai. Ci khom người, m nhẹ như một ci bng, vin hương quản lướt đi trong khoảng tối đen dưới chn hng ro. Trn bầu trời, mảnh trăng lưỡi liềm lấp l sau một cụm my xm.

    Tia mắt tinh như mắt mo bắt gặp ngay một nh thp long nhanh trong đm tối. Đng Giậu rồi. G nằm phục chỉ cn cch c mấy thước.

    Theo thi quen, Đặng Sm đưa nhanh tay khẽ bật đầu khuy ci bao sng. Động tc my mc đ khiến vin hương quản hơi thảng thốt ngạc nhin.

    Lm g m như đi bắt cướp vậy? ng ta cất tiếng gọi, giọng ni cố gượng cho khi vang đi xa:

    - Giậu !

    G trai giật nẩy mnh, quay mặt lại, nng sng chĩa lăm lăm, ngn tay trỏ đặt sẵn ln c. Dưới nh trăng mờ ảo, Giậu cũng đ nhận ra vin hương quản, nhưng y vẫn giữ nguyn tư thế sẵn sng nổ sng.

    - Lại ngay đy, Giậu !

    - Kệ thy ti !

    Giọng ni hằn học, nặng trĩu đe dọa khiến Đặng Sm sững sờ, đồng thời ng cũng phải đề cao cảnh gic. Bn tay phải đặt ln b sng lục, Đặng Sm nhắc lại giọng quyết liệt, qut lớn hơn trước:

    - Lại đy, đi với ti, Giậu ! Mọi người đang chờ anh ở nh ng L Phi ka.

    - Để mặc ti ! Chờ g ! Cn g nữa m chờ với đợi !

    Vin hương quản tiến ln một bước.
    Mắt vẫn đeo dnh lỗ chiếu mn. Giậu khẽ nng nng sng, miệng ku lớn:

    - Ni cch no ng mới chịu hiểu hả ? Tọng mấy vin ch vo bụng nh ? ng ct đi !

    - Tất cả đang chờ anh m !

    - Mặc ! Ti khng đi ! Ở đy khoi hơn !

    Thường thường giọng ni hay tố co nội tm. m thanh tiếng Giậu the th như quất như vụt, chứng tỏ y dm bạt mạng lm liều. Nhưng Đặng Sm vẫn điềm nhin bước thm một bước, rồi bước thứ ba, tự nhủ: khng, n khng bắn đu! N khng dm đu!

    - Đi đi, Giậu. Nếu đng Trọng Minh l thủ phạm, tất nhin đm nay hắn sẽ phải th tội. Ti hứa chắc với anh như vậy đ !

    Giậu buột miệng:

    - , Trọng Minh ! Hừ !

    - Ừ, Trọng Minh hiện c mặt tại nh ng Phi. Trng n vẫn nghnh ngang kh thương lắm. Tụi mnh về ., l hắn sẽ phải th tội.

    Mấy giy đồng hồ nặng nhọc tri qua. Theo ng với mấy giy đồng hồ đ, ci mũi sng hai nng từ từ hạ xuống, Đặng Sm, tia mắt tinh lắm, ni ta lia:

    - Nhất định hai anh em mnh phải quần cho y bằng phải ni mới chịu.

    Chẳng hiểu tại sao, Giậu lại chợt bật ln một tiếng cười khan. Anh ta bỗng hỏi một cu chẳng ăn nhập vo đu cả:

    - ng c gặp con b Chi Thoa khng ?

    - Khng ! Khng thấy ! Ci con b ranh ấy th ăn chung g kia chứ ?

    - vng, ăn chung qui g đu !

    , nếu vậy th ra Chi Thoa vẫn ngậm miệng, chưa kể chuyện g hết. Như thế, cũng cn hy vọng, may ra

    Vin hương quản bước thm một bước, giơ tay nắm lẹ thn cy sng săn:

    - Thi, đi ! Đưa sng ti cầm cho !

  4. #14
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 14



    - Cậu ng bộ c vẻ thản nhin bnh tĩnh lắm nhỉ, hả cậu Trọng Minh ?

    Trọng Minh ngước ln nhn b L Phi, người vừa đặt cu hỏi lại vừa như hơi mỉm cười với chng th phải.

    - Dạ, c g m khng thản nhin bnh tĩnh chứ ạ, thưa b ?

    Thiếu phụ hơi mỉm cười ? Khng r c phải vậy khng ? B c hơi mỉm cười với Trọng Minh thật khng ? Kh m biết chắc ! Chỉ thấy r rằng, trong một thong, sắc diện thiếu phụ chợt dịu hẳn lại, trng đẹp v cng.

    Tm linh bn nhạy, cảm quan tinh tế, chng trai thnh thị xc động thực sự khi bắt gặp ci sắc diện dịu dng thong qua nhanh, rất nhanh đ. Thong qua rất nhanh nhưng cũng đủ khiến được Trọng Minh cảm thấy ci lng ấm hẳn lại. Chng thấy vững tm với nghĩ: B nầy c vẻ như muốn che chở cho mnh!. Chng trai im lặng, hn hoan với nghĩ chủ quan ấy. ng L Phi khng để nn khng biết g hết. Ring Trọng Minh, tư tưởng li đi xa, lại khiến chng thầm th tự nhủ: Trng b ấy giống Chi Lan qu ! Khi mỉm cười, ln mi trn cũng nhẹ rung như cnh bướm, đồng tiền cũng lm su một bn m, y hệt.


    Trn bếp than, ấm nước sắp si, bắt đầu reo. Lc đ trời đ chạng vạng. Mn đm đang từ từ bung xuống, im lặng, nhẹ nhng. Chiếc đn dầu lửa, sợi tim trắng m trn ngọn lửa to, tỏa nh sng chan ha.

    Trọng Minh bật thốt:

    - Chi Lan giống b y hệt !

    ng L Phi quay ngoắt mặt lại. Cu ni chng trai vừa thốt khiến ng như muốn pht đin ln. Tiến lại trước mặt chng trai, ng đưa bn tay hộ php chộp cứng ve o. Xương quai hm ng nổi hằn hai bn m:

    - Ti cấm cậu nhắc đến tn Chi Lan nữa đ !

    Trọng Minh vẫn bnh tĩnh:

    - Tại sao lại phải thế, thưa ng ? Ti c mặt ở đy đm nay cũng l với mục đch tranh luận về việc Chi Lan m. Ti cũng cng một tm trạng như ng vậy đ, thưa ng ! Cũng cn nhiều điều uẩn khc đang cần tm hiểu. Chiều hm đ, Chi Lan cần gặp ti để cho biết nhiều điều quan trọng. Những điều quan trọng ấy, buồn qu, giờ đy cn mong g biết được nữa.

    Từ từ quay mặt đi, người cha thẫn thờ rời bn tay khỏi vạt o sơ-mi trắng của chng trai đ bị v nt. Cố nn niềm đau khổ, uất hận trong lng.

    - Những điều quan trọng ? Hừ ! Nếu đng l tại những điều quan trọng đ m .

    - ng muốn ni g, ti chẳng hiểu ?

    - Cn g m khng hiểu ? Cậu tới vựa rơm gặp con gi ti ! N ni thẳng cho cậu biết l n đ được ti hứa gả cho thằng Giậu. Giữa n v cậu khng cn c thể c một ci g được nữa, thế l cậu hừ !

    - ng cứ ni tiếp: thế l ti nhẩy chồm ln m chặt lấy nng ng định ni thế chớ g, phải khng ?


    Ni xong, Trọng Minh quay nhn về pha b Lin. Chng muốn gặp tia mắt b. Thiếu phụ đ xoay mặt lại quay pha khc từ lc no.

    - Vậy ra ng b cho rằng ti c đủ can đảm để lm một việc hết sức đ hn như thế ?

    B mẹ lẩm bẩm ni như người ngủ mơ:

    - Chịu ! Ti khng biết ! Ti khng biết g nữa hết !

    Vẻ mặt tươi đẹp dịu dng hồi ny lại biến mất nhường chỗ cho một sắc diện xa vắng lạnh lng, kh hiểu, v cng kh hiểu. Trọng Minh lại cảm thấy buồn khổ hơn hết cả bao giờ.

    Việc ngồi bất động để đợi chờ, khiến ng L Phi bực bội, kh chịu. Chn tay ng ngứa ngy cần phải lm ngay một ci g đ. Với vội ci ống vố, ng lấy thuốc, cặm cụi, tỉ mỉ nhồi, vun gọn từng sợi thuốc một, xong, lại . đặt tẩu thuốc ln mặt bn. Mấy ngy nay, hơi thuốc l chỉ khiến ng thm đắng miệng.

    Ba người, khng cn g để ni với nhau nữa, đều im lặng. Thời gian như ko di thm ra. Mi sau, mới thấy quả đấm cửa bằng sứ trắng từ từ xoay một vng. Cnh cửa bật mở. Giậu bước vo.

    ng L Phi nhn ln:

    - Chu đi đu m mi by giờ mới tới?

    - Bc cứ hỏi anh hương quản đy. C một con th dữ rất nguy hiểm mới lạc về đy. Tất cả mọi người, ai nấy đều khiếp nhược khng dm lm g cả. Chu sẽ đch thn bắn hạ n cho bc coi.




    ***




    Con b Chi Thoa đu nhỉ ? Suốt cả ngy, Giậu cứ loay hoay với cu hỏi đ hoi. Cu hỏi mang nặng nghĩa đe dọa, khng khc g nơi đầu một sợi dy mục ải c lưỡi gươm sắc, nặng, treo buộc lửng lơ.

    Phải chăng g hối tiếc đ khng hạ ngay lưỡi gươm đ xuống, đ để sẩy mất dịp may, cả kiếp người mới c một lần, dịp may .đẩy con b rơi xuống vực su, m khng một người no hay biết. Bất qu, mọi người cũng sẽ chỉ kho nhau: tai nạn, đng l một tai nạn .v hụt chn. Rồi thi !

    Sau mấy cu trao đổi, Giậu biết chắc l c b vẫn chưa ni g hết. Niềm băn khoăn lo lắng, giờ pht khắc khoải bồn chồn, tm trạng của một người đặt chn vo hang cọp, bay biến hết Nếu vậy, cn c thể vớt vt được, cn hy vọng cứu vn được tnh thế. Nhưng phải hnh động thật lẹ, thật cấp kỳ. G trai xứ lạ kia phải chết, chết thật mau mới được. Người chết khng ni được bao giờ, kể g đến việc ở đ m ci, m tự biện hộ. Người chết l hết chuyện. Ai hơi đu m hỏi han thắc mắc mi lm g ? . Giậu ngẩng nhn ngay mặt Trọng Minh. Hắn lại cn nhếch mi mỉm một nụ cười nữa l khc. Nụ cười của kẻ thắng nhn kẻ chiến bại.

    Trọng Minh lớn tiếng, ni với tất cả mọi người:

    - Ti trn trọng nhắc lại, nhắc lại một lần nữa với qu vị rằng: chiều hm đ ti khng đi tới vựa rơm. V lẽ đ hứa với c bạn đồng nghiệp của ti, c Bạch Phụng, như thế. V cũng v giữ lời hứa, ti khng tới để đến nỗi sự việc đng tiếc mới xảy ra.

    - Con b Li đ trng thấy cậu m !

    - Đng ! C Li đ trng thấy ti đi về hướng đ. Như vậy vẫn chưa c nghĩa l ...

    Đm nay, ngoi việc tự biện hộ, đấu l để tự vệ, Trọng Minh cn c định tấn cng. Khi đặt chn bước vo đy, hồi ny, chng nhận ra vẫn khung cảnh cũ, vẫn cc diễn vin cũ, tưởng chừng như mn bi kịch buổi đm vừa qua chưa chấm dứt, vẫn ko di cho tới tận by giờ. Chng trai muốn diễn xuất tiếp chỗ tạm ngưng hồi đm qua, v chng mong muốn nhất l g Giậu sẽ lại nổi nng Anh chng nầy lạnh lng buộc tội:

    - Chnh ti, ti biết l hắn c đi tới vựa rơm.

    Lời ni từ miệng Giậu thốt ra khiến mọi người bng hong sửng sốt. Từ lc khởi thủy cho đến by giờ, đy l lần thứ nhất Giậu xc nhận sự c tội của Trọng Minh.
    ng L Phi đứng phắt dậy:

    - Sao ? Chu ni sao ?

    - Chu biết hắn đ vo vựa rơm.

    - Ủa ! Thế tại sao anh khng ni ngay từ lc đầu ? Cu thắc mắc nầy l của Đặng Sm.

    - ng khng biết g cả. Ti muốn để dnh đến lc sau cht mới buộc tội, cho hắn hết đường chối ci. Ni ngay từ lc đầu ! Hừ ! Ni ngay từ lc đầu để cc người sẽ bảo rằng v ghen m ti hăm hở buộc chết cho y, v ghen m ti đặt điều cho tn tnh địch. Vả lại, ti cho rằng lời chứng của c Li cũng đủ lắm rồi. Ai ngờ hắn lại gan l đến cỡ đ. Th ra, - Giậu quay nhn ng Phi, - bc ! Hắn biết được chỗ yếu của bc l: một khi cn c điều nghi hoặc, bc sẽ khng giết hắn vội đu.

    Vin hương quản Đặng Sm khng ưa ci lối biện thuyết hng hồn trơn tru như nước chảy nầy. Thực tế hơn, ng hỏi st đến tận nơi:

    - Anh ni anh biết hắn đi tới vựa rơm rồi vo đ ? Anh biết trong trường hợp như thế no ?

    - Trường hợp no m ti biết đch được ? Đy, dễ lắm ! Nầy nh ! ng hương quản ! Giậu mỉm một nụ cười x giao ng tha thứ cho ti điểm nầy, nghe ! Ti đ trộm php ng đi đặt mấy ci bẫy cầy hương tại ba rừng gần bi cỏ nh gi Thoại. Đứng ở chỗ g đất cao chỗ ba rừng ấy, c thể nhn tới cửa vựa rơm nh bc Phi được. Lc đ vo khoảng 6 giờ chiều, ti trng r Trọng Minh tiến vo vựa rơm. R rng hắn đưa tay ko cnh cửa vựa m.

    - C đng l Trọng Minh khng ? Chắc khng ?

    - Chắc !

    Sắc mặt ng L Phi ti mt. ng bước một bước tới bn khẩu sng vẫn nằm im trn bn.

    Trọng Minh la ln:

    - Lo ! N ni lo đấy ! Hắn lừa dối cc ng đấy ! Đy, ti xin chứng minh !

    Tiếng ni lớn của Trọng Minh hm sc nhiều m thanh thnh thực. Giọng la đ nghe khng phải giọng l của một người đang run sợ. Tri hẳn thế, m thanh tiếng ni ngầm chứa một sự thật ! V sự thật đ l: oan, bị kết tội oan !

    m thanh rổn rảng như chung đổ hồi ấy khiến ng L Phi chợt cảm thấy xc động. ng khựng ngay lại cng một lc với vin hương quản. Đặng Sm đ định chồm tới ngăn giữ ng L Phi. Giy pht ngập ngừng đ, Giậu kinh hi nhất.

    Mọi người do dự một pht l hắn bị nguy một pht. V vậy, hắn cố gắng ph tan giy pht ngập ngừng đ bằng mọi cch. Qut ln chẳng hạn:

    - Đừng nghe n ! Thằng nầy ni kho lắm ! Đừng nghe n ! V xin tất cả đừng qun rằng n l một tay đng kịch rất ti. Đng kịch ! Nghề ruột của hắn m !

    Lập luận của Giậu đ c hiệu quả. nh mắt của ng L Phi gườm gườm. Nt mặt ng đanh lại. Trọng Minh ni ngay:

    - Ti xin chứng minh !

    Vin hương quản hối thc:

    - Th chứng minh đi !

    - Hồi 6 giờ chiều hm đ, ti cng với hai người bạn ti l V Mạnh Tn, Trần Phin, li hi lm việc cho đến tối mịt kia m ! Khng tin, cc ng cứ đi hỏi họ thử coi !

    Giậu lại ht ln:

    - Cc bạn n ! Ha ! Ha ! Dĩ nhin l cc bạn n sẽ phải ni tốt cho n chứ ! Ring ti, ti đch mắt trng thấy n bước vo trong vựa rơm.

    ng L Phi lại ngập ngừng thấy r. B L Phi nhch động thn mnh khiến mọi người ch , ngạc nhin. Thiếu phụ sp lại bn bn, chộp lẹ khẩu sng của chồng. Khng để ng L Phi kịp phản đối, b ni chặn ngay:

    - Để mnh khỏi hấp tấp hnh động khng kịp suy nghĩ kỹ, gy việc đng tiếc rồi c muốn lấy lại cũng khng cn được nữa !

    ng L Phi trừng mắt nhn vợ:

    - Đưa cho anh, mnh !

    - Khng !

    V m chặt khẩu sng p vo mnh, b mẹ ni tiếp:

    - Để nghe cậu ấy ni nốt đ no ! Em cho rằng cậu ta chưa ni hết đu. Em linh cảm thấy r như thế !

    Trọng Minh khẽ gật đầu:

    - Quả c thế ! B nhận xt rất đng ! Ti chưa ni hết! Tại đy, c một kẻ đ ni dối ! C một kẻ đ cố lm cho mọi người tin rằng chnh ti đ đch thn bước vo vựa rơm. Tất nhin cc vị sẽ hỏi: hắn lm thế, hắn ni dối nhằm mục đch g?

    Liếc mắt, Trọng Minh lại thấy Giậu nắm chặt hai bn tay. G lại c ci nt mặt hầm hừ, đằng đằng st kh y hệt tối hm trước, khng cn ci vẻ nghnh ngang tự mn như lc mới bước vo nữa. Chng m thầm thch th, lẩm bẩm: Cảnh diễn xuất khng bị gin đoạn một chỗ no !

    B Lin hỏi ngay:

    - ! Nhưng kẻ đ lm thế v l do g ?

    - Để che giấu điểm cốt yếu nầy: một kẻ khc đ bước vo trong vựa rơm chứ khng phải ti ! C đng thế khng, hả .anh Giậu ?

    G trai lao vt người như con beo gấm chồm tới con mồi. Một cnh tay vung ln, nhưng Trọng Minh đ sẵn sng đn đợi.

    Lẹ lng như con vượn, chng ci mnh n thot, đồng thời tống một quả đấm trng bụng trn, st ngực địch thủ, chếch về pha dạ dy. Giậu hự khan một tiếng, nghẹt cả hơi thở. Y h miệng định ni ci g đ, nhưng chỉ pht ra những tiếng ớ . c tới nửa pht sau, anh ta mới ni ra tiếng, lắp ba lắp bắp:

    - Trời ơi ! Mọi người lại .đi nghe n ka . ! Nghe một thằng con trai xứ lạ . ! Chnh ..hắn ! Chnh hắn ..đ giết .Chi Lan !

    Trọng Minh ci ngay. Chng linh cảm l mnh đang chiếm ưu thế. Ưu thế rất mỏng manh, cần phải giữ lấy, cần phải bảo vệ cho bằng được ci ưu thế ấy.

    - Khng ! Ti khng giết nng ! Anh biết điều đ hơn ai hết. V chnh anh đ c mặt trong vựa rơm !

    - Tao ?

    - Đng ! Chnh anh đ bước vo trong đ ! Chnh anh đ cưỡng hiếp Chi Lan. Khi bị anh cưỡng hiếp, Chi Lan đ van ni, đ từ chối rồi giằng giật vung vt, khiến anh bị rớt mất một thứ. V ci thứ đ, ti đ lượm được đy.

    - Rớt ci g ?

    Giọng ni hoảng hốt khc thường của Giậu, khi bị ging một đn tm l hết sức bất ngờ, đ tố co anh r rệt. Tiếng ni thảng thốt hơi vội đ khc g đu một lời tự th !

    - Một ci khuy o m b L Phi đ nhận ra được xuất xứ. Tới gần đy v lm ơn cho xem o vt của anh !

    Hiện tại, trong gian nh rộng, hnh như chỉ cn c hai người: Trọng Minh v Giậu. Cc người đứng quanh, ngậm miệng, gương mắt nhn sự việc diễn ra trước mắt khng khc những khn giả đứng xem một mn kịch.

    Sự thật, sự thật m bao nhiu người mất cng tm kiếm sắp sửa xuất hiện nguyn hnh. Thời gian chỉ cn tnh được bằng giy đồng hồ. Chng rể hụt, mặt ci xuống chăm ch ng chiếc khuy nhưng lại liếc rất nhanh ra pha cửa. Ủy vin Cảnh st Đặng Sm đ n ngữ ở đ từ bao giờ, đứng dựa lưng vo cnh gỗ.

    - C thể l ti đ để tuột mất chiếc khuy nầy. Nhưng, như vậy khng c nghĩa l .


    Đối với ng L Phi, sự việc đột biến nhanh qu khiến ng khng cn tỉnh to nhận thức r rệt được g nữa. B Lin th cứ ngy người m chặt khẩu sng săn của chồng. B m chặt lắm, cc ngn tay bấu chắc thn sng, trắng bệch ra m b cũng chẳng hay.

    - C nghĩa lắm chứ, anh Giậu ! C nghĩa lắm, v ti đ lượm được n dưới lớp rơm, đng chỗ anh đ cưỡng bức Chi Lan. Nầy, nhn cho r đi !

    Trọng Minh xa bn tay. Chiếc khuy bằng đồng nhỏ nht chẳng nghĩa l g nhưng giy pht nầy n trở thnh quan trọng trn mức tưởng tượng.

    - Đ, mọi người nghe ti ni c đng khng ? Tn nầy n tinh ranh quỷ quyệt lắm m. Ci khuy khng đng g nầy, c thể l n đ lượm được bất cứ tại một chỗ no đ, rồi by giờ bịa đặt ni lung tung. Đng rồi ! Ti mới đnh tuột mất tối hm qua tại đy, chắc thế ! . Ơ ka, lạ qu ! Tất cả mọi người c vẻ như muốn tin lời n ni lo chắc. Th xin cứ nghĩ lại thử coi ! Đứa no đ hẹn h với Chi Lan? V Chi Lan nng lng mong đợi ai đến ? N hay ti ? Con b Li đ ni g, hả ?

    Lời go tht như của kẻ đin khng, lc lại trầm xuống, trĩu nặng lo u, rơi vo khng gian trống rỗng. Giậu hốt hoảng quay mặt ngơ ngc tm tia mắt của mọi người. Ai nấy đều quay mặt nhn chỗ khc.

    Tiếng Trọng Minh vang ln lồng lộng:

    - By giờ chắc hẳn qu vị đ thức được v l do g tn nầy lại hăm hở, sốt sắng buộc tội c cho ti rồi chứ ? Chi Lan chết một cch thảm khốc. Cc vị muốn tm ra ngay thủ phạm để trt hết hận th. Đ c sẵn ti lm mục tiu, tiện qu ! Tn Giậu nầy cũng đ biết lợi dụng tnh hnh nng bỏng đ để chiếm ưu thế ! Hừ !

    Im lặng. Chỉ nghe r tiếng ấm nước si ng ục trn bếp than hồng. Ngọn đn dầu lửa hnh như tỏa thm nh sng. Bng mấy người trn vch tường in đậm nt nhiều hơn.

    Căn nh của ng L Phi khng c lầu. Chỉ c một khoảnh sn gc lửng. Trn sn gc lửng c hai căn buồng nhỏ. Một cnh cửa trn đ ku kt một tiếng. Tiếng động đột ngột lẻ loi khiến mọi người giật tht mnh, quay đầu lại.

    Trn đầu cầu thang, xuất hiện .. Chi Thoa. Đi mắt c b mở thao lo nhn mọi người đang đứng rải rc trong bốn gc nh, im lm như những pho tượng bụt. Hai tay c b nu chặt lan can cầu thang. Ci miệng xinh xinh chợt thốt:

    - Chiều hm đ, anh Giậu đ vo trong vựa rơm.

  5. #15
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 15





    ng L Phi đưa tay vớ khẩu sng. Giờ đy sự việc đ r rng. Người cha cảm thấy đủ bnh tĩnh xuống tay trừng trị thủ phạm đ giết chết con ng. ng thấy cần thiết phải lm việc đ ngay lập tức. ng cần được tự tay nổ sng, đch mắt trng thấy tn Giậu gục xuống. Nhưng b L Phi vẫn m khư khư khẩu sng di.

    - Mnh đưa đy !

    - Khng !

    - Sao vậy ?

    - Sự việc đu đ kết thc. Anh muốn biết r sự thật từ đầu ch cuối, phải khng no ? Vậy cứ tiếp tục đi tới nữa đi. D c phải đau khổ tới mức no cũng cứ được m ! Chng mnh sẵn sng chịu đựng đau khổ, phải khng anh ? . Nầy, Chi Thoa, đi ln ngủ đi, con !

    Thiếu phụ quay nhn Giậu:

    - No, by giờ đến phin ti hỏi anh, nghe ! Giậu ! Anh phải ni cho thật ! C phải anh định giết lun cả con Chi Thoa nữa, đng khng ?

    Chng rể qu tn Giậu đứng im khng trả lời. Nt mặt y ngy dạị, tia mắt lạc thần. Anh ta c cảm gic nền đất dưới chn như đang rạn nứt sụt dần xuống.

    Trọng Minh thấy vậy, sp tới. Chng vung tay đnh hai ci tt tai, rồi ba, rồi bốn mười ci, bm bốp vo m Giậu khiến y lảo đảo, mất thăng bằng, chới với như người say rượu. Bao nhiu uất ức dồn hết cả ra hai bn tay, Trọng Minh vẫn chưa hả được khối hận trong lng. Vin hương quản Đặng Sm phải nhảy xổ lại.

    - Thi đi, cậu Minh !

    - Nhưng n cứ ngậm miệng kia chứ ! Mầy khng chịu ni, tao đnh nt xương ! Sao ? C phải mầy định giết lun cả em nhỏ kia nữa, đng khng?

    - Khng ! Khng đu ! Ti khng c định giết Chi Thoa đu ! Ti chỉ muốn em b ấy im đi khng ni g hết m thi. Nhưng .c b đ sợ qu nn

    B L Phi:

    - Cn khng nữa ! Vậy th tại sao anh lại rủ con nhỏ tới tận hn Đ Chy lận?

    Giậu bất gic nhn vai, trề đi mi dầy. Tất cả mọi sự, giờ pht nầy đy, cn c g l hệ trọng cần phải k n giữ gn nữa. G lạnh lng đp:

    - Ti cũng chẳng r tại sao. C lẽ chợt nghĩ rằng chỗ đ l nơi thuận tiện nhất.

    - Chớ khng phải v l do pha sau hn Đ Chy l ci vực thẳm su gần năm chục thước ? Hả anh Giậu ?

    Anh Giậu ! Anh Giậu ! Qua tiếng gọi tn g trai từ miệng thiếu phụ, người ta cảm nhận thấy ngay một ci g hết sức gh tởm, một sắc thi thất vọng chn chường, xen lẫn niềm th hận v bin v nhất l một niềm thống khổ như đ biến thnh da thịt.

    Giậu đ được ng b L Phi coi như con ruột. Giờ đy chnh Giậu lại phản ng b.

    - Anh đừng tưởng lầm ! Con nhỏ cũng đ hiểu hết. M chnh anh, anh cũng đ hiểu hơn ai tất cả: c một cch hữu hiệu nhất để khiến con b im miệng đi l . Trời ơi ! Hai đứa con ti Anh muốn giết lun cả hai đứa con ti m.

    ng L Phi ln tiếng. Lời ni của ng chỉ lọt qua kẽ răng v đi mi vẫn bất động:

    - Đưa sng cho ti, mnh ! Thằng nầy khng đng sống thm một pht no nữa!

    Vẻ quyết liệt in r trn nt mặt đanh lại, lời ni hết sức lạnh lng, niềm đau khổ bo gan x ruột như đ biến thiếu phụ thnh tượng đ. Một tượng đ biết ni. Người mẹ nhấn mạnh:

    - Về con Chi Lan ! Ti muốn biết thm nữa !

    Khng ring g b. Cả g rể hụt, g cũng muốn, g cũng cảm thấy cần phải trt bỏ ngay ci thể khối nặng như đ tảng chận đ, g cũng thm kht thot ly khỏi vng vy hm ngột ngạt của sự việc b mật đắng cay. Giậu nhn b Lin, giọng g ni nghe như giọng một người ốm nặng:

    - Bc muốn biết những g đy ?

    - Tất cả !

    - Cho ti ngồi xuống đ !

    Giậu ko một chiếc ghế dựa lại gần, bung người ngồi phịch xuống. Đi mắt g nhn chăm ch nền nh. Mọi người đứng vy chung quay, nhn thẳng mặt g. Ai nấy đều im lặng, lắng tai nghe Giậu thuật lại sự việc như một người thầm th kể lời tm sự.

    Cu chuyện của Giậu, với giọng kể lể thầm th m dịu như người ru em, mang nặng một vẻ g buồn th thiết, no lng. Thm nữa, dng điệu của một thanh nin lực lưỡng, giờ đy ngồi gục đầu tuyệt vọng, một kẻ chiến bại đau thương, rm người ngồi co ro trn ghế. Cảnh tượng đ xc động lng người, gy một cảm gic buồn thương no ruột !

    ng L Phi sốt ruột ra mặt. Lời kể lể tm sự của Giậu, thay g khiến ng buồn rầu đau xt, lại chỉ lm ng cảm thấy kh chịu. Qua lời ni chuyện, người cha c cảm tưởng đ l một đứa con gi nh ai, khng phải con Chi Lan ng. Một Chi Lan lạ hoắc m ng khng hề biết bao giờ. Đng như Trọng Minh ni: con gi trong nh thay đổi, nhất l về phương diện tm l, cha mẹ kh m thấy được sự thay đổi đ. Ngay cả về thn xc, đứa con d c theo thời gian, tăng trưởng thm nhiều, dưới mắt song thn, bao giờ chng cũng hy cn b t. Chỉ c người ngoi, t thấy được chng hằng ngy, hng thng, hng năm, c khi hng vi năm, khi được gặp lại, mới bật thốt ra: Trời ! Con nhỏ (hay thằng nhỏ) mau lớn dữ h ! Trng lạ hẳn đi !


    Bất gic trong lng ng dng ln một niềm hờn ghen rất kh chịu. Người cha cau mặt:

    - Rồi sao nữa ?

    - Thế rồi, đon người xa lạ ở đu đ n n ko tới, xe cộ ầm ầm đồ đạc chất đầy nghẹt. Họ cắm lều hạ trại, nghiễm nhin chiếm ngụ nghnh ngang trong thn lng của chng ta, từ xưa tới nay, vẫn thanh bnh yn tĩnh. Bc Phi ! Chắc bc cũng chưa qun: hm đầu, khi mới đặt chn ln phần đất nầy, trng thấy chng ta, họ đ giương mắt nhn như thể nhn những con dị th - Người kể chuyện lắc đầu buồn b, - V yu qu Chi Lan qu nn ti nhận ra ngay, nơi nng, đ c một sự thay đổi. Cht xu thi, lc đầu, nhưng quả thật người vợ chưa cưới của ti đ bắt đầu thay đổi. Chi Lan thảng thốt sợ hi hoặc đi khi thụt lui lại như c cưỡng chống lc ti muốn m ấp nng trong vng tay. Nhiều lần Chi Lan lại c gắt gỏng bực bội khi ti chưa kịp hiểu ra nng định ni g. Ti chợt thấy tri tim nhi buốt. Khng phải ti ghen. Chưa, chưa c g đng để ti ghen hết, nhưng nghi th thật tnh ti cảm thấy hnh như đ c một ci g đe dọa. Thật hi hng ! Ti liền để theo di d xt Chi Lan. V, trời ơi ! Nhiều lần ti đ trng thấy hai người nắm tay nhau đi dạo.

    Giậu thốt nhin ngưng bặt. Mọi người đứng quanh, khng ai rỉ răng ni một lời. Hơi thở cũng nhẹ hẳn đi. Họ khắc khoải đợi chờ.

    - Ti khng hiểu tại sao, ti chỉ thấy giận Chi Lan thay v chĩa mũi di căm hờn vo người con trai xứ lạ ? Khng biết v đu m ti lại qun khuấy đi mất l trong phng ti lc no cũng c một cy sng săn lắp đạn sẵn sng ? Ti yu Chi Lan, ti qu trọng, tn thờ nng, đồng thời cũng khao kht nng lắm nhưng ti vẫn kin tm gắng đợi. Một thng kể l lu, nhưng cũng c thể ni l rất chng. Đon người xa lạ kia, trước sau rồi cũng cuốn gi ln đường hy vọng hai đứa sẽ lại cng nhau u yếm như xưa .

    Tiếng ng L Phi:

    - Nhưng rồi tại sao lại

    - Cũng v lời ni, một lời ni của nng m xảy ra nng nổi. Bữa đ ti nấp kn một chỗ. Chi Lan tung tăng đi tới chỗ hẹn với g trai lạ, miệng ht nho nhỏ. Nghiệt ng hơn nữa, nng lại mỉm cười. Một nụ cười rất lạ, ti chưa từng thấy bao giờ. Ngồi trong bụi rậm nhn ra, ti lạnh người nhận ra rằng nụ cười xinh đẹp ấy khng phải l dnh cho ti Lu lắm, c hơn tiếng đồng hồ, g trai kia khng tới. Mi cũng chẳng thấy bng dng hắn đu. Ti rời chỗ nấp, quyết định vo hỏi Chi Lan, yu cầu nng giải thch thi độ. V ..ti đ bước vo trong vựa rơm

    Giậu ngẩng mặt nhn ln. Tia mắt anh ta như bao phủ một đm my mờ. Nhn thẳng trước mặt, nhưng chắc chắn g khng trng thấy một vật g hết. Giậu đang sống lại những giy pht gh gớm nhất đời mnh. G đang sống lại một cơn c mộng c thực. Cơn c mộng, tấn đại bi kịch do hắn thủ vai chnh. V tấn bi kịch ti diễn từng mn, từng cảnh từ lc khởi đầu




    ***




    Chi Lan giật mnh:

    - Ối ! Anh Giậu !

    Qui tay khp cnh cửa gỗ ẩm mục phủ ru xanh, Giậu ngập ngừng khi nghe c gi thảng thốt cất tiếng gọi tn mnh thất thanh. G cố nn giận:

    - Chi Lan đu c chờ đợi anh, phải khng ?

    - Ừ, đng thế !

    - Ti biết em đang nng lng chờ người khc m ! Đừng chối nữa nghe !

    Trn một chiếc thng gỗ cũ, Chi Lan ngồi bất động. Chiếc o sơ-mi-dt bằng vải phin nn để lộ hai cnh tay trắng hồng khỏe mạnh. Chiếc quần crpe đen lng mịn in hằn cặp gi thun nuột, đẫy đ, căng trn nhựa sống. Đi săng-đan da mu c ph sữa, hai quai bắt tro, cng lm tăng nước da trắng nn n của hai bn chn ngn xinh xinh, mng khng sơn phết m vẫn thắm đẹp mu hồng phớt. C gi tay cầm một cọng rơm, lơ đng đưa ln miệng nhấm nhấm.

    Chi Lan khng phản ứng theo như Giậu đ dự đon:

    - Em đu c chối. Đng như thế ! Hiện em đang chờ đợi một người.

    - Ti biết l ai rồi.

    - Anh đ biết th cng tiện qu. Em cũng đ định ni cho anh hay từ mấy bữa trước. Nhưng cứ e ngại rụt r mi. By giờ, tiện gặp anh ở đy, Chi Lan xin lỗi anh !

    Giậu khng ngờ Chi Lan lại bnh tĩnh thản nhin đến thế ? Tại sao nng lại khng tm cch ci v với mnh ? Tại sao nng lại khng cần dấu diếm g hết thế ? Th Chi Lan cứ ci lẽ với mnh, cứ ni dối mnh đi cn hơn l c ci thi độ thản nhin như khng thế kia.
    Đng như vậy ! Chi Lan thản nhin một cch thật ngy thơ, thật trong trắng hồn nhin, khng giả dối, khng gượng gạo. Đức tnh đặc biệt bẩm sinh của thanh nin, thiếu nữ, con chu người dn lng Trung Quyết thể hiện ra ngoi bằng ci thản nhin đ. Thản nhin một cch thật cởi mở, một cch thật cng khai, khng dấu diếm. Chng vị hn phu ngỡ ngng trước một Chi Lan v cng xa lạ, một Chi Lan chng ta chưa hề được biết bao giờ, nhưng trong thm tm chng trai thn d vẫn ham muốn, vẫn ngấm ngầm đặt hết hy vọng.

    - Ka Chi Lan! Hai chng ta đ c lời đnh ước với nhau. Lm sao lại c thể c g được giữa em v người đ.

    nh mắt c gi sng ln nghim trọng:

    - C chứ ! C nhiều lắm chứ ! Anh Giậu ! Lan xin ni thẳng với anh, mong anh đừng giận. Khi Lan nhận lời hứa hn với anh, Lan rất thnh thật. C điều .by giờ, Lan xin anh hủy bỏ cho Lan lời hứa đ ! Kịp nghĩ lại, Lan nhận thấy rằng, chng ta khng thể .

    - Hủy bỏ ? Khng bao giờ !

    Đối với Chi Lan, với tm hồn đơn sơn giản dị của một c gi mới lớn, chưa hề biết thế no l những nỗi khc mắc của trường đời, lập trường cương quyết của Giậu khng chịu cho hủy bỏ lời hứa hn khiến nng trn xoe mắt kinh ngạc. Chi Lan liệng bỏ cọng rơm đ nhấm nt:

    - Lan khng thể l của anh được đu ? Em đ thuộc về người đ rồi !

    - Chi Lan ni sao ?

    Mặt trời chiếu nh sng chi chang trn mi, khiến bn trong vựa nồng đượm ton mi rơm ngai ngi. Giậu biến sắc mặt, lắp bắp:

    - Chi Lan đ thuộc về người đ rồi ?

    C gi thức rằng Giậu hiểu sai nghĩa cu ni của mnh, vội vng:

    - Thuộc về người đ nhưng khng phải theo như lối anh nghĩ đu.

    Giậu cảm thấy một cơn bo tố nổi dậy trong lng. Tự i của kẻ lm trai bị tổn thương đến cng cực, nhất l kẻ lm trai ấy lại l chồng chưa cưới của c gi đang đứng trước mặt. M c gi ấy, chnh vị hn th của mnh lại ni ra miệng những lời thẳng thắn nhưng rất bội bạc đ.

    Sắc diện v thi độ điềm tĩnh của Chi Lan khiến Giậu căm giận thấu xương. Khe mi anh ta nhếch ln khiến ci miệng mo m, tạo thnh một nếp nhăn tn độc.

    G trai tiến lại, đưa tay tm chặt hai vai nng lắc lắc .

    Đầu v tc Chi Lan bị giật từ pha trước ra pha sau như đầu tc một con bp b hnh nộm bị ko thật mạnh.

    Mi tc nu ng ả đa với ln nh sng từ pha nc vựa hắt xuống lấp long như nh bạc. Đẹp v cng, v khiu gợi v cng. Vậy m c gi đẹp v khiu gợi nầy lại chỉ mong gần gụi một người khc. Giậu cảm thấy muốn bp cho nt vụn ci bộ mặt tuyệt mỹ kia. V, đi mắt nu mở thật lớn của ci bộ mặt đ giương ln nhn g trừng trừng như thch đố: Ừ đ, lm g th lm đi ! Đối với ti, anh khng cn l g nữa hết !

    Giậu nghiến răng:

    - Khng ! Em khng thể no thuộc về thằng đ được.

    Chi Lan vẫn hồn nhin:

    - Anh buồn lắm hả anh Giậu ? Em cũng thương anh lắm nhưng chẳng biết lm sao by giờ.

    - Em khng thể thuộc về thằng đ được !

    Mấy đầu ngn tay của Giậu, một cch v thức, bm chặt trn bờ vai trn, bấm su vo ln da thịt tươi mơn mởn. Dưới đi mắt rực lửa, ln da ngực Chi Lan trắng như mỡ đọng, mịn như nhung, phập phồng như đi chim bồ cu trắng bị giam hm trong đi tay một đứa trẻ nghịch ngợm.

    - Anh Giậu, đau em !

    Sắc diện g trai ngy ra, hnh như khng nghe cả tiếng Chi Lan la ln v đau đớn. C khiu khch, thch đố ti m! nghĩ đ vang ln cht cha trong đầu c si sục, điều khiển mọi động tc bạo hnh của Giậu. Tri hẳn năm pht trước đy, lc mới bước vo, g vị hn phu chỉ chờ chực để sẵn sng tha thứ, sẵn sng qun đi tất cả mối hận trong lng. Một ci đẩy mạnh tay, Giậu lm c gi mất thăng bằng, chới với. Chiếc thng gỗ, ghế ngồi tạm của Chi Lan chao nghing đi, c gi ng ngửa người trn đống rơm kh. G Giậu chồm ln người Chi Lan, đ nghiến nng dưới thn hnh lực lưỡng.

    .

    Khẩu sng săn của Giậu vẫn đeo dnh nơi vai, Ủy vin cảnh st Đặng Sm chăm ch đứng nghe g kể chuyện. ng lắng tai nghe khng st một tiếng. Đon chừng cu chuyện sắp sửa kết thc, vin hương quản lại nghe cả bằng mắt, nghĩa l ng để quan st, rnh đn cử động của từng người. B L Phi đứng gần bn ng, thn hnh căng thẳng, đi mắt nhn như dn chặt vo mi kẻ phản phc, miệng b h ra như uống từng tiếng ni, những tiếng ni n thiu đốt cả tm can b. Chớp mắt, khẩu sng b vẫn m giữ đ lọt qua tay Đặng Sm. Vin hương quản mồm mp nhanh lắm:

    - Thế l hơn ! Chị Lin !

    Trọng Minh:

    - Vng, thế l phải lắm, ng hương quản ! ng xử sự rất đng ! Hạ hắn ngay by giờ, kể th cũng hợp tnh hợp l đấy nhưng chẳng ha ra l may cho n lắm sao. Phải lấy mu trừ nợ mu. Thi để xin giao hắn lại cho ng ty nghi.

    ng L Phi gầm ln:

    - Đặng Sm ! Anh khng đưa sng cho ti .ti .bp n chết tươi bằng tay cho anh coi!

    ng Ủy vin cảnh st li lại một bước, hốt hoảng, liếc nhanh mắt cho Trọng Minh như muốn cầu cứu. Việc th tội của Giậu sẽ đưa đến hậu quả ra sao, Đặng Sm đ đon biết từ trước. Để ko di thời gian, m cũng c thể l c muốn hiểu biết r thm nữa, ng liền ni:

    - Th hy cứ thong thả đ no ! N đ ni hết đu ! Mnh cần biết r từ đầu đến cuối m, phải vậy khng, chị Lin ? Sự thật, tất cả sự thật, khng thm khng bớt !

    - Đng như vậy ! Nhưng ti tưởng tất cả cũng chỉ c thế ! Cn g nữa đu ?

    Vin hương quản ngẩng ln nhn Giậu:

    - By giờ anh cho chng ti biết anh đ giết Chi Lan như thế no ?

    Từ lc no đến giờ pht nầy, Giậu tuy cất tiếng ni, nhưng ni như một người ở trong trạng thi ngủ mơ. Cu hỏi vừa rồi của ng Sm gồm ton những tiếng phơi trần một sự kiện tn nhẫn đ khiến y tỉnh to hẳn. Giậu ngay người ln, ưỡn thẳng ngực. Y đứng phắt ln khiến ci ghế bị x mạnh, chao nghing đi, đổ vật xuống sn nh. Khối thn hnh lực lưỡng đứng sừng sững trong tư thế sẵn sng chiến đấu, đương đầu với tất cả mọi người hiện diện. Y ht ln:

    - Ti khng c giết nng ! Ti khng giết Chi Lan m ! Lm sao ti lại c thể giết chết nng được chứ !

    Trọng Minh nắm chặt hai bn tay:

    - Vậy, c thế no th ni đi ..

    - Sau đ, Chi Lan vẫn nằm sng sượt trn đống rơm. Nng khng khc nữa, khng ni g nữa hết. Nhưng như thế lại cn sầu thảm hơn tiếng khc, cn ray rứt hơn cả những lời nguyền rủa on than. Ti cảm thấy hổ thẹn đến cng cực. Đầu c m mụ đi, tưởng chừng như tự mnh vừa mới giết mnh vậy đ. Ti lui dần ra pha cửa vựa, đi giật li, từng bước một. Như một kẻ ngủ mơ, ti đưa tay khp cnh cửa lại. Xin thề với tất cả l ti ni thực ! Lc đ Chi Lan vẫn cn sống !

    Chng trai điện ảnh ht ln:

    - Lo ! Ni lo ! Chnh anh đ lấy dy thừng rồi

    - Ti thề độc l khng c việc đ m !

    Giậu hoảng hốt khi thấy mọi người sừng sững đứng trước mặt, ai nấy đằng đằng st kh. Bản năng sinh tồn chợt thức tỉnh, g li lại hai bước, dựa lưng vo cnh tủ đựng bt dĩa. Sắc diện thất thần, đi mắt trợn trừng ngơ ngc, hai cnh tay duỗi ngang vai, hai bn tay đặt trn tủ. Dng điệu của một con c th bị lọt vng vy hm. G đứng che lấp ngọn đn dầu. Bng g vụt cao ln, to ngang. Bng hnh của một pho tượng khổng lồ. Giậu go ln, cổ họng bỏng rt:

    - Khi ti bỏ đi, Chi Lan hy cn sống thật m ! Nếu tất cả cn nghi ngờ, ti xin nại người lm chứng. Người chứng ấy đ gặp Chi Lan sau ti.

    - Ai ? Khng hẹn, m mọi người đồng thanh tht ln như vậy.

    Giậu đưa mắt ng Trọng Minh. G đổi cch xưng h, khng gọi chng bằng mầy tao mi tớ nữa:

    - C bạn của cậu chứ cn ai !

    Trọng Minh giật mnh:

    - Ủa ! C bạn ti ?

    - Đng vậy, c Bạch Phụng !

  6. #16
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 16





    Khng ni ra miệng, nhưng kha cạnh mới nầy của sự thật, một kha cạnh đi hỏi phải được tm hiểu khiến chng trai lo lắng khng t. Theo Giậu cho biết, Bạch Phụng đ m vo vựa rơm ngay sau khi g bỏ đi. C thật như thế khng ? Hay l Giậu, trong cơn sợ hi qu độ đ khai liều, đổ vấy lung tung.

    Bởi thế cho nn cần phải bn ci cẩn thận, chu đo, trước khi đi gọi Bạch Phụng tới, biết rằng người sẽ đi tm c nữ minh tinh điện ảnh ấy phải l chng. Trường hợp Trọng Minh đi rồi, để Giậu ở lại một mnh với bọn ng L Phi, khi quay trở lại, chắc chắn y sẽ chỉ cn l một ci xc khng hồn. Từ hồi no, vẫn tin tưởng vin hương quản Đặng Sm lắm, giờ pht nầy, Trọng Minh cũng bắt đầu cảm thấy nghi ngại ng ta v cng. Trong Đặng Sm lun lun c hai con người. ng sẽ hnh động theo mệnh lệnh của người con Đất nghịch dn lng Trung Quyết hay theo tinh thần một ủy vin cảnh st x, cn bộ duy tr an ninh trật tự cng cộng v đại diện cho cng l ?

    Chng trai xứ lạ nghim trọng, nhn thẳng mặt vin hương quản:

    - Thi được ! Vậy để ti đi mời Bạch Phụng tới. Nhưng, ng hương quản, xin ng hứa cho một lời: Khng ai được lm g tn Giậu hết. Khng phải l ti cố che chở cho hắn đu. N khiến ti kinh tởm cũng như đ lm cho mọi người tại đy kinh tởm. Tội lại cn căm hận g gh gớm nữa, v những l do g chắc cc vị cũng đ r cả. C điều, ti mong mỏi l đừng để xảy ra tại đy thm một vụ cố st nữa. Nếu cc vị cứ tự chuyện, tất cả sẽ phạm vo tội cố st đấy.

    - Vng, ti xin hứa với cậu, cậu Minh! Cậu cứ yn tr m đi. Nhưng cậu chớ ni g cho c ta biết vội nh ! Mọi điều, chỉ c ring bọn mnh biết với nhau thi, nghe !

    - Ti sẽ nghe ng ! Đồng ! ng c thể yn tm !

    Bước ra ngoi đường, Trọng Minh ưỡn căng lồng ngực ht một hơi di khoan khoi. Bầu trời đầy sao, cao tt, rộng mnh mng v cng tận. Cửa sổ một vi nh vẫn cn nh đn chiếu hắt ra. Trọng Minh ngẫm nghĩ: Dn lng nầy thức khuya gh! Chắc họ đang sum họp dưới nh đn ấm cng! C lẽ mọi người đang ni chuyện cng việc lm ăn, ma mng, mưa nắng Yn tĩnh lắm, chẳng bao giờ c chuyện g li thi . nghĩ đ khiến Trọng Minh mỉm cười, một nụ cười thật buồn.




    ***




    - Nhưng anh cũng phải cho em biết l anh muốn ci g chớ ?

    - Lt nữa sẽ biết. By giờ ti chỉ yu cầu Phụng c một việc: theo ti đi lại đằng nầy !

    Bạch Phụng đưa tay chỉ chiếc giường trải nệm trắng tinh:

    - Đng lẽ em ngủ rồi đấy nh !

    Vừa ni, Bạch Phụng vừa tiến lại, đưa tay đập nh nhẹ vo chiếc gối lớn bằng sa-tanh mu hồng. Cử chỉ đ, km theo nh mắt u yếm khc no một lời mời mọc thiết tha. Thi độ tru mến nồng nhiệt của c gi đụng ngay sắc diện lạnh như băng gi của Trọng Minh, vội v biến ngay thnh lời ni km theo một tiếng cười gượng:

    - Thi được ! Em cũng chu anh ! Chu con người . b mật ! No, đi !

    - Ủa, cứ thế m đi, hả ?

    Trong phng ring, Bạch Phụng chỉ mặc phong phanh mỗi bộ quần o lt liền quần mu mạ non, may rất st, để lộ những đường cong no trn, đẹp khu gợi.
    Trọng Minh cau mầy kh chịu. Chng chợt nghĩ: Nơi chốn nầy, khng thể đi với một c gi ăn mặc như thế kia được!.

    - Cứ thế l sao, hả anh ?

    - Phụng mặc thm o ngoi vo ..cho khỏi lạnh.

    C gi văn minh thng minh lắm. Giọng ni của nng mỉa mai, chua cht:

    - Anh lm như sắp sửa ln B-Na khng bằng !

    - Ln đu th ln ! Qung thm chiếc o ngoi vo th hay hơn ! Mau đi, lu qu rồi !

    Bạch Phụng định ni thm mấy cu nữa cho hả, nhưng nhn nt mặt v cử chỉ của chng trai, nng thức ngay rằng: Tốt hơn hết l tun theo.



    ***




    Mọi người vẫn ngồi hoặc đứng im tại chỗ. V c lẽ từ lc Trọng Minh ra ngoi cho đến giờ pht nầy, khng ai ni với ai một tiếng no. Trong khng kh im lặng nặng như ch, họ chờ đợi.

    Bạch Phụng bước vo. C gi đẹp sững sờ ngạc nhin khi thấy vin hương quản vai đeo những hai khẩu sng săn, lại thm bn hng k k bao sng lục mở sẵn nt ci. Mọi người thuật sơ lại cho nng nghe nội dung sự việc.

    Giậu vẫn dựa lưng vo cnh tủ, dng điệu mệt mỏi:

    - Thế no c Bạch Phụng ? Phải đng c đ đi vo bn trong vựa rơm buổi chiều hm ấy khng ?

    Bạch Phụng ngước mắt nhn g trai, khng trả lời. Nng ngập ngừng. Nng đang tm cu ni hay l nội dung vụ n đ khiến c gi nghẹn lời.

    Gần một pht sau, mọi người hiện diện mới được nghe giọng oanh vng lọt qua viền mi mu san h tươi đẹp:

    - Xin c lời chia buồn với qu vị ! Ring ti, thực tnh ti khng quen biết cc ng cc b ở đy, do đ, khng thể c điều g mu thuẫn giữa ti với cc ng cc b cả. Anh .g kia hỏi c phải ti đ vo vựa rơm chiều hm đ khng ? Ti khng thể nhận l c được, v điều ấy l sai ! Ti khng vo đ !

    Bạch Phụng nhận hay khng nhận đ bước vo vựa rơm, sự việc ấy chẳng cứu được Giậu, cũng chẳng thay đổi được tnh hnh mấy t. Nhưng g vẫn đặt nhiều hy vọng vo c gi điện ảnh nhn chứng nầy. V thế, khi Bạch Phụng chưa ni hết cu, g đ qut ln, thịnh nộ:

    - Sao ? C ni sao ? C bảo ti ni sai ? Trời ơi ! Chnh mắt ti đ trng thấy c bước vo m !

    Quay mặt ng mọi người, Giậu phn bua:

    - Đ ! Tất cả đ thấy chưa ? Đ thấy r rng l c ta a tng, về ha với g kia chưa ?

    Vin hương quản ni với c ti tử. Giọng ng ta nghim trọng:

    - C cũng đ nhận thấy r vụ nầy khng phải l chuyện thường. Chng ti đang xt định xem c phải chnh tn Giậu đ xuống tay giết chết Chi Lan khng đ!

    - A, vụ đ th mắc mớ g đến ti chứ ? Chi Lan ! C Chi Lan đ th c ci g ăn nhằm với ti kia ? R chn chuyện !

    Tiếng Giậu cười rằn:

    - C ta chối đấy !

    Trọng Minh từ lc no vẫn đứng cạnh Bạch Phụng. Chng chộp nhanh cổ tay c gi giật mạnh khiến Bạch Phụng phải xoay người nửa vng đối diện với mnh. C gi hốt hoảng trước sắc diện lạnh lng như gọt vo đ của Trọng Minh. Bn tay chng siết mạnh khiến cổ tay nng đau như muốn gẫy vụn. Nhưng Bạch Phụng vẫn cắn răng khng dm ku ln.

    Trọng Minh gật đầu:

    - Đng ! Giậu n ni đng ! C ni dối ! Ring ti, ti cũng đ biết c qu r, ti ni dối của c nổi tiếng xưa nay l v địch. Giờ nọ nối tiếp giờ kia, chng ti đang truy trầm, tm hiểu sự thật, tất cả sự thật, mặc dầu sự thật ấy c kinh khiếp tới mức no .. Chi Lan mới 18 tuổi đầu ! C nn nhớ như thế ! . Đy, trước mặt cha của Chi Lan, mẹ của Chi Lan, những người đang khổ đau cng cực, ti thch c nhắc lại một lần nữa l c khng vo trong vựa rơm chiều hm đ. Nhắc lại thử coi !

    C gi văn minh cố gắng khng nhăn mặt. Cổ tay vẫn bị Trọng Minh siết chặt. Bạch Phụng khng đủ can đảm ng thẳng chng trai hoặc bất cứ một người no khc. Đầu ci gầm, nng ta ni l nh. Nhưng mọi người ai nấy vẫn im lặng, im lặng tuyệt đối. Do đ, lời khai của Bạch Phụng nghe vẫn r:

    - .. Tại .tại ti ghen với nng ! Ti khng thể chịu được với nghĩ: Chi Lan sẽ chiếm đoạt Trọng Minh của ti!

    Chng trai dịu hẳn nt mặt, bung tay ra, nhưng giọng ni của chng lại cng quyết liệt:

    - Rồi ! By giờ c ni hết đi !

    - Chiều hm đ, anh c hứa với em l anh sẽ khng đến gặp mặt Chi Lan. Nhưng em nghi rằng anh khng giữ lời hứa. Bởi thế em mới m đến vựa rơm để rnh Vả lại, em cũng cn c một việc ring nữa.

    - Việc ring ? Việc g ?

    ng, b L Phi, vin hương quản Đặng Sm đều lắng tai nghe. Chng Giậu bất gic liếc nhanh nhn Trọng Minh. Một ci nhn hm sc vẻ biết ơn.

    - Việc đến gặp Chi Lan ! Gặp, để ni cho c ta biết l ..khng nn v khng yu anh được đu v anh .đ yu em ! Anh vuột khỏi tay em, nhưng chỉ một thời gian no đ thi ! V rồi em sẽ chiếm lại anh cho kỳ được.

    Trọng Minh qu ln, cắt ngang lời c gi:

    - Rồi sao nữa ? Ni lẹ ln !

    Chng trai sng suốt lắm. Bạch Phụng lừa dối ai th được, chớ khng thể dối chng. C gi văn minh tinh qui yu chng. Tnh yu giả dối đ do động cơ no thc đẩy, Trọng Minh đ r biết. Nhưng, nghe nng kể lể di dng mối lin lạc tnh cảm giữa hai người, chng trai cũng thấy gai người kh chịu.

    - Lc đ em cũng khng biết đch l mấy giờ chiều nữa. C thể hơn su giờ. Em thấy r rng cnh cửa vựa la bật mở. Một người đn ng từ pha trong đi ra, m lại đi .giật li. Em cứ đinh ninh l anh ấy chứ !

    G Giậu cũng c vẻ sốt ruột:

    - Ti đấy !

    - , thế ra l anh ! .Ti chờ cho anh đi xa đ rồi mới .Nhưng khi ti bước vo th

    Khng r Bạch Phụng đng kịch hay c ta xc động thực tnh m bỗng ngưng ngang khng ni tiếp.

    Trọng Minh quắc mắt:

    - Th .sao ?

    - Th .. em khng cn ni g với c nhỏ đ được nữa. V c ta ..đ chết rồi!

    Giậu nhảy chồm tới. G đụng ngay Đặng Sm. Vin hương quản khẽ lắc đi vai. Giậu đ bị hất đẩy về chỗ cũ. Đoạn, ng ta ng Bạch Phụng:

    - , thấy thế rồi tại sao c khng lm g hết ? Khng bo cho ai biết cả ?

    - Vng, lẽ ra ti phải h hon, rồi đi bo cho mọi người biết ngay kia đấy. Khng h hon, khng đi bo ngay thnh thử mấy hm sau ti cứ n hận mi. Khốn nỗi lc đ, lc đ, v sợ hi qu, cuống qut ln khng biết lm sao cho phải nữa.

    Giậu go ln:

    - Ni lo ! Lc đ Chi Lan vẫn cn sống nguyn m.

    Mặc tnh cho Giậu ci lại, mặc tnh cho Trọng Minh bắt buộc phải ni r sự thật, Bạch Phụng vẫn giữ nguyn lời khai, cương quyết giữ nguyn khng thay đổi. Nghĩa l: sau khi Giậu bỏ đi rồi, nng mới bước vo vựa rơm để trng thấy Chi Lan đ chết .treo cổ. Nng sợ qu bỏ chạy, v cũng v sợ qu đ khng dm h hon cho ai biết.

    Tất cả nội dung lời khai của Bạch Phụng chỉ c thế, giản dị chỉ c thế !

    C gi nhn Trọng Minh:

    - Tất cả chỉ c thế ! Em cn biết g hơn nữa đu m ni thm. Đ ! Anh muốn biết r hết sự thật ! Em ni hết rồi đ !

    Ủy vin cảnh st Đặng Sm trừng mắt nhn Giậu:

    - Nếu vậy th .

    Giậu la ln:

    - Khng ! Ti khng giết nng m ! Trời ơi !

    Lời khai của nữ nhn chứng Bạch Phụng lại c tc dụng tri ngược hẳn g mong muốn. Nghiệt ng hơn nữa, lời khai đ lại chứng minh giả thuyết của bc sĩ M l đng. Giả thuyết cho rằng: Giậu, v khng hiểu r thi độ của Chi Lan đ tưởng lầm rằng nng khiu khch, thch đố, nn anh ta đ Đến khi nhận ra hậu quả v cng nguy hại nếu một người thứ ba biết được, Giậu mới xuống tay st nhn diệt khẩu. Đ ! Nội vụ n mạng chỉ đơn giản c thế ! Cc bo hằng ngy vẫn chẳng thường đăng tải hằng h sa số những vụ cưỡng bức, st nhn tương tự, những tội c kinh tởm m động cơ thc đẩy khng ngoi tnh yu v th hận đ sao ?

    Vin hương quản Đặng Sm nghing người n trnh bn tay của ng L Phi:

    - Khng được, anh Phi ! By giờ g thuộc quyền ti định đoạt ! Ti sẽ giao n cho php luật xt xử.

    Trong một pht, lửa hận th bốc ln ngn ngụt, người cha đ lao mnh tới ng Ủy vin Cảnh st, giơ tay giật khẩu sng săn. Hai người c thể đi đến chỗ thượng cẳng tay, hạ cẳng chn, dnh giựt xu x nhau, đập lộn nhau được, nếu Trọng Minh khng nhảy ra ngăn kịp. Chng giang hai tay m chặt lấy ng Phi:

    - Mong ng biết điều một cht, ng Phi !

    B Lin lớn tiếng:

    - Ci g ? Biết điều ? Biết điều đến đu nữa mới được chứ ? Cậu cn muốn nh ti biết điều tới mức no nữa chứ ?

    Nhưng, nhn sắc diện chng trai, biết chắc l sẽ khng mảy may hy vọng thuyết phục được, thiếu phụ quay lại nhn vin hương quản. Giọng ni của b sắc lạnh:

    - Ti buồn v anh qu, anh Sm ạ ! Thực thế ! Anh khiến vợ chồng ti thất vọng v cng ! C lẽ anh đ qun rồi, anh đ qun hẳn anh l người của chng ti rồi, phải vậy chăng?

    Trọng Minh nhn người mẹ. nh mắt chng nghim nghị:

    - Khng ! ng ấy đu c qun ! Ti biết r l ng Sm khng bao giờ qun điều đ cả. Nhưng, việc phn xt, việc kết tội v trừng trị hung thủ l quyền của luật php, của Ta n, của Php đnh. Khng phải l quyền của người dn. Nếu người dn tự động lm cc cng việc đ th sẽ khng khc g việc lấy mu đi nợ mu, l ... phạm vo tội cố st, php luật ắt sẽ nghim trị, khng tha. Cn em nhỏ Chi Thoa đ, xin ng b nghĩ tới em, can đảm m sống cho em mới được.

    Trọng Minh ni hăng say, giọng ni chng tha thiết. Chng chỉ lo khng tm được đủ chữ m ni. Mọi người im lặng cảm động đứng nghe. V tất cả đều sẵn sng lm theo chng muốn. Tấn thảm kịch, ci chết th thảm của Chi Lan, cht xu nữa, khiến chng l kẻ tử th của họ, giờ đy lại li cuốn được họ đứng về pha chng, xch lại với chng gần hơn. Chng đ cng chung một mối lo buồn với họ.

    ng L Phi buồn b gật đầu:

    - Thi được ! Cũng đnh vậy thi ! Khng thể lm g khc hơn ! Thời thế no kỷ cương ấy ! By giờ khng cn như ngy trước nữa. Khổ tm lắm nhưng chẳng biết sao hơn. Thi, nầy, Đặng Sm ! Dẫn n đi lẹ lẹ ln. Đi cho khuất mắt ! N cn hiện diện tại đy giy pht no, ti cn uất hận pht ấy . Rồi lỡ ra khng tự kiềm chế được , m anh định giải quyết số phận n ra sao đ ?

    - Tạm giữ n đm nay trong căn hầm đằng ti. Sng mai, ti sẽ dẫn trnh n ln Ta n tỉnh. Cng tay cẩn thận, anh c thể yn tr.

    Dứt lời, vin hương quản rt khẩu sng lục, nắm gọn trong tay, ngn trỏ đặt nhẹ ln c, hươi mũi sng về pha Giậu:

    - đi đi ! G kia ! Nhớ đừng c giở tr g đ nghe ! Nhi nh cht xu l tao bắn hạ liền đ, đừng trch !

    Giậu nặng nề l bước. Tới gần cửa ra vo, g ngoi cổ lại:

    - Thật tnh ti khng giết Chi Lan m !

    Vin hương quản bước theo st gt tn hung phạm.

    ng L Phi:

    - Nầy anh Sm ! Dẫn n đi, giam cổ n lại, - ng hạ thấp giọng ni nhanh Xong đu đấy, anh quay về đy, ti nhờ một việc, nghe !

    - Việc g ?

    - Ti muốn ni với anh chuyện nầy !

    - Được ! Ti sẽ trở lại.

    Hai người ra khỏi nh. ng L Phi đứng dậy, bước tới bn cửa sổ, vặn chốt, mở rộng hai cnh. ng ưỡn ngực ht vo một hơi thật di. Trời đm yn tĩnh, khng kh mt rợi.

    - Ch ! Mt qu !

    Họ khng cn g để ni với nhau. Trong phng cn lại bốn người, người no người nấy đều c cảm tưởng l mnh đang lạc lng trong một bi sa mạc. Trọng Minh hất đầu ra hiệu cho Bạch Phụng: tụi mnh về

    - Anh Trọng Minh !

    Trước mặt v chung quanh hai người, xm lng đều say ngủ. Trn tầng khng, sao đm lấp lnh trng bầu trời xm thẫm hơn. Mảnh trăng khuyết như treo lơ lửng nơi đầu cy thnh gi cao cht vt trn đỉnh thp chung nh thờ.

    - Im miệng đi !

    Bạch Phụng gần bật khc:

    - Anh giận em v lẽ g thế ?

    - .. Chi Lan nng lng đợi ti. Thế m chỉ v c, chỉ v c hừ, chỉ tại c m .giờ đy, Giậu sẽ rũ t, sống những ngy tn trong khm lạnh. Nếu buổi chiều hm đ, ti đến nơi hẹn th mọi sự đng tiếc đ khng xảy ra.

    Trọng Minh bước mạnh v nhanh. Bạch Phụng cứ phải chạy lp xp mới theo kịp. Chng trai ngoảnh mặt nhn sang. Người đẹp thong rng mnh: đi mắt Trọng Minh quắc ln trong đm tối. Chng qut lớn:

    - Để mặc ti ! C hy đi đi ! Đi !

    Bạch Phụng ngẩn người đứng im. Nu ko lm g nữa. V ch ! Nng đ mất Trọng Minh vĩnh viễn ! Nước mắt dng ln, trn ứa bờ mi, c gi lặng nhn người con trai đang lầm lũi bước vo đm tối. Chợt nng quay nhanh mặt ng về pha nh ng L Phi

    Rồi, khng biết do một động cơ tm l no thc đẩy, Bạch Phụng xoay người quay đi ngược trở lại.

  7. #17
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 17





    Vin hương quản Đặng Sm đặt khẩu sng săn ln mặt bn:

    - Đ, sng của anh, anh Phi !

    - Anh cũng kho thu xếp gh nhỉ ! Khỏi cần nữa !

    - Cậu Trọng Minh cậu ấy ni đng đấy anh Phi ạ ! Tụi mnh, nếu khng giữ được bnh tĩnh, lầm ẩu một ci, hậu quả sẽ tai hại khng biết chừng no ! Anh bảo ti đến để ni chuyện g vậy ?

    - Hy ngồi xuống đi, anh Sm !

    ng L Phi vẫn ngồi nơi ci ghế k ở m đầu bn. ng uống từng ngụm nhỏ ly c ph nng b L Phi mới pha xong, nhưng khng thấy mi vị g ngon. Gian nh trống vắng, vch tường qut vi mu hồng đậm, c vẻ như đ lấy lại được ci khng kh yn tĩnh thường ngy. B L Phi đưa mắt nhn ng Ủy vin Cảnh st, tay chỉ bnh c ph:

    - Anh Sm uống c ph nh !

    - Vng ! Xin chị một ly !

    Về phần Trọng Minh, khi ra về, chng v cng yn tr l mọi người đ nghe lời chng giải thch, ni r điều hơn lẽ thiệt, chắc sẽ giữ được bnh tĩnh, khng lm liều. Nhưng vin hương quản Đặng Sm tinh lắm. ng ta nhận ra ngay: thi độ dễ dng khuất phục, chịu nghe lời của ng L Phi đều l kịch cả. V ng vẫn lo ngay ngy mọi sự việc sẽ cn tiếp diễn, chưa thi !

    Hương quản Đặng Sm đặt ly c ph ln mặt bn:

    - Ti trở lại v sẵn sng nghe anh ! C g cứ ni đi, anh Phi !

    - Anh giam n vo hầm rồi chứ ?

    - Rồi, hai lần cửa kha. Yn tr !

    Sắc diện ng L Phi, cũng như nt mặt ng Ủy vin Cảnh St đều bnh tĩnh thản nhin khng để đu hết. Th ra, những con người nầy, từ bao lu nay, sống trong lng vũ trụ, giữa thin nhin, hầu như khng cn một niệm g về vấn đề thời gian nữa. Họ thảnh thơi đi bn lề cuộc sống x bồ hỗn độn, tất tưởi vội vng của văn minh cơ kh. Nếp sống trầm lặng ấy pht lộ ra ngay cả lời ăn tiếng ni. ng L Phi nhn bạn, thong thả bung từng tiếng một:

    - No by giờ anh cho ti biết l anh sẽ lm những ci g đy ?

    Hương quản Đặng Sm nhấm nhp c ph thơm nng:

    - Thảo phc trnh, kể r từng sự việc, kể tn cc nhn chứng. Rồi sng mai sẽ đưa hắn dẫn trnh vị thẩm phn cng tố. Thời gian thẩm cung bị can cũng phải tới non một tuần. V sau đ l ngy đăng đường xử n. t nhất n cũng bị hai mươi năm.

    ng L Phi chiếu tia mắt nhn mặt bn chăm ch. ng đưa lng bn tay xoa xoa vệt nước trn in trn mặt gỗ đen. B Lin nhẹ nhng như một ci bng, tiến lại, đứng ngay sau lưng ng từ lc no, dựa người vo thnh ghế, hai bn tay trắng muốt đặt trn lưng ghế của chồng.

    ng L Phi lẩm bẩm:

    - Nếu vậy th hắn vẫn cn được sống ! Hừ, ti khng chịu ci đ rồi ạ !

    - Th anh cũng đ nghe r rồi chứ ? N cứ chối bai bải. Nhất l về việc sau cng. Bởi thế ti nghĩ rằng.

    - Anh cũng dư biết l n khng cn đng sống thm một ngy no nữa chứ, hả anh Sm ? Anh đ biết r như vậy m !

    Đặng Sm im lặng ci đầu, khng trả lời. Trường hợp khiến ng kh nghĩ. Để ng L Phi tự do hnh động, tự do lấy mu rửa hận th ? Dễ lắm rồi ! Lng Trung Quyết, từ xưa tới nay, bao giờ cũng như bao giờ, c khc no một đại gia đnh. Trong đại gia đnh ấy, những đứa con hư đều bị trừng phạt một cch đch đng. C điều liệu c thể tin vo sự kn miệng của tất cả mọi người ? Lỡ một ai đ ni hở ra .

    - Anh nghĩ g thế, anh Sm ?

    - Ti cũng đang nghĩ như anh ! Phải, đng như thế đ ! Nhưng khng được đu, anh Phi !

    Một nụ cười hiếm hoi thong nở trn viền mi kh nẻ của ng L Phi. ng ci gầm đầu, hai bn tay đỡ vầng trn rộng. ng đ nghĩ ra cch giải quyết. Vấn đề kh khăn tới mức đ, khng ngờ ng lại tm ra cch giải quyết ổn thỏa một cch hết sức dễ dng.

    - Được lắm chứ ! Anh chỉ gật đầu một ci l xong.

    - Th ti cũng muốn lắm chớ anh tưởng ti khng muốn mần chuyện đ sao. Khốn nỗi, trước khc, by giờ khc. Thời gian đ đổi thay tất cả. Kẹt lắm ! Anh cũng đ phải cng nhận ngy nay khng cn giống như ngy xưa nữa m. Trước php luật, chuyện đ vẫn l một tội đại hnh. Hậu quả g sẽ xảy đến với ti, anh khng cần phải băn khoăn lo ngại. C ngại l ngại cho anh ka

    ng L Phi cương quyết:

    - Anh ni đng ! Nhưng ti đ tnh kỹ lắm rồi ! Khng thể xảy ra sự g đng tiếc đu.

    - Anh tnh thế no ? Ni ti nghe thử !

    - Ngy mai anh sẽ p tải n bằng xe ngựa của anh phải khng ?

    - Ừ !

    Tia nhn mơ mng xa vắng, ng L Phi hnh như đang nhn thấy cảnh tượng diễn ra, trong đ ng sẽ thủ vai chnh. Vai chnh sẽ .Hnh ảnh do c tưởng tượng khiến ng ngại ngng do dự. B Lin rời hai bn tay khỏi lưng ghế dựa, đặt ln vai chồng. Hơi ấm từ đi bn tay trắng muốt ấy thấm qua lần o dầy của người chồng như thầm ni ln sư đồng , như hối thc ng L Phi cứ việc ..tiến tới.

    V ng tiến tới thật:

    - Trn đường đi, tới một chỗ no đ, anh dừng xe lại, nu ra một l do no đ. Tn Giậu sẽ lợi dụng giy pht ấy ..đo tẩu. Y sẽ nhảy đại xuống khỏi xe, phng mnh chạy vo rừng rậm. Anh ln tiếng ku đứng lại, nếu khng . G vẫn cắm đầu chạy. Ti nấp sẵn một chỗ gần đ, nổ một pht, thế l xong.

    By giờ, tới phin Đặng Sm do dự:

    - Th cũng vậy. Đu c được ! Thi, ti khng chịu vậy đu !

    - C g m khng được ! Ti sẽ bắn hạ n bằng sng lục của anh kia m ! Theo nguyn tắc, anh c quyền, thượng cấp của anh khng thể trch cứ anh vo đu được. Nhất cữ lưỡng tiện. Anh thấy khng ? Phần ti, ti sẽ rửa được hờn cho chu Chi Lan . Hừ ! Thằng khốn đ phải xơi một vin đạn v sau lưng mới đng. Nhưng nếu anh từ chối th

    Vin hương quản cắt ngang:

    - Ci g ? Từ chối ? Ti từ chối hồi no ? Anh sao m ! Khoan cht đi ! Để ti nghĩ kỹ lại thử coi ! , thế .. thế nếu n bỏ chạy ! , đng rồi ! Đng ! Ti c quyền bắn một tn hung phạm, nếu y đo tẩu ! Ừ, được đấy !

    - Ti sẽ phục sẵn chờ anh ở miếu m hn gần g Ruối đ nghe ! By giờ chỉ cần anh cho biết mấy giờ.

    - Mười giờ sng !

    Thế l họ định đoạt xong số phận của g Giậu, kết n tử hnh một kẻ đ phản lại họ. Nghĩa l c một kẻ sắp chết v tay họ. Kỳ lạ ! Vậy m hai người lại cảm thấy lương tm thật thanh thản. Quyết định sắt mu đ lại khiến cho hai người cảm thấy dễ chịu v cng. Nhất l ng L Phi, ng lại c cảm gic được tỉnh to hẳn ra, gic quan lại hoạt động bn nhậy như những ngy no. Lc đ ng mới thức r rệt được ln khng kh bao quanh. V ng thong rng mnh. Đi vai run ln nh nhẹ.

    - Trời c vẻ lạnh dữ hả ?

    L Phi tiến tới khun cửa sổ trng ra vườn đưa tay khp chặt hai cnh lại. Khng để , nn ng khng trng thấy Bạch Phụng đang np st chn tường. Cu chuyện của hai người đ lọt vo tai nng khng st một tiếng.

    Lại c tiếng Đặng Sm:

    - Nhưng d thế no ti cũng vẫn phải thảo bản phc trnh ci đ. Như vậy mới đng nguyn tắc. Ở đy về l ti lm liền đ. Cũng phải mờ mờ sng mới xong chứ khng t đu. Anh thiệt l ! Anh c nhận thấy l anh lm mệt ti qu x khng ?

    - Ti chỉ nhận thấy anh vẫn l người của chng ta. Vậy thi ! C đi lc ti chợt thong nghi ngờ anh đấy nh ! Thi, về đi, sng mai, nhớ đấy !

    Dứt lời, ng L Phi đứng dậy, cha tay bắt tay bạn. Đặng Sm:

    - Anh bắn sng lục được chứ ?

    - Yn tr ! Khng được cũng phải được.




    ***




    Tiếng g cửa thật gấp rt.

    Lc đ, Trọng Minh vẫn chưa ngủ. Chong hai tay ra pha sau đỡ gy, chng trai chăm ch nhn nh trăng sng lọc qua hai lần mn gi. Trọng Minh chỉ muốn thổi đi, xua đuổi hẳn nghĩ đang m ảnh rất kh chịu. Cng muốn thi, lại cng nhớ mi, cng xua đuổi, những hnh ảnh gh rợn lại cng hiện đến thật r rng: Chi Lan xinh đẹp nằm vật ngửa trn đống rơm ! Chi Lan bị chm ngập dưới tấm lưng to như cnh phản, thn hnh bảy chục k của tn Giậu. Trời ơi !

    Trong khi đ, hnh ảnh những cuộc bch bộ dạo chơi, những giy pht chuyện tr u yếm, những lời Chi Lan sốt sắng mch bảo mọi chi tiết trong việc diễn xuất vai tr chnh trong phim, rồi những ci hn nồng thắm thiết tha trao đổi, d c hết sức cố gắng gợi ra, Trọng Minh cũng khng thể no nhớ lại được.

    - Anh Trọng Minh . Anh Minh.

    - Cửa khp ! Cứ vo !

    Tiếng quạt xe ln. Ngọn đn dầu lửa bốc một giải khi thẳng như sợi chỉ trước khi bắt lửa, tỏa nh sng. Bạch Phụng xộc vo như một cơn gi lốc, sắc diện hoảng hốt, da mặt ti mt. Chắc phải c sự g gay cấn lắm.

    - G thế, Bạch Phụng ?

    - Nguy lắm anh ơi ! Họ sắp giết hắn đấy !

    Giọng chng trai vẫn thản nhin:

    - Sao c biết ?

    - Trực gic của em linh lắm. Lc anh v em cn ở đ, em thong nghe tiếng ng L Phi dặn vin hương quản trở lại cho ng ta căn dặn ci g đ. Em t m muốn biết hai người sẽ bn chuyện g. Khi chia tay với anh xong, em quay trở lại nh ng Phi, đứng np vo tường dưới chn cửa sổ v em đ nghe r hết.

    Tin lạ do Bạch Phụng đem lại chỉ khiến Trọng Minh ngạc nhin c .một nửa m lo ngại cũng chỉ .một nửa. Chng chỉ lo ngại hậu quả của hnh động trừng phạt đ m thi. Sự khao kht qu độ trong việc trả th đ khiến họ đm ra m qung.

    - Bao giờ ? V .giết bằng cch no ?

    Trước khi trả lời cu hỏi m nng nghe rất r ấy, Bạch Phụng liếc nhanh mắt nhn khoảng giường trải nệm trắng tinh bn cạnh chng trai. Trọng Minh vội tung chăn ngồi dậy.

    - Hả Bạch Phụng ?

    Từng chi tiết một, c gi thuật lại chương trnh, kế hoạch ng L Phi v Đặng Sm đ sắp đặt để hnh động. V nng cho Trọng Minh biết r thời gian, địa điểm.

    - Phải lm ci g chứ hả anh ?

    Trọng Minh chợt mỉm cười. Chng nhận thấy chương trnh, kế hoạch hnh động của ng L Phi, Đặng Sm thật kho lo, thật tinh vi, khng một sơ hở. Nhất l điểm kết thc. Bất gic chng trai khẽ gật đầu. Sự việc như thế tất nhin phải kết thc như thế!.

    Trọng Minh ngẩng nhn Bạch Phụng:

    - C bảo lm g ? Lm ci g mới được chứ ? Một khi họ đ quyết định rồi. Vả lại, chuyện đ cũng chẳng ăn chung g tới tụi mnh! Thi, bỏ qua đi ! Hy qun đi tất cả những g Phụng đ nghe ln được, nh !

    C gi la ln thảng thốt:

    - Lạ qu ! Anh m cũng ni như thế ? Thế tại sao, khi c mặt họ, anh lại trắng trợn tuyn bố rằng lm như vậy tức lạ phạm vo trọng tội, mạc d kế hoạch hạ st tn Giậu c tinh vi đến mức no đi chăng nữa ? Giết người, bất cứ v l do g, cũng vẫn l phạm tội st nhn.

    - Thế cn hắn ? C qun việc hắn đ lm ? Hắn phạm hai trọng tội m chỉ phải đền c một. Hừ !

    Khi hốt hoảng chạy đến tm Trọng Minh, c gi đinh ninh l chng thanh nin nầy thế no cũng c một sự phản ứng g hữu hiệu đối với sự việc gh gớm sắp xảy ra. Vậy m giờ đy, Trọng Minh nghe tin rồi lại thản nhin ngồi cười trừ, cười thật tươi l đằng khc. Bạch Phụng rt ln:

    - Họ sắp sửa giết người m !

    - Người ấy l một kẻ st nhn, y cũng đ giết một người ! Vậy th họ c l!

    C gi uất ức:

    - Thi được ! Nếu vậy, ti sẽ đi bo cho người khc biết. Anh Tn, anh Phin khỏi cần anh nữa

    Bạch Phụng chợt giật nẩy mnh, khi, đột nhin Trọng Minh vng đứng dậy, nt mặt sắt lại, tia mắt quắc ln, chn bước nặng nề tiến đến. C gi bất gic li lại, kinh hoảng r rệt. Trọng Minh gằn giọng:

    - C hy liệu hồn m im ci miệng đi, nghe r chưa ? Biết điều th ngậm tăm đừng ni g hết, biết khng? C gy tội c cũng đ nhiều rồi ! Miệng lưỡi c độc lắm! C phun nọc cũng kha kh rồi đ ! Gieo gi th gặt bo, nhn no quả ấy, c g đng ngạc nhin đu! c giả c bo, ngy giờ đau khổ của c cũng sắp đến rồi. Thật đ ! Bạch Phụng! C c một phần trch nhiệm về ci chết th thảm của Chi Lan. Rồi c sẽ lại bị m ảnh mi v ci chết của tn Giậu. Việc đời l thế đ! C vay phải c trả ! Bể khổ mnh mng khng biết đến đu l cng tận, nhưng .quay đầu lại th bờ vẫn ở ngay st sau lưng. Ti muốn ni r để Phụng hiểu rằng: ti rất hi lng khi mọi sự việc diễn tiến theo chiều hướng đ. V nếu cần phải lm ci việc của ng L Phi, ti sẽ lm ngay khng một pht ngập ngừng do dự. Ti sẽ lm ngay, c nghe r chứ ??

    - Trọng Minh! Thiệt tnh em khng hiểu nổi anh nữa đ !

    - Hiểu sao được ! Phụng hiểu ti lm sao được, v Phụng c thực tnh yu ai bao giờ đu ?

    - Cn anh, anh chắc đ thực tnh yu c b đ ? Hay l chỉ v anh cảm thấy chnh mnh cũng c một đi phần trch nhiệm trong sự việc đng tiếc đ ? Hay l chỉ v l do Chi Lan nay đ ra người thin cổ v mối tiếc thương trong lng anh đ thc đẩy ..?

    Với sự sng suốt thật tn nhẫn, với một trực cảm thật bn nhạy chỉ ring người của phi yếu mới c, nhất l người của phi yếu ấy lại đẹp, Bạch Phụng đ đnh trng chỗ nhược trong tm hồn Trọng Minh.

    - Đng rồi ! Anh thản nhin để cho họ hnh động như vậy. Anh điềm tĩnh mỉm cười khi tn Giậu ăn một pht đạn vo lưng. Em biết rồi, em biết r động cơ tm l no đ thc đẩy anh cầu mong cho sự việc gh gớm ấy xảy ra: anh ghen với Giậu .v .v..hắn đ ..hớt tay trn, chiếm đoạt thn xc ngọc ng người yu của anh. Đng chưa ?

    Trọng Minh ht ln:

    - Đi ra ! Đi ra khỏi đy ngay ! Mau, ct !

    Bạch Phụng quay mnh chạy ra cửa, lao sầm sầm xuống cầu thang. Chng trai lặng người đứng im c tới gần hai pht mới lấy lại được bnh tĩnh. Bạch Phụng hốt hoảng bỏ đi, khng hứa với chng một lời no hết. Nhưng Trọng Minh vẫn cảm thấy yn tm. Chng yn tm v biết r rằng Bạch Phụng sẽ im miệng khng dm h răng ni cho ai biết sự việc gh gớm sẽ xảy ra ngy mai.

  8. #18
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 18





    Vin hương quản ht ln:

    - ! Đi ra mầy ! Ra, mau ln !

    Suốt đm, qua lỗ hổng nhỏ xu ở tt trn cao, nh trăng mờ mờ lọt vo in ln mặt đất ẩm một hnh chữ nhật lệch chỉ nhỏ bằng chiếc mi soa. Giậu dn chặt tia mắt nhn khng chớp khoảng nh sng bng bạc đ. Mi sau, lu lắm, khoảng nh sng bừng ln thật r bo hiệu một ngy nữa lại bắt đầu. Ngồi trn chiếc thng gỗ mọt, Giậu thừ người, p mặt vo hai bn tay. Đầu c m mụ, g trai khng thể hướng tư tưởng về bất cứ một vấn đề g lu được tới hai pht. Đối với một tm hồn đơn sơ chất phc chưa hề biết r những điểm ngoắc ngoo của trường đời mun mặt, mọi sự việc xảy ra dồn dập với một tốc độ kinh hồn, đ khiến Giậu bng hong như người ngủ m.

    - Ủa, cn chần chờ g nữa hả ?

    Như người mắc bệnh t liệt, Giậu uể oải đứng ln, lẩy bẩy vịn tay vo mp thng gỗ. G nặng nhọc đặt chn ln mấy bậc thềm đất ẩm, cổ rụt vo giữa hai đầu xương vai, lưng cong vng như một người đang cng vc một ci g thật nặng. Hm ru chưa kịp cạo, đm tua tủa, đi mắt thm quầng, trũng su, trng g nhơm nhếch bẩn thỉu, gi hẳn đi c tớ gần chục tuổi.

    Giọng ni của g hổn hển thiểu no, nghe như tiếng ni của người bị hụt hơi:

    - Ti muốn ni với anh rằng

    Vin hương quản cắt ngang:

    - Khng ni g nữa hết ! Để dnh đ m trả lời mấy ng Ta.

    Đứng trn cửa hầm chờ đợi, Đặng Sm giương mắt t m nhn Giậu như nhn một người xa lạ. Nt mặt lạnh lng thản nhin, Đặng Sm thầm nghĩ: Hắn vẫn chưa biết g hết. Hừ ! Nửa giờ nữa l hết sống. Vin đạn đồng sẽ đốn cy thịt kia, khiến n đổ kềnh, p sấp mặt xuống đất, miệng vục vo ct, . đy, vin đạn ấy cn nằm trong gắp đạn nầy.

    - Tới đy !

    Vin hương quản mở cặp da xếp tờ phc trnh vo cẩn thận. Tờ phc trnh m ng đ cố gắng viết thật hay. Đặng Sm c vẻ khoi ch về nội dung bản cng văn đ lắm. Sự kiện được m tả mạch lạc, r rng, khng st một chi tiết. Nhưng chắc chắn thế no mấy vị thẩm phản cũng trch cứ ng cht xu về điểm Tại sao lại đơn phương mở cuộc điều tra ? Sao khng mời thm người phụ cho một tay?. Tuy nhin .Giậu chết l hết chuyện.


    Hai tay bung thỏng, Giậu đứng trước mặt vin hương quản đợi chờ. Như kẻ khng hồn, g quay đầu ng qua cửa sổ. Thốt nhin y li lại. Ngoi đường, trước hin dy nh ở, một đm người khng đng lắm đ tụ tập tự lc no. Họ đứng đ, im lm, rnh rập đợi chờ. Tin dữ đ được loan bo rất nhanh. Giậu nhận ra ton khun mặt quen thuộc. Mới hm qua đy, họ cn l bạn của g, bạn thn l khc.

    - Anh cho ti ra pha cửa sau nghe !

    - Tại sao vậy ?

    - Họ đến đng qu ! Ti .

    - Đến đng th sao ? Mắc cỡ hả ? Sợ hả ? Họ đến để xem mặt anh đấy. V rồi họ sẽ được xem !

    Quơ trn mặt bn đi cng tay, vin hương quản lạnh lng bảo Giậu:

    - Đưa tay đy !

    Giậu khẽ r ln, hốt hoảng giấu tay sau lưng:

    - Ấy ! Anh Sm ! Khng ! Đừng lm thế !

    - Anh l kẻ phạm trọng tội. Bổn phận ti l phải

    - Nhưng xin anh đừng cng tay ti ! Tội nghiệp. Vả lại .trọng tội ..ci g ? Ti đu c

    - Đưa tay đy .

    Giậu bước thụt li, đi mắt trừng trừng nhn đi cng sắt, kinh hoảng v cng, tưởng như hai chiếc vng sắt đ c thể đốt bỏng cổ tay y được.

    - Tội nghiệp ti m anh Sm !

    Đặng Sm đ c sắc giận:

    - Mầy c tội nghiệp con nhỏ Chi Lan khng ?

    Cn một bước nữa l lưng Giậu đụng vch tường. nh mắt g thầm năn nỉ trng như mắt đứa trẻ con gặp phải một ci g sợ hi qu. Vin hương quản vẫn lnh đạm thản nhin. ng ta xp lại, vung tay tt ti bụi vo mặt Giậu, miệng tht:

    - Đưa tay đy, mau !

    Tn can phạm riu ru tun theo. Khi hm đi cng ngậm lại, răng cng nghiến nghe cch cch, g khẽ rng mnh, miệng lẩm bẩm, nước mắt rưng rưng:

    - Anh nỡ no lm thế, anh Sm !

    Chiếc xe ngựa đ đậu sẵn, cch cửa nh vin hương quản chừng mươi thước. Đặng Sm mở rộng cnh cửa, đẩy lưng g hung phạm khiến y muốn đứng lại cũng khng cn được nữa. Bước ra ngoi, nh sng chi chang khiến Giậu chớp mắt lia lịa.

    Pha bn kia đường, đm tụ tập c tới hơn hai chục người. Họ tới đy, khng phải v thi xấu t m. Thi độ im lặng, sắc diện trầm nghim của bọn người đứng đ c gi trị bằng trăm ngn lời ni, bằng mun vạn tiếng la ht reo h. Khng kh nặng trĩu, bng bạc mu bi thảm, phảng phất một tư tưởng thầm kn khng ni nn lời: Tội c một người dn Trung Quyết đ phạm tức l mọi người đều c phần trch nhiệm như chnh họ đ nhng tay vo .

    Một hn đ từ đm đng, khng biết do ai liệng, đập trng mặt hung phạm. Vết thương khng nặng, nhưng mu cũng đ tươm ra, rơm rớm.

    Giậu luống cuống, muốn giấu kn hai cổ tay. c qu ! Đi cng si trắng, phản chiếu nh mặt trời, cứ sng ln lấp lnh. Trong thm tm, g can phạm chỉ cầu mong mọi người h ht, la dữ dội, nguyền rủa g đi, nguyền rủa thậm tệ cng tốt. Chứ đừng đứng im lặng như thế kia, sắc diện đừng nghim trầm như thế kia, v nhất l những nh mắt . Những nh mắt khng chớp, chiếu tia nhn sắc lạnh như cắt thịt, như cứa da. Giậu thảng thốt ci gầm mặt. G bước những bước chn loạng choạng, tiến lại bn xe ngựa.

    Ủy vin cảnh st Đặng Sm đưa tay đẩy tn tội đồ bước ln bậc xe. Động tc kh mạnh khiến Giậu mất thăng bằng, vập trn vo cột chống mui xe nghe cốp một tiếng. Sau tiếng hy qut giật giọng, con ngựa nu cao lớn bắt đầu đập v lộp cộp trn mặt đường đ cứng. G trai khng nhn Đặng Sm, cất giọng thiểu no:

    - Anh nỡ no tn nhẫn với ti như vậy, anh Sm !

    Cch đ chừng hơn cy số, l khc đường quẹo, gần miếu m Hồn, dưới gốc cy đa cổ thụ, rễ trm, rễ phụ rủ xum xu như mi tc đn b xa bung rũ rượi. Buổi sng nắng mt dịu. Mi hoa rừng đủ loại vương trong khng kh thơm ngo ngạt. Dựa mnh ln một g đất nhỏ phủ đầy cỏ xanh m, sau bụi ruối thấp nhỏ, ng L Phi chờ đợi.

    Trước mặt ng, khng đầy năm chục thước, con đường đ lượn theo một khc quanh rất gắt, như khuỷu tay người co lại. Từ đ khng cn trng thấy một nc nh no trong thn xm. Bốn bề chung quanh chỉ cn l dải rừng xanh thẫm, nh sng chan ha. Gần đ, ngọn ni cao sừng sững cn đượm khi sương lam.

    Từ mấy ngy nay, lần nầy mới l lần thứ nhất ng L Phi dng bữa lt dạ thấy ngon miệng. Khoanh thịt rn ng thấy dn thơm v cng.

    Tối qua, từ lc vin hương quản ra về rồi, b L Phi khng hỏi ng một cu no về cầu chuyện sẽ lm sng hm sau. B chỉ nhắc đi nhắc lại:

    - Mnh chớ đi trễ, để lỡ dịp, nghe !

    Người cha, dng điệu nhn tản như người đi chơi, hai tay chống nạnh, đi đi lại lại trong rừng thưa, căng lồng ngực ht vo một hơi thật di, bơm đầy hai l phổi khng kh buổi sớm mai tinh khiết ngan ngt mi hoa mng rồng, thin l. Chiếc mũ rộng vnh, hất ngược ra sau gy, ng L Phi chờ đợi, nhưng khng hề tỏ vẻ nng ruột. ng yn tr, vững tin ở Đặng Sm, chắc chắn như hai với hai l bốn, cng việc sẽ diễn tiến như hai người đ hoạch định.

    Xui theo ln gi nhẹ, chợt văng vẳng tiếng v ngựa lốc cốc, mỗi lc một gần. Ngoảnh mặt lại, ng L Phi nhận ra một đm bụi nhỏ bốc ln ở pha xa xa từ hướng lng Trung Quyết. ng liếc mắt nhẩm tnh: quay về nấp ở chỗ cũ hay cứ n ngữ ngay giữ mặt đường đi. Nấp ! . Sao lại phải nấp ln lm g nhỉ ? Khỏi cần! ng thong thả đặt chn lại gần gốc đa cổ thụ bn miếu m Hồn, thoải mi dựa lưng vo thn cy đại thụ. Người cha liếc mắt ng xuống bn tay phải, co duỗi mấy ngn tay to lớn. chừng ng muốn thử lại xem chng cn đủ dẻo dai nhanh nhẹn khng, nhất l ngn trỏ bn tay phải.

    Chiếc xe ngựa bắt đầu rẽ vo khc quanh. Vin hương quản cảm thấy nhẹ mnh với nghĩ: Chỉ mấy pht nữa l mọi sự xong hết. ng ta gh cương ngựa. Chiếc xe chạy chậm, lấn vo bờ đường đầy cỏ xanh, ngang miếu m Hồn, dừng lại.

    Giậu giật tht mnh:

    - Đậu lại lm g đy ? Anh .

    Chưa ni hết cu, g đ ngưng bặt, đi mắt trợn trừng: ng L Phi từ bng rm dưới gốc cy đại thụ lừng lững bước ra. Giậu hiểu ngay G sợ cứng người, ngồi chết sững trn ghế gỗ.

    ng L Phi từ pha cuối xe bước ln. Bước đi thật chậm ri. Thời gian, đối với người dn đất nghịch chẳng c nghĩa l g. ng giơ bn tay ra trước mặt Giậu:

    - Xuống xe !

    G hung phạm rm người ngồi np vo thnh xe. Thn hnh g tp lại, nhỏ hẳn đi, trng rất tội nghiệp. Tiếng ni hắn pho pho. m thanh ấy khiến người ta lin tưởng đến đm lửa leo lt nơi đầu bất một ngọn đn dầu trước cơn gi lộng:

    - Khng ! Ti khng xuống đu !

    Tiếng qut giật giọng:

    - Xuống !

    - Kh ng !

    Đưa tay tm chắc sợi xch sắt nối liền đi cng, ng L Phi ko mạnh khiến Giậu lao đao chới với đụng đầu cộp một tiếng vo thnh mui xe, bật khỏi chỗ ngồi. G chn người, muốn tr lại. V ch, Giậu vẫn phải riu ru bước xuống. Đi cng sắt, tựa sống dao bửa củi nghiến vo tay g đau như bị tiện ra. Tn hung phạm go ln:

    - Cc ng muốn g chứ ?

    Đặng Sm sp tới:

    - Lại cn hỏi nữa ! Giờ đền tội của anh đ điểm. c giả c bo ! Luật của Trời v của người chẳng hề sai ! Cng l l thế đấy !

    Nhưng Giậu khng muốn chết như vậy. Gi như đm trước, khi bị rơi mặt nạ, bị thẩm vấn, đối chất v trước thi độ nn nng rửa hận của mọi người th d c bị bắn chết ngay g cũng khứng chịu. Chứ by giờ th

    - Cc ng khng c quyền

    ng L Phi quắc mắt:

    - Mầy nhắc lại thử coi !

    V ấn bn tay to lớn ln sợi dy xch, ng đ khiến được g trai khuỵu hai đầu gối, quỳ trn mặt đất. Giậu rn ln, giọng g khan đục:

    - Khng ! Khng ! Cc ng khng c quyền !

    Miệng tuy ni vậy, Giậu cũng dư biết l cu ni của mnh chẳng c hồi m. G chợt nhớ được, mượn ngay cu ni rất đắc dụng của Trọng Minh, của người trai xứ lạ, tn tnh địch, g đ chủ tm hạ st ngay từ lc đầu m khng xong.

    - G thanh nin lạ mặt kia đ ni rồi. Cc ng giết ti l phạm vo tội cố st đ !

    Để bắt hắn phải ngẩng đầu ln, đặng nhn cho r mặt, Đặng Sm quơ một nắm tc Giậu giật mạnh:

    - Nghe cho r đy, Giậu ! Để chết khng cn thắc mắc g nữa, nghe ! Khng phải l cố st với ngộ st g hết trọi! Anh sẽ chết như một kẻ hn nht nhất trn đời, nghe r chứ ? Ti sẽ trao sng lục cho anh Phi. Phần anh, anh sẽ lao đầu chạy trốn. Hiểu thế no chưa ? Nhn vin cng lực c quyền bắn theo một tn hung phạm đo tẩu khi hắn nghe tiếng h m khng đứng lại. V ti sẽ khai rằng

    Giậu lại r ln, cắt ngang:

    - Khng .! Khng .! Cc ng khng c quyền !

    Hung phạm khng cn biết ni g hơn ngoi cu: Khng c quyền nhắc đi nhắc lại mi. Sợ hi qu độ đ khiến g m mụ đi rồi khng cn biết ni g khc hơn. Qua lời pht ngn của tn tử tội, ng L Phi thức được ngay l g trai nầy vẫn cn ham sống lắm. ng buột miệng trong khi vin hương quản rt khẩu sng lục:

    - Chi Lan cũng cn ham sống lắm chứ !

    - Nhưng ti khng giết nng m !

    - Dối tr lm g nữa, v ch !

    - Sẵn sng chưa, anh Phi ?

    - Rồi !

    ng L Phi đ bỏ tay ra m Giậu vẫn quỳ gối khng đứng dậy. G đưa mắt nhn quanh một vng, m gọn vo nhn quang phong cảnh đẹp như vẽ, cnh rừng quen thuộc thn yu. Với phong cảnh ấy, với cnh rừng ấy, g muốn thốt ln một lời vĩnh biệt m khng biết lm cch no.

    Vin hương quản trao cho ng L Phi khẩu sng lục:

    - Cẩn thận ! N nhạy lắm đ !

    Thời gian chỉ cn tnh bằng giy đồng hồ. Một con người đang sống khỏe mạnh, giờ đy sắp sửa bị bắn chết. Bắn chết ! Vậy th đng l một vụ cố st ! Cố st ? Cố st c dự mưu ! Vậy th lại cng gh gớm hơn nữa: một vụ m st mới đng. Nhưng thực tế, quang cảnh nầy lại giống như một hnh quyết, một sự trừng phạt đch đng. Những người c nhiệm vụ thi hnh lệnh bắn bỏ lại chnh l những người thảo chương trnh, đặt kế hoạch, đ luận bn chu đo trước khi quyết định thi hnh.

    ng L Phi đặt khẩu sng lục giữa lng bn tay khẽ dồi dồi như c cn lường nặng nhẹ. Chớp mắt, ng đ nắm gọn b sng, ngn tay đặt nhẹ ln c.

    Giậu tht ln:

    - Đừng ! Trời ơi !

    Đng lc đ, nơi mấy bụi cy thấp ở m bn tri, l cnh rung động mạnh, rẽ ra thnh một khoảng trống. Đồng thời, như tiếng vang vọng lời ku tht của Giậu, một giọng ni cất ln lanh lảnh:

    - Đừng ! Trời ơi ! Dừng tay lại ! Khng phải hắn giết Chi Lan đu !

    Người ht ln cu đ l .. Bạch Phụng.

  9. #19
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương 19





    Chỉ cn một động tc nữa. Một động tc rất nhỏ nữa l .. rồi. Cứ kể lm lẹ đi th cũng xong đấy. Nhưng, tiếng ni lanh lảnh từ trong lm cy rừng vang ra đ khiến ng L Phi do dự. Bn tay cầm sng đ giơ ln lại ngập ngừng khựng lại. , khng được! C sự hiện diện của một người ngoại cuộc tại đy th khng thể được nữa rồi. Ngn tay trỏ tự động rời khỏi c sng. ng L Phi chớp nhanh đi mắt. Ci chớp mắt ấy c nghĩa: Đặng Sm ni đng! C sng nhẹ qu!

    Hai người đứng ngy như phỗng đ, bng hong v tiếng la tht của Bạch Phụng. Dứt tiếng la, c gi rẽ lm cy, chạy như bay lại. Mấy giy đồng hồ trước đy, L Phi, Đặng Sm, y hệt hai diễn vin trong một vở bi kịch tới hồi then chốt nghẹt thở nhất, động tc đ ăn khớp nhau một cch thật chặt chẽ. Giy pht nầy, cả hai đều kinh ngạc sững sờ, ngẩn người đứng im như hai kịch sĩ khng thuộc vở.

    Giậu mừng thầm, lẩm bẩm:

    - Mnh thot chết rồi !

    G vẫn giữ nguyn vị thế cũ: quỳ hai đầu gối, hai bn tay chống trn mặt cỏ. Trong Đặng Sm, bản ng của một Ủy vin cảnh st bừng bừng sống dậy. Tiếng la thất thanh của Bạch Phụng, gọn v ngắn cũng đủ khiến được ng ta thức rằng mnh đ phản bội lời tuyn thệ khi nhiệm chức. Bất gic, vin hương quản, khng quay mặt lại, giơ nhanh tay chộp khẩu sng lục từ tay ng L Phi. Th ra ng biết giờ pht gh gớm đ . hết rồi, qua rồi, qua hẳn rồi. Khẩu sng lục đ khng được xử dụng tới v ng L Phi đang đưa ra, trao lại cho ng.

    Tiếng c gi:

    - Khng phải g giết Chi Lan đu !

    Đặng Sm vừa ci lại khuy bao sng vừa lạnh lng bung thng:

    - Tại sao tối qua c lại ni khc ?

    Bạch Phụng th thật:

    - Tối hm qua ti đ ni dối cc ng đấy !


    Cu ni vừa thot ra khỏi miệng, c gi cảm thấy nội tm bỗng nhin được thanh thản v cng. Suốt đm qua, nng cứ băn khoăn mi v lời cảnh co của Trọng Minh, trằn trọc thu canh khng thể no ngủ được. Một vụ thanh ton v cng b mật, v cng rng rợn như vậy, tưởng tượng rồi đy cứ phải m giữ khư khư, nặng mang ring một mnh mi mi, Bạch Phụng thấy rằng kh lng sống nổi với nỗi niềm u uất ấy. Phải ni ra cho nhẹ đi, cho vơi đi m ảnh ray rứt. V nếu đượctuyn bố lun cả ..sự v can của Giậu trong việc Chi Lan ..chết treo cổ.

    Bạch Phụng nấp kn trong bụi cy rừng đ được ngt tiếng đồng hồ. Vậy tại sao nng lại khng xuất hiện ngay từ lc chiếc xe p tải t nhn dừng bnh trước cửa miếu m Hồn? Tại sao nng lại để mi tới giy pht cuối cng, chỉ .. một cử động rất nhẹ nữa l

    Tại sao chứ ? .. Chẳng c g l kh hiểu ! Lời th thật của nng rồi thế no cũng sẽ li theo những sự thật khc. Một l do nữa: từ lc tiếp xc với bọn người hung hn, thức được cảm tnh của Trọng Minh đối với họ, Bạch Phụng đm ra run sợ cch thức xử n của họ. Nhất l những lời phn xt của Trọng Minh, một lối phn xt v cng nghim khắc. Chng dễ g tha thứ cho nng khi khm ph ra rằng nng cũng đ ni dối.

    ng L Phi gằng giọng:

    - Tại sao ?

    - Ti khng ngờ hậu quả lại gh gớm đến mức nầy . V .v .ti chỉ nghĩ đến ring ti m thi !

    - Chỉ nghĩ đến ring c ? Vậy l sao ?

    Để c thể trả lời được cu hỏi vừa nu, cần phải trở lại từ lc bắt đầu. Bạch Phụng e ngại nhất điều đ. C gi vẫn thầm hy vọng khỏi phải ni ra sự thật gh rợn ấy. Nhưng:

    - ! Vậy th khi c đặt chn vo vựa rơm, Chi Lan vẫn cn sống ?

    C gi khng thể khng gật đầu xc nhận:

    - Vng ! Đng như thế ! Ti đ ni chuyện với nng m !

    ng L Phi phải nghiến chặt hai hm răng, hết sức tự kềm chế mới khng bị dồn tới chỗ bắt buộc phải bạo hnh. Tiếng ni của ng trầm hẳn xuống:

    - C đ nghe chng ti ni đi ni lại nhiều lần, nhắc lại cũng khng t rằng, - ng ta đột nhin cao giọng, gần như ht ln, - Chng ti cần biết sự thật trăm phần trăm xem n thế no m thi. Sự thật ! Sự thật trăm phần trăm, c nghe r chưa ?

    - Sự thật hon ton ? C thật l ng cần biết tất cả sự thật ?

    - Cần lắm ! C ni đi !



    ***




    Bạch Phụng, c gi văn minh đưa mắt lặng ngắm một con kiến đen rất to đang cố leo ln đầu một cọng cỏ. Con cn trng nặng lắm khiến l cỏ bị oằn xuống. Chốc chốc tia mắt sắc của người đẹp lại liếc nhanh về pha cửa vựa rơm. Th ra Trọng Minh gớm thật, đ ni dối nng, khng giữ lời hứa .

    Bạch Phụng khng những nổi cơn ghen, cn thấy khinh bỉ m nhất l ..uất hận c thể ni l v cng. Đẹp như nng, hấp dẫn như nng, thng minh, học thức như nng . V thứ nhất lại l ngi sao điện ảnh nổi tiếng hơn tất cả những minh tinh nổi tiếng, m một c b nh qu, mới mười tm tuổi đầu, kh xinh đẹp, c thể gọi l thng minh, lại dm cả gan vượt bứt nng. Khng được ! Khng thể tha thứ được ! Tự i Bạch Phụng bị tổn thương kh nặng. Lại nữa, Trọng Minh phải l của nng, từ trước, by giờ v mi mi. Nng phải chiếm giữ chng trai l tưởng ấy cho ring nng, bất cứ gi no . Nhất l, Bạch Phụng cn cần phải dựa vo chng m tiến bộ trn con đường xy dựng sự nghiệp nữa.

    - Được ! Ta sẽ c cch chấm dứt mối tnh nh qu lẩm cẩm nầy !

    V như để kin cường định, cụ thể ha quyết định sẽ loại bỏ Chi Lan ra ngoi nỗi ưu tư, Bạch Phụng cong một ngn tay nuột n, bng mạnh con kiến đen đang bấu vu chnh vnh trn đầu ngọn cỏ.

    V rồi để thi hnh định, c gi nhiều tham vọng nầy phải lm ci g đy v nn bắt đầu từ điểm no ? Ni bng gi xa xi cho c nhỏ đ hiểu hay phải hăm dọa nng, hoặc phải khiến cho nng rung động tới tận nếp sống tnh cảm su xa nhất trong nội tm ?

    Bạch Phụng mỉm cười: thi được ! Sẽ ty cơ ứng biến. Chng v nng chắc đang du dương u yếm lắm ! Hừ !

    Khi cần phải chiến để thắng, cần cướp để lấy, người ta cũng nn chiến, cũng nn cướp, nếu khng . Do đ, cần phải biết đối xử tn nhẫn, nếu cần. Trong giy pht chờ đợi, tưởng chừng di v tận, Bạch Phụng đ chuẩn bị xong tư tưởng.
    Chợt cnh cửa h mở. C gi nhếch mi cười cay đắng: Chỉ c hai ta ! Sung sướng qu !

    Một người đn ng, từ bn trong vựa rơm xuất hiện. Kỳ lạ ! G lại bước giật li. Bạch Phụng sut bật ln một tiếng reo vui. Khng phải Trọng Minh ! Thay v chề thất vọng, c gi lại cảm thấy thch th hn hoan. Nhưng, khi vạch l cy, đng lc g đn ng quay lại, c gi nhn r mặt. Nng rất đỗi ngạc nhin v sắc diện của y sao lại c vẻ lo lắng, hoảng hốt như người mới phạm vo một tội c. Bạch Phụng im lặng ngồi, khng xuất hiện, để cho g đn ng tự do bỏ đi.

    Rời chỗ nấp, c gi bước nhanh, tiến lại pha vựa rơm.

    Đưa tay đẩy cnh cửa, Bạch Phụng nheo mũi. Mi rơm ngai ngi thoảng bay trong khng kh t hm. Sau khi chớp mắt thật nhanh, c gi đ trng thấy ngay Chi Lan nằm vật ngửa, bất động trn đống rơm. Một bn lưng quần tuột xuống ngang hng, để lộ một mảnh da bụng trắng như tuyết đọng.

    Chưa tới hai giy đồng hồ, Bạch Phụng đ hiểu ngay nội dung sự việc. Nng khấp khởi mừng thầm v thầm cm ơn sự tnh cờ đ khiến nng gặp được cơ hội may mắn c một khng hai.

    Nng nữ ti tử điện ảnh bắn mũi tn thứ nhất:

    - Khoi lạc cực điểm, hn !

    Giọng ni mỉa mai chua như dấm.

    Chi Lan giật mnh ngồi nhỏm dậy, tay lật đật sửa lại o quần. Nng thảng thốt khẽ la:

    - Ối ! . Trời ơi ! Để kệ ti ! Ai đ ! Đi ra đi, trời ơi ! Xấu hổ nhục nh qu, trời ơi!

    Tuyệt! C gi tnh địch hoảng hốt, đang bị xuống tinh thần thế kia ! Cơ hội bằng vng cho Bạch Phụng. Đng l bất chiến tự nhin thnh. C gi văn minh, hạ một đn thứ hai thật độc:

    - Ờ hờ ! Chẳng để kệ c th sao ! May qu ! Trọng Minh lại khng đến ! Chng m chường mặt ra đy, mục kch ci cảnh nầy h, h !

    Khng hiểu khun mặt xinh đẹp của Chi Lan, giờ đy đang mếu mo nhăn nh đau khổ đến cng cực thế kia, c khiến được Bạch Phụng xc động khng? Nỗi đau đớn chề của phần xc lẫn phần hồn biến thnh da thịt kia liệu c khiến cho c gi đẹp đang kiu hnh đứng nhn, mủi lng xt thương cht no khng ?

    Chi Lan tưởng lng dạ ai cũng như lng dạ mnh, nhất l ai đ lại l người cng thuộc phi yếu như mnh. Nng khổ sở ni tiếp, giọng ni v cng thống thiết:

    - Trời ơi ! Anh ấy m biết th chết !

    Bạch Phụng nheo mắt, nhếch mi cười khẩy:

    - C ni giỡn ? .. Ở đy ra l ti chạy đi bo cho Trọng Minh biết liền chứ bộ. Việc tầy trời m ! Im đi được hả ? Giỡn hoi !

    Giọng ni hốt hoảng ướt sũng nước mắt của Chi Lan nghe thương tm hơn tiếng khc:

    - C nỡ lm thế sao ?

    C gi qu rm người, lưng ci lom khom, hai bn tay chắp lại kẹp giữa hai đầu gối, nhưng sắc diện, ngoi những nt buồn lo khổ hận ra, vẫn khng c một vẻ g chứng tỏ l thức được sự mừng vui khấp khởi của c gi văn minh đang đứng trước mặt:

    - Cn g nữa m khng lm ? C biết ti l ai rồi chứ hả ? , nhưng c c biết ti l người yu của anh Minh khng ? Hừ ! Đừng hng hớt tay trn Trọng Minh của ti nghe ! Thứ nhất người định hớt tay trn người yu của ti lại l c, .ha ha một c gi mới nứt mắt ra m đ ..sớm biết . bậy bạ với cả một thằng ngố, người ngợm sặc sụa ton mi phn b.

    Chi Lan vẫn hồn nhin:

    - Đu phải ! Đu phải thế ! . Ti đu muốn thế ! ..Ti .ti cứ tưởng anh Giậu l người bạn tốt, rồi ra anh sẽ hiểu dm cho hon cảnh của ti. Thế m, .thế m khi ti ni với anh ấy l ti chỉ yu c Trọng Minh thi, khng ngờ anh ấy lại nhẩy xổ đến ..v .

    Sự thật quả c thế ! Qua giọng ni ngy thơ hồn nhin của c gi, Bạch Phụng biết r l sự việc đ xảy ra đng như thế ! ..Nhưng, c gi văn minh đ bước vo đy h khng phải l chỉ c một mục đch duy nhất l hạ nhục c gi tnh địch?

    - Phải thế hay khng phải thế ! Ci đ chẳng c g quan trọng cả ! Hừ !

    Rồi lửa giận đốt chy lương tri, c gi tn thời cong mi ni những lời thật cay độc, cất tiếng mầy tao chi tớ với Chi Lan:

    - Tao yu Trọng Minh nn tao hiểu Trọng Minh hơn ai hết ! Giờ đy mầy đ bị uế rồi, nhưng anh ấy vẫn chạy theo mầy v anh ấy đinh ninh l mầy hy cn trinh trắng. Nhưng em ơi, đừng hng ! Anh ấy sẽ biết vụ nầy ..v sẽ khng thm ng ngng đến mầy nữa ! Chị khuyn em một cu nầy nh ! N trnh anh ấy đi, gi biệt anh ấy đi th hơn !

    - Ti cần phải gặp anh ấy, ni r cho anh ấy hiểu

    - Ni r cho anh ấy hiểu l mầy đ tự động .hiến thn như một c gi trắc nết? Thi, khỏi mất cng lặn lội đi đu hết. Tao sẽ bo dm cho.

    Chi Lan muốn khc nữa cho vơi niềm đau khổ nhưng nước mắt dường như đ cạn kh. C gi đng thương chỉ cn biết lẩm bẩm:

    - Ti lm g m c nỡ th ght ti đến như thế ?

    - Th ght mầy ? Hừ ! Cỡ đ đu đng g m tao thm th ght. Hy nhn tao đy nầy. Mặt mũi tao thế nầy m lại hạ mnh đi th ght một con b qu ma dốt nt như mầy ? Thi, để tao phải đi tm Minh, ni cho anh ấy biết mới được. Tối nay, ha, ha !! Tao sẽ cng anh ấy . Ha ! Ha ! V ngy mai anh Minh sẽ qun mầy như người ta qun một chiếc o rch vậy đ.

    Chi Lan:

    - Nếu Trọng Minh qun ti, bỏ ti, th .ti chỉ cn chết !

    Bạch Phụng buột miệng:

    - kiến hay đấy.

    Chi Lan hnh như khng nghe lọt cu ni mỉa của c gi điện ảnh. Nng lầm thầm tự ni với mnh như người loạn tr:

    - ..Ở đy c sẵn sng đủ thứ Ka, sợi dy thừng, cả ci s ngang nữa . H !

    Bạch Phụng cười khanh khch:

    - Ừ, đng đấy ! Sẵn sng đủ thứ rồi ! Nầy, nhưng chớ qun điều nầy nghe: định chiếm Trọng Minh, khng được đu em ạ, chng l của tao. Tao sẽ giữ chng cho ring tao mi mi ..Thi, tao đi về đy, mất th giờ với mầy nhiều qu rồi.

    Chi Lan đột nhin tỉnh to khc thường:

    - Phải đấy ! C về đi, để mặc ti.

    ...V c gi hồn nhin đng thương ấy thẩn thờ bước tới, lượm sợi dy thừng ai vứt bỏ đ từ bao giờ.




    ***



    Bạch Phụng nghẹn ngo kể tiếp:

    - Khi ti bước ra, Chi Lan cn ngồi thừ người, hai tay mn m sợi dy thừng kia mi. Quả tnh ti khng ngờ nng lại .

    - Quả tnh ti khng ngờ ! Hừ ! Năm tiếng đ, c ni nghe trơn tru qu nhỉ ? V c tưởng ni như thế l đủ, l xong, l chng ti đ tin rồi ? Hừ ! Quả tnh ti khng ngờ ! ! So ngữ !

    Mặt trời đ ln cao, tỏa nh nắng gay gắt. Vin hương quản Đặng Sm ni xong nghim khắc nhn thẳng mặt c gi, đưa tay giở chiếc mũ rộng vnh ra lau mồ hi đọng thnh từng hột trn vầng trn c nhiều nếp nhăn hằn su xuống.

    C gi cong cớn:

    - So ngữ ? Sao ng lại bảo l so ngữ ?

    Rồi định ni thm: Ti rất n hận. Nhưng cho rằng c ni cũng v ch, nn thi.

    Vin hương quản ni tiếp, giọng ni đanh lại, nh mắt nhn cng nghiệt ng hơn:

    - C thể l c đ cột sẵn mối dy oan nghiệt đ, cột thật kho, thật nhạy. Chi Lan chỉ cn việc chui đầu vo. Trong cơn buồn khổ cng cực n cn biết phn biệt thế no l phải, thế no l quấy nữa. Cột sẵn dy xong, c quay ra bỏ đi .. Gọn qu! C g lm bằng cớ để buộc tội c ? Ti nu ra giả thuyết đ. Khốn nỗi, giả thuyết đ khng thể chứng minh được. Hừ ! Thnh thực m ni, ti rất tiếc đấy nh . - tiếp theo cu ni bỏ dỡ đ l một nh mắt sng như tia lửa, sắc như thanh nứa cật, phớt ln m Bạch Phụng gy một cảm gic rờn rợn.

    ng L Phi khng cn giữ được thi độ điềm tĩnh thản nhin như mười pht trước đy nữa. Đi mắt ng mở trừng trừng m khng cn nhn thất vật g r rệt. Đầu c ng trống rỗng. ng ci mặt nhn mũi giầy. Miệng ng lẩm bẩm:

    - , ra l thế ! Hừ ! Mnh muốn biết sự thật thế no, th by giờ đ được biết! Th ra hai người nầy đ a tng với nhau để giết chết con Chi Lan !

    Bạch Phụng nhn ng:

    - Lm sao ti biết được l .

    - Phải, c lm sao m biết, lm sao m hiểu được con gi ti. Con ti vốn l một đứa nhạy cảm lắm, trong sạch v thẳng thắn khng để đu hết. Do đ, lm sao n c thể chống đỡ được hai miếng đn th đnh lin tiếp v v cng tn nhẫn như thế chứ ? Nầy, anh Sm! Ty anh! Muốn lm g, cứ việc! Ring ti, để rửa hận cho con ti, ti phải hạ cả hai đứa nầy !

    Nhưng ni dứt lời, sau một pht ngy người đứng im, người cha đau khổ lại quay người bỏ đi. ng thấy cần được yn tĩnh, chỉ c một mnh để tự do nghĩ ngợi. Mấy người cn lại, đưa mắt nhn theo. Đến chỗ đường quẹo, bng ng Phi đi khuất. Ba người vẫn im lặng.

    Vin hương quản nhn c nữ minh tinh:

    - Gi bọn c đừng tới đy, khng đặt chn tới lng nầy th c phải đ khng . Dn chng ti ở đy ngho lắm. Tiền bạc như nước của ng V Mạnh Tn đ li cuốn họ. Hừ ! Con người ta ở đời, chớ bao giờ nn để cho đồng tiền li cuốn cả.

    G Giậu đứng ln từ lc no. G vụng về, luống cuống v hai cổ tay vướng cng, xe bn tay phủi bụi đất bm ở vải quần, chỗ hai đầu gối. Đặng Sm nhn g:

    - Thi, tụi mnh đi, Giậu.


    Tiếng vin hương quản qut ngựa khiến c gi giật mnh. Quay lại, Bạch Phụng đối mặt ngay với chnh điện miếu m Hồn. Một nn nhanh khng biết ai thắp từ bao giờ, đang nhẹ nhng nhả ln khi mỏng như một sọi tơ mu lam nhạt. Mi nhang trầm quyện với hương mng rồng, thin l, ngan ngt trong khng kh. Mi vị thot tục của ngn thing. Bất gic, c gi văn minh chắp hai tay, ci gục đầu, lm rm khấn khứa.

    Xa xa, trn con đường đất đỏ trải đ sơ si, bng ng Phi nghing đổ, di động, hướng về pha lng Trung Quyết. Bước chn ngập ngừng loạng choạng như bước chn của một ng cụ gi.

  10. #20
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,628
    Thanks
    432
    Thanked 501 Times in 183 Posts

    Default Re: Đất Nghịch - Nam Qun

    Chương kết





    Dưới cy thập tự gi ai đ trồng một cy hồng nhỏ. Đất trn nấm mộ kh cong nng qu, khiến cy nhỏ ủ rũ như muốn ho tn. Cy bị nhổ từ đu đem tới trồng giữa lc đang trổ hoa, thnh thử hầu hết cnh hoa đều xoăn lại, ng chi đầu.

    Gần đ, m tay phải, trn chp mi một ngi mộ cổ, mấy con chim di đ lm tổ, bay đi bay lại dập du. L, cỏ kh vương vi đầy tr mi ngi phủ ru xanh.

    Trước nấm mồ mới, Trọng Minh đứng im lặng, ci đầu. Chng thầm th kể lể. Trọng Minh đến đy lần cuối cng trước khi gi biệt hẳn thn lng Trung Quyết. Gi biệt hẳn ? Chưa chắc ! Chng trai xứ lạ đ thực lng yu mến ci vẻ đẹp huyền b, hoang dại của nơi nầy. Một ngy no đ, chắc chắn Trọng Minh sẽ trở lại.

    Pha sau lưng, cnh cửa sắt chợt rt ln ken kt. Cnh cửa nhỏ b chẳng c nghĩa l g. Nhưng ai cũng thế, cứ mỗi lần vo, ra, theo thi quen, lại đưa tay khp kn. Một cử chỉ mặc nhin như c phn chia ranh giới. Ranh giới u minh phn cch hai ci m trần.

    Trọng Minh thảng thốt quay mặt lại. nh sng mặt trời lm chi mắt. Chng phải p bn tay đặt ngang chn mầy để nhn cho r. Một thiếu phụ da trắng muốt, mặc bộ đồ bằng nhiễu đen đang nhẹ nhng đặt bước đi len vo lối đi giữa cc nấm mộ.

    B L Phi ! Đng rồi ! Trọng Minh khi nhận ra đng l b mẹ người mnh yu qu, liền cảm thấy trong lng rộn ln hai niềm vui khng bt no tả xiết. Trước hết, chng vui sướng khi được thiếu phụ bắt gặp tại chốn m u nầy, bn nấm mộ đứa con yu của b. Thứ đến, suốt một ngy hm qua, chng cứ phn vn khng quyết: c nn hay khng đến gi từ gia đnh ng L Phi, cha mẹ của Chi Lan ?

    Muốn đến, nhưng lại ngại khơi động vết thương lng, lại e sợ ng b xt đau niềm khổ hận: Chỉ tại c sự hiện diện của cậu nn mới xảy ra nng nỗi. Lng ti từ trước tới nay đu c sự g.

    Thiếu phụ tiến lại gần:

    - Ti thong thấy bng cậu đi về ngả nầy.

    Trọng Minh đon biết l thiếu phụ đ để theo di mnh st lắm.

    - V v vậy b mới ra đy ?

    - Đng thế ! Ti thay mặt Chi Lan đến đy ni với cậu một lời từ biệt.

    - Thay mặt Chi Lan ? Dạ, chu khng hiểu.

    - Ti biết l thế no cậu cũng khng thể đem n đi theo. V rồi để n khỏi phải đau khổ, cậu sẽ cất ln ra đi, lặng lẽ khng cho n biết. Nhưng đn b con gi ai cũng thế, đều c khả năng đon biết rất đng. Nếu cn sống, chắc bữa nay n sẽ cng lm như ti. N sẽ nấp rnh, sẽ để mắt theo di cậu từng li từng t.

    Biết ni sao ? Biết trả lời sao đy ? Chng trai cảm thấy ngay chnh chng cũng chưa chắc đ c đủ can đảm để thốt ra những lời ngay thẳng, minh bạch, rạch ri như vậy.

    - Thế no cậu cũng sẽ bỏ n ở lại, ti biết. Nhưng ti khng giận cậu đu. Cả Chi Lan nữa, n cũng đ hiểu biết trước như thế rồi. Cậu nhớ chăng những g n đ ni với thằng Giậu ?

    B mẹ xch theo một x nước trong. B ci xuống chăm ch tưới gốc cy hồng nhỏ. chừng b mong mỏi được lm cng việc nầy lắm. Cng việc sẽ li cuốn sự ch để b khỏi nhn Trọng Minh.

    Vừa cắm ci mc nước tưới, b vừa cất tiếng:

    - Ti muốn ni với cậu một điều nầy, cậu Minh ! .

    Đột nhin thiếu phụ ngừng im bặt:

    - Dạ ! B muốn dạy chu điều chi ?

    - Con Chi Lan đ c mắt tinh đời. Cậu xứng đng l người của lng Trung Quyết. V cậu cũng đ chứng minh r rệt điều đ.

    Trọng Minh nhn đăm đăm ln nấm mộ:

    - Cũng l do Chi Lan v nhờ Chi Lan cả đ, thưa b !

    . Chng trai đưa tay khp cnh cửa sắt ra vo nghĩa trang. Cnh cửa ngậm kn khe sắt dọc cột trụ. Như một trang giấy vừa lật qua trong cuốn sch lớn. Mặt trước trang giấy ấy, Trọng Minh cn thấy r hng chữ viết bằng mực đỏ !

    R rng hai chữ: Đất nghịch !




    Si gn, Su 1972


    NAM QUN


Page 2 of 2 FirstFirst 12

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •