Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ư ...
Page 23 of 29 FirstFirst ... 1314151617181920212223242526272829 LastLast
Results 221 to 230 of 285

Thread: Hoa Tâm

  1. #221
    Join Date
    May 2011
    Posts
    1,150
    Blog Entries
    1
    Thanks
    2,137
    Thanked 2,762 Times in 1,063 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    "Đây là một phiên ṭa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, v́ tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đă không chỉ dùng luật pháp mà c̣n dùng cả trái tim để phán xét."

    huethuong đă đoc bài viết này ở đâu rồi. huethuong cảm động và cảm phục vô cùng với
    vị thẩm phán trong phiên toà. Xin quoted lại 1 câu trong bài viết.

    Một quan toà nghiêm minh, khi thi hảnh trách nhiệm phán xử đă dùng đến cả t́nh và lư!

  2. The Following 5 Users Say Thank You to huethuong For This Useful Post:

    anhkhoa634 (04-16-2012), HaiViet (04-16-2012), quehuong (04-16-2012), saolinh (04-16-2012), việtdươngnhân (04-16-2012)

  3. #222
    Join Date
    Jan 2008
    Posts
    7,838
    Thanks
    11,208
    Thanked 10,760 Times in 4,137 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Đừng bao giờ để hối hận như tôi

    Trần Dzũng Minh Dân

    Tôi ngồi ẩn ḿnh dưới tàng cây rậm rạp sau sân chùa, tránh cái nắng oi ả của mùa hè. Hôm nay ngày thường, mọi người đi làm cả, cảnh chùa im lặng một cách trang nghiêm. Nhân tiện có công việc đi ngang qua chùa, tôi tạt vào viếng cốt và thắp cho ông bác một nén hương để tưởng nhớ đến bác ḿnh. Tôi thường thích ngồi một ḿnh yên lặng như thế, đầu óc như thể hồi mới sinh, mắt thấy cảnh, cảm nhận được h́nh ảnh nhưng chưa biết nói, trong đầu chưa có những biểu tượng tạo thành ư nghĩ hay tư tưởng! Những lúc như thế, tôi thấy tâm hồn có phần nào an lạc b́nh yên hơn.

    Ngồi lơ đăng như vậy một lúc lâu, tôi chợt thấy bóng người đang lui cui dọn dẹp phía hông mé nhà kho. Để ư kỹ, tôi nhận ra đó là người đàn ông khoảng lứa tuổi ngoài 30 mà tôi thỉnh thoảng vẫn gặp làm công quả cho chùa. Mồ hôi người đàn ông đổ nhễ nhại dưới cái nóng bức của mùa hè, nhưng anh ta vẫn lẳng lặng làm không tỏ vẻ một chút nào khó chịu cả. Tôi ngồi nh́n anh ta làm việc, ḷng thầm cảm phục.

    Người đàn ông bất chợt nh́n thấy tôi. Anh ta cười, vẫy tay chào.

    Tôi nói lớn:

    - Nghỉ tay, uống miếng nước đă!

    Người đàn ông khựng lại, ngẫm nghĩ, cúi xuống xách chai nước suối dưới đất rồi đi lại phía tôi ngồi.

    Tôi đứng lên, bắt tay tự giới thiệu tên ḿnh.

    - Chào anh, tôi là Minh.

    - Dạ, tôi tên Hiếu.

    - Hôm nay anh không phải đi làm à?

    Tôi ngắm Hiếu trong khi chờ đợi câu trả lời. Tuy với làn da hơi rám nắng, cùng với một mái tóc cắt ngắn, Hiếu có một khuôn mặt sáng sủa dù ẩn hiện nhiều nét suy tư. Đôi bàn tay gầy gầy thanh nhă chứng tỏ không phải làm việc lao động nhiều.

    - Thưa anh không. Tôi nghỉ thứ Ba, không làm việc. C̣n anh, sao hôm nay không đi làm à?

    - Tôi có vài công việc riêng cần phải làm nên lấy ngày nghỉ hôm nay. Xong việc, đi ngang chùa nên ghé vào đây thăm cốt ông bác. Tôi thỉnh thoảng đi chùa vẫn thấy anh. Anh chắc thường làm công quả ở đây đă lâu?

    - Dạ, cũng được vài năm, thưa anh. Sắp tới lễ Vu Lan rồi, tôi soạn lại nhà kho lấy những vật dụng cần thiết, để sẵn đó cho họ. Mỗi người một tay.

    - Ừ nhỉ. Anh không nhắc th́ tôi cũng quên khuấy đi mất, rằm tháng 7 sắp tới rồi! Trông anh c̣n trẻ, chắc c̣n bà cụ?

    Hiếu chợt khựng lại, giọng nhỏ đi.

    - Thưa anh không. Mẹ tôi mất cách đây được vài năm.

    - Tôi xin lỗi.

    - Dạ, không hề chi.

    Tôi ngẫm nghĩ, miệng nói thầm “Hiếu, Hiếu …”. Tôi đă có nghe ai đó nói tới cái tên này, và đang cố nhớ là đă nghe ở đâu.

    - A! Tôi có nghe mẹ tôi thỉnh thoảng nói ở chùa có một anh bác sĩ trẻ hay đến làm công quả, cúng chùa tiền và chữa bệnh cho người đồng hương lấy tiền rất rẻ, gặp người nghèo th́ chữa miễn phí, không biết có phải là anh không?

    Hiếu cười ngượng ngập.

    - Dạ, bà cụ anh nói quá lời. Tôi chỉ làm những ǵ khả năng cho phép.

    Tôi tiếp lời:

    - Mẹ tôi và mọi người ở đây quư mến anh lắm. Được một người trẻ công danh thành toại trong cộng đồng cũng là điều quư rồi, huống hồ thay v́ hưởng thụ, vinh thân ph́ gia, anh c̣n nghĩ đến cộng đồng, giúp đỡ cộng đồng th́ quá tốt. Tôi nói điều này bằng cả thực ḷng, chẳng phải nói cho anh vui.

    - Dạ, cám ơn anh. Tôi cũng chỉ xin đóng góp phần nào mà thôi. Một ḿnh tôi th́ cũng chẳng làm ǵ được nhiều nếu không có những sự tiếp tay và góp sức của những người khác. Người cho $100, người cho $5 đồng, $10 đồng … người làm trong nhà bếp, người chăm lo vườn, người lo giấy tờ thủ tục hành chánh v.v… một người th́ chắc chắn không thể nào làm xuể được từng ấy công việc.

    Tôi đổi đề tài đối thoại, để cho Hiếu được thoải mái, hỏi về những khóa tu thiền sắp tới do chùa tổ chức, những lớp học tiếng Việt v.v…

    Ngồi nói chuyện được một lát, Hiếu xin phép quay trở lại làm tiếp công việc dang dở, tôi bảo để tôi phụ một tay khuân dọn cho nhanh chóng, thêm phần có hai người vừa làm vừa nói chuyện đỡ nhàm chán hơn. Hiếu vui vẻ cám ơn tôi.

    Công việc xong th́ cũng khoảng 5 giờ chiều. Tôi từ giă Hiếu và hẹn gặp lại trong ngày Vu Lan.

    o0o

    Khi tôi chở mẹ tôi tới th́ chùa cũng đă có khá đông người. Một cô bé nhỏ tuổi mà tôi thường thấy trong gia đ́nh Phật Tử của chùa chạy lại, chẳng cả hỏi, cài trên ngực áo tôi một bông đỏ rồi nhoẻn một nụ cười thật dễ thương chúc tôi may mắn c̣n mẹ. Tôi mỉm cười sung sướng.

    Mẹ tôi dặn ḍ tôi vài điều như sẽ về lúc mấy giờ, nếu muốn kiếm mẹ tôi th́ có thể kiếm bà ở đâu… rồi vội vă đi về hướng nhà bếp để tiếp tay với những người bạn trong Ban Hộ Niệm của bà trong đó.

    Tôi đảo mắt nh́n xung quanh, có những người mang đóa hoa đỏ cài trước ngực và có những người cài đóa hoa trắng, những người mà thân mẫu đă qua đời. Tôi chợt nhớ đến Hiếu, nhớ đến người bác sĩ trẻ hay làm công quả cho chùa. Tôi định bụng sẽ để ư kiếm Hiếu. Tôi đi vội về phía khán đài để giúp ban tổ chức văn nghệ khuân ghế ra cho khán giả ngồi và sắp đặt chương tŕnh.

    Không khí nhà chùa hôm nay đâu đâu cũng nhộn nhịp, mọi người cười nói vui vẻ. Tiếng thầy trụ tŕ đang sang sảng thuyết pháp vọng lại từ chính điện. Các em nhỏ trong ban vũ tíu tít gọi nhau để chuẩn bị cho chương tŕnh văn nghệ. Những tà áo dài đủ mầu sắc thỉnh thoảng có dịp ǵ đó trong năm mới được mang ra mặc. Mọi người rạng rỡ trong ngày báo hiếu.

    Khi trời trở chiều, tôi kiếm mẹ tôi, chở bà về lo nấu nướng để cúng bái ở nhà. Tôi vẫn chưa thấy Hiếu. Tôi chợt nhớ là người hẹn gặp nhau ở chùa là tôi và Hiếu chỉ cười, không nói.

    o0o

    Sau ngày Vu Lan tôi gặp Hiếu đôi lần ở chùa, những lúc như thế, chúng tôi thường thảo luận về các kinh điển nhà Phật. Hiếu có một trí nhớ rất dai, thuộc làu làu những câu kinh hoặc đoạn kinh. Tôi vốn thuộc loại “dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”, thuộc loại ưa ngủ chứ chẳng phải tướng học tṛ ǵ cả, chẳng nhớ ǵ nhiều. Nhưng có điều khi nghe Hiếu đọc các câu kinh, tôi hiểu thế nào nói ra như vậy khiến nhiều lúc Hiếu kinh ngạc và thường khen tôi là người có căn cơ, chắc những kiếp trước có tu tập ǵ rồi. Chúng tôi lại tưởng tượng ra những kiếp trước ra sao để trêu chọc nhau và ngày càng trở nên thân nhau hơn. Thú thật tới lúc đó, tôi cũng chẳng biết ǵ nhiều về bản thân cũng như gia đ́nh của Hiếu. Tính tôi vốn không ṭ ṃ, ai thích kể cho ḿnh nghe th́ kể, tôi không hỏi và cũng không lấy đó làm điều quan tâm. Cho đến một hôm…

    - Chiều thứ Bẩy này ông có rảnh không?

    Ngẫm nghĩ một chốc, tôi trả lời Hiếu:

    - Rảnh. Có chuyện ǵ không?

    - Tôi định mời ông đến nhà ăn giỗ bà cụ.

    - Ừ, nhưng ông phải chỉ đường cho tôi hay cho tôi địa chỉ. Ông định mấy giờ?

    - Khoảng 7 giờ chiều được không? Sáng tôi c̣n ở pḥng mạch. Để tôi vẽ đường đến cho ông sau.

    - Ừ, cứ định như vậy đi.

    Chiều thứ Bẩy tôi đến nhà Hiếu, một căn nhà nhỏ tọa lạc trong một khu vực yên lặng, hơi xa thành phố. Khi tôi tới, Hiếu đă cúng bái xong rồi, đang ngồi chờ tôi. Tôi đến bàn thờ, thắp nén nhang tỏ ḷng tôn kính người quá cố. Nh́n di ảnh, mẹ của Hiếu là một người đàn bà khắc khổ, trông có vẻ lam lũ dù tấm ảnh chụp lúc c̣n khá trẻ. Duy chỉ có cặp mắt, cặp mắt thật buồn, cặp mắt của một người chịu đựng và hy sinh. Kế bên di ảnh là một bức ảnh của một người đàn ông mặc quân phục, da sạm nắng mà tôi đoán là cha của Hiếu.

    Điểm làm tôi ngạc nhiên, tôi là người khách duy nhất mà Hiếu mời! Không một người nào khác, ngoài tôi và Hiếu! Ngoài hai bức di ảnh trên bàn thờ, trong nhà không treo một tấm h́nh nào khác. Đồ đạc bầy biện rất đơn sơ nhưng gọn gàng và sạch sẽ. Nh́n qua, ai cũng có thể đoán được phần nào tâm lư của người chủ nhà.

    Trong bữa ăn, Hiếu vui vẻ cười nói huyên thuyên nhiều hơn b́nh thường. Không biết có phải v́ chút rượu vang hay đă lâu trong bữa ăn mới có người cho Hiếu nói chuyện, hoặc v́ một lư do nào đó mà Hiếu cố che dấu để quên đi?

    Dùng cơm xong, chúng tôi ra pḥng khách ngồi uống cà phê, nói chuyện. Lúc này Hiếu lại trở nên ít nói, có vẻ trầm ngâm tư lự, thành thử tôi cứ phải khơi chuyện.

    - Ông ở một ḿnh, sao không lấy vợ cho có không khí gia đ́nh? Tôi đi làm về c̣n có cha mẹ, anh em, ông định ở như vầy đến bao giờ? Vả lại, cỡ người như ông đâu phải là khó lấy vợ!

    Hiếu im lặng một hồi lâu rồi trả lời:

    - Tôi cũng đă từng lập gia đ́nh rồi.

    Tôi nh́n Hiếu không nói. Hiếu tiếp tục kể:

    - Tôi lấy vợ cách đây ba năm, ăn ở với nhau được gần một năm th́ chúng tôi xa nhau. Chẳng phải lỗi tại Thy, lỗi tại tôi th́ đúng hơn. Dầu sao đi nữa th́ chúng tôi cũng đă ly dị. Như có dịp để tâm sự, Hiếu miên man kể cho tôi nghe.

    - Bố của tôi là một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Ông thuộc đơn vị tác chiến nên nay đây mai đó, v́ vậy ông không muốn mẹ tôi theo. Khi tôi ra đời, lớn lên trong t́nh thương của mẹ, ít khi thấy mặt cha. Gia đ́nh bên nội cũng như bên ngoại, tôi đều không biết v́ bố mẹ tôi thương nhau không có sự đồng ư của cả hai gia đ́nh vốn ghét nhau từ lâu. Mẹ tôi bị gia đ́nh ḿnh từ và gia đ́nh bố tôi không nhận, nhưng v́ thương yêu nhau nên bố mẹ tôi bất chấp tất cả để được gần nhau.

    Lấy nhau một thời gian ngắn th́ bố tôi nhập ngũ, mẹ tôi bắt đầu cuộc sống xa chồng, một thân một ḿnh và có mang tôi. Không nói th́ ông cũng có thể tưởng tượng được lúc đó mẹ tôi khổ sở đến thế nào. Bên nội, bên ngoại ngoảnh mặt nhất định không chịu nh́n. Chỉ tội bà ngoại tôi, thương con nhưng sợ chồng, lâu lâu lén lút gặp mẹ tôi và dấm dúi cho ít tiền. Mẹ tôi phải buôn thúng bán bưng để tự nuôi thân và chờ ngày sinh con.

    Ngày tôi ra đời, tôi là nguồn sống của bà. Tôi lớn lên trong sự hy sinh cơ cực của mẹ tôi, nhưng ngày đó tôi c̣n quá nhỏ để nhận thức được sự hy sinh của mẹ ḿnh. Tôi không biết phải diễn tả thế nào để nói lên được sự vui sướng của mẹ tôi mỗi khi bố tôi về phép, không c̣n ǵ sung sướng hơn cho người đàn bà khi thấy chồng ḿnh, con ḿnh và ḿnh được quây quần chung một nhà. Đôi khi mẹ tôi đi xe đ̣, mang tôi lên đơn vị thăm chồng. Bố tôi vừa mừng v́ được gặp vợ con, vừa lo v́ đường xá xa xôi, mất an ninh.

    Sau khi Cộng Sản chiếm Miền Nam, bố tôi bị chúng bắt đi cải tạo hay đi tù th́ đúng hơn! Họ chuyển bố tôi ra Bắc. Mẹ tôi lặn lội ra ngoài đó thăm chồng nhưng họ cho biết bố tôi đă bị bệnh chết! Một người đồng tù đă lén cho mẹ tôi biết là bố tôi đă bị hành hạ đến chết và cho mẹ tôi biết ngày bố tôi bị giết!

    Trở vào Nam, đau đớn v́ bố tôi bị giết, mẹ tôi lại phải chứng kiến cảnh tôi bị ngược đăi ở trường học v́ có cha là lính ngụy. Mẹ tôi t́m cách vượt biên v́ tương lai của tôi. Tôi vốn hiếu học lại có trí nhớ dai. Sau khi bán hết tất cả đồ đạc, tom góp được một khoản tiền, mẹ tôi đưa tôi xuống Rạch Giá để t́m đường đi.

    Dừng lại, Hiếu nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi kể tiếp:

    - Trời cũng thương nên chuyến đầu đi lọt dù trải bao gian nan trên biển cả. Nếu không lọt th́ cũng chẳng bao giờ c̣n tiền để đi những chuyến sau. Cuối cùng mẹ tôi và tôi đến Mă Lai. Không một nước nào nhận, nước sau cùng là Mỹ, họ nhận mẹ con tôi, một họ đạo Tin Lành bảo trợ cho vào Mỹ.

    Đến Mỹ, không có nghề chuyên môn, tiếng Anh lại không biết, mẹ tôi vào làm phụ bếp trong một nhà hàng. Ai sai ǵ làm đó, một tuần bẩy ngày. Tối về mẹ tôi lại g̣ lưng may, ráp những tay áo, lấy tiền theo từng cái. C̣n tôi chẳng phải lo lắng ǵ ngoài việc ăn học. Tôi học dễ dàng, từ trung học lên đại học rồi thi vào trường thuốc, ra trường và đi thực tập. Trong thời gian thực tập, tôi gặp Thy cũng thực tập cùng một nhà thương. Chúng tôi quen nhau và t́nh cảm nẩy sinh.

    Cha mẹ của Thy cũng là bác sĩ từ Việt Nam, qua đây thi lại, thực tập lại rồi ra hành nghề. Nói chung gia đ́nh Thy thuộc giai cấp trưởng giả. Họ biết cách ăn nói, xă giao rất lịch thiệp. Gia đ́nh Thy rất quư mến tôi, mọi người ai cũng mong chúng tôi thành vợ thành chồng cả. Đời tôi thật sung sướng. Năm cuối thực tập, chúng tôi quyết định lấy nhau. Tôi đưa mẹ tôi đến nhà bố mẹ Thy dùng cơm tối để nói chuyện chung thân cho hai đứa tôi. Trong bữa cơm với gia đ́nh Thy …

    Giọng Hiếu trở nên khó khăn, ngập ngừng.

    - Tôi chợt nhận thấy sự quê mùa của mẹ tôi khi ngồi chung bàn với gia đ́nh Thy. Từ cái tóc, cách ăn mặc, lối ăn uống… Khi bố mẹ Thy nói chuyện, hỏi mẹ tôi những chuyện thông thường, mặt mẹ tôi ngớ ra, trắng bệch, giọng nói trở nên run rẩy, sợ hăi… Tôi… Hiếu nói nhỏ nhỏ, giọng run run trong cuống họng.

    - Tôi… lúc đó cảm thấy xấu hổ. Tôi xấu hổ v́ sự quê mùa, thiếu kiến thức của mẹ ḿnh khi so sánh với người khác. Tôi trở nên tức giận mẹ tôi và có nhiều cử chỉ hỗn láo với mẹ trong suốt bữa ăn! Mẹ tôi im lặng, lúc về nhà bà luôn miệng xin lỗi tôi, đă làm tôi mất thể diện.

    Đám cưới chúng tôi diễn tiến như dự định. Tôi càng tức tối trong ngày cưới khi thấy sự quê kệch, luống cuống của mẹ ḿnh. Khách toàn là khách sang trọng. Lúc đó, tôi giận mẹ tôi vô cùng, tại sao những việc đơn giản như thế mà cũng không biết. Tôi gay gắt với mẹ tôi đến nỗi có lúc mẹ tôi vừa run vừa chẩy nước mắt v́ sợ không vừa ư tôi!

    Mẹ tôi về ở với vợ chồng chúng tôi. Thy có nhiều lúc khiếm nhă với mẹ của tôi, những lúc đó tôi lại tức tối mẹ tôi, tại sao những chuyện như vậy mà cũng không biết để người khác coi thường. Mẹ tôi trở nên sợ hăi, bà cố tránh chúng tôi, cả ngày bà trốn trong pḥng. Chỉ những lúc ăn cơm bà mới phải ra, ăn vội ăn vàng rồi lại vào pḥng. Mà đồ ăn nào vừa ư bà! Mẹ tôi ăn không có cơm đâu được. Đồ ăn thường là đồ kho, đồ xào. Thy lớn từ bé ở đây, lại thích ăn như người Mỹ. Tôi th́ sao cũng được nhưng lúc đó tôi lại muốn tập cho mẹ tôi thay đổi! Chúng tôi đă bắt mẹ tôi nghỉ làm trước khi lấy nhau. Không lẽ cả hai vợ chồng là bác sĩ mà mẹ th́ làm phụ bếp!

    Ở như vậy được vài tháng th́ mẹ tôi bỏ đi. Bà đi v́ sợ v́ bà, v́ sự quê kệch của bà mà vợ chồng tôi sẽ mất hạnh phúc. Tôi không hiểu lúc đó tôi là con người hay là con vật! Tôi không mảy may quan tâm. Tôi nghĩ mẹ tôi đă từng tự lập từ hồi trẻ đến giờ, không có tôi mẹ tôi cũng không sao, nhất là mẹ tôi nói mẹ tôi dọn về ở với một người bạn. Thy cũng vậy. Chẳng trách Thy được. Tôi là con mà đối xử với mẹ ḿnh như vậy, trách sao được người con dâu! Tôi có hỗn láo với mẹ tôi th́ Thy mới dám coi thường mẹ tôi chứ! Mấy tháng sau…

    Giọng Hiếu trở nên run rẩy, cố ḱm hăm sự xúc động. Mắt ngấn lệ ngước lên nh́n h́nh mẹ.

    - Mấy tháng sau, một nhân viên cảnh sát đến gơ cửa báo cho tôi biết mẹ tôi đă qua đời. Như tiếng sét đánh ngang tai, tôi không tin! Tôi vội vă chạy đến nhà xác. Xác mẹ tôi nằm đó, những nét nhăn hằn trên trán, những sự khổ cực hy sinh của mẹ tôi mà tôi cho là dấu tích của sự quê mùa. Tôi đă lầm …

    Hiếu nức nở khóc.

    - Làm sao mẹ tôi có thể sống thiếu tôi! Tôi là nguồn sống của bà mà! Tất cả sinh lực, ư chí phấn đấu trước kia là v́ tương lai của tôi, là v́ tôi! Không có tôi bên cạnh, không có đứa con trai thương yêu của bà bên cạnh, bà chẳng c̣n thiết ǵ! Tinh thần bà suy sụp, thể xác khô kiệt. Mẹ tôi lại sống một ḿnh, chẳng phải với người quen như tôi tưởng. Trong khi đó vợ chồng tôi mải mê làm việc, lo làm giầu!

    Tội này tôi làm sao rửa hết được! Tại sao tôi không nghĩ những lúc mẹ tôi khổ cực ở xó bếp để tôi được ăn miếng ngon, đến trường mặc những bộ quần áo mới! Tại sao tôi không nghĩ mẹ tôi c̣ng lưng may những buổi tối để tôi có cái xe, thay v́ bà ngồi đọc sách báo để tăng kiến thức như tôi mong muốn, cho tôi khỏi xấu hổ. Mẹ tôi chịu ngu dốt để cho tôi khôn, mẹ tôi quê mùa để tôi được thanh lịch mà tôi lại coi thường, khinh chê mẹ tôi! Sau khi chôn cất mẹ tôi. Tôi và Thy ly dị nhau chẳng bao lâu sau đó v́ thấy Thy tôi lại nghĩ đến mẹ tôi.

    Tôi dọn về tiểu bang này để khỏi phải thấy những cảnh quen cũ. Ông thấy đó, ngày lễ Vu Lan tôi không dám lên chùa v́ sợ thấy cảnh hiếu thảo của người con đối với mẹ của họ, sợ thấy cảnh những người c̣n các bậc từ mẫu. Tôi làm công quả hy vọng hương hồn mẹ tôi vui ḷng, những công việc mà bà rất muốn làm nhưng đă không làm được v́ dành hết thời giờ cho tôi. Tôi bố thí, cúng dường với tâm ư hồi hướng công đức cho mẹ tôi dù biết rằng nên hồi hướng công đức cho tất cả chúng sinh. Công ơn mẹ tôi sâu dầy, lúc sống tôi đă không trả được, ít ra cũng làm nguôi ngoai phần nào hương hồn người khi đă mất.

    Hiếu nh́n ảnh mẹ ḿnh, nước mắt dàn dụa, miệng lẩm bẩm:

    - Mẹ ơi, tội này con làm sao rửa hết được.

    Tôi ngồi chẩy nước mắt nh́n Hiếu. Một tâm hồn đau khổ, đang quằn quại trước mặt tôi. Hiếu tiễn tôi ra cửa, miệng nói khe khẽ:

    - Đừng bao giờ để hối hận như tôi ông nhé. Phúc thay cho những kẻ c̣n mẹ!

    Tôi không trả lời, nắm tay Hiếu bóp mạnh.

    Trần Dzũng Minh Dân

  4. The Following 5 Users Say Thank You to saolinh For This Useful Post:

    coquan (08-02-2012), EpisodicMemory (05-07-2012), Góc Xưa (05-21-2012), Thach Thuy (05-29-2012), TrúcLan (06-03-2012)

  5. #223
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    9,422
    Thanks
    16,302
    Thanked 6,945 Times in 2,330 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Nắng hùn vốn với chị SL & các Anh Chị

    ĐỪNG… !

    Đừng để nh́n thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại !

    Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại !

    Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn !

    Đừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ư rồi mới bắt đầu làm!

    Đừng để có thật nhiều rồi mới chia xẻ đôi chút !

    Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi !

    Đừng hạ thấp giá trị của ḿnh bằng cách so sánh bản thân ḿnh với người khác !

    Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.

    Đừng măi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, v́ chỉ có bạn mới hiểu rơ những mục tiêu nào là tốt cho ḿnh !

    Đừng ngại học hỏi! Kiến thức là một tài sản vô h́nh và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.

    Đừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt ! Ít nhất, bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.

    Đừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ ! Cả hai thứ ấy một khi đă qua đi hay thốt ra th́ không thể nào bắt lại được.

    Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ v́ bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai
    Bằng cách sống cuộc sống của ḿnh ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

    Đừng quên hy vọng ! Sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

    Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân ḿnh ! Chỉ cần tin là ḿnh có thể làm được và bạn lại có lư do để cố gắng thực hiện điều đó.

    Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại!
    Chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ "giàu có" trong cuộc sống của ḿnh.

    Đừng để những khó khăn đánh gục bạn! Hăy kiên nhẫn, rồi bạn sẽ vượt qua !

    Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ ! Tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

    Đừng chạy trốn mà hăy t́m đến t́nh yêu ! Đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.

    Đừng chờ đợi những ǵ bạn muốn, mà hăy đi t́m kiếm chúng !

    Đừng từ chối, nếu bạn vẫn c̣n cái để cho !

    Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo !

    Đừng e dè đối mặt thử thách ! Chỉ khi thử sức ḿnh, bạn mới học được can đảm.

    Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản t́nh yêu đến, chỉ v́ bạn nghĩ không thể nào t́m ra nó ! Cách nhanh nhất để nhận t́nh yêu là cho, cách mau lẹ để mất t́nh yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ ǵn t́nh yêu là cho nó đôi cánh tự do.

    Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất ḿnh đang ở đâu và thậm chí quên ḿnh đang đi đâu !

    Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng !

    Đừng ngại học hỏi ! Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.
    Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn ! Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

    Đừng bao giờ cho là bạn đă thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đă sụp đổ ! V́ biết được thêm một điều mới mẻ th́ đó là lúc bạn tiến bộ rồi.

    Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống !

    Đừng quên t́m cho ḿnh một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời !

    Và cuối cùng, đừng quên ơn những người đă cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những ǵ bạn cần! Bởi v́ con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành tŕnh mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá...

    (Theo email NHDT gởi)
    http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=18&dateline=1188265964

  6. The Following 7 Users Say Thank You to chieunhatnang For This Useful Post:

    coquan (08-02-2012), EpisodicMemory (05-29-2012), Góc Xưa (05-21-2012), saolinh (05-29-2012), Senhong (05-31-2012), Thach Thuy (05-29-2012), TrúcLan (06-03-2012)

  7. #224
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    CÂY PHIỀN MUỘN


    Ở một ngôi làng nhỏ tại Ba Lan có một nhà thông thái được nhiều người nể trọng; dân làng thường t́m đến ông để tâm sự, chia sẻ những nỗi phiền muộn trong cuộc sống. Hằng ngày, ông lăo nghe rất nhiều nỗi phiền muộn trong từng gia đ́nh. Họ cho rằng, ông trời không công bằng khi để cho họ mang quá nhiều gánh nặng so với những người hàng xóm. “Tại sao ông ấy thảnh thơi hơn tôi? Tại sao chồng chị ấy lại chăm chỉ c̣n chồng tôi lại ngày đêm nhậu nhẹt? Tại sao vợ của tôi chỉ thích đi mua sắm c̣n vợ của anh ấy th́ lại đảm đang lo cho gia đ́nh? Tại sao tôi phải mang căn bệnh nan y này c̣n ông hàng xóm th́ sống bê tha mà lại tỉnh bơ phây phây? Dù tôi không làm ǵ sai trái nhưng tại sao đời tôi vẫn không b́nh an như ông kia?” Đó là những nỗi phiền muộn trách cứ mà dân làng t́m đến để nhờ ông lăo giúp t́m câu trả lời.
    Sau một thời gian, ông lăo nảy ra một sáng kiến như sau. Ông tổ chức một ngày hội. Trong ngày ấy, mỗi người hăy chuẩn bị một cái bao với tên của ḿnh được ghi ngoài bao. Mỗi người dân trong làng hăy mang nỗi phiền muộn của ḿnh, những khó khăn của ḿnh và “đặt” chúng trong cái bao ấy và treo chúng lên một cây có tên gọi là “cây phiền muộn” ở giữa làng nơi sẽ diễn ra lễ hội. Sau khi chờ mọi người treo “bao phiền muộn” của ḿnh lên cây, họ có quyền chọn bao của người khác và mang nó về nhà.
    Việc t́m kiếm trao đổi “bao phiền muộn” rất sôi nổi, v́ ai ai cũng muốn bỏ đi bao của ḿnh và t́m bao “nhẹ” hơn, “dễ chịu” hơn của người khác. Sau một hồi t́m kiếm, ai cũng t́m được cho ḿnh một bao mà theo họ là vừa ư nhất. Nhưng khi về đến nhà, những “bao phiền muộn” mà họ ôm lấy từ người khác cũng chẳng khác ǵ bao nhiêu so với “bao phiền muộn” của họ. Không ai bảo ai, người dân làng hiểu rằng ai ai cũng mang nỗi phiền muộn, không ai nặng hơn và không ai nhẹ hơn. Cách tốt nhất là đừng t́m cách đổi chác hay chạy trốn khỏi chúng, nhưng chấp nhận nỗi phiền muộn như là phương cách giúp họ đồng cảm và chia sẻ thân phận làm người với nhau. Họ cũng nhận ra rằng khi cảm thấy nỗi đau của đồng loại là lúc họ trưởng thành hơn, biết yêu nhau hơn, và từ đó họ t́m thấy niềm vui trong cuộc sống nhiều hơn.

    Bạn thân mến, câu chuyện trên minh họa cho chúng ta thấy việc chạy trốn nỗi khổ đau, hay t́m phương cách để thay đổi chúng không phải là cách tốt nhất để hóa giải sự đau khổ, phiền muộn trong đời ḿnh. Theo Đức Phật, đời người là biển khổ: “Sinh khổ, hủy diệt khổ, chết khổ, và không sở hữu được điều ḿnh muốn cũng khổ.” Chúng ta có thể ví đau khổ và phiền muộn trong kiếp người như con rắn rượt đuổi mỗi chúng ta. Nếu chúng ta không dừng lại và can đảm đối diện với nó, th́ một lúc nào đó chúng ta sẽ bị kiệt sức với tṛ rượt bắt này. Chỉ có phương cách là chấp nhận nó, đón nhận nó và sống với nó từng ngày như là một phần của đời ta.
    Với một cảm nghiệm siêu phàm, thánh Gioan Thánh Giá đă khuyên những ai đang gặp khó khăn đen tối trong cuộc đời với những lời khuyên rất tâm huyết: “Hăy t́m kiếm sự khó khăn nhất thay v́ sự dễ dàng thoái mái;… hăy sẵn sàng mang lấy bất lợi, sự cô đơn hơn là sự thuận lợi, an ủi…” Thật là nghịch lư và khó hiểu khi chúng ta học hỏi những suy nghĩ và lối sống của các bậc thánh nhân, nhưng đó là con đường mà họ đă đi qua với bao kinh nghiệm xương máu. Chính trong kinh nghiệm xương máu với ḷng can đảm đón nhận và ôm chầm lấy đau khổ muộn phiền, họ gặp được niềm vui vô cùng lớn lao mà như thánh Gioan Thánh Giá gọi là: “Ôi đêm tối ngọt ngào và dịu êm.”

    Hôm nay tôi mời gọi bạn suy nghĩ về cái “bao phiền muộn” của ḿnh. Ngoài những phiền muộn do ngoại cảnh gây ra, chúng ta thường đối diện với sự phiền muộn xuất phát từ trong ḷng ḿnh. Sự phiền muộn mà ḿnh đang gánh chịu có thể là v́ một điểm chuẩn hay một ước vọng xuất phát từ con tim của ḿnh mà ḿnh chưa đạt được hay chưa sở hữu được. Cũng có khi sự phiền muộn của ḿnh là do ḿnh mong được như một người nào đó, cung cách của một ai đó, lối sống và suy nghĩ như một ai đó mà ḿnh gặp phải. Ta vô t́nh lấy họ làm điểm chuẩn cho đời ta; ta mong muốn được như họ (về một khía cạnh nào đó). Bao lâu ta không được như họ th́ ta c̣n phiền muộn đau khổ. Càng phiền muộn hơn khi ta cứ nh́n những bất toàn của ta và đâm ra nản ḷng, bỏ cuộc và thất vọng. Thật ra ta đâu có hiểu, những con người xem chừng như rất lư tưởng ấy cũng trăn trở và phiền muộn một khía cạnh nào đó trong đời họ mà ta không biết đấy thôi. Hiểu như thế để ta cảm nghiệm giá trị hiện tại trong chính con người ḿnh.

    Thưa bạn, bạn hăy khẳng định với ḷng ḿnh rằng: Giây phút này, hoàn cảnh này, vị trí này là hoàn cảnh tốt nhất, hoàn hảo nhất cho chính con người của ta, cho cuộc đời của ta. Ta không cần t́m kiếm hay so sánh với ai khác, mà ta chỉ cần cố gắng hết sức để những đức tính và khả năng của ta được vươn nở mà thôi.



    Nguồn: email
    Tác giả Br. Huynhquảng

  8. The Following 7 Users Say Thank You to Thach Thuy For This Useful Post:

    chieunhatnang (05-29-2012), coquan (08-02-2012), EpisodicMemory (05-29-2012), Linh hồn của Tre (05-29-2012), saolinh (05-29-2012), Senhong (05-31-2012), TrúcLan (06-03-2012)

  9. #225
    Join Date
    May 2011
    Posts
    62
    Thanks
    59
    Thanked 144 Times in 42 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Biết Tha Thứ..........

    Khả năng tha thứ cho người khác tùy thuộc vào việc ta trung thực với chính ḿnh nhiều hay ít. Chúng ta có sống thanh cao, hoàn hảo và trong sạch mà không hề có lấy một suy nghĩ sai trái, một lời nói hay một hành động sai nào không?

    Khi chúng ta nh́n thẳng vào những thiếu sót của bản thân th́ sự giận dữ của ta đối với người khác biến mất. Trong quá khứ, tất cả chúng ta đều đă từng hành động sai trái, có thể do chưa phân biệt được đúng, sai hoặc do sợ hăi hay hiểu lầm.

    Nh́n lại quá khứ, phần lớn chúng ta thấy hối tiếc về những điều đă nói hay đă làm. Thời gian qua đi, tri thức của ta ngày càng nhận ra một cách rơ ràng điều ǵ đúng và bắt đầu sửa chữa sai lầm. Với ước muốn mạnh mẽ về việc sửa sai, ta bắt đầu quá tŕnh tha thứ cho chính ḿnh. Nếu tha thứ được cho ḿnh, ta phải tha thứ cho người khác. Ta không thể lên án người khác và biện hộ cho ḿnh, như thế là lừa dối và sẽ không được mọi người chấp nhận. Sức mạnh tha thứ bắt nguồn từ sự đồng cảm. Sự tha thứ làm tan đi nhu cầu chứng tỏ rằng ta đúng, gột bỏ sự phẫn nộ mà ta cảm nhận, đôi khi chỉ là trong tưởng tượng.

    Nếu ta không học cách tha thứ th́ sự oán giận sẽ đầu độc ta. Những ai không tha thứ, những ai cứ khăng khăng nắm vai tṛ của vị quan ṭa, phải nghĩ đến việc nhận lại điều hệt như họ đă từng làm với người khác. Làm sao khác được?

    Khi không tha thứ, ta mang một gánh nặng gấp đôi: cả những ư nghĩ oán trách về sự không công bằng của người khác lẫn sự che giấu về sự không công bằng của chính ta. Sự tha thứ giải thoát chúng ta khỏi những cảm xúc cay đắng này.

    Tha thứ nghĩa là đồng cảm và b́nh yên tiến về phía trước với điều tốt, và hướng tới điều tốt đẹp hơn. Tha thứ làm tan chảy sự chai sạn trong ḷng người khác. Sự tha thứ của ta thoạt đầu có thể làm người khác khó xử. Thậm chí, người ta c̣n đề cao cảnh giác với chúng ta nữa, nhưng cuối cùng, họ sẽ cảm kích và tôn quư hành động cao cả này.

    Tha thứ và quên đi là sự yêu thương trong hành động. Nhưng ta phải học tha thứ cho ḿnh lẫn tha thứ cho người khác, nếu không quá tŕnh giải thoát khỏi gánh nặng này sẽ không thể bắt đầu hay có tiến triển. Ước muốn vượt thoát của ta hoàn toàn bị chặn đứng.

    Tha thứ là biết bỏ qua quá khứ, nhưng đồng thời c̣n có nghĩa là không lặp đi lặp lại cùng một lỗi lầm, không cố t́m cách biện minh cho ḿnh.

    Một người mà trong thâm tâm luôn cay nghiệt chống đối người khác th́ dẫu mọi người có yêu thương và nhân từ với họ, họ vẫn không thể cảm nhận được. Nếu muốn được tha thứ th́ trước hết ta phải sẵn ḷng tha thứ. Sự dũng cảm tiên phong trong hành động là dấu hiệu thực thụ của một con người chính trực. Mở ḷng tha thứ trước không chỉ chứng minh được rằng ta là người quân tử mà c̣n cho thấy ḷng yêu thương của ta nữa.

    Chúng ta thường hồi tưởng quá khứ và nhận lấy từ đó nỗi buồn phiền. V́ vậy, nỗi bất hạnh cứ măi đeo đẳng chúng ta, thậm chí c̣n tăng lên. Càng tiếp tục sửa sai, chúng ta càng cảm thấy người khác cư xử với ḿnh cứ như là các luật sư đang gắng sức chứng minh cho quan điểm của họ. Cuối cùng, chúng ta trở thành những người thất bại, chúng ta cho đi hết mọi tài sản quư giá, và rồi hạnh phúc cũng ra đi. Sự tha thứ dựa trên nền tảng của sự thông cảm sẽ cho phép chúng ta tự do. Điều này cũng giống như việc mở cánh cửa tâm trí để quá khứ thoát ra, và chúng ta thành những con người tự do thật sự. Dành thời gian t́m hiểu sự yếu đuối ẩn sau hành vi của người khác, và sự phức tạp của từng t́nh huống sẽ cho phép chúng ta bắt đầu một sự tha thứ. Quan điểm học tập từ những t́nh huống cụ thể và phát triển nó giúp chúng ta tiến về phía trước cùng với sự tha thứ. Tha thứ cũng cho phép chúng ta sống ở hiện tại. Khi cứ bám giữ vào quá khứ hay lo lắng quá nhiều về tương lai, chúng ta sẽ không thể nào thưởng thức được vẻ đẹp của hiện tại.

    ST NET.

  10. The Following 5 Users Say Thank You to Senhong For This Useful Post:

    coquan (08-02-2012), saolinh (05-31-2012), Thachthuy (08-03-2012), TrúcLan (09-07-2012), TTL (06-17-2012)

  11. #226
    Join Date
    May 2011
    Posts
    62
    Thanks
    59
    Thanked 144 Times in 42 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Ḷng khoan dung

    Truyện xưa kể lại rằng, một buổi tối một vị thiền sư già đi dạo trong thiền viện, chợt trông thấy một chiếc ghế dựng sát chân tường nơi góc khuất. Đoán ngay ra đă có chú tiểu nghịch ngợm nào đó làm trái quy định vượt tường trốn ra ngoài chơi, nhưng vị thiền sư không nói với ai, mà lặng lẽ đi đến, bỏ chiếc ghế ra rồi quỳ xuống đúng chỗ đó.

    Một lúc sau, quả đúng có một chú tiểu trèo tường vào. Khi đặt chân xuống, chú tiểu mới kinh ngạc khi phát hiện ra dưới đó không phải là chiếc ghế mà là vai thầy ḿnh, v́ quá hoảng sợ nên không nói được ǵ, đứng im chờ nhận được những lời trách cứ và cả h́nh phạt nặng nề. Không ngờ vị thiền sư lại chỉ ôn tồn nói “Đêm khuya sương lạnh, con mau về thay áo đi”. Sự khoan dung của vị thiền sư già đă khiến chú tiểu suốt đời không quên được bài học đó.

    Người xưa dạy: Rộng lớn nhất thế giới là đại dương, rộng lớn hơn cả đại dương là bầu trời, rộng lớn hơn cả bầu trời chính là ḷng người. Sự khoan dung, nếu được dùng đúng chỗ và đúng lúc th́ c̣n có tác dụng mạnh mẽ hơn sự trừng phạt, bởi nó tác động rất mạnh đến nhận thức mỗi con người. Nhất là đối với cuộc sống, công việc và học tập của con trẻ, việc khoan dung đem lại hiệu quả vượt trội hẳn so với việc áp dụng bất kỳ h́nh phạt nào. Thậm chí, khoan dung với người cũng chính là khoan dung với ḿnh, giải thoát ḿnh khỏi những sự giận dữ, căm tức, hận thù, tranh chấp…, nhờ đó mà cân bằng được cuộc sống của ḿnh.

    ST.NET
    Last edited by Senhong; 06-03-2012 at 06:20 AM.

  12. The Following 4 Users Say Thank You to Senhong For This Useful Post:

    coquan (08-02-2012), saolinh (07-26-2012), Thachthuy (08-03-2012), TrúcLan (09-07-2012)

  13. #227
    Join Date
    May 2011
    Posts
    62
    Thanks
    59
    Thanked 144 Times in 42 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Hai bát ḿ ḅ

    Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi v́ người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn d́u người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rơ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh...

    Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: "Cho hai bát ḿ ḅ!", cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, th́ cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nh́n cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm một bát ḿ cho thịt ḅ, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát ḿ thịt ḅ như vậy là cố t́nh để cho người cha nghe thấy, thực ra th́ tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ư.

    Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát ḿ nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát ḿ ḅ đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có ḿ rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát ḿ nước về phía ḿnh. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa ḍ dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Măi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xă hội." Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho ḿnh, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

    Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp măi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát ḿ mà biết bao nhiêu là thịt." Ông lăo cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác ǵ xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này". "Ừ... ừ, con ăn nhanh lên, ăn ḿ ḅ thực ra cũng có chất lắm đấy."

    Hành động và lời nói của hai cha con đă làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đă ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nh́n hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt ḅ vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tṛn mắt nh́n một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi th́ phải, chúng tôi không gọi thịt ḅ." Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. " Cậu con trai cười cười, không hỏi ǵ thêm.

    Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần c̣n thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dơi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Măi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt ḅ, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ư nghĩ riêng.

    ST.Net

  14. The Following 2 Users Say Thank You to Senhong For This Useful Post:

    coquan (08-02-2012), saolinh (07-26-2012)

  15. #228
    Join Date
    Jan 2008
    Posts
    7,838
    Thanks
    11,208
    Thanked 10,760 Times in 4,137 Posts

    Default Re: Hoa Tâm



    Chiếc gương và cửa sổ

    LTCG (02.02.2012)

    Có một phú ông tên Hạo Tường luôn cảm thấy trong cuộc sống của ḿnh thiếu thốn một cái ǵ đó, nên ông quyết định lên đường t́m thiền sư để tham hỏi.

    Khi gặp thiền sư: “Thưa ngài! Tôi có rất nhiều tiền, muốn thứ ǵ th́ có thứ đó nhưng lại không cảm thấy vui và hạnh phúc được”. Vị thiền sư mời ông ta đứng trước một cửa sổ được làm bằng kính và hỏi ông thấy được những ǵ qua ô cửa kính đó. “Dạ, con thấy những đoàn người tất bật, hối hả qua lại trên những con đường, có khi bằng phẳng, có khi gập gềnh, khúc khuỷu nữa”.

    Thiền sư chẳng nói ǵ và mời ông ta đứng trước một chiếc gương soi, hỏi ông thấy ǵ qua chiếc gương đó. “Con thấy chính ḿnh…”.

    Thiền sư ôn tồn nói: “Chiếc gương được làm bằng kính, cửa sổ cũng được làm bằng kính, nhưng cửa sổ th́ trong suốt nên có thể thấy được bên ngoài, có thể nh́n được người, cảnh vật xung quanh ta nhưng chiếc gương th́ phủ một lớp sơn phía sau hoặc một tấm gỗ nên chỉ có thể nh́n được ḿnh mà thôi, khi trong con người ḿnh có thể gỡ bỏ đi lớp sơn hay tấm gỗ kia th́ lúc đó con sẽ nh́n thấy người khác, lúc con nh́n thấy người khác con sẽ cảm thấy hạnh phúc với những ǵ đang có”.

    Lời bạt: Bạn có là người hạnh phúc không? hay là người luôn bận rộn với cuộc sống hiện đại này? Hoặc ta cảm nhận cuộc sống ḿnh mỗi ngày một vui hơn? Mỗi ngày chúng ta chạy danh cầu lợi. Ở đâu đó, chúng ta đă có một góc của sự b́nh yên và hạnh phúc nhưng chưa bao giờ thay đổi góc độ nh́n để dung nạp, tha thứ cho người khác. Chỉ khi nào ta hiểu được hai chữ “dừng bước”. Ta đứng lại để tiếp nhận người khác đang tồn tại, họ hiện hữu trong sự tương quan của ta, ta dừng lại để nh́n, để hiểu và để thương. Khi thương được mọi người ta sẽ thương chính ḿnh.

    Huệ Thiện sưu tầm và chuyển ngữ

    Nguồn: EMTY

  16. The Following 3 Users Say Thank You to saolinh For This Useful Post:

    ướt mi (08-06-2012), coquan (08-02-2012), Thachthuy (08-03-2012)

  17. #229
    Join Date
    Jan 2008
    Posts
    7,838
    Thanks
    11,208
    Thanked 10,760 Times in 4,137 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Life Handbook for 2012
    Cẩm nang Sống năm 2012


    Health

    Sức khỏe:
    1. Drink plenty of water.
    Uống nhiều nước.

    2. Eat breakfast like a king, lunch like a prince and dinner like a beggar. -
    Ăn sáng như vua, ăn trưa như ông hoàng và ăn tối như kẻ ăn xin.

    3. Eat more foods that grow on trees and plants and eat less food that s manufactured in plants. -
    Ăn nhiều thức ăn mọc trên cây và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy.

    4. Live with the 3 E's -- Energy, Enthusiasm and Empathy. -
    Sống với 3 N – Năng lực, Nhiệt thành và Nhân ái

    5. Make time to pray..
    T́m ra th́ giờ cầu nguyện.

    6. Play more games.
    Chơi tṛ chơi nhiều hơn.

    7. Read more books than you did in last year. -
    Đọc nhiều sách hơn năm cũ.

    8. Sit in silence for at least 10 minutes each day. -
    Ngồi yên lặng ít nhất 10 phút mỗi ngày.

    9. Sleep for 7 hours.
    Ngủ 7 giờ.

    10. Take a 10-30 minutes walk daily. And while you walk, smile. -
    Đi bộ từ 10-30 phút mỗi ngày. Và mỉm cười trong khi bước đi.

    Personality
    Nhân cách:

    11. Don't compare your life to others'. You have no idea what their journey is all about. -
    Đừng so sánh cuộc đời của bạn với cuộc đời của những người khác. Bạn không biết cuộc hành tŕnh của họ như thế nào đâu.

    12. Don't have negative thoughts or things you cannot control. Instead invest your energy in the positive present moment. -
    Đừng có những tư tưởng tiêu cực hoặc có những thứ mà bạn không thể làm chủ. Thay vào đó, hăy đầu tư năng lực của bạn vào khoảnh khắc hiện tại tích cực.

    13. Don't over do. Keep your limits. -
    Đừng làm quá mức. Giữ giới hạn của bạn.

    14. Don't take yourself so seriously. No one else does. -
    Đừng quá coi trọng bản thân bạn. Không ai để ư bạn ‎đâu.

    15. Don't waste your precious energy on gossip. -
    Đừng phí năng lực quư ‎ báu vào chuyện ngồi lê đôi mách.

    16. Dream more while you are awake. -
    Hăy mơ nhiều hơn khi bạn c̣n đang thức.

    17. Envy is a waste of time. You already have all you need.. -
    Ghen tỵ là phí th́ giờ. Bạn đă có tất cả những ǵ bạn cần rồi.

    18. Forget issues of the past. Don't remind your partner with His/her mistakes of the past. That will ruin your present happiness. -
    Hăy quên đi những chuyện quá khứ. Đừng nhắc cho vợ/chồng của bạn nhớ lại những lỗi lầm của họ trong quá khứ. Việc này sẽ làm hỏng hạnh phúc hiện tại của bạn.

    19.. Life is too short to waste time hating anyone. Don't hate others. -
    Cuộc sống quá ngắn để mà phí th́ giờ vào việc ghét người nào. Đừng ghét những người khác.

    20. Make peace with your past so it won't spoil the present. -
    Hăy làm ḥa với quá khứ của bạn để nó không làm hỏng hiện tại.

    21. No one is in charge of your happiness except you. -
    Không ai lănh trách nhiệm về hạnh phúc của bạn ngoài bạn.

    22... Realize that life is a school and you are here to learn. - Problems are simply part of the curriculum that appear and fade away like algebra class but the lessons you learn will last a lifetime.. -
    Hăy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học tŕnh, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được th́ sẽ kéo dài suốt đời...

    23. Smile and laugh more.. -
    Mỉm cười và cười nhiều hơn.

    24. You don't have to win every argument. Agree to disagree. -
    Bạn không buộc phải thắng mọi cuộc tranh luận đâu. Hăy đồng ‎ ư với việc không đồng ư.

    Society
    Xă hội:

    25. Call your family often. -
    Hăy thăm viếng gia đ́nh bạn thường xuyên.

    26. Each day give something good to others. -
    Mỗi ngày, hăy mang lại điều ǵ tốt cho người khác..

    27. Forgive everyone for everything. -
    Hăy tha thứ cho mọi người về mọi sự..

    28. Spend time with people over the age of 70 & under the age of 6. -
    Hăy dành th́ giờ cho những người ngoài 70 và dưới 6 tuổi.

    29. Try to make at least three people smile each day. -
    Hăy cố gắng làm cho ít ra ba người mỉm cười mỗi ngày.

    30. What other people think of you is none of your business. -
    Không cần biết những điều người khác nghĩ về bạn.

    31. Your job won't take care of you when you are sick. Your friends will. Stay in touch. -
    Việc làm của bạn sẽ không săn sóc bạn khi bạn đau ốm đâu. Bạn bè mới làm việc ấy. Hăy liên lạc với nhau luôn.

    Life

    Đời sống:

    32. Do the right thing! -
    Hăy làm chuyện đúng!

    33. Get rid of anything that isn't useful, beautiful or joyful. -
    Loại bỏ bất cứ thứ ǵ không ích lợi, không đẹp hoặc không vui.

    35. However good or bad a situation is, it will change. -
    Cho dù một hoàn cảnh tốt hay xấu, nó sẽ thay đổi.

    36. No matter how you feel, get up, dress up and show up. -
    Mặc cho bạn có cảm thấy thế nào, hăy ra khỏi giường, chưng diện lên và khoe thiên hạ.

    37. The best is yet to come. -
    Điều tốt nhất sẽ đến.

    39. Your Inner most is always happy. So, be happy. -
    Thâm tâm bạn luôn luôn hạnh phúc. Thế th́, hăy sống hạnh phúc đi

    Nguồn Email

  18. The Following 5 Users Say Thank You to saolinh For This Useful Post:

    ướt mi (08-06-2012), coquan (08-02-2012), Linh hồn của Tre (08-02-2012), Thachthuy (08-03-2012), Tristesse (08-04-2012)

  19. #230
    Join Date
    Nov 2007
    Posts
    4,884
    Thanks
    1,093
    Thanked 5,897 Times in 2,339 Posts

    Default Re: Hoa Tâm

    Chị SL ơi, Tre ngủ mỗi ngày đến 8 tiếng mà vẫn buồn ngủ á
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=168&type=sigpic&dateline=1327504562

  20. The Following User Says Thank You to Linh hồn của Tre For This Useful Post:

    Tristesse (08-04-2012)

Page 23 of 29 FirstFirst ... 1314151617181920212223242526272829 LastLast

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •