Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ý ...
Results 1 to 4 of 4

Thread: Một Tấm Hình Lật Ngửa

  1. #1
    Join Date
    Aug 2007
    Location
    Norway
    Posts
    2,977
    Thanks
    922
    Thanked 1,327 Times in 635 Posts

    Default Một Tấm Hình Lật Ngửa

    LB : Sau 35 năm, Đảng csVN xóa bỏ hận thù bằng cách
    thổi lên những ngọn lửa "Hận Thù" vào tháng tư đen mà
    chúng gọi là "Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào". Giải phóng
    miền nam thoát ách độc tài bóc lột "Mỹ Ngụy .
    Trong tháng tư năm nay, cũng có mấy tên tướng csVN
    rêu rao "Hoà hợp hoà giải, xoá bỏ hận thù". Chúng kêu gọi
    người Việt "tỵ nạn cộng sản" ở nước ngoài về xây dựng đất
    nước ...
    Ai là người Việt có lương tâm có tin những gì csVN nói không ?

    Độc tài, mỵ dân, dã man là chân lý vĩ đại
    của cộng sản không bao giờ thay đổi .

    ...!...
    Vivi
    -----------------------------------------------

    Chuyện Một Tấm Hình
    Trần Việt Trình



    Đầu tháng 4 vừa qua, tờ báo New Statement của Anh công bố 50 tấm ảnh thời sự chính trị nổi tiếng nhất (The 50 Greatest Political Photographs), trong đó bức ảnh cô bé Phan Thị Kim Phúc 9 tuổi trần truồng, bị phỏng nặng vì bom napalm do Huỳnh Công Út (tức Nick Út), phóng viên ảnh của hãng AP (Associated Press), chụp vào ngày 8 tháng 6 năm 1972 ở Trảng Bàng Tây Ninh đứng đầu danh sách.

    Ngay sau đó các cơ quan truyền thông cũng như báo chí trong nước liền chạy bài trên trang nhất với tiêu đề “Ảnh em bé napalm vĩ đại nhất trong lịch sử” (báo Công An Nhân Dân) và “Ảnh em bé napalm vĩ đại nhất mọi thời đại” (báo Thanh Niên).

    Ngày ấy, hình ảnh một bé gái bị phỏng nặng, không một mảnh vải che thân, vừa chạy vừa khóc, đàng sau là những cột khói đen bom napalm vươn lên cao đã đánh động tâm tư mọi người. Tấm hình đã làm cho cả thế giới rúng động. Khi tấm hình xuất hiện thì phe CS miền Bắc và Việt Cộng miền Nam đã tận tình sử dụng tấm ảnh nầy trong việc tuyên truyền cho cái mà họ gọi là tội ác của bè lũ Mỹ-Nguỵ. Đến ngày nay, chính quyền CSVN vẫn không ngừng khai thác đề tài này nhưng họ lờ đi hòan tòan sự việc bà đang sống với tư cách tị nạn chính trị ở Canada và nguyên nhân đưa bà đến sự lựa chọn đó. Bức ảnh sau đó đoạt giải Pulitzer năm 1973. Nó thay đổi không chỉ cuộc đời của Nick Út mà còn của rất nhiều người khác.

    Chúng ta hãy đi ngược lại thời gian 38 năm trước. Quận lỵ Trảng Bàng trong giai đoạn đó là nơi giao tranh giữa các các đơn vị thuộc Công Trường 5 của Việt Cộng với binh sĩ của Sư Đoàn 25 Bộ Binh của quân đội VNCH. VC thường hay len lỏi trà trộn vào dân chúng miền Nam, dựa vào dân và dùng dân như một tấm bia, để quấy phá. Cũng như trong tất cả các trận đánh trên khắp miền Nam, dân lành trong vùng giao tranh gồng gánh cùng gia đình bỏ chạy về phía phe quân đội miền Nam VNCH. Đó cũng là hình ảnh của cô bé Phan Thị Kim Phúc trong ngày giao tranh và cô đã gặp những người lính VNCH cũng như phóng viên Huỳnh Công Út. Điều đáng nói là khi Phan Thị Kim Phúc chạy về hướng các phóng viên và những người lính VNCH cô đã được họ đưa ngay vào nhà thương quận lỵ Củ Chi, cách Trảng Bàng chừng 15 cây số để cứu chữa kịp thời. Sau 14 tháng điều trị và qua 17 lần giải phẫu da, Phan Thị Kim Phúc bình phục về nhà sinh sống bình thường với gia đình. Giả dụ như cô Phan Thị Kim Phúc lúc ấy bỏ chạy về phía VC thì thế giới đã không có tấm hình nầy. Nếu là vậy không chừng cô Kim Phúc đã chết vì VC khó mà chữa trị cho cô. Họ lấy đâu ra phương tiện? Không phải chỉ mình Kim Phúc đã chọn đúng hướng để tìm sự sống. Tất cả những người dân, từ những người sống trong vùng “xôi đậu”, cho đến dân chúng bị kẹt trong vùng lửa đạn, trong các cuộc giao tranh, ít ra họ được chu cấp cuộc sống tối thiểu, cho đến khi họ cảm thấy có thể trở lại sinh sống tại địa phương, mà trước đây vì chiến tranh họ đã phải bỏ chạy.

    Câu hỏi đặt ra là Trảng Bàng là một địa danh của miền Nam, nằm ở miền Nam Việt Nam, tại sao lại có sự hiện diện của quân đội CS Bắc Việt vào năm 1972? Nếu Hồ Chí Minh và đảng CSVN không xâm lăng miền Nam thì thử hỏi bức hình này liệu có hay không? Khi giao tranh xảy ra, các đơn vị Cộng hòa dưới đất xác định địa điểm xâm nhập của Cộng sản và oanh tạc cơ AD6 Skyraider được phái tới yểm trợ. Bom xăng đặc được dội xuống, làm bốc lên từng cụm khói đen đặc. Khi bom đổ xuống, cả binh lính Cộng hòa lẫn thường dân đều bị thiệt hại. Do đó, Không quân VNCH mà có đội bom thì đó cũng chỉ là hành động tự vệ chính đáng mà thôi. Tấm hình không nói lên được thực chất và mấu chốt của sự việc: VC đào hầm ngay trong nhà Kim Phúc và dùng dân làm bia trên đường đào tẩu. Xét cho cùng, nếu cộng sản Bắc Việt không dùng những người dân vô tội ở Trảng Bàng, trong đó có anh em nhà bà Kim Phúc, làm bia đỡ đạn thì chắc hẳn chẳng bao giờ có một Phan thị Kim Phúc như ngày nay.

    Nói gì thì nói, bức ảnh do Nick Út chụp đã làm đau lòng nhiều người yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Bức ảnh xuất hiện trên mọi phương tiện truyền thông và gây chấn động dư luận toàn thế giới lúc bấy giờ. Báo giới phương Tây nhận định bức ảnh đã có một vai trò thật quan trọng trong việc thúc đẩy phong trào phản chiến đang dâng cao thời đó. Vào thời điểm tháng 6 năm 1972, cuộc chiến tranh VN đang ở vào một trong những giai đọan khốc liệt nhất. Cuộc hòa đàm ở Paris đang trong lúc bị bế tắc. Ở Mỹ, cũng như trên thế giới, phong trào chống chiến tranh lên cao. Cuộc chiến tranh vừa tốn kém cả về nhân mạng lẫn tiền bạc, vừa kéo dài lê thê ở VN đã làm cho nhân dân Mỹ chán ngán. Họ muốn chiến tranh chấm dứt bằng mọi giá, kể cả việc chấp nhận cho miền Nam VN bị thống trị bởi chủ nghĩa cộng sản. Cùng với một số yếu tố tâm lý khác, bức ảnh đã góp phần định hình một cảm thức chán ngán chiến tranh, đồng thời ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự hình thành những quyết định đưa đến việc nước Mỹ rút chân hòan tòan ra khỏi VN sau này.

    Về phía nhà cầm quyền Bắc Việt, lúc ấy, họ không bỏ lỡ dịp sử dụng bức hình cho những mục đích tuyên truyền của mình, kể cả khi chiến tranh đã chấm dứt. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Kim Phúc được chính quyền CSVN “chiếu cố” tận tình: bảo vệ, theo dõi, sử dụng và kiểm soát. Chính quyền CSVN đã hỗ trợ cho Phan Thị Kim Phúc học lên đại học trong khi những đứa bé khác có mặt trong hình như Phan thanh Tâm (anh ruột, 12 tuổi, mặc áo trắng, chạy đàng trước), Phan Thanh Phước (em ruột, 5 tuổi, chạy đàng sau), Hồ Văn Bơ và Hồ Thị Tính (bà con trong họ, đứng phía bên phải) lại không được chế độ quan tâm vì những đứa bé này không có lợi gì cho họ cả!

    Năm 1986, Phan Thị Kim Phúc được chính quyền CSVN cho sang Cuba du học. Năm 1992 cô lập gia đình. Trên đường hưởng tuần trăng mật từ Mạc Tư Khoa trở về Cuba, máy bay ghé lại Newfoundland Canada để tiếp thêm xăng thì cô và người chồng mới cưới rời khỏi máy bay để xin ở lại tỵ nạn chính trị và trở thành công dân Canada vào năm 1997. Việc Phan Thị Kim Phúc nổi tiếng và được chính quyền CSVN ưu ái như vậy mà sau cùng bà phải chọn con đường xin tỵ nạn chính trị tại Canada. Tại sao bà cùng chồng quyết định làm như vậy?

    Trên tờ báo Life năm 1995, cô Phan Thị Kim Phúc tuyên bố “Tôi luôn luôn bị bắt buộc đi đây đi đó dưới sự điều khiển của Hà Nội, điều này khiến tôi muốn làm một con người có tự do và nhân quyền. Tấm hình đã làm cho tôi rất nổi tiếng nhưng nó đã không làm cho cuộc đời tôi không như ý tôi muốn”.

    Sau khi miền Nam sụp đổ vào tháng 4 năm 1975, Kim Phúc và bức hình của nhiếp ảnh viên Nick Út đã bị nhà cầm quyền CSVN sử dụng như một vũ khí nhằm lên án “tội ác chiến tranh của đế quốc Mỹ và ngụy quân Sài Gòn”. Đó cũng là lúc Phan thị Kim Phúc bắt đầu bị khai thác triệt để bởi nhà cầm quyền CSVN. Họ buộc bà phải xuất hiện trong những cuốn phim tuyên truyền và bị quản chế không cho tiếp xúc với những nhà báo phương Tây.

    Đối với thế giới Tây phương lúc ấy, Phan thị Kim Phúc và bức hình đóng vai trò một nhân chứng sống nói lên những gì tàn bạo, độc ác mà chiến tranh đã gây ra cho con người, những thường dân bị kẹt giữa hai lằn đạn, đặc biệt là những trẻ em vô tội.

    Đối với những cựu chiến binh Mỹ đã từng tham chiến ở VN thì bức hình ấy còn là một ám ảnh khó quên. Nó nhắc nhở họ đến một cuộc chiến gây quá nhiều tranh cãi, kẻ bênh người chống. Những người Mỹ phản chiến trong cuộc chiến VN ngày nay có chút gì mặc cảm tội lỗi sau khi chứng kiến một miền Nam quằn quại vì thù hằn, vì tù đày, vì độc tài, vì áp bức dưới chính quyền cộng sản, mà chính họ, những người phản chiến ngày xưa, đã vô tình tiếp tay để dẫn đến kết qủa bi thảm này không?

    Nhà cầm quyền Bắc Việt ngày ấy tận tình sử dụng bức hình cho những mục đích tuyên truyền của mình, thêu dệt bao nhiêu là “luận điệu” hầu làm mất tính chánh nghĩa của miền Nam VN.

    Luận điệu đầu tiên của CS miền Bắc là “Mỹ dội bom vào dân”. Điều đó sai vì lực lượng hai bên quần thảo với nhau lúc ấy là binh lính VNCH và CS và máy bay ném bom Napalm lúc đó là chiến đấu cơ Skyraider cánh quạt của không lực miền Nam VN.

    Luận điệu thứ hai là “Mỹ sai lính Cộng hòa dội bom vào dân”. Điều đó cũng sai vì khi giao tranh, các đơn vị VNCH dưới đất xác định địa điểm xâm nhập của CS và yêu cầu Không quân phái tới oanh tạc cơ chiến thuật AD6 Skyraider để yểm trợ và tấn công các căn cứ VC trong vùng.

    Luận điệu thứ ba là “Mọi việc trong cuộc chiến là do Mỹ quyết định”. Điều đó cũng không đúng vì nhiều chiến trường miền Nam do quân đội VNCH phòng ngự và bảo vệ bằng phương tiện của riêng mình.

    Luận điệu thứ tư là “Oanh tạc cơ Việt Nam tấn công nhà dân, khiến gia đình Kim Phúc bị nạn”. Điều đó sai, vì oanh tạc cơ tấn công chính xác vào căn cứ ẩn náu của VC chứ không nhắm vào dân. Gia đình Kim Phúc lánh nạn trong thánh thất Cao Đài vì biết đó là nơi an toàn, sau đó trên đường lộ chạy về phía đơn vị VNCH mới bị lâm nạn. Phi công thấy có lính VC rượt theo đoàn người đang túa ra khỏi thánh thất. Chính gia đình Kim Phúc cầu cứu sự giúp đỡ của chiến binh VNCH, nhờ vậy nàng mới được cứu sống.

    KẾT:
    Bức hình Napalm Girl không những chỉ là một vũ khí hiệu quả trong thời chiến mà ngày nay, trong thời bình, tấm ảnh này lại có nhiệm vụ mời Mỹ trở lại Việt Nam.

    Dưới chế độ CS, tuyên truyền là chiến lược hàng đầu. Mọi tin tức không phù hợp với chủ trương đều phải bị dấu kín thậm chí còn bị sửa đổi sai lệch bóp méo để phục vụ cho tuyên truyền, nhất là những câu chuyện có liên quan đến chiến tranh VN. Hàng năm, mỗi lần đến Tháng Tư thì những hình ảnh về cuộc chiến VN lại được khơi dậy mặc dù CS miệng lúc nào cũng rêu rao “Hãy bắt tay nhau và quên đi quá khứ”.

    35 năm đã đi qua. Một lần nữa Tháng Tư Đen lại trở về với bao nhiêu kỷ niệm và ác mộng đau thương. Thường thì thời gian là liều thuốc hiệu nghiệm giúp hàn gắn mọi đau thương đổ vỡ, nhưng biến cố 30/4 năm nào vẫn như đám mây đen vây phủ ký ức và tâm tư người miền Nam. Người Cộng sản, thủ phạm gây nên nỗi đau và thù hận vẫn tiếp tục thi hành chính sách đối xử bạc đãi và tù đày đối với người miền Nam ngã ngựa. Sự oán thù dai dẳng của người miền Nam thất trận đối với phe thắng trận là hậu quả tất nhiên của những năm tháng trả thù tàn bạo mà những người miền Bắc áp đặt lên người miền Nam. Khó có thể nói chuyện “Hoà hợp hoà giải” khi những người miền Bắc thắng trận vẫn còn đầy ấp tính tự tôn và không ngần ngại trả thù phe bại trận dưới bất cứ hình thức nào, kể cả đầy đoạ, lao tù và chết chóc.

    Chuyện “Xoá bỏ hận thù” chưa bao giờ được thực hiện dù chỉ trên các phương tiện truyền thông trong nước. Năm tháng dù có phai nhoà nhưng lòng căm hận cuả phe miền Nam thất trận dường như vẫn y nguyên vì phe thắng trận, cho đến giờ phút này, chưa tỏ ra một thái độ hay một hành động gì tích cực, thân ái, yêu thương. Chỉ khi nào những kẻ thắng trận nhận chân được là mình có tội, là tội đồ của dân tộc, thì họa may sự hận thù mới được nguôi ngoai.

    Trần Việt Trình (6 tháng 5 năm 2010)
    http://take2tango.com/thread/9-5-201...A94A026C-10117

  2. The Following User Says Thank You to vivi For This Useful Post:

    Thach Thuy (05-09-2010)

  3. #2
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    5,498
    Thanks
    2,377
    Thanked 5,007 Times in 2,224 Posts

    Default Re: Một Tấm Hình Lật Ngửa

    Dóc, Xạo, Láo .... như Vẹm ... chắc dân VN, (nhất là dân tị nạn) cũng chẳng còn ai "LẠ" lẫm chi nữa ???!!! Và tụi "báo lố" (= bố láo) ở VN thì sau hơn nửa thế kỷ ( báo nước , báo dân, báo đời ...) hầu hết đều đã bị bệnh "Mạng Nhện Bịt Kín Hậu Môn" hết rồi và bi giờ họ chỉ 'ĂN & Ị' chung 1 lỗ thôi => NÊN "HÔI &THÚI" LÀ CHUYỆN DĨ NHIÊN RỒI ...




    Bịnh "Lạ": Mạng Nhện Bịt Kín Hậu Môn


    Ở VN, mới gần đây, tình hình đang rất "bức xúc & khẩn trương" vì một bịnh "lạ" : "mạng nhện bịt kín hậu môn" mới được khám phá và đang hoành hành. Nói nôm na (theo kiểu bình dân của dân Sài gòn) thì đây là bịnh "bí ỉa" vì "lỗ đít bị bịt kín". Nói cho đúng, thì cái bệnh "bịt lỗ" này đã bắt đầu có ở VN từ hơn nửa thế kỷ nay rồi, hiện tượng bị bịt lỗ hoặc tự bịt lỗ này cũng khá phổ biến & không có "lạ" lắm với giới cầm viết cũng như giới "cầm cu chó đái", trong cái xã hội chó ngáp (ruồi) VN . Nói cho rõ ràng hơn, để sinh tồn, nhà báo xhcn VN, chỉ cần 2 lỗ ( lổ ăn & lổ ỉa) hoạt động tốt là "đủ", còn mí lỗ khác chẳng có cần thiết & quan trọng mấy. Ngay cả các lỗ thở có bịt lại cũng chẳng sao (?). Mới nghe qua thì người ta thấy vô lý và sẽ nghĩ đây là chuyện tiếu lâm, chuyện phong thần .... Nhưng dựa theo một số người có kinh nghiệm thực tiễn về "bị bịt hoặc tự bịt " các lỗ thở giải thích: Ở VN, đóng các lỗ thở lại tốt hơn là mở ... và lý do, theo họ giải thích, thì rất sát với thực tế và có lý lẽ, vì có mở cũng chẳng có không khí trong lành để thở và chỉ ngửi toàn mùi xú uế thì "nín thở " rõ ràng là một chọn lựa tốt hơn. Xa hơn, phương pháp "nín thở" còn có thể giúp ngăn ngừa các bịnh lạ khác xâm nhập qua các lỗ thở nữa ...???!!!

    Trở lại với bịnh "mạng nhện bịt hậu môn". Như giải thích ở trên thì lỗ thở có thể đóng lại, nhưng lỗ đít thì không thể đóng được vì "con nào ăn cũng phải ỉa" và con người hay con vượn (tổ tiên của người) cũng không ngoài ngoại lệ này ... Giữ hết mọi thứ trong bụng thì bụng sẽ bị sình chương và nổ tung là chắc chắn, chỉ là sớm hay muộn thôi .

    Theo một nguồn tin có thẩm quyền & đáng tin cậy, thì đã có đến 80% các "nhà báo" (đời , nước, dân...) và 99% các nhà ngâm cứu (dao) Mác (lưỡi) Lê ở Việt Nam đang vướng phải căn bịnh quái ác này. Theo tin tức mới nhất của hội y sĩ VN , thì đây là 1 căn bịnh do một loại vi trùng "lạ" gây ra và chưa có cách chữa trị hiệu quả. Bác sĩ Tôn Thất Tiêu (cháu của Tôn thị Ninh), trưởng nhóm nghiên cứu cách chửa trị, cho biết những dụng cụ giải phẩu như : dao, kéo, kềm ... do "đỉnh cao của kỹ thuật" sản xuất vẫn chưa có đủ độ sắc bén để "cắt" được tơ của "màng nhện hậu môn". Nhóm này cũng đã thử nghiệm dùng tia laser để cắt bỏ màng nhện. Phương pháp này thành công nhưng lại bị 1 "sự cố kỹ thuật" là tia laser tuy cắt được tơ nhện nhưng đồng thời cũng làm hư, phá hủy luôn một số "cơ chế hậu môn". Theo tin hành lang, ông Tô Huy Rứa là bệnh nhân đầu tiên (chắc cũng là cuối cùng) của phương pháp chửa trị này... Nghe đâu, ông Rứa đã được gởi sang Trung cộng để con các con ông trời (cháu con cóc) dùng phương pháp thay lỗ đít bằng lỗ bướm chửa trị. Chúng tôi sẽ tường trình tiếp kết quả của việc "vá ghép bướm Trung Hoa thay đít Việt Nam" khi có tin tức mới. Hiện nay, thì như dân VN thấy ông Rứa không thể "toạ đàm" mà chỉ có thể "ngoạ đàm" hoặc "đứng đàm" thôi. (xem hình ảnh chứng minh)

    Có tin đồn là cựu bí thư Lê Khả Phiêu cũng đã được Tàu chửa trị với phương pháp này. Xem ra, (lỗ đít) ông Rứa sẽ có cơ hội phục hồi hoạt động lại. Nhưng phương pháp "dùng lỗ bướm thay đít" này rất tốn kém ... và nghe đâu còn là bí mật quốc gia của nước Tàu cộng nữa, nên chỉ cấp thái thú và phụ tá thái thú (của Tàu cộng) mới được chửa trị với phương pháp này. Còn giới báo nhà, báo nước, báo dân ... và giới cầm cu của VN thì không có trong danh sách ... Nghĩ cũng hơi bất công, nhưng Tàu cộng thì cũng là cs mà ... Và chúng ta, ai cũng đã biết, bất công là bản chất của cs rồi ! Cho nên bàn luận về "công lý", phản đối ...v.v.. chỉ là chuyện thừa thãi, chỉ uổng phí nước miếng & thời gian thôi .

    Như vậy, thì VN sẽ dùng cách nào để những bịnh nhân khác? Theo bs Tôn thất Kinh, một phụ tá của bs Tôn Thất Tiêu, thì bs VN phải vận dụng sáng tạo, phải tìm cách khắc phục những khó khăn, những giới hạn về kỹ thuật, ... để hoàn thành bổn phận "lương y như từ mẫu" và chửa trị cho các bịnh nhân khác. Bs Kinh cho biết, nhóm ông đã tìm ra được 2 cách chửa trị phù hợp với hiện tình VN:

    a) Xài một lỗ cho cả 2 việc (ăn & ị) -> Bệnh nhân sẽ được bác sĩ sắp xếp cơ chế miệng lại để mồm có thể làm được sự phân công mới này. Với chương trình luyện tập đặc biệt (special theraphy) dần dần bịnh nhân sẽ thích ứng được. Ưu điểm: gọn gàng và dễ di động. Khuyết điểm: miệng sẽ rất hôi !
    b) Gắn ống dẫn chất thải của cơ thể vào thùng chứa cơ động. Ưu điểm : miệng không bị hôi và hợp tiêu chuẩn vệ sinh. Khuyết điểm: khó di động với thùng chứa và phải đổ & rửa thùng thường xuyên.

    Báo Công an Nhân dân, với thành tích phục vụ đảng cs đắc lực và cũng là nơi có nhiều bịnh nhân đang cần được chửa trị đã được chọn làm thí điểm đầu tiên của chương trình này. Theo kết quả sơ khởi, thì 100% ban biên tập đã chọn phương án chửa trị (a) và 70% công nhân viên khác cũng đã chọn phương án này.

    Dân chúng thành phố Sài gòn đang lo sợ là bịnh này có khả năng truyền nhiểm không? Mặc dù, các chuyên gia y học đã trấn an, đã giải thích căn bệnh ... và "bảo đảm" ...là ... nếu 1 người không có cầm bút viết bậy bạ, hoặc tránh cầm cu cho chó đái ... thì xác xuất bị vướng bịnh này chỉ là 0.000001% . Nhưng dân chúng SG vẫn không "tin" lắm vì lời ông Thiệu nói vẫn còn văng vẳng bên tai ... Nên một số dân SG ngoài chuyện bịt mũi, bịt mồm, bịt mặt ... để tránh bụi bậm và mùi hôi thối tỏa ra từ bịnh này ... họ còn cẩn thận bịt cả hậu môn lại để tránh bị vi trùng mạng nhện hậu môn nhận diện và tấn công.

    Một phóng viên khác của www.ruaden.com từ Hà Nội vừa mới gởi về 1 mẫu chuyện liên quan đến căn bịnh "mang nhện bịt hậu môn" và phương cách dùng lỗ bướm để chửa trị. Như tin tức trước đây, cựu tổng bí thư Phiêu đã được bs Tàu chửa lành bịnh này và theo chuẩn đoán của các bs VN thì cơ chế hậu môn của ông hoạt động tốt hơn trước khi bị bịnh nữa ... Nhưng có một chuyện mà những người thân cận biết & tránh nhắc đến là mỗi tháng đúng vào ngày trăng tròn thì ông Phiêu phải dùng băng vệ sinh bịt đít (vì đít chảy máu). Không biết rồi đây đít ông Rứa sẽ bị giống như vậy không? (sau khi được Tàu chửa cho lành bệnh này) . Chúng tôi sẽ cập nhật khi có thêm thông tin mới !

    Ô Quy
    ( www.ruaden.com )

    http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg

  4. The Following 2 Users Say Thank You to TTL For This Useful Post:

    DoQuan (05-09-2010), Thach Thuy (05-09-2010)

  5. #3
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    5,498
    Thanks
    2,377
    Thanked 5,007 Times in 2,224 Posts

    Default Re: Một Tấm Hình Lật Ngửa

    MAY RỦI CỦA MỘT GIẢI PULITZER ẢNH BÁO CHÍ

    HUY PHƯƠNG

    - Ai là những người mong muốn nổi tiếng từ "thảm họa" của người khác?

    Nick Út, là phóng viên nhiếp ảnh của hãng AP, đã đoạt giải Pulitzer năm 1972 về bức hình chụp bé gái Kim Phúc 9 tuổi đang bị bỏng bởi bom napalm, trần truồng chạy trên quốc lộ 1 gần Trảng Bàng, Tây Ninh vào ngày 2 tháng 8-1972. Sau đó, Nick Út với phương tiện của AP đã đưa Phúc và nhiều em bé khác vào bệnh viện Saigon. Khi Saigon thất thủ Nick Út đã được hãng AP bốc đi Mỹ. Phần cô bé Kim Phúc sau 14 tháng nằm bệnh viện với 17 lần giải phẩu, mới có thể trở về nhà.

    Kim Phúc sống trong một gia đình nghèo tại Trảng Bàng, bị lãng quên sau khi Cộng Sản Bắc Việt vào miền Nam, thậm chí vì những vết bỏng, cô không có nổi một người bạn trai, - như lời cô kể. Mãi đến khi Kim Phúc bắt đầu vào Đại Học thì chính quyền Cộng Sản mới nghĩ đến cô, và từ đây xử dụng cô như một lá truyền đơn để chống Mỹ- Nguỵ vì cô đã bị bom xăng đặc do Không Quân Việt Nam ném xuống Trảng Bàng nơi có Việt Cộng ẩn náu, và vì hình ảnh cô đã được quảng bá khắp thế giới như là hình ảnh của một nạn nhân chiến tranh, hay là " nạn nhân của chính quyền Saigon" theo cách nhìn của Hà Nội.

    Sinh viên Phan Thị Kim Phúc được đưa ra Hà Nội như là một "quốc bảo", được chính quyền Cộng Sản Hà Nội, tiếp đãi nồng hậu và được Thủ tướng Phạm Văn Đồng nhận làm con nuôi (!) Cô được đưa đi du học tại Cuba năm 1986, khi đến đây cô gặp sinh viên Bùi Huy Toàn từ Bắc Việt Nam và hai người hứa hôn với nhau. Năm 1992, hai người làm đám cưới và đưa nhau đi Moscow hưởng tuần trăng mật. Trên đường đi, máy bay ghé lại Gander, Newfounland để tiếp xăng, hai người xuống máy bay và xin tỵ nạn chính trị ở Canada và được chính phủ Canada chấp thuận. Hiện nay gia đình Kim Phúc đang sinh sống tại Ajax,Toronto, Canada và gia đình Phúc Toàn có hai con. Phan Kim Phúc đã lập Foundation Kim Phuc International để hàn gắn vết thương cho những nạn nhân trẻ em trong chiến tranh ở khắp thế giới. Năm 1994, cô được cử làm Đại Sứ Thiện Chí của UNESCO. Cô cũng được hai Đại Học York University Toronto và Queen ‘s University, Kingston trao bằng Tiến Sĩ Danh Dự.

    Sở dĩ tôi nói dài dòng như vậy về trường hợp Pulitzer 1973 của Nick Ut và "The Girl in the Picture" Phan Thị Kim Phúc là vì mỗi bức ảnh hay ở đây, mỗi Pulizer đều có những số phận may rủi, vui buồn của nó.

    Năm 1942, Uỷ Ban Pulitzer đã quyết định trao thêm giải Pulitzer cho báo chí về những hình ảnh ý nghĩa nhất trong năm. Những bức ảnh này có thể mang lại niềm vui, sự sợ hãi, gây sự cảm xúc sâu xa của nội tâm nhân loại và chia sẻ với người xem về sự nhận thức của người ký giả. Và đây là vài giải:

    - ca tụng lòng can đảm của người lính Mỹ như tấm ảnh của Joe Rosenthal (AP) chụp một toán Thuỷ Quân Lục Chiến dựng ngọn cờ trên ngọn núi Suribachi, đảo Iwo Jima (năm 1945);

    - gây chấn động cho cả nước như bức ảnh của Robert H. Jackson (Dallas-Times-Herald) chụp ảnh Jack Ruby bắn Lee Harvey Oswald, kẻ giết Tổng Thống Kennedy ở Dallas (năm 1964);

    - gây bất mãn và tạo nên phong trào phản chiến ở Mỹ qua bức ảnh của Eddie Adams chụp cảnh tướng Nguyễn Ngọc Loan dùng súng lục bắn vào đầu tên VC Bảy Lốp (năm 1969).

    - khơi dậy lòng trắc ẩn của nhân loại và gây nên phong trào chống chiến tranh như bức ảnh của phóng viên Nick Ut (AP) chụp em bé Kim Phúc bị bom napalm đốt cháy, trần truồng chạy trên quốc lộ 1 Trảng Bàng (năm 1973);

    - hay gây xúc động cho thế giới với bức ảnh chụp một em bé Sudan đói khát bò lê giữa cánh đồng với một con kên kên đang chờ vồ con mồi sắp chết bên cạnh, của Kevin Carter (năm 1994).

    Bức ảnh đoạt giải Pulitzer dược nhiều người Việt biết nhất và cũng được Việt Cộng khai thác nhất là bức ảnh của Eddie Adams chụp Tướng Nguyễn Ngọc Loan năm 1968. Phát đạn từ nòng súng ông Loan đã khai tử Bảy Lốp nhưng tấm ảnh của Eddie Adams cũng đã "khai tử" tướng Nguyễn Ngọc Loan, như điếu văn sám hối của Adams được tờ tuần báo TIME đăng tải ngay trong số ngày 27-07-1998:

    "Tôi đoạt giải Pulitzer trong năm 1969 nhờ tấm ảnh chụp một người bắn vào một người khác. Trong tấm ảnh đó có đến hai người chết: Người nhận lãnh viên đạn và Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Ông Tướng đã giết chết người lính VC, nhưng tôi giết ông Tướng bằng cái máy ảnh của tôi. Những tấm ảnh vốn vẫn là những thứ vũ khí kinh khủng trên thế giới..."

    Ông Loan, trong giây phút ấy không nghĩ đến hậu quả của bức ảnh mà ông đóng vai chính. Sau này, người viết bài này có dịp phỏng vấn nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh cũng là một cấp chỉ huy cũ của Nhảy Dù của VNCH, ông Hạnh đã nói, nếu ông là Tướng Loan, ông sẽ quay mũi súng về phía Eddie Adams và nói: "Một là ông giao bức ảnh ấy cho tôi, hai là tôi sẽ bắn ông." Trong chiến tranh không thể lấy hoà bình để giải thích được. Ông Loan đã để một sơ hở phải ân hận sau này. Adams cũng không phải là một người may mắn nhờ danh vọng của giảỉ Pulitzer vì sau đó, ông là người có trái tim nhân hậu và tỏ ra hối tiếc về hậu quả lớn lao của bức ảnh trên.

    Nhân về tham dự một "workshop" về ảnh báo chí tại Hà Nội, phóng viên nhiếp ảnh Nick Út đã nói về chiến tranh Việt Nam và nặng lời phê bình về bức ảnh của Kevin Carter (Pulitzer năm 1994), một đồng nghiệp của ông. Để trả lời câu hỏi của Vietnam Net của trong nước"có những kỷ niệm nào về những bức ảnh chiến tranh VN, những kỷ niệm không bao giờ lãng quên trong hồi ức", giờ đây Nick Ut có cơ hội phát ngôn chống Mỹ, như luận điệu từ bao nhiêu năm nay của Hà Nội: "Những bức ảnh chiến trận thì nhiều lắm, nhưng phần lớn là những cảnh tàn phá của cuộc chiến ở các xóm làng VN. Những bức ảnh không cần ngôn ngữ vẫn làm rung động những trái tim yêu hòa bình, phản đối cuộc chiến tranh do Mỹ gây ra ở VN."

    Cao hứng, hừng hực khí thế chửi Mỹ, Nick Út cũng "đía" thêm: "Họ muốn che đậy hậu quả của cuộc chiến. Tôi nghĩ họ biết tất cả nhưng cũng muốn giấu đi tất cả mà thôi. Trong suốt cuộc chiến, tôi đã đi nhiều và đã thấy đồng bào của mình chết oan rất nhiều. Chỉ riêng vụ thảm sát Mỹ Lai thôi, đã có được biết bao tấm ảnh hết sức dã man rồi". (Vietnam Net 4/9-2010).

    Nick Út đã không chụp được những bức ảnh như ba cô gái Xây Dựng Nông Thôn suối Châu bị giết chết vứt xác giữa đường, những bức ảnh trong vụ thảm sát Mậu Thân, những đứa trẻ chết nằm trên sân trường tiểu học Cai Lậy, những xác chết vương vãi trên "đại lộ kinh hoàng", hay trên tỉnh lộ 7B vì pháo Việt Cộng... may mắn có được bức ảnh Kim Phúc để giờ này có thể cao giọng lên án "Mỹ xâm lược." Mặt khác về đạo đức con người, Nick Ut không nên lên án một đồng nghiệp, cùng hưởng vinh quang Pulitzer như anh, nhưng không hề được may mắn như anh, là Kevin Carter (Pulitzer 1994), khi nói rằng: "Những người mong muốn nổi tiếng từ "thảm họa" của người khác, thì suốt đời họ không được bình yên trong tâm trí. Và sẽ chết trong đau đớn bởi sự hối hận muộn màng. Tôi không muốn nhắc nhưng đó là trường hợp xảy ra gần nhất với tác giả bức ảnh nổi tiếng chụp cảnh con kên kên đang đứng rình trước một bé trai sắp chết đói ở Somali". (Chú thích: Nick Út ghi lầm, đúng ra là ở Sudan. Hai tháng sau, nhà nhiếp ảnh Kevin Carter đã tự sát vì không chịu nỗi sự khủng hoảng tâm lý đã dày vò ông ta.)

    Lời phê phán của Nick Út đối với Kevin Carter (nhất là sau khi phóng viên nhiếp ành này đã tự sát năm 1996) tôi nghĩ là quá đáng. Nick Ut ám chỉ Kevin là "người mong muốn nổi tiếng từ "thảm họa" của người khác" chỉ vì chụp một em bé sắp chết đói. Phải chăng chỉ vì Nick Út có cơ hội đưa Kim Phúc đi bệnh viện còn Kevin Carter bỏ em bé lại hiện trường. Vậy thì Kim Phúc hay Bảy Lốp có phải là "thảm họa của người khác không?" Công bằng mà nói Eddie Adams, Kevin Carter hay Nick Ut cũng chẳng ai "mong nổi tiếng từ thảm hoạ của người khác." Nick Ut dư biết rằng khi tấm ảnh Kim Phúc được phát đi, nước Mỹ biểu tình, báo chí Nhật Bản và nhiều nước khác phóng to bằng hình thật ngay trước tòa soạn báo của họ. Vào ngày hôm sau tại Washington, hàng mấy ngàn người xuống đường. Hà Nội tuyên truyền "chiến tranh VN do Mỹ khởi xướng đã phô bày những tội ác khủng khiếp của nó chỉ qua một tấm ảnh của Nick Út!" Đây quả là cơ hội bằng vàng của Hà Nội. Nhưng điều này, tôi vẫn tin rằng không phải là điều mong muốn của người đoạt giải Pulitzer năm 1973.

    Là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Nick Út cũng biết rằng một bức ảnh chụp có dàn dựng, sắp đặt không thể nào có giá trị và được công nhận là tột đỉnh trong năm của nhiếp ảnh báo chí Pulitzer. Đó là chỉ trong khoảnh khắc của tia chớp hay của ngọn đèn flash được lóe lên, khi ống kính được mở ra, có khi là 1/1000 giây. Không một người bấm máy nào có thời gian để suy nghĩ, tính toán hay lợi dụng mà đôi lúc chỉ là theo phản xạ. Được một giải thưởng văn chương như Nobel hay Goncourt, nhà văn phải nổ lực suốt cả một đời người, còn tác phẩm nhiếp ảnh, nhất là nhiếp ảnh báo chí của giải Pulitzer, người ta chỉ cần một khoảnh khác may mắn. John Paul Fito (1971) bấm máy lúc một sinh viên phản chiến tại đại học Kent vừa ngã xuống, hay Mary Chind (2010) chụp ảnh cứu người trôi trên thác nước, khi hai bàn tay của nạn nhân và nhân viên cứu cấp sáp nắm lấy nhau. Nick Út cũng gặp sự may mắn đó, bằng chứng là cùng lúc Nick Út bấm máy, bên cạnh đó cũng có nhà báo Alan Downes (ITN), và Le Phuc Dinh (NBC) với những tấm ảnh về Kim Phúc được chụp gần.

    Eddie Adams trước khi chết còn nói được những lời nói chân thành, Kevin Carter tự chọn cái chết vì bị hình ảnh của em bé Sudan dày vò. Cả hai phóng viên nhiếp ảnh gia Pulitzer này đều không gặp may nhưng họ đều là những người có lương tâm. Tướng Nguyễn Ngọc Loan và Bảy Lốp đã chết, em bé Suadan của Kevin Carter cũng không còn nhưng Phan Thị Kim Phúc còn sống, trở thành danh tiếng, trở thành vận may của Nick Ut. Ngay cả "baby in the box" Trần Thị Hết (Nhanny Heil) của nhiếp ảnh gia Chick Harrity (AP) dù cuối đời đã gặp lại người chụp bức ảnh đã làm thay đổi cuộc đời cô, nhưng cô cũng chỉ là một phụ nữ bình thường sống trên đất Mỹ.

    Qua báo chí truyền thông thế giới và với sự vận dụng tối đa của bộ máy tuyên truyền chống miền Nam của Bắc Việt, Phan Thị Kim Phúc sáng lên như một thiên thần trong lửa đạn, được gọi là nạn nhân của Mỹ Nguỵ, được đưa đi khắp thế giới "trình diễn", còn gì tuyệt hảo bằng chứng tích là những vết sẹo vì bom xăng còn để lại trên cơ thể cô. Mười bảy năm sau "biến cố" Trảng Bàng, tờ Los Angeles Times muốn khai thác lại câu chuyện này và Nick Út có dịp qua Cuba gặp Kim Phúc, sau đó hai người đến Luân Đôn và được Nữ Hoàng Anh tiếp kiến. Tên tuổi của Nick Ut lại được chạy những hàng tựa lớn trên báo chí. Nếu như Kim Phúc chết trong chiến tranh hay bị bỏ quên, không được Bắc Việt khai thác thì Nick Ut cũng trở thành bình thường, ít ai còn nhớ đến.

    Nick Ut quả là người gặp nhiều vận may, được kéo ra từ phòng tối của hãng AP, khi mới 16 tuổi, sau khi người anh ruột của ông, phóng viên Huỳnh Thành Mỹ bỏ mình vì nhiệm vụ. Năm 1972 cả thế giới biết đến tên Nick Ut. Ngay cả năm 2007, bức ảnh của Karl Larson chụp Paris Hilton ngồi khóc ở băng sau của chiếc xe cảnh sát Los Angeles cũng bị ghi nhầm tên tác giả là Nick Ut khiến tác giả Larson phải kiện hãng ABC. Chưa có một phóng viên nhiếp ảnh gốc Việt nào được có danh vọng như Nick Ut, nhưng Nick Ut đã đứng về phía những kẻ thắng trận và lên án cho Mỹ là nguyên nhân của cuộc chiến tranh đẫm máu 35 năm về trước, cũng như nói những lời không mấy tốt đẹp về Kevin Carter, một con người đáng cho chúng ta ngưỡng mộ.

    Trong hai người, Nick Ut và Kevin Carter, ai là: "những người mong muốn nổi tiếng từ "thảm họa" của người khác?" hay nói rõ hơn, hưởng lợi "từ thảm họa của người khác?"

    Huy Phương





    Ý kiến độc giả : Những thằng hủi ( bợ vc, như cở Nick Út) thì trước sau cũng ăn & nói kiểu đó thôi !!! Nick Út Bị BỊNH "LẠ" rồi ... => Những người bị bịnh này này thì phải "ĂN & Ị " chung 1 lỗ ...=> Miệng hôi lắm!!!

    Bà con hông tin tui .. thì thử tự kiểm tra xem miệng Níck Út có "hôi" (thúi thì đúng hơn) không .???
    Ý kiến độc giả :
    *
    Tấm ảnh này chụp rất hay, nhưng tiếc rằng hình ảnh này đã cho thế giới hiểu được thế nào là người việt nam, văn hoá của chiến tranh, văn hoá của một dân tộc với 4000 năm văn hiến, một nền văn hóa quá tệ, một đất nước chỉ biết chết chóc.

    Không biết anh Út hảnh diện gì với bức ảnh này ? đưa dân tộc mình làm trò tiêu khiển cho thế giới,
    Vinh

    *

    Tôi thật sự không hiểu Phan Kim Phúc là con của một gia đình nghèo sống ở Trảng Bàng bị Máy Bay của Mỷ Nguỵ bỏ bom làm phổng hết cả người sau khi vào đại học thì được chính phủ Hà Nội nào là lo cho Kim Phúc ăn học ở Cuba nào là được Thủ Tướng Phạm Văn Đồng nhận làm con nuôi ! Và chính phủ Hà Nội đối đải với Kim Phúc rất nồng hậu hơn nửa lại là con nuôi của một vị Thủ Tướng thì tại sao Kim Phúc phải xin tỵ nạn ??? Chính trị ở Canada .
    Thưa ông Nick Ut đây là lắm hình của ông nó còn là một thảm họa của dân Tộc VN , vậy tôi xin đề nghỉ ông phỏng vấn Kim Phúc coi lý do mà Kim Phúc phải xin tỵ nạn chính trị ?
    ( 1 ) Kim Phúc bị TT VC Phạm Văn Đồng hất hủi rồi tủi thân xin tỵ nạn chính trị .
    ( 2 ) Không lẻ Kim Phúc là đường đường là con của Thủ Tướng mà không chịu nổi với sự hà khắc của VC . Thôi thì Nick Ut hỏi Kim Phúc trả lời thì đúng hơn còn tôi là người đoán mò mà thôi .
    Tiêu Cà Mau
    *

    Nick Ut' chỉ là tên ham mê danh lợi một cách hèn hạ mà không cần biết lương tâm là gì !
    rose
    *
    Cô Phan Thị Kim Phúc trên tấm ảnh biểu tượng cho cuộc chiến chụp cô bé nhỏ tuổi chạy khỏi ngôi làng bị cháy từng tuyên bố sau khi đã định cư tại Canada rằng các vết cháy trên người cô là do Việt Cộng đốt làng khiến cô bị bỏng chứ không phải do thuốc Napalm của quân đội Mỹ,

    Source: http://www.benviet.org/ba-lan:bl-binh-luan-30-4
    KuKu
    *
    Theo Phim Tài Liệu Chiến Tranh VN (``Vietnam War‘‘)

    Không chỉ có mỗi một pô hình mà là có cả một khúc phim dài -lâu chừng một phút đồng hồ- quay cảnh ``trên quốc lộ 1 gần Trảng Bàng, Tây Ninh vào ngày 2 tháng 8-1972.‘‘ với hậu cảnh là phi cơ ném bom, xóm làng mịt mờ trong khói…, cảnh các cháu bé chạy vừa chạy, vừa khóc, vừa gào… hướng về phía các các chiến binh VnCh (chứ không là hướng về phía bộ đội Cộng sản, vì không có phóng viên hãng AP nào hay bất cứ hãng của Thế Giới Tự Do nào được phép theo chân bộ đội Cộng sản để quay chụp phim ảnh vào thời điểm ấy ) vừa rút ra khỏi vùng lửa khói và đang cảnh giác trên đường nhựa , nhưng không thấy bóng dáng dân chúng -người lớn (?!) -Chắc là chạy theo Cộng sản hoặc được Cộng quân giữ lại làm bia, làm giáp hứng bom đạn cho chúng (?!).

    Kế đến là cảnh các cháu bé trong ấy có cô bé KP trần truồng vừa chạy vừa khóc, vừa gào, vừa la… nóng ghóa… rát ghóa…, đau ghóa…, chú ơi cứu cháu…; và được một anh lính VnCh dùng nước từ bình đông tưới lên đầu mình KP cho đỡ nóng rát…

    Nếu chỉ có mỗi một pô hình --trong cả khúc phim dài do phóng viên nào khác quay chụp-- mà đoạt giải Pulitzer thì người quay cả thước phim dài nêu trên cũng cần được chia sẻ giải Pulitzer năm 1972 .
    kuuku
    *
    Chuyện vợ chồng cô Phan thị Kim Phúc xin tỵ nạn ở Canada đã là cái tát nảy lửa vô mặt bọn chóp bu việt cộng cũng như lão răng hô mã tấu Phạm văn Đồng, và cái tát đó đáng làm cho nick Út phải nhục nhã thay vì hãnh diện với tấm hình mà hắn đã "chớp" được trong cảnh chiến tranh . Nick Út đúng là loại vô liêm sỷ và hèn hạ . Nếu là người quân tử thì hắn nên biến khỏi cõi đời này sau khi cô Kim Phúc xin tỵ nạn ở Canada .
    PhượngHoàng

    Nguồn: take2tango
    http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg

  6. #4
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    5,498
    Thanks
    2,377
    Thanked 5,007 Times in 2,224 Posts

    Default Re: Một Tấm Hình Lật Ngửa

    Người Ba Lan nói gì về 30 tháng Tư?



    29.04.1975, người miền Nam trèo tường vào sứ quán Mỹ mong thoát thân



    Vợ nhận xác chồng bị giết trong dịp tết Mậu Thân 1968
    Bến Việt (02.05.2010) Tin Ba Lan - Các báo Ba Lan đưa tin và ảnh về cuộc chiến tại Việt Nam kết thúc 35 năm trước, lôi cuốn nhiều tranh cãi về ý nghĩa cuộc chiến và vai trò các cường quốc.
    Các báo điện tử như Onet, Opoka đưa tin quan chức cấp cao tại Việt Nam rầm rộ tổ chức ngày chiến tranh kết thúc, được phía những nhà cộng sản gọi là "ngày thống nhất". Các báo có nói thế hệ trẻ Việt Nam nay đã thờ ơ với lịch sử bởi hầu hết tâm trí dành để theo kịp mẫu mã điện thoại di động mới.
    Nhật Báo Wyborcza thì kỉ niệm 35 năm ngày quân đội Bắc Việt Nam chiếm lãnh Sài Gòn bằng đề bài "35 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam" với loạt ảnh nổi tiếng thực hiện trong khi cuộc chiến đang thời gay cấn và cả những ngày Sài Gòn náo loạn tháng Tư năm 1975.
    Đáng chú ý là những tranh luận khá dai dẳng của nhiều bạn đọc người Ba Lan về ý nghĩa của cuộc chiến cũng như tinh thần người dân trong lòng cuộc chiến. Hầu hết dư luận thể hiện qua các lời bình luận, rằng phía Mỹ đã bỏ rơi miền Nam Việt Nam một cách lạnh lùng và tàn nhẫn còn người Việt Nam cũng như người Ba Lan không thích cộng sản nên đã tháo chạy khỏi tất cả những nơi nào bị quân cộng sản chiếm đóng.
    Một số ý bênh vực cho rằng quân Bắc Việt được ủng hộ từ dư luận nên nhờ đó thắng trận trong khi ý kiến phản bác cho rằng quân đội Việt Nam Cộng Hòa thua trận bởi bị Mỹ đặt vào tình thế chói buộc sau khi rút lui viện trợ quân sự.
    Các đề tài tiêu biểu của cuộc chiến như Mỹ Lai, cô Phan Thị Kim Phúc, Tết Mậu Thân… đều được các bạn đọc - bình luận viên của Wyborcza đề cập tới.

    Một số ý trong hơn 50 bình luận của bạn đọc Gazeta Wyborcza trong hai ngày 30 tháng 4 và 1 tháng 5 dưới bài "35 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam":

    • đó là cuộc chiến giữa Bắc và Nam Việt Nam chứ không phải "chống Mỹ cứu nước Việt Nam",
    • đó không phải là cuộc chiến chính nghĩa bởi cả Bắc và Nam Việt Nam đều cầm súng phục vụ mục tiêu của ngoại bang là Nga-Trung Quốc và Mỹ.
    • Nam Việt Nam có chính nghĩa bởi có thể chế dân chủ và chống lại cộng sản từ miền Bắc tấn công,
    • chế độ cộng sản không được người dân ủng hộ như các tuyên truyền, nếu được người dân ủng hộ thì đảng cộng sản đã tổ chức bầu cử tự do khi chiến tranh kết thúc để khẳng định tính chính thống của mình,
    • nhiều nhà giáo bất chấp cấm đoán vẫn dạy cho học trò nghe về sự thật lịch sử, nhiều ngàn người trong số các giáo viên đó bị tù đày hoặc đi cải tạo,
    • quân đội cộng sản đã giết nhiều ngàn dân trong Tết Mậu Thân và những trận đánh vào dân thường trên toàn Việt Nam,
    • mặc dù đang đà thắng cuộc về quân sự nhưng người Mỹ đã rút lui quá vội vàng bỏ bê cuộc chiến cho quân miền Nam Việt Nam chống đỡ,
    • cô Phan Thị Kim Phúc trên tấm ảnh biểu tượng cho cuộc chiến chụp cô bé nhỏ tuổi chạy khỏi ngôi làng bị cháy từng tuyên bố sau khi đã định cư tại Canada rằng các vết cháy trên người cô là do Việt Cộng đốt làng khiến cô bị bỏng chứ không phải do thuốc Napalm của quân đội Mỹ,
    • nhiều chi tiết quan trọng của cuộc chiến bị gạt bỏ, có những thông tin được sàng lọc để phục vụ việc rút quân của Mỹ và trấn an dư luận thế giới.


    Bến Việt sưu tập
    http://www.benviet.org/ba-lan:bl-binh-luan-30-4
    http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •