Welcome to Một Gc Phố - Chc cc Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ...
Results 1 to 1 of 1

Thread: Người cưới MA

  1. #1
    Join Date
    Aug 2009
    Posts
    139
    Thanks
    58
    Thanked 131 Times in 58 Posts

    Default Người cưới MA

    NGƯỜI CƯỚI MA



    Ngy xưa c một anh đồ họ L, nh ngho kh, phải bỏ đi cc nơi lm nghề g đầu trẻ. Về sau anh được một ph ng một lng nọ đn về ngồi ở nh để cho con khỏi đi học xa. Ph ng c một c con gi chưa chồng. Từ ngy c anh đồ đến nh mnh, c gi đm ra phải lng chng trẻ tuổi. Thấy c gi thực bụng yu mnh, anh đồ cũng yu lại một cch thắm thiết. Hai bn từng thề non hẹn biển quyết sống với nhau đến đầu bạc .
    Nhưng khi bố mẹ anh đồ mang trầu rượu tới dạm hỏi c gi cho con, th ph ng nhất quyết khng gả. Khng những thế, sợ để thầy đồ ngồi tại nh mnh lu ngy khng c lợi, nn hết năm đ, lấy cớ l con ln tỉnh học với cụ cử chỗ b con, ph ng mời thầy dọn đi chỗ khc. Thấy mối tnh bị chia rẽ, c gi ph ng lng đau như cắt, nhưng v e thẹn, c khng dm cho một ai biết, chỉ mnh tự khc với mnh m thi. Xa người yu, c sinh ra tương tư, lu dần sầu no thnh bệnh. Mặc dầu thuốc thang chăm sc cũng nhiều, bệnh cứ nặng thm, chẳng bao lu nụ hoa mơn mởn sớm la cnh.
    Thương tiếc con gi, vợ chồng ph ng tỏ hối hận. Họ bỏ tiền ra lm ma chay rất hậu. Người ta bỏ vo o quan tất cả những kỷ vật của nng. Để tưởng nhớ lu di, người ta đập tấm gương soi của c gi lm hai mảnh: một bỏ o quan, một bỏ ln bn thờ.



    Lại ni chuyện anh đồ họ L, từ khi bị ph ng từ chối v cấm cửa, cũng đau xt khng km g c gi. Nhưng v sinh kế, anh phải bỏ đi dạy học ở tỉnh xa. Tuy vậy anh cũng khng qun theo di tin tức của người yu. Khi biết nng đ sầu no m chết, lng anh thương tiếc khng lc no ngui.
    Từ đấy anh quyết định ở vậy lun cho đến gi, khước từ tất cả mọi đm do b con mối manh hoặc tm gip.
    Ba năm tri qua.
    Một hm vo dịp cuối năm, anh đồ khăn gi trở về qu hương. Đường đi phải qua lng người yu, nhưng vừa bước chn đến đấy th trời đ tối. Bỗng trời nổi ln một cơn dng, gi bụi m mịt. Đang đi đường thấy sắp sửa mưa to, anh đồ lật đật chạy tm một nơi tr ẩn.
    Chạy qu mấy lm cy, th may sao anh nhn thấy xa xa le li c nh đn. Anh vội băng đồng tm tới. Khi đứng trước một ngi nh nhỏ, anh ku cửa xin vo trọ. Cửa vừa mở, một c gi cầm đn bước ra. Anh hết sức ngạc nhin v người ấy chnh l người yu của mnh ngy xưa, anh ku ln:
    - i! Người hay ma đy? Nghe người ta đồn l nng đ chết rồi kia m? Tại sao by giờ ở đy?
    C gi tươi cười đp:
    - Thiếp chưa chết đu.
    Thấy anh đồ vẫn chưa tin, c gi ni tiếp:
    - Nếu chết rồi th lm sao cn đứng ni chuyện được với chng đy. Mấy năm nay thiếp hằng ngy tựa cửa đợi chng. Hm nay được gặp lại nhau thiếp vui mừng biết mấy. Mời chng vo nh kẻo ướt v mưa.
    Vừa bước vo, anh đồ vừa hỏi:
    - Nh c ai khng? Nng ở với ai thế?
    C gi cười tươi:
    - Thiếp ở với người c. Ở đy đi ta được tự do, khng ai ngăn cấm chng mnh cả.



    Nghe lời nng ni, chng họ L c vẻ ngờ vực. Anh rụt r bước vo. Trong nh by biện c vẻ khc với ngi nh cũ ngy xưa anh ngồi dạy học, nhưng anh khng tiện hỏi. Nh vắng vẻ, chỉ c b c gi hom hem lại nặng tai. Nhưng chỉ trong một chốc, c gi đ gọi tới năm bảy người c cả đn ng đn b. Họ vật lợn, gi gi, đồ xi, gi bnh, khing bn dọn ghế rất tấp nập. Anh hỏi c gi khi c ngồi lại bn cạnh:
    - Nng cho giết lợn đồ xi lm g vậy?
    C đp:
    - Để lm lễ cưới chng ta đấy! Sao chng hiểu chậm thế!
    Anh đồ ngạc nhin hỏi:
    - Khng c bố mẹ họ hng hai bn dự sao?
    C gi cười:
    - C chứ, c c ruột, c ng b nội. Nhưng cũng phải lm giấu giếm một t. Nếu c bố mẹ th chng chẳng lấy được thiếp đu. Vả lại cn c xm lng quanh đy đến chứng kiến cho đi ta.
    C gi thấy anh bỡ ngỡ liền dắt anh vo buồng. Trong buồng bi tr rất đẹp. C gi lấy tất cả kỷ vật ngy xưa hồi cn trẻ, trong đ c chiếc lược sừng cũ, anh đồ cảm thấy yn tm hơn.
    Anh rụt r sờ thử vo người c gi. Thấy nng vẫn mềm mại như ngy xưa, mọi ngờ vực của anh đồ bỗng tan biến hết.



    Chỉ trong một chốc, cỗ bn đ by xong. Khch đến dự kh đng, c cả ng b nội c gi, b c lc ny v nhiều ng gi b lo, khăn o đều đẹp đẽ chỉnh tề. Người ta mời hai anh chị vo trước bn thờ lm lễ. Mi hương trầm sực nức. Một ng cụ khấn vi hồi lu rồi cuối cng quay ra chc phc cho hai anh chị bch nin giai lo. Chng họ L thấy c gi đứng trước nh đn, g m đỏ ln c vẻ thẹn th.
    Sau đ, họ ngồi vo mm. Hai vợ chồng được ngồi ring một mm trong buồng. C gi ăn nhỏ nhẹ, nhưng anh đồ đi bụng nn cảm thấy ngon miệng. Pha ngoi tiếng đũa bt chạm nhau v tiếng chuyện tr rm ran. Cuối cng cảnh vật lại chm vo cảnh vắng lặng như lc mới đến.
    Hai người nằm ln giường tr chuyện. Anh đồ chưa bao giờ cảm thấy mnh sung sướng đến thế. Anh đọc những vần thơ tả nỗi nhớ nhung sầu muộn từ ngy cch biệt cho vợ nghe.
    C gi hỏi anh:
    - Vậy chng ta thnh vợ chồng, thỏa nguyện ước, chng c vui khng?
    Anh đồ đp:
    - C, nhưng gi cha mẹ cho php th cn vui sướng gấp bội.
    C gi lại hỏi:
    - Thế ngộ nhỡ c việc g, liệu chng cn thương thiếp nữa khng?
    Chng đp:
    - Thương chứ, thương mi mi.
    C gi hỏi gặng lại:
    - Thiếp chết rồi chng c cn thương thiếp nữa khng?
    Anh đồ đp:
    - D thế no cũng thương hết mực.



    Rồi sau cuộc i n, anh đồ lăn ra ngủ say. Đến sng mai, khi anh bừng tỉnh dậy, th khng thấy nh cửa ở đu cả, chỉ thấy mnh nằm trn một ngi mộ xy rất đẹp. Anh mới biết rằng tối hm qua, mnh đ lạc vo lng ma v được gặp người yu. Anh chỉ thấy lm lạ, rằng bụng mnh vẫn no, mũi vẫn cn phảng phất mi hương trầm.
    Sau những ngy nghỉ ngơi ở qu nh, anh đồ họ L lại trẩy vo mấy tỉnh đường trong để trở lại với cng việc dạy học. Một năm nữa lại tri qua một cch chng vnh. Năm ấy tết đến, v cơn bệnh giy v, anh khng về được. Khi lnh bệnh anh lại tiếp tục dạy học cho đến thng năm. Một hm anh cảm thấy lng xao xuyến, nhớ người yu khn tả. Hồi tưởng lại ci đm năm xưa, anh tha thiết muốn được gặp lại nng một lần nữa. D c thế no cũng cam lng. Anh bn sửa soạn khăn gi từ gi đm học tr để trở về thăm qu.
    Qua lng người yu, anh khng ngờ chn anh tự nhin đưa bước theo lối cũ tới đng ci nơi anh từng dự lễ thnh hn với người mnh yu dấu, v lần ny cũng đng vo lc đm hm khuya khoắt như hm no. Gọi cửa anh lại thấy người yu ra mở cửa. Nhưng trong tay nng giờ đy cn c một đứa b chừng bảy tm thng. Nng trch chng:
    - Sao chng đến muộn thế, thiếp giận lắm đấy!
    Anh đồ nhn thằng b hỏi:
    - Con ai thế ny?
    C gi ni:
    - Con chng chứ con ai. Ny thử nhn xem, n giống chng như đc.



    Anh đồ vui mừng cng dắt tay vợ vo nh, dưới nh đn, anh thấy vợ c phần xinh hơn tuy rằng nước da c phần xanh hơn trước. Ring thằng b th bụ bẫm khi ng. Nng nhn anh cười ni:
    - Sau ny chng nhớ dạy cho n học. N sẽ lm hơn bố đấy!
    Sau khi ăn cơm xong, hai người lại ln giường, lần ny c gi ni:
    - Hai chng ta đ kết nghĩa vợ chồng, thật thỏa lng mong ước. Nhưng thiếp thực sự l người ci m khng thể chung sống với chng lu di được, nay chng ta c một đứa con, xin giao lại cho chng nui n.
    Thấy chồng c vẻ ngần ngại, vợ lấy trong hm ra một mảnh gương vỡ trao cho m ni:
    - Chng đừng lo phải bận bịu chuyện vất vả nui con, từ ngy thiếp mất đi, cha mẹ thiếp rất hối hận. Vậy chng cứ đến nh thiếp m ở, thế no ng b cũng khng tuyệt tnh với chu ngoại đu. Chng đừng lo ngại g cả. Với lại chng giữ lấy mảnh gương ny, khi con khc đưa ra cho n soi, tự khắc n nn ngay.
    Tnh tự i n suốt đm anh đồ lại ngủ qun, sng dậy, cũng như lần trước, mọi cảnh vật lẫn người yu đều biến mất. Nhưng lần ny trn ngi mộ ngoi anh ra cn c một đứa b v mảnh gương vỡ.



    Nhớ lời vợ dặn, anh đồ họ L ẵm con vo nh ph ng. Sợ vợ chồng ph ng khng nhận, anh chỉ xin cho mnh ở nhờ để mở một lớp dạy học. Nhưng anh khng ngờ vợ chồng ph ng lần ny tiếp đi mnh rất tử tế, v sốt sắng nhận lời. Lại nhờ ph ng gip đỡ, lớp học của anh đồ cng ngy một thm đng học tr.
    Từ đấy anh đồ đỡ vất vả hơn trước. Cn đứa con th ng b nhận nui nấng chăm sc m khng tnh cng. Nhưng mỗi khi thằng b khc hờn th khng cch g lm cho n nn được, dỗ dnh cũng dọa nạt đều chỉ ph cng. Chỉ c đưa cho bố n bế th bao giờ cũng nn ngay.
    Một hm, ph ng để rnh xem v sao thầy đồ c cch dỗ con ti tnh như thế. Khi trng vo mảnh gương vỡ trong tay thầy đồ, ph ng vội ku ln, ngỡ l thầy đ tự tiện lấy trộm mảnh gương vỡ by trn bn thờ của con gi mnh, ng liền hỏi:
    - Tại sao Thầy lại dm lấy di vật của con gi ti m cho thằng b chơi?
    Chng họ L vội vng ni:
    - Dạ khng phải vậy đu. Con no dm tự tiện như vậy. Đy l mảnh gương của vợ con đưa để khi vắng nng, con trẻ khc th đưa ra dỗ dnh.
    Ph ng gằn giọng:
    - C thật vậy khng? Tai sao n lại giống hệt mảnh gương của con gi ta để lại?



    Anh đồ cố gắng phn trần:
    - Dạ thưa đng như thế. Nếu ng khng tin th tm lại mảnh gương l biết r con ni thật hay ni dối.
    Ph ng liền cho người vo lục tm ở bn thờ th quả nhin mảnh gương vỡ vẫn cn. ng ngạc nhin ni:
    - Sao lạ thế nhỉ, Đu? Thầy đưa mảnh gương kia cho ti so thử xem thế no!
    Anh đồ liền đưa ra ngay. Thật khng thể ngờ được, khi đưa hai mảnh gương rp lại th vừa kht một tấm gương trn trịa. Cả nh đều ngạc nhin v cng. V sự ngạc nhin ấy lại cng tăng ln gấp bội khi vết nứt bỗng liền lại trở thnh một tấm gương chưa hề bị bể.
    Anh đồ khi ấy bất đắc dĩ mới đem chuyện mnh gặp lại vợ như thế no cho gia đnh ph ng nghe. Từ đấy vợ chồng ph ng nhận thầy đồ lm con rể, v nhận con anh lm chu ngoại. Anh ở vậy nui con khng lấy vợ khc nữa. Cn đứa con th về sau quả l học giỏi, thi đỗ lm quan đng như lời mẹ n bo trước.


    Truyện Cổ

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Hương Bnh For This Useful Post:

    chieunhatnang (08-10-2010), saolinh (08-10-2010), ThienTienPhuong (08-11-2010)

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •