Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ý ...
Page 111 of 124 FirstFirst ... 101102103104105106107108109110111112113114115116117118119120121 ... LastLast
Results 1,101 to 1,110 of 1240

Thread: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN

  1. #1101
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    QUÀ MỪNG


    Lm. Giuse Maria Nhân Tài

    Có một người trong nhà có chuyện vui, một người bạn họ Trương gởi đến một gói quà để chúc mừng, bên ngoài gói quà viết: “Bạc (ngân) mừng một chỉ”. Mở gói quả ra coi thì thấy bên trong chỉ có năm phân, nhưng lại có một mảnh giấy viết:
    - “Hiện kim năm phân, còn nợ năm phân”.
    Sau đó, người bạn họ Trương trong nhà cũng có chuyện vui, anh ta cũng gởi đến một gói quà mừng, bên ngoài bao cũng có viết: “Bạc (ngân) mừng một chỉ”, họ Trương mở bao ra coi thì không thấy tiền bạc gì cả, nhưng cũng có một mảnh giấy viết:
    - “Khấu trừ lần trước anh nợ năm phân, còn lại năm phân thì xin nợ lại”.

    Suy tư:
    Ở đời, người ta thường mắc nợ nhau, chúng ta nợ người nông dân gạo lúa cơm ăn hằng ngày, chúng ta mắc nợ chị thợ may áo quần mặc, chúng ta nợ anh công nhân trong nhà máy những sản phẩm mà chúng ta dùng hằng ngày, chúng ta nợ thầy giáo con chữ, nợ bác sĩ những lần bụng đau đầu nhức.v.v…bởi vì con người ta sống là sống cho, sống với và sống cùng nhau.
    Có nhiều loại quà tặng: có người tặng quà là để bày tỏ lòng chân thành của mình, nên người nhận vui vẻ nhận; có người tặng quà là có dịp để giúp đỡ bạn bè, nên người nhận biết ơn; có người tặng quà là để gây tiếng tăm cho mình, nên người nhận quà nhận cách miễn cưỡng; có người tặng quà là để lợi dụng tha nhân, nên người nhận quà như nhận lưỡi dao; có người tặng quà để khoe khoang sự giàu có của mình, nên người nhận cảm thấy như bị sỉ nhục…
    Tặng quà cho nhau trong những dịp lễ mừng thì là điều quý, nhưng tặng quà làm sao để người tặng cũng như người nhận đều cảm thấy vui vẻ, bình an và yêu thương.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  2. #1102
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    HỦY BỎ CHỨNG NHẬN XUẤT GIA



    Có viên quan đến một ngôi chùa nọ, hỏi hòa thượng:
    - “Có phải ông ăn cá không ?”
    - “Không thường ăn cá, chỉ khi nào uống rượu thì ăn chút ít”.
    - “Vậy là ông uống rượu ?”
    - “Không, cũng không uống nhiều, chỉ khi nào có bố vợ đến thăm thì cùng ông ta đối ẩm chút ít”.
    Viên quan nghe xong thì giận dữ, nói:
    - “Vậy thì ông cũng có vợ, đó là điều mà người xuất gia không nên có. Ngày mai tôi sẽ đi báo cho quan huyện biết, nhất định sẽ hủy bỏ giấy chứng nhận tu hành của ông”.
    Hòa thượng liền nói:
    - “Tôi đâu dám giấu gì ngài, năm trước tôi đi ăn trộm nên giấy phép đã sớm bị thu hồi rồi”.

    Suy tư:
    Người tu hành, xuất gia thì không lập gia đình, tức là không lấy vợ lấy chồng, luật lệ này đã ăn sâu vào trong óc não của mọi người, cho nên hể có một người tu hành, xuất gia nào mà có vợ có chồng thì dứt khoát bị các tín hữu lên án và coi thường, bởi vì “người tu hành, xuất gia thì không lập gia đình”.
    Để trở thành một linh mục của Giáo Hội Công Giáo thì không phải dễ, phải có rất nhiều thời gian suy nghĩ và học tập: những năm dự tu, ba năm triết, bốn năm thần học và cộng thêm một hai năm thực tập làm mục vụ. Trong những năm đó, những người muốn làm linh mục vừa học tập, vừa suy nghĩ đến ơn gọi của mình, ơn gọi đi tu, tức là suy nghĩ và chọn lựa giữa đời sống độc thân và đời sống gia đình.
    Làm linh mục của Giáo Hội Công Giáo thì không có giấy chứng nhận như những người xuất gia ngày xưa do quan huyện cấp, nhưng các linh mục ấy được Đức Chúa Thánh Thần chứng nhận qua bí tích truyền chức linh mục, tức là Đức Chúa Thánh Thần ghi một ấn tích thiêng liêng vào tâm hồn kẻ lãnh nhận tác vụ linh mục, ấn tích này muôn đời không mất đi, và các linh mục của Giáo Hội Công Giáo trở thành “thượng tế đời đời theo phẩm hàm Men-ki-sê-đê”, được thông phần vào chức thượng tế của Đức Chúa Giê-su.
    Người ta có thể chấp nhận sự yếu đuối của linh mục, nhưng chắc chắn là không ai chấp nhận linh mục có vợ.
    Người ta nghiệm thấy rằng, hình như tất cả các linh mục hoàn tục đều không thành công trong cuộc sống gia đình của mình, cũng đúng thôi, vì họ được đào tạo là đào tạo để làm cha các linh hồn, chứ không phải làm cha các bầy trẻ…
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  3. #1103
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN

    VẼ TRÂU



    Một quan lớn bị cách chức về vườn, thế là ông ta mua một ngọn đồi, trên đồi làm một lều tranh, giả mạo làm một vị cao tăng ẩn cư, và mời một họa sư nổi tiếng đến vẽ cảnh đẹp sơn lâm u tuyền, sau khi vẽ xong , họa sư vẽ thêm một con trâu bên góc bức tranh. Quan lớn hỏi:
    - “Như vậy thì có hàm ý gì ?”
    Họa sư trả lời:
    - “Nếu không có trâu thì e rằng sơn lâm quá vắng lặng”.

    Suy tư:
    Vẽ bức tranh đồng quê thì điểm thêm con trâu con bò hay bụi tre thì nhứt định bức tranh sẽ đẹp và có ý nghĩa; vẽ bức tranh rừng núi mà điểm thêm con cọp, con sư tử hay một vài con nai thì đẹp hơn là vẽ con trâu bên góc ? Bởi vì họa sư biết rằng đây là ẩn sĩ giả, nên dù ông ta ở trong sơn lâm nhưng long thì vẫn cứ chu du ở nơi phố phường, vẽ một con trâu trên bức tranh núi rừng thì quả là lạc lỏng, nhưng phù hợp với hoàn cảnh của vị quan về hưu bất đắc dĩ…
    Không phải muốn làm ẩn sĩ thì thành ẩn sĩ, nhưng phài có cốt căn đạo hạnh dứt bỏ nơi phồn hoa đô hội; không phải muốn làm bác sĩ là thành bác sĩ, nhưng phải học hành nghiên cứu từ bảy năm trở lên; không phải muốn làm linh mục là thành linh mục, nhưng phải qua quá trình học hành, cầu nguyện, suy nghĩ chọn lựa, tập tành các nhân đức và được Thiên Chúa truyển chọn qua bề trên…
    Làm ẩn sĩ ở trong núi mà không biết cầu nguyện và khiêm tốn thì sẽ trở thành người tù cải tạo của chính mình; làm linh mục mà không muốn cầu nguyện, không hăng say làm việc Chúa, thì sẽ có ngày làm việc của ma quỷ, đó là chuyện đương nhiên, bởi vì nếu ươn ươn dở dở thì Chúa sẽ mửa ra khỏi miệng (kH 3, 16).
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  4. #1104
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    ĐÊM MỜI HÒA THƯỢNG LÀM THƠ


    Lưu thị là vợ của Hứa Nghĩa Phương, lúc nào cũng tự cho mình là người đoan trang. Nghĩa Phương thường đi xa, mà mỗi lần đi là một hai năm mới trở về nhà, ngày nọ đột nhiên trở về nói với vợ:
    - “Nàng ở nhà một mình chắc buồn lắm, nàng có thể đi qua nhà hàng xóm hoặc đi thăm những người bà con cho khuây khỏa”.
    Lưu thị nói:
    - “Từ ngày chàng đi xa thì thiếp luôn đóng cửa ở nhà chưa từng rời khỏi nhà nửa bước”
    Nghĩa Phương nghe vợ nói thì rất cảm động, rồi lại hỏi vợ làm sao để vui qua ngày, Lưu thị trả lời:
    - “Nhưng thiếp thường làm một vài vần thơ để bày tỏ nỗi nhớ nhung”.
    Nghĩa Phương rất vui, bèn nói vợ đem bài thơ ra để thưởng thức, giấy vừa mở ra, bài thơ có tựa đề là: đêm trăng vẫy gọi hòa thượng đến tâm tình.

    Suy tư:
    Chồng đi làm xa, vợ ở nhà nhớ nhung chồng không ra khỏi nhà nửa bước, thì quả thật người vợ rất đoan trang và tình cảm vợ chồng thật tốt đẹp.
    Tình yêu vợ chồng là một món quà tặng của Thiên Chúa, cho nên nó cần phản ảnh lại tình yêu của Đức Chúa Giê-su và Hội Thánh của Ngài, tình yêu này đòi buộc một sự chung thủy và hy sinh đến tận cùng như Đức Chúa Giê-su đã yêu và hy sinh cho Hội Thánh của Ngài vậy. Tình yêu này được đặt trên nền tảng tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau, bởi vì nếu không tự nguyện và tôn trọng nhau thì tình yêu ấy chỉ được đếm qua thời gian mà thôi.
    Con người ta thường hay bị cám dỗ về dục vọng, sự cám dỗ này càng tăng lên khi “không có việc gì làm”, tức là “ở dưng là cội rễ mọi sự dữ”, dù là đã kết hôn hay còn độc thân, dù là người đời hay kẻ tu hành, thì sự cám dỗ về giới tính vẫn luôn là vấn đề mà con người phải cảnh giác và thức tỉnh.
    Vợ ở nhà không có việc gì làm thì dễ sinh tình, hòa thượng không thường tụng kinh thì long trí dễ bị chạy lung tung…
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  5. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  6. #1105
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    HAY QUÊN


    Người nọ hỏi một ông già:
    - “Bác họ gì ?”
    - “Tôi họ Trương ?”
    Qua một lúc sau, người ấy lại hỏi, ông già lại trả lời lần nữa. Khi bị hỏi đến lần thứ ba, lão già tức giận, nói:
    - “Tôi vừa nói tên họ của tôi cho ông biết, vậy thì muốn hỏi mấy lần ?”
    Người ấy nói:
    - “Bác Lý này sao hay nỗi giận vậy !”

    Suy tư:
    Hay quên có khi là một chứng bệnh, gọi là bệnh hay quên; có khi chỉ là vì quá nhiều việc phải nhớ nên quên mất những việc khác…
    Đứng trước cám dỗ và sự tội thì con người ta thường hay quên:
    - Trước cám dỗ sắc dục thì con người ta thường hay quên mình đã có vợ (chồng) rồi, có khi quên mất thân phận tu trì của mình.
    - Trước cám dỗ chức quyền, con người ta thường hay quên câu nói: càng cao danh vọng càng nhiều gian nan.
    - Trước cám dỗ của ma túy, con người ta thường hay quên những hình hài thân tàn ma dại vì hút xách mà mình đã thấy qua.
    - Trước cám dỗ của đồng tiền, con người ta thường hay quên sự công bằng của Thiên Chúa.
    - Trước cám dỗ hưởng thụ, con người ta thường hay quên quá khứ nghèo khó của mình, và những hoàn cảnh nghèo đói của người nghèo chung quanh mình…
    Hay quên là một thứ bệnh cần chữa trị sớm, bằng không thì sẽ ảnh hưởng xấu rất lớn trong công việc làm ăn và sinh hoạt bình thường của mình.
    Hay quên cũng là một thứ vũ khí mà ma quỷ dung để đánh phá linh hồn của chúng ta, nếu không chữa trị bằng ân sủng thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến đời sống thiêng thiêng của chúng ta…
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  7. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  8. #1106
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN

    KHĂN ĐẦU




    Đầy tớ đi với chủ nhân lên kinh thành ứng thí, khi đi trên đường thì khăn trùm đầu của chủ nhân rơi xuống đất, đầy tớ nói với chủ nhân:
    - “Khăn của ngài rơi xuống đất rồi kìa “.
    Chủ nhân nghe rồi thì cảm thấy không hên, bèn nói:
    - “Không được nói “rơi xuống đất落地 (落第)” (1) , rất là bất lợi mày nên nói là “cập đệ”及地 (第)” (2) mới phải”.
    Đầy tớ gật gật đầu, đợi chủ nhân trùm lại khăn đầu thì nói:
    - “Lần này thì dứt khoát không cập đệ nữa”.

    Suy tư:
    Đi thi thì phải tin tưởng vào tài học của mình, chứ không vì tin dị đoan; nếu học hành tốt thì chắc chắn là trúng cử, ngược lại thì bị hỏng mà thôi.
    Sắp đến ngày thì đại học, thì có một vài phụ huynh đến xin lễ cho con mình được thi đậu đại học; có một vài học sinh đến xin lễ cho mình được thi đậu. Xin lễ cầu nguyện là việc làm tốt lành, nhưng nếu con cái không chịu chăm lo học hành mà cứ xin lễ để Chúa cho đậu, thì chắc là trên thế gian ai cũng làm tiến sĩ; không chịu học hành mà xin lễ để được đậu đại học, thì không nên đi học làm gì cho tốn tiền cha mẹ và tốn sức của mình…
    Thiên Chúa không làm phép lạ cho người làm biếng, Ngài cũng không làm phép lạ cho những ai quá trông cậy vào Ngài mà không chịu làm việc gì cả.
    Thiên Chúa cũng không phải là ô dù che chở cho kẻ làm biếng, nhưng Ngài sẽ chúc lành cho những ai nổ lực tìm kiếm và tin tưởng Ngài trong bổn phận hằng ngày.

    (1) 落地phát âm là “luo-ti” nghĩa là rơi xuống đất; 落第cũng phát âm là “luo-ti”, nghĩa là hỏng thi. Đồng âm khác nghĩa.
    (2)及第phát âm là “ji-ti””nghĩa là trúng tuyển.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  9. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  10. #1107
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    DỄ NỔI GIẬN



    Có một người rất dễ nổi giận.
    Trong mùa hè anh ta nhìn thấy người đội mũ của mùa đông thì cảm thấy không hợp thời, bèn đi đến trước mặt gây sự. Mọi người không ai có thể ngăn được hai người đang to tiếng với nhau, nhưng vì việc này mà anh ta lâm bệnh.
    Qua một thời gian sau thì mùa đông lại đến, bệnh cũng bớt đi nhiều. Một hôm đứa em trai cùng đi tản bộ với anh ta, đột nhiên người em phát hiện phía trước có người đội mũ mùa hè đi tới, thế là vội vàng chạy lên phía trước, năn nỉ người ấy, nói:
    - “Xin giúp một chút, anh tôi bị bệnh mới dậy, mời ông tránh đi chỗ khác được không ?”

    Suy tư:
    Nổi giận thường làm cho con người ta mất khôn, nên sự nổi giận cũng được coi như là một cơn mất trí ngắn, khi nổi giận thì quên mất thân phận của mình, cho nên nổi giận chính là cửa ngỏ để ma quỷ len lõi vào trong đời sống cộng đoàn để làm cho cộng đoàn chia ra năm bè bảy nhóm…
    Nguyên nhân việc dễ nổi giận chính là sự kiêu ngạo, mà kiêu ngạo chính là coi mình tài giỏi hơn mọi người, coi mình là trung tâm của cộng đoàn rồi phê bình, kết nhóm để đấu đá nhau…
    Nguyên nhân dễ nổi giận cũng chính là do trong lòng chất chứa thành kiến hoặc hận thù, nên khi có dịp thì nắm lấy cơ hội để bôi nhọ, chửi mắng và làm nhục người khác…
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  11. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  12. #1108
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    CHIẾU CÓI CHĂN BÔNG



    Một nhà nghèo không có chăn bông chỉ đắp chiếu cói khi ngủ. Con cái rất thật thà nên đem chuyện này nói cho người khác biết, ông bố tức giận nên đánh con và chửi nó:
    - “Sau này nếu co người hỏi thì mày nói là có chăn bông, nghe chưa ?”
    Một hôm, có khách đến thăm, gặp lúc ông bố có việc phải đi, trên râu mép có vướng cọng rơm, con trai chạy theo phía sau la lớn:
    - “Bố, bố, trên mặt của bố có chăn bông”.

    Suy tư:
    Con nít thì luôn thật thà, vì tâm hồn của chúng nó như tờ giấy trăng chưa vương chút bụi trần, tức là chưa xảo trá điêu ngoa, chưa phân biệt rõ ràng tốt xấu, mà chỉ nghe người lớn nói gì thì nhớ nấy mà thôi.
    Gia đình là trường học đầu tiên của trẻ con, cha mẹ dạy gì thì nhớ lấy: dạy điều tốt thì nhớ điều tốt, dạy điều xấu thì nhớ điều xấu, tóm lại là hành vi ngôn ngữ của cha mẹ và các anh chị trong gia đình thế nào, thì sẽ in rất sâu đậm vào trong tâm hồn của con cái thế ấy.
    Có những gia đình vì sĩ diện mà cha mẹ dạy con nói dối; có những gia đình vì nghèo khó mà cha mẹ dạy con đi ăn trộm; có gia đình không vì sĩ diện cũng không vì nghèo khó, nhưng vì nuông chiều con cái mà để chúng nó rất tự do trong cuộc sống, cho nên đi đến phạm pháp và trở thành nỗi đau nhức cho xã hội…
    Câu nói: giấy rách phải giữ lấy lề, thật là chí lý. Lề là đạo đức, lề là nề nếp của gia đình và dân tộc, lề cũng là lề luật của Thiên Chúa nơi người Ki-tô hữu.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  13. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  14. #1109
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN

    KHÔNG THUA CỜ



    Người nọ rất tự phụ về nghệ thuật đánh cờ cao minh của mình, một hôm anh ta đánh cờ với bạn, không ngờ thua luôn ba bàn. Sau đó có người hỏi anh ta:
    - “Hôm đó anh đánh với bạn mấy ván cờ ?”
    Anh ta trả lời:
    - “Ba ván”.
    Người kia lại hỏi tiếp:
    - “Ăn thua như thế nào ?”
    Thế là anh ta nghiêm nét mặt lại nói:
    - “À tình huống như thế này: ván thứ nhất tôi không thắng, ván thứ hai anh ta không thua, đến ván thứ ba thì tôi muốn hòa nhưng anh ta không chịu !”

    Suy tư:
    Khiêm tốn và kiêu ngạo thường tương phản nhau như ánh sáng và bóng tối, khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức và kiêu ngạo và cái gốc của mọi sự tội.
    Con người ta thường hay lấy cái không có làm cái có, tức là lấy cái khoe khoang để che đây cái trống rỗng trong tâm hồn của mình; lấy cái hữu hạn của mình để che giấu cái vô hạn của Thiên Chúa, tức là kiêu ngạo cho mình là người trỗi vượt trên mọi người để phủ nhận Thiên Chúa là Đấng toàn năng đang hiện hữu trong vũ trụ, để rồi trong cuộc sống của họ vắng bong Thiên Chúa toàn năng và yêu thương.
    Thua thì nói thua, thắng thì nói thắng, đó chính là tâm hồn của người khiêm tốn và thật thà, và đó chính là cái thắng vĩ đại nhất giữa khiêm tốn và kiêu ngạo, giữa sự thiện và sự ác vậy.
    Ai hiểu thì hiểu.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  15. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

  16. #1110
    Join Date
    Sep 2007
    Location
    france
    Posts
    19,531
    Thanks
    1,343
    Thanked 3,499 Times in 2,773 Posts

    Default Re: MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN


    NHÀ SƯ VÀ CHIM SẺ



    Có con diều hâu truy đuổi con chim sẻ, con chim sẻ bay hoảng loạn và chui vào trong ống tay áo của nhà sư, nhà sư nắm lấy con chim sẻ, nói:
    - “A di đà phật, hôm nay ta được ăn một bữa thịt”.
    Chim sẻ nhắm mắt bất động, nhà sư tưởng là chim sẻ đã chết nên mở bàn tay ra để coi, nào ngờ chim sẻ “vút” một cái bay lên không, nhà sư lại nói:
    - “A di đà phật, ta phóng sinh cho ngươi đó nhé !”

    Suy tư:
    Người ta nói “lưỡi không xương nhiều đường lắc léo” là như thế, nhưng “lưỡi không xương” là do trời sinh như thế, mà “nhiều đường lắc léo” thì không phải do cái lưỡi mà ra, nhưng là do cái tâm mà ra.
    Cái tâm tốt thì cái lưỡi sẽ không nói điều xấu, cái tâm xấu thì cái lưỡi chắc chắn là sẽ “nhiều đường lắc léo”.
    Nhà sư lâu ngày không ăn thịt nên cái tâm thèm thịt, thế là hứng chí khi bắt được chim sẻ vì sẽ có một bữa thịt để ăn, cho nên nói: “A di đà phật, hôm nay ta được ăn một bữa thịt”, nhưng sau khi bị con chim sẻ lừa bay mất thì nói: “A di đà phật, ta phóng sinh cho người đó nhé”, đúng ta cái lưỡi không xương nhiều đường lắc léo.
    Cái tâm và cái lưỡi có liên kết với nhau như trang facebook của thời @ hiện đại vậy.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=45&type=sigpic&dateline=1327498393

  17. The Following User Says Thank You to THANHLOAN For This Useful Post:

    Thugiang (05-08-2012)

Page 111 of 124 FirstFirst ... 101102103104105106107108109110111112113114115116117118119120121 ... LastLast

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •