Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ư ...
Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 11 to 19 of 19

Thread: Terror in Little Saigon

  1. #11
    Join Date
    Sep 2007
    Posts
    1,575
    Thanks
    216
    Thanked 886 Times in 481 Posts
    Blog Entries
    1

    Default Re: Terror in Little Saigon

    A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt Trận

    LTS - Trong cảnh cuối của cuốn phim tài liệu "Terror in Little Saigon," phóng viên A.C. Thompson cả quyết với con trai của nhà báo Nguyễn Đạm Phong: "Mặt Trận có một đội sát thủ. Tên gọi là K9. Các thành viên của Mặt Trận nói với chúng tôi rằng K9 đă giết cha của em."

    Câu kết khiến người con của nhà báo Nguyễn Đạm Phong nh́n A.C. Thompson với cặp mắt long lanh biết ơn. Nhưng khẳng định của nhà làm phim khiến một số khán giả cảm thấy thất vọng, hụt hẫng.


    Phóng viên A.C. Thompson trong một cảnh quay phim "Terror in Little Saigon." (H́nh: ProPublica)

    Người xem phim kỳ vọng rằng A.C. Thompson sẽ trưng ra những bằng chứng cụ thể, rơ ràng và thuyết phục, để làm sáng tỏ nghi vấn Mặt Trận là tổ chức đă ra lệnh thủ tiêu một số nhà báo trong thập niên 1980s. Nhưng nhiều người cho rằng trong suốt gần 60 phút chăm chú theo dơi phim, họ không thấy A.C. Thompson đưa ra được chứng cớ nào rơ ràng và thuyết phục đủ, để ông có thể cả quyết rằng Mặt Trận là thủ phạm. Người khác cho rằng các nguồn tin giấu tên không đáng tin cậy. Nhiều người, muốn hiểu rơ hơn về kết luận của A.C. Thompson, đă t́m đọc kỹ tài liệu dài 72 trang, do chính A.C. soạn và cho đi kèm cuộn phim, để t́m chứng cớ rơ ràng và thuyết phục. Nhưng vẫn không thấy có chứng cớ nào đủ mạnh.

    Người Việt phỏng vấn phóng viên A.C. Thompson để thảo luận về những nhận định của khán giả và hỏi rơ thêm về những chứng cứ dựa vào đó ông đi đến kết luận của ḿnh.

    Dưới đây là nguyên văn cuộc phỏng vấn.


    * * *

    Hà Giang (NV): Chào ông A.C. Thompson, ông làm kư giả cho cơ quan ProPublica được bao lâu rồi? Ông làm việc toàn thời gian với họ hay là một phóng viên độc lập?

    A.C. Thompson: Tôi làm việc với ProPublica toàn thời gian từ năm 2008. Và mỗi khi tôi làm phim cho ProPublica th́ tôi làm luôn một tài liệu đi kèm cho Frontline.

    NV: Vào thập niên 1980, khi những nhà báo người Mỹ gốc Việt bị ám sát, ông đang ở đâu, làm ǵ?

    A.C. Thompson: Lúc ấy tôi là một cậu bé, c̣n đang học ở vườn trẻ (cười).

    NV: Mọi việc xảy ra đă hơn 30 năm rồi, các hồ sơ điều tra cũng đóng lại hơn 15 năm rồi, nguyên do nào khiến ông có ư định làm cuốn phim Terror in Little Saigon trong thời điểm này.

    A.C. Thompson: Cách đây mấy năm, tôi đang làm một loạt bài về việc một kư giả ở Oakland bị giết chết, tên của kư giả đó là Chauncey Bailey. Tôi gặp một nhà làm phim trẻ người Việt Nam tên là Tony Nguyễn. Anh ta nói với tôi rằng việc này (kư giả bị giết) xảy ra trong cộng đồng Việt Nam hoài, mà chẳng ai trong làng truyền thông Mỹ quan tâm. Điều này khiến tôi bắt đầu suy nghĩ đến việc điều tra về cái chết của những kư giả gốc Việt. Tony Nguyễn sau này cũng hợp tác với tôi trong phim "Terror in Little Saigon." [Vào năm 2011, Tony Nguyễn đă làm cuốn phim có tên "Enforcing the Silence" nói về việc kư giả Dương Trọng Lâm, 27 tuổi, chủ bút tờ Cái Đ́nh Làng, bị bắn chết Tháng Bảy, 1981, tại San Francisco, California. Trong cuốn phim này, Tony Nguyễn cũng kết luận rằng Mặt Trận là thủ phạm giết chết Dương Trọng Lâm - NV]

    NV: Vai tṛ của Tony Nguyễn trong phim Terror in Little Saigon là ǵ?

    A.C. Thompson: Anh ta là một trong những nhà sản xuất phim này. [Trả lời phỏng vấn của nhật báo Người Việt sau đó, Tony Nguyễn xác định là anh cùng làm việc với A.C. Thompson từ những ngày đầu tiên, và đóng vai tṛ định h́nh cho cuốn phim - NV]

    NV: Trước khi bắt tay vào việc làm phim Terror in Little Saigon, ông có hiểu ǵ về cuộc chiến Việt Nam, về người tị nạn Việt Nam và về cộng đồng người Mỹ gốc Việt không?

    A.C. Thompson: Tôi không hiểu nhiều. Tôi có thân nhân đă phục vụ trong quân đội Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam, và tôi biết về cuộc chiến và những người tị nạn, nhưng không biết nhiều. Tôi đă dành rất nhiều thời gian để t́m hiểu và nói chuyện với càng nhiều người càng tốt để hiểu về lịch sử đó.

    NV: Ai là người tài trợ để làm cuốn phim này?

    A.C. Thompson: Phim này do Frontline tài trợ, và Frontline th́ được Corporation for Public Broadcasting (CPB) tài trợ một phần. Tiền của CPB do Quốc Hội Hoa Kỳ cấp.

    NV: Để được làm phim, ông có phải thuyết phục cấp trên không? Việc thuyết phục có khó khăn không và phải kéo dài bao lâu?

    A.C. Thompson: Tôi phải viết bài tường tŕnh, viết email giải thích, tŕnh bày những ǵ ḿnh có thể làm và không thể làm. Các sếp của tôi ở ProPublica cũng tốn một thời gian khá lâu mới quyết định đây có phải là một dự án họ muốn theo đuổi hay không. Rồi bên Frontline cũng phải đi qua những tiến tŕnh như thế. Nói chung là khá lâu, nhưng tôi không nhớ rơ là bao lâu. Việc này xảy ra cũng hơn hai năm rồi.

    NV: Chủ đề chính của ông trong cuốn phim có phải là, lư do duy nhất mà cơ quan FBI sau bao nhiêu năm điều tra vẫn không thể t́m ra chứng cớ rơ ràng và thuyết phục, để xác định thủ phạm, là v́ không ai chịu lên tiếng, phải không?

    A.C. Thompson: Đó chắc chắn là một chủ đề, những không phải là chủ đề duy nhất. Một trong những điều mà chúng tôi cố gắng vạch ra là FBI không t́m được người trong cuộc, hay gặp khó khăn phát triển những nguồn tin gần với, hay nằm trong, những sự kiện, có thể có đủ chi tiết để giúp họ đạt kết quả của cuộc điều tra.

    NV: Một điều khác h́nh như ông cũng muốn ám chỉ là, chính phủ Hoa Kỳ, qua nhiều cơ quan khác nhau, như FBI, CIA, Bộ Quốc Pḥng, Bộ Tư Pháp, biết rất rơ về hoạt động của Mặt Trận, nhưng h́nh như ngầm hỗ trợ họ, để yên cho họ gây quỹ để có tiền hoạt động trong chiến khu, phải không?

    A.C. Thompson: Hoàn toàn đúng sự thật và không có ǵ tranh căi về việc đó cả. Họ được sự hỗ trợ của mọi nơi trong chính phủ. Chúng tôi có một điện tín từ cấp cao của CIA gửi cho nhân viên của họ trong thập niên 1980 cho thấy họ biết rất rơ tổ chức của ông Hoàng Cơ Minh làm ǵ. Chúng tôi có những lá thư từ Quốc Hội Mỹ, từ Bộ Ngoại Giao, nói với người nhận rằng chúng tôi muốn quư vị hỗ trợ những người này. Chúng tôi có tài liệu cho thấy ông Hoàng Cơ Minh đă gặp gỡ giới chức ngoại giao Hoa Kỳ ở Bangkok. Chúng tôi có điện tín của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia cho thấy rơ những ǵ nhóm Hoàng Cơ Minh đang làm, và tôi muốn nói đến việc Mặt Trận muốn xâm nhập Việt Nam từ Thái Lan. V́ vậy, việc chính phủ Hoa Kỳ hồi đó hỗ trợ Mặt Trận không có ǵ là nghi vấn cả.

    NV: Trở lại cuốn phim. Trong khi đội ngũ của FBI trong 15 năm điều tra không thể buộc tội ai v́ thiếu chứng cớ, vậy th́ ông có thể cho biết trong những điều ông đă khám phá ra trong thời gian hai năm điều tra, chứng cớ nào rơ ràng và thuyết phục nhất đă khiến ông có thể khẳng định rằng K9, một bộ phận của Mặt Trận, đă giết chết, ít nhất là kư giả Nguyễn Đạm Phong?

    A.C. Thompson: Có nhiều yếu tố. Tôi không thể nói một cách xác quyết (conclusively) rằng người nào đó chịu trách nhiệm cho tội ác đó. Tôi chỉ có thể nói là tất cả chứng cớ tôi t́m được đều chỉ về một hướng, chứ không trỏ đến một hướng khác. Và tôi đă xem hàng ngàn và hàng ngàn trang tài liệu của FBI, của cảnh sát, nói chuyện với các thân nhân, và đơn giản không thấy có một manh mối nào cho người nào khác ngoài Mặt Trận chịu trách nhiệm cho những tội ác đó. Con của kư giả Nguyễn Đạm Phong cho biết ông đă nhận được đe dọa thường xuyên, và theo hiểu biết của chúng tôi, một số thành viên của Mặt Trận đă gặp kư giả Nguyễn Đạm Phong, t́m cách cho tiền ông để đừng viết những bài chỉ trích họ nữa. Chúng tôi biết rằng họ đă gặp gỡ các thành viên của Mặt trận tại một nhà hàng ở đường Highland Street ở Houston, trước khi ông ta bị giết. Trong cuộc điều tra chúng tôi cũng gặp một người, vốn là thành viên cũ của Mặt Trận. Người này khẳng định là Mặt Trận chịu trách nhiệm cho việc giết hai kư giả đó, Dương Trọng Lâm và Nguyễn Đạm Phong.

    NV: Nhân chứng đó là ai? Tôi xem đi xem lại cuốn phim bốn lần mà không thấy. Tôi có bỏ sót chi tiết nào trong phim không?

    A.C. Thompson: Không, người này là một người ẩn danh, và ẩn mặt. Người ấy không xuất hiện trên ống kính, và lúc đó, sau khi chúng tôi nói chuyện với người đó, chúng tôi tổng hợp tất cả những chứng cớ ḿnh đă t́m thấy, những điều người khác nói, th́ chúng tôi thấy là nhiều phần Mặt Trận là thủ phạm.

    NV: Nếu đây là một nhân chứng ẩn mặt dấu tên, như vậy chúng ta không thể xác định thẩm quyền người ấy cũng như sự đáng tin cậy của họ, và dựa vào lời khai của người này, ông cảm thấy mạnh dạn hơn để đi đến kết luận, th́ ông có nghĩ là sự đáng tin cậy của cuốn phim bị giảm đi không?

    A.C. Thompson: Vâng, chắc chắn là như vậy. Đối với bất kỳ phóng viên nào, khi phải lấy tin của một người giấu mặt, giấu tên, th́ đó không phải là t́nh huống lư tưởng. Chúng tôi chấp nhận sự hoài nghi của một số độc giả và khán giả. Đó là bản chất của sự việc. Nhưng sự thật của vấn đề là, khi bạn đang tường tŕnh câu chuyện về những người bị ám sát và bị khủng bố, th́ rất ít người muốn liên lụy đến tội ác, hay dính líu vào để làm lụy đến bản thân. Đó là lư do tại sao FBI đă gặp khó khăn. V́ thế trong trường hợp này, đối với chúng tôi, khi cân nhắc mọi điều, lời khai của người giấu tên được đánh giá cao.

    NV: Câu hỏi cuối của tôi: Nhân chứng Nguyễn Xuân Nghĩa, khi tôi phỏng vấn ông ấy, khẳng định rằng ḿnh không hề nói với ông [A.C. Thompson] rằng bản thân "đă tham gia một buổi họp của Mặt Trận, trong đó các thành viên thảo luận việc ám sát một biên tập viên của một nhật báo nổi tiếng ở Quận Cam." Xin ông cho biết ư kiến về việc này?

    A.C. Thompson: Thật là hay khi ông Nghĩa nói như thế. Chúng tôi nghĩ rằng ông Nghĩa là một người tốt, và là một người rất thông minh, chúng tôi rất thích nói chuyện với ông. Nhưng vấn đề là không chỉ riêng tôi, mà ba người khác, ông Joseph Sexton, ông Cliff Parker, và ông Richard Rowley, đều nghe thấy điều ông ấy nói. Và v́ điều ông nói quá quan trọng, nên sau đó, chúng tôi bàn luận với nhau, rồi tôi gọi điện thoại ngay cho sếp của tôi. Điều này không phải chỉ một ḿnh tôi nghe thấy.

    NV: Lạ thật, ông Nguyễn Xuân Nghĩa nằng nặc nói rằng không hề nói câu đó. Ông khẳng định là không nói câu nào "off the record" cả.

    A.C. Thompson: Chúng tôi không bao giờ nói [với ông Nghĩa - NV] là chúng tôi đang "off the record" [thảo luận không ghi xuống và sẽ không được tường tŕnh - NV]. Chúng tôi không nói với ông ấy là chúng tôi sẽ không tường tŕnh những ǵ ông ấy nói. Chúng tôi chỉ tháo cái microphone ra, tắt đèn của máy ảnh, và rồi câu nói đó bật ra từ ông Nghĩa.

    NV: Ông có ghi notes trên giấy không?

    A.C. Thompson: Vâng, tôi ghi notes, và tôi nhớ rất rơ v́ ngay sau đó chúng tôi thảo luận và gọi điện thoại nói chuyện với cấp trên của tôi, như tôi đă nói lúc năy. [Ngày hôm sau, cả ba đồng nghiệp của A.C. Thompson, gồm Joseph Sexton, Cliff Parker, và Richard Rowley, đều gửi email cho Người Việt, xác định là ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói với họ như thế. - NV].

    NV: Ông c̣n điều ǵ muốn tŕnh bày?

    A.C. Thompson: Vâng, tôi muốn nhật báo Người Việt chuyển lời xin lỗi của tôi. Tôi thật t́nh không muốn làm buồn ḷng cộng đồng người Việt, không muốn vẽ lên một h́nh ảnh xấu cho cộng đồng người Việt. Chỉ là chúng tôi rất nóng ḷng trong việc t́m công lư cho những kư giả gốc Việt, mà chúng tôi xem là đồng nghiệp, bị giết. Làm việc cùng với chúng tôi c̣n có những phóng viên người Việt khác, chăm chú đọc scripts, biên tập phim, không phải chỉ có đám phóng viên người Mỹ chúng tôi mà thôi.

    NV: Cảm ơn ông.
    http://motgocpho.com/forums/image.php?type=sigpic&userid=55&dateline=1188836377

  2. The Following User Says Thank You to Ô QUY For This Useful Post:

    aovang (11-07-2015)

  3. #12
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    2,030
    Thanks
    173
    Thanked 858 Times in 530 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    *** Thêm một bài viết cũ có liên quan - cho người quan tâm & muốn biết - ***

    PHỞ... từ Nguyễn Xuân Nghĩa đến Nguyễn Gia Kiểng

    LS. Nguyễn văn Chức

    Mùi phở đánh thức tôi dậy, sáng mùng một Tết Nhâm Ngọ.

    Mùng một tết năm ngoái, nhà tôi nấu bún ḅ Huế. Mùng một Tết năm kia, nhà tôi nấu bún ốc. Mùng một tết năm nay, nhà tôi nấu phở.

    Bún ḅ Huế, nhà tôi nấu ngon tuyệt vời. Bún ốc, nhà tôi nấu cũng ngon tuyệt vời. Nhưng phở, th́ không ngon tuyệt vời. Bởi v́ thiếu hương vị của đất Bắc, cái hương vị xa lạ đối với người con gái đất thần kinh.

    Ngày xưa, cả làng tôi chỉ có một hàng phở. Gọi là hàng phở, không đúng. Phải gọi là gánh phở. Gánh phở của ông Bạ. Không có tái nạm tái gầu và hành tây nước béo. Chỉ có thịt nạm, nước trong. Nhưng ngon tuyệt vời, cái ngon của quê hương Bắc Ninh.

    Em là con gái Bắc Ninh
    Em nghiêng chiếc nón, mái đ́nh nghiêng theo.


    Ông Bạ khoảng 50 tuổi. Ở tuổi ông, nhiều người đă "vào lăo", sau khi bỏ tiền ra khao làng khao xă. Nhưng ông Bạ nghèo, gia tài vẻn vẹn một gánh phở rong. Cả làng mến ông. Cả làng quen tiếng rao phở của ông, tiếng rao trầm bổng trong đêm, cùng với mùi phở ngào ngạt trong đêm.

    Thời đó, chỉ có hai xu một bát phở. Ông Bạ có người vợ trẻ, quê Bắc Ninh, tuổi ngoài hai mươi, và đẹp. Ông Bạ chiều vợ, để vợ ở nhà, không cho đi theo ông bán phở. Ông phân bua với khách hàng: "Ấy, thùng nước giùng là do bà nhà tôi nấu đấy. Ấy, bà nhà tôi phải sửa soạn và đun từ tối hôm trước. Ấy, sáng nào cũng vậy, bà nhà tôi dậy từ lúc tinh mơ rờ đất, đổ nước phở và xương xảu vào cái thùng này để tôi gánh đi". Có người khách ăn phở kể rằng: một hôm ông Bạ vớt ra từ trong thùng nước phở đă cạn, một tấm vải trăng trắng. Ông khách nh́n kỹ, th́ đó là một cái yếm. Có lẽ cái yếm của bà Bạ vô ư đánh rơi vào thùng phở đêm hôm trước.

    Con đường Carreau Hà Nội rộng hênh thang, dài và đẹp, hai bên cây cối mọc xum xuê. Khu Toà thượng thẩm Hà Nội toạ lạc trên con đường này, muà hè hoa phượng đỏ chói. Cách khu ṭa án, là một ngơ cụt, Ngơ Nhà Đo, Tây gọi là Impasse de l'Identité. Đó là khu nhà ngày xưa dành cho những công chức người Pháp của sở căn cước, hoặc sở hoả ḷ. Nhà nào củng hai tầng, có sân lát đá sỏi trắng, và có nhà xe nhà bồi riêng biệt. Anh chị cả tôi: Nguyễn Đức Chiểu & Phạm Thị Liên, đă mua được một căn nhà trong ngơ cụt đó.

    Ngay đầu ngơ, có gánh phở. Cứ chập tối, người ta nghe thấy tiếng rao phở của ông ta. Ông ta tên Th́n, trạc độ 40, ăn nói sống sượng và ngổ ngáo. Nghe đâu ông ta đă từng đi lính O.N..S bên Pháp. Phở ông ta cũng y như phở làng tôi ngày xưa, nhưng có thêm hành tây nước béo. Khách ăn phở đêm của ông ta, phần đông là những cô gái giang hồ khu ga Hàng Cỏ hoặc khách sạn đường Gambetta gần đó..

    "Này ăn một bát phở của tôi, là lao động cả đêm cũng không mệt. Này, đêm vừa rồi có khá không? Tiếp được mấy thằng lính lê dương."

    Mấy cô gái xồn xồn vừa húp phở vừa ong ỏng: cái ông quỷ này có để cho người ta nuốt không.

    Con đường Careau, khu nhà của Anh Chị Cả tôi, ban đêm rất vắng. Mấy cô gái xồn xồn hay tập xe đạp trên quăng đường đó.

    Tập xe đạp phải có hai cô gái. Một cô gái ngồi trên cái yên (bằng da) của chiếc xe đạp, cũn ca cũn cỡn. Một cô gái nắm cái yên xe đạp, đẩy đi và chạy bộ sau xe, giữ cho người tập xe khỏi ngă, và cái xe đạp khỏi đổ. Cũn ca cũn cỡn.

    Và ai tập xe đạp mà không có lúc ngă. Ngă xe và ngă cả người. Mấy cô gái cũng vậy. Có lần ngă vào lề đánh rầm. Có khi cả người cả xe đâm vào gần gánh phở của ông Th́n. Và mỗi bận như vậy, ông Th́n lại lẫm bẩm: 'đồ quỷ, tao đă bảo chúng mày rút cái yên ra mà ngồi cho nó vững, chúng mày không nghe tao."

    Di cư vào Sài g̣n, bát phở Bắc có thêm giá sống.

    Gần khu nhà ông Trần Văn Lắm và bà Dương Quỳnh Hoa, có gánh phở Bắc rất ngon. ngay bên lề đường. Chủ gánh phở tên là Đang. Ông Đang, giọng nói ồ ồ, lúc nào cũng tỏ ra ưu thời mẫn thế. Khách ăn, hầu hết là công tư chức; họ nói với nhau toàn truyện thời cuộc.

    Những buổi sáng đẹp trời, trên đường đến văn pḥng luật sư hoặc đến Thượng Nghị Viện, tôi thường ngừng xe trước gánh phở ông Đang. Gần như một thói quen. Và thế nào ông Đang cũng hỏi tôi về thời sự. Một hôm, ông Đang hỏi nhỏ tôi:"liệu có phải di cư lần nữa không, luật sư? "

    Hoàng Cơ Minh điện thoại cho tôi: "Anh Chức, ngày mai tôi sẽ gửi cái người viết bài Dựng Cờ Chính Nghĩa xuống Anh."

    Đó là năm 1982, Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam của hai ông Phạm Văn Liễu Hoàng Cơ Minh lên như diều gặp gió.

    Ngày ông Minh ở "chiến khu quốc nội Thái Lan" trở về Mỹ ra mắt đồng bào tỵ nạn, thật là huy hoàng. Ông Minh ra mắt ở Cali trước. Sau đó, ra mắt ở Houston. Hôm ông ta về Houston, tôi ra tận phi trường đón ông, náo nức trong đám đông, trong rừng cờ và tiếng hoan hô. Bài "Dựng Cờ Chính Nghĩa" được phân phát khắp nới, như một lời hịch. Bài đó, ư hay và lời đẹp, dội vào hàng ngàn hàng vạn con tim xa quê hương.

    Ai viết bài đó? Tôi hỏi Hoàng cơ Minh, anh ta im lặng.

    Phạm Nam Sách từ San Diego gọi cho tôi, vừa chửi vừa khen:" Chức ơi, chỉ có cậu mới viết được bài đó. Đừng giấu moa nữa." Chẳng riêng ǵ Phạm Nam Sách. Nhiều người cũng nghĩ như vậy.

    Năm 1983, Hoàng Cơ Minh gửi người đó xuống tôi. Người đó, là Nguyễn Xuân Nghĩa, cháu ruột của tên Mười Cúc Nguyễn Văn Linh Ông Nghĩa xuống Houston đặt cơ sở cho Phở Kháng Chíến cuả anh em Hoàng Cơ Minh Hoàng Cơ Long Hoàng Cơ Định.

    Chiều hôm đó, ông Nghĩa đến thăm tôi tại nhà, người rong rỏng cao, dáng dấp hào hoa phong nhă. Ông nói nhiều lắm, về Charles de Gaulle và cuộc Kháng Chiến chống Đức Quốc Xă 1940-1944 của De Gaulle. Rồi ông nói thao thao về Kháng Chiến Quốc Nội. Tôi nghe mà không nói ǵ.

    Mấy ngày sau, Hoàng Cơ Minh gọi điện thoại: "Sao, anh Chức, anh đă gặp Nguyễn Xuân Nghĩa chưa? Anh thấy thế nào?" Tôi nói: "Nghiă là cháu ruột của tên cộng sản lưu manh Mười Cúc Nguyễn Văn Linh bí thư Thành Ủy Hồ Chí Minh.. Nghĩa có học và thủ đoạn. Sau ngày 30 /4/1975, Nghiă đă ở lại Miền Nam, mà không bị một ngày tù tội. Một người như vậy, các anh không thể tin được, và chỉ nên dùng vào những công tác chuyên môn (nghiên cứu, dịch thuật). Không nên dùng vào những công tác tham mưu. "

    Hoàng Cơ Minh không nghe tôi. Và con ngựa thành Troie đă được rước vào thành. Mặt trận Hoàng Cơ Minh đă trở thành một băng đảng tay sai hèn hạ của Việt Cộng.

    Tháng 29 tháng 12 năm 1984, nhân danh một nghị quyết của Hội Đồng Kháng Chiến họp tại Quốc Nội Thái Lan, Hoàng Cơ Minh tuyên bố khai trừ ra khỏi mặt trận một người đă cùng với anh ta tạo lập nên mặt trận: Phạm văn Liễu. Hoàng Cơ Minh loại Pham văn Liễu ra khỏi mặt trận, để cứu nguy khoảng 7 triệu Mỹ Kim của quỹ kháng chiến lúc đó nằm trong tay một người. Người đó là Hoàng Cơ Định. Và ai đă cố vấn cho Hoàng Cơ Minh trong cái bước xẽ dịch lưu manh đốn mạt đó? Nguyễn Xuân Nghĩa.

    Lúc đó là 1985, Hoàng cơ Minh từ "chiến khu quốc nội "UDEDON" (Thái Lan) về Mỹ, để vận động cho chính nghĩa của ông. Ông ta xuống Houston gặp tôi, xin tôi lên tiếng ủng hộ ông ta. Tôi từ chối, tôi nói cho ông ta biết: tôi sẽ lên án ông ta trước dư luận. Và tôi, Nguyễn Văn Chức, đă làm điều đó, bất chấp những đe dọa.

    Cuối năm 1985, dăm ba bài báo xuất hiện trên tờ Kháng Chiến cuả Mặt Trận, đả kích tôi. Nh́n lối hành văn huênh hoang, tôi biết tác giả là ai.

    Dù sao, tôi vẫn mến anh ta. Hôm đầu đến thăm tôi, anh ta gọi tôi là thầy, và xưng em. Anh ta chê bọn Hoàng Cơ Minh - Phạm Văn Liễu ít học. Anh ta nhận xét đúng. Gần đây khi nghe tin anh ta thân với Vũ Quang Ninh (chủ đài phát thanh Little Saigon) và là cây bút chỉ đạo của tờ Viet Tide, tôi không ngạc nhiên.

    Ngoài Nguyễn Xuân Nghĩa, c̣n một người, tôi không thể quên: Nguyễn Gia Kiểng.

    Nguyễn Gia Kiểng ngổ ngáo, liều lĩnh, và suốt đời thèm khát được dư luận chú ư, và sẵn sàng làm tất cả để được dư luận chú ư. Và anh ta đă tạo đuợc sự chú ư của dư luận, bằng sự ngổ ngáo liều lĩnh, dốt nát.

    Năm 1986, đại hội 6 đảng CSVN kêu gọi hoà hợp dân tộc, tờ Thông Luận của anh ta lên tiếng phụ họa. Tờ báo c̣n đi xa hơn: chửi người Quốc Gia là con cháu cô Tư Hồng, khẳng định CSVN có chính nghĩa,và khẳng định cuộc chiến tranh Việt Nam (1945- 1975) là một cuộc nội chiến.

    Chưa hết, tờ báo của anh ta c̣n kêu gọi phong thánh cho tên chó đẻ Hồ Chí Minh. Chúng ta hăy nghe (nguyên văn):

    "Một mai, tôi hy vọng sẽ rất gần đây, khi nước non thật sự thanh b́nh, anh em ta về, nếu có một đài chiến sĩ chung cho tất cả những người đă hy sinh v́ Việt Nam, chúng ta sẽ đến đó cầu nguyện. Nếu lăng ông Hồ c̣n, chúng ta--dù đă chiến đấu trong hàng ngũ nào--cũng nên đến đó cầu nguyện, một cách để nói với nhau và với mai sau, là anh em ta đă quên hết những bài học hận thù". (Phong Thánh, Thông Luận số 20, tháng 10/1989, trang 4)

    Một năm sau, anh ta liếm môi, chửi Hồ Chí Minh như con chó. Nguyên văn:

    "cuộc đời của ông Hồ có hại chứ không có lợi cho đạo đức, cho văn hoá, cũng như cho dân tộc ông" (Thông Luận, số 28, tháng 6/1990, trang nhất)

    Chưa hết, anh ta c̣n bồi thêm nhát dao vào kẻ mà anh ta đă phong thánh: "Một thảm kịch cho ông Hồ Chí Minh là đảng CS của ông đă chọn đúng dịp kỷ niệm 100 năm sinh nhật của ông để tuyên bố bắt đầu từ bỏ chủ nghĩa CS".

    Người ta thắc mắc: tài liệu nào cho phép anh ta khẳng định như thế?

    Th́ đây, anh ta trưng bằng cớ:

    "Trần Bạch Đằng, cố vấn chính trị của tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đă được phép tuyên bố rằng đảng CSVN từ bỏ độc quyền chính trị"...

    Th́ ra, bằng cớ của anh ta là lời tuyên bố của Trần Bạch Đằng. Nhưng, Trần Bạch Đằng tuyên bố ở đâu, ngày nào, và trong tài liệu nào? Anh ta im lặng.

    Giả sử Trần Bạch Đằng -- với sự cho phép của Nguyễn văn Linh-có thực sự tuyên bố rằng "Đảng Cộng Sản Việt Nam từ bỏ độc quyền chính trị", th́ nhóm của anh ta -tôi muốn nói: của Nguyễn Gia Kiểng - cũng không nên hồ hởi ca tụng lời tuyên bố đó như một đổi mới tư duy chính trị của đảng CSVN, có lợi cho đất nưóc. Trừ phi họ-tôi muốn nói nhóm Nguyễn Gia Kiểng -- là c̣ mồi.

    Huống chi, Trần Bạch Đằng không hề tuyên bố như vậy. Ông nội thằng Trần Bạch Đằng, ông nội thằng Nguyễn Văn Linh, và ông nội cả ḷ cả ổ bọn chính trị bộ đảng CSVN cũng không dám tuyên bố như vậy. Nhóm Nguyễn Gia Kiểng chỉ đánh hơi. Rồi vẫy đuôi sủa. Như những con chó.

    Sau khi hồ hởi loan báo "đảng CSVN sẽ từ bỏ độc quyền chính trị", nhóm Nguyễn Gia Kiểng hồ hởi bàn về nhà nước pháp trị trong chế độ Việt Cộng đang đổi mới.

    Chúng ta hăy nghe:

    "Trong một nhà nước pháp trị, mọi vấn đề có thể giải quyết một cách giản dị trong khuôn khổ luật pháp. Những ai xâm phạm nguyên tắc dân chủ sẽ phải trả lời trước toà án".

    Viết như vậy, sai và ngu.

    Trong một chế độ pháp trị, ṭa án không có quyền thụ lư hoặc lên án phạt những hành động vi phạm một nguyên tắc dân chủ.Toà án chỉ có quyền thụ lư những hành động vi phạm một điều luật.

    Chưa hết, nhóm Nguyẽn gia Kiểng c̣n bước thêm bước nữa. Họ mách nước về những chánh đảng sẽ xuất hiện trong chế độ CS đang đổi mới.

    Họ viết: "mọi công dân không can án đều có quyền tham gia hoặc thành lập chánh đảng".

    Lại sai và ngu.

    Trong một chế độ pháp trị, những công dân can án về một số tội phạm h́nh sự nào đó có thể bị luật pháp cấm ứng cử vào những chức vụ công cử, như các chức vụ tổng thống, nghị sĩ, dân biểu... Nhưng luật pháp không có quyền cấm họ tham gia hoặc thành lập những đảng phái chính trị..

    Vẫn chưa hết.

    Nhóm Nguyễn Gia Kiểng chủ trương dân chủ đa nguyên, coi đó như là đ̣i hỏi và điều kiện bức thiết cho một chế độ chính trị mới tại Việt Nam.

    Lại sai và ngu.

    Dân chủ, tự nó đă đa nguyên rồi.

    Bởi lẽ: đa nguyên là bản chất của dân chủ; đa nguyên nguyên ít hay đa nguyên nhiều, đó là vấn đề mức độ.

    Một ông bạn già H.O văng tục: "Đù mẹ, đă là đàn ông th́ phải có cái cụ Hồ. To hay nhỏ là chuyện khác. Cũng như đă là đàn bà con gái th́ phải có cái "hang Pác Bó để cho cụ Hồ rúc vào". Rộng hay hẹp, đó là chuyện khác.

    Rất tiếc, nhóm Nguyễn Gia Kiểng không hiểu được điều sơ đẳng đó. Họ lẫn lộn thực chất với mức độ, lẫn lộn thực tiễn với triển vọng, lẫn lộn điều kiện với tiến tŕnh.

    Tôi vừa đưa ra một vài cái sai cái dốt, của hàng trăm cái sai cái dốt nằm ngổn ngang trong những viết lách và suy tư của nhóm Nguyễn Gia Kiểng. Chưa kể sự hỗn xược đối với tiền nhân. Nguỵ biện, lập dị, táo bạo, đầy huyễn tưởng, và sẵn sàng làm bất cứ điều ǵ để được dư luận chú ư, và thực hiện những mưu đồ bất chính. Đó là Nguyễn Gia Kiểng.

    Trung Đông có những kẻ cuồng tín ôm bom tự sát. Trái bom nổ tung, người ôm bom tan xác, và những nạn nhân vô tội tan xác. Hành động của họ gây rúng động trong thế giới văn minh..

    Toàn bộ sự nghiệp suy tư của Nguyễn Gia Kiểng từ gần 25 năm nay, và nhất là đại tác phẩm "Tổ Quốc Ăn Năn" của anh ta, chỉ là những trái bom "tự sát". Trái bom nổ cái rầm. Tung toé những mảnh vụn. Trong đó có rất nhiều rác rưởi, ống bơ rỉ và băng vệ sinh..
    Kẻ ôm bom không chết, nhưng được dư luận chú ư.
    Đó là con người thật của Nguyễn Gia Kiểng.


    Đêm nay, trăng sáng. Tôi ngồi viết dưới lùm thông sau nhà. Tôi đă lạc đề chăng? Từ phở, đến mặt trận Hoàng Cơ Minh, đến Nguyễn xuân Nghiă, đến Nguyễn Gia Kiểng.

    Không, tôi không lạc đề. Hai ông Nghĩa ông Kiểng có duyên nợ với nhau.

    Tháng 4 năm 1990, trong một chuyến đi Bắc Âu, ông Kiểng bị bọn Hoàng Cơ Minh hành hung. Nhưng ông Kiểng đă tha thứ, không hận thù. Tôi mến ông ở chỗ đó.

    Tôi c̣n mến ông ở chỗ ông thành thật. Thành thật ngay cả khi bịa đặt và nguỵ biện. Quyển "Tổ Quốc Ăn Năn" của ông c̣n đó.

    Viết năm 2002
    Phụ đính năm 2008

    Nguyễn văn Chức

    Nguồn: http://hon-viet.co.uk/LSNguyenVanChu...enGiaKieng.htm
    ***
    Lời người đăng (ư kiến độc giả):
    Với thời gian đă khá đủ để nh́n diễn biến & kiểm chứng=> Tôi thấy nhận xét & tiên đoán của ông LS Chức khá chính xác
    .

    A straightforward solution gives extreme effectiveness.

  4. The Following 3 Users Say Thank You to SilverBullet For This Useful Post:

    aovang (11-07-2015), Kiến Hôi (11-10-2015), vdt (11-07-2015)

  5. #13
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    2,030
    Thanks
    173
    Thanked 858 Times in 530 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    Vàng rơi không tiếc

    Đào Vũ Anh Hùng

    Tiền nhận từ bàn tay khô héo của bà mẹ già nua sống buồn phiền lạc lơng nơi đồng đất nước người muốn mau chóng trở về chết trong ḷng đất quê nhà yêu dấu. Của em bé thơ ngây nhịn miếng cơm chim mong về hưởng lại t́nh thương nội ngoại. Của con mong gặp lại cha, vợ mong gặp lại chồng. Của những người sầu héo nhớ thương người, bạn bè mong cứu bạn bè tù tội trong gông cùm cộng sản…

    LTS Lư Tưởng | Dưới đây là thư tâm t́nh với lời lẽ trang trọng, khẳng khái và thống thiết của người Không Quân gửi cho người Không Quân. Trước đây, "Đôi Bạn" đă từng cùng chung phi đoàn và sau này, một thời là đồng chí trong cùng một tổ chức đấu tranh. "Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè" là phương châm muôn đời của người không quân mà anh Đào Vũ Anh Hùng đă chọn làm tựa đề cho một truyện ngắn của ḿnh. Trong lá thư này, tâm tư tác giả cũng nằm trong phương châm ấy.
    Thiết tưởng người Không Quân có quyền bày tỏ tâm t́nh của ḿnh với anh em trên Giai Phẩm Lư Tưởng, nhất là trong những vấn đề liên quan đến Chính Nghĩa đấu tranh của Người Việt Quốc Gia. Ṭa soạn quyết định đăng tải bức thư này và dành quyền trả lời cho anh Nguyễn Kim Huờn, một người anh em của chúng ta.


    (Ghi chú: Tác giả gửi thư này cho Lư Tưởng ngày 11 tháng 1 năm 1988).

    "… Tôi lấy anh coi hai lá thư vừa nhận được. Một từ anh bạn cùng đơn vị ngày xưa trên đường về khu chiến ghé Tokyo viết vài lời thăm và từ giă. Ngạc nhiên và xúc động biết bao nhiêu – Người bạn đă cùng tôi chiến đấu dưới cờ Quân Lực, cùng tôi sống chết trong một con tàu giữa mây cao gió lộng trên vùng trời đỏ lửa quê hương, lang bạt khắp nẻo đường đất nước. Người bạn mà tôi nghĩ chỉ biết có "ś già đầm bồi" cùng những nàng kiều nữ!… Ngờ đâu anh đă trở về và trên bước phản hồi cố quốc c̣n nghĩ nhớ đến tôi mà viết cho tôi lá thư đầu tiên từ mười mấy năm quen biết. Thư anh cuối đoạn có lời chào và ghi ḍng chữ "Mai này chúng ta cùng về Việt Nam". Ḷng tôi choáng ngợp niềm hănhh diện. Tôi không có địa chỉ hồi âm. Tôi muốn viết cảm ơn anh. Tôi muốn nhờ anh chuyển đến các anh chị em chiến sĩ lời thăm chúc, một câu thâm tạ ngô nghê tầm thường của ngôn ngữ loài người. Nhưng thôi, tôi đợi."
    (Giữ Lửa – Đất Mới, tháng 9, 1982)

    Thư đó, không bao giờ được viết và gửi đi như tôi bồi hồi tưởng sẽ có ngày. Giấc mơ kháng chiến công thành, "về ôm lấy đất, hôn mê mẩn đất" đă vỡ tan, nát vụn, làm tim chân thật của tôi cùng tim chân thật của biết bao người đớn đau vô kể. Thật thương cho vận nước, tội nghiệp dân tôi…

    Bạn xưa,

    Từ cái ngày ô nhục phơi bày phản phúc, tỏ lộ rơ ràng cái thủy chung đạo nghĩa lọc lừa của t́nh chiến hữu đấu tranh, bạn xé bỏ lương tâm đem mảnh linh hồn bán cho Vu Hích(*), tôi bàng hoàng và đau nhói. Không giận, mà đau. V́ tôi hiểu bạn và vẫn thương mến bạn qua h́nh ảnh người phi công lẫm liệt ngày xưa, ngày chúng ta c̣n khoác chung màu áo, nắm tay nhau vào chốn đường mây sinh tử. Không Quân chúng ta t́nh th́ vẫn nặng, không phải thứ "t́nh bọ ngựa", đang hoan hỉ cùng nhau bỗng dưng trở mặt vung dao tiện đứt đầu bằng hữu. Nên tôi đau đớn thấy bạn nỡ bỏ anh em, nỡ bỏ bạn bè, bỏ rơi liêm sỉ, vẽ mặt bôi râu cho người đẩy lên cái rạp phường chèo đóng vai gă hề câm mang chức sắc triều đ́nh Vu Hích làm tṛ riễu dở…

    Hinh minh hoạ: ông Hoàng Cơ Minh tại Đại hội Chính nghĩa, 1983, Washington, D.C.. Nguồn: ProPublica


    H́nh chụp ở Tokyo: Ô. Hoàng Cơ MInh (t). Ô. Nguyễn Kim (Huờn) (p). Nguồn Viettan.org

    Bạn được người ban chức lớn, đầu năm có lá thư xuân gửi đồng bào chiến hữu, hô hào yểm trợ, phi lộ bằng câu tự giới thiệu ḿnh vừa từ chiến khu quốc nội trở ra nhận công tác mới… Tôi đă không giữ được trang nghiêm khi đọc lá thư chúc Tết của ông tân Tổng Vụ. Tôi rất muốn tin quả thực bạn vừa trở ra từ khu chiến và rằng quả thực chính tay bạn viết lá thư thân mến gửi đồng bào bằng giọng văn lănh tụ. Tôi rất muốn sống lại cái giây phút bồi hồi rung động của lần trông thấy h́nh ảnh bạn trong cuốn phim ngày Cương Lĩnh: Bạn đi dép râu, đội nón tai bèo, khăn rằn quanh cổ chống gậy vào rừng đi làm kháng chiến. Ngày đó tôi dậy ḷng ngưỡng mộ và rưng rưng yêu mến bạn đă cho tôi niềm tin cùng nỗi chan hoà danh diện. Nhưng bây giờ nghĩ nhớ về bạn cùng cái tên Nguyễn Kim vừa đủ lạ, tôi thấy ḿnh đắng cay thương tổn và xấu hổ như chính tôi gian dối. Bạn béo trắng, vẽ râu trên mép, bảnh bao xuất hiện giữa chốn quan chiêm, ngồi đứng đều khoanh tay nghiêm túc khiến tôi không nhịn nổi cơn cười, nhớ lại ngày xưa bạn hay dùng chữ "giả dạng bần tăng" để chỉ những tên bộ vó hiền lành nhưng gian và dối…

    Chuyện gian dối đời không hiếm thiếu. Nhưng tôi thực khó khăn chấp nhận những dối gian lừa đảo đến từ người ḿnh yêu mến và dốc ḷng tin cậy. Dối gian này lại quá lớn lao. Nên chi nh́n ảnh bạn phương phi nhân dáng trên tờ Kháng Chiến và đọc lá thư Xuân, tôi như có con trùng tanh nhớt ḅ trong cuống họng. Tôi phải tin rằng thật tất cả những điều Phượng nói cùng tôi từ bấy lâu nay về bạn mà tôi bao giờ cũng t́m lời khoả lấp để dối ḷng đừng xao xuyến niềm tin. Những lúc đinh ninh bạn đang lội suối trèo non, gian khổ trên đường kháng chiến, th́ hỡi ơi bạn lại thong dong thả bước hào hoa trong rực rỡ đèn màu, vẫn lại "ś già đầm bồi" cùng những nàng kiều nữ! Tôi biết nói sao để ḷng khỏi ngượng v́ lỡ tuyên dương bằng hữu với người vợ trẻ? Người vợ đă làm tôi cảm kích biết ơn, nhớ ghi măi măi lời nói của nàng khi đọc lá thư bạn gửi,

    "Em biết tính anh, những ǵ thích muốn là làm cho bằng được nên em không bao giờ dám cản ngăn, chỉ thầm lén khóc. Em thực t́nh không muốn anh dốc đổ quá nhiều th́ giờ và tim óc cho những việc chỉ mang thêm phiền bực. Họ bội bạc với anh, vô ơn, đố kỵ, những con người phản phúc… Thế nhưng Việc-Kháng-Chiến, anh không làm em cũng bắt anh phải làm!"

    Ôi thật tội thương người vợ trẻ. Tội thương người vợ lính đă chia xẻ cùng chồng cả một quăng đời khăn khó, đă trải qua những truân chuyên hạnh phúc với tôi và biết thương yêu, biết cảm thông đời lính, biết góp hy sinh cho đời chiến sĩ của chồng, biết khổ đau và tức giận trước nỗi điêu linh tang tóc của quê hương ḿnh bất hạnh. Người vợ nhu ḿ thánh thiện từ tấm bé sống trong êm ái t́nh thương của gia đ́nh, nhởn nhơ hoa bướm thanh xuân với bạn bè, sách vở cho đến ngày biết yêu tôi, biết làm vợ, làm mẹ… có bao giờ thấy biết rơ ràng mức độ hăi hùng bi thảm của chiến tranh, nh́n được tỏ tường mặt ngang mũi dọc một thằng Việt cộng? Thế mà cuộc xảy đàn tan nghé 75 đă khiến vợ tôi biết đau hận, căm thù, biết khuyến nghị chồng góp công cho đại nghĩa.

    Vợ tôi đă tin yêu thành khẩn, đóng góp kiên tŕ và thành khẩn. Cả những đứa con cũng được mẹ dạy phải góp tiền yểm trợ, phải tiếp tay giúp bố làm công tác để có ngày về thăm ông bà, nội, ngoại… Phần tôi, lá thư bạn gửi đă cho tôi chan hoà rung động. Tôi h́nh dung ra toàn vẹn h́nh ảnh bạn tếu vui linh hoạt ngày xưa chúng ta c̣n ở Phi đoàn. Những ngày đi biệt đội, nằm chờ phi vụ tản thương đêm ở Pleiku, ở Ban Mê Thuột, hay ở Kontum trong ngôi biệt điện bên bờ sông Dak-Bla ồn ào quấy nhộn với quân bài xập xám… Xa hơn nữa, những ngày nắng bụi mưa dầm hành quân ở Tam Quan, Bồng Sơn của 1966, 1967 – đêm về ăn nhậu rong chơi ở Quy Nhơn – tôi c̣n là gă hoa tiêu mới ngỡ ngàng về nước, ngồi ghế copil cho bạn, rông dài khắp ngả đường mây. Tôi đă làm hoa tiêu phó cho thầy Hườn một thời gian dài đáng kể trong tổng số giờ bay trên chiếc H-34 kềnh càng của Phi đoàn 215 Thần Tượng. Chúng ta đă có cùng nhau bao nhiêu kỷ niệm, chia xẻ cùng nhau nhiều nỗi sướng vui cũng như hoạn nạn, những lần chới với bên bờ sống chết, cạnh vực hiểm nguy… Nên tôi đă bằng vào t́nh nghĩa ấy để đặt tin yêu nơi bạn, không so đo, không nghi ngại, cho ḿnh bổn phận phải tự giác đứng lên, vội vàng t́m đến, dơ cao tay xin nhập cuộc.

    Tôi nhập cuộc không đợi ai mời gọi. Ḷng hớn hở mừng v́ bạn và tôi lại chung hàng ngũ cho tôi hối chuộc tội ḿnh quá nặng đối với quê hương, tẩy rửa niềm xấu hổ v́ không ở lại để chết cùng vận số hẩm hiu đất nước. Kiểm điểm phần đóng góp cho Mặt trận, Phong trào từ những ngày đầu chưa mặc áo đoàn viên, tôi phải giật ḿnh kinh ngạc v́ những thành toàn và những hăng say tích cực, đa năng, mẫn cán đổ ra không tiếc, không dè xẻn nguồn năng lực cùng khối nhiệt t́nh dành cho kháng chiến. Tôi chau chuốt niềm tin vững mạnh nơi ḿnh và say sưa truyền giảng cho người như kẻ thừa sai làm việc vinh danh Chúa. Tôi đă đi những bước rất tự tin, cố dọn ḿnh cao cả, khoan dung nh́n những sai lầm, khuyết điểm, những vụng về, lơi lỏng là tất nhiên phải có nơi một tổ chức mới h́nh thành nhưng lớn mạnh quá mau, lănh đạo chưa tôi luyện, thời gian cần đủ lượng để đi đến kiện toàn. Dầu ǵ th́ ngọn lửa cũng đă được đốt lên, phải giữ cho đỏ ngọn. Gió to góp lại sẽ thành băo tố, bột đem quấy măi cũng thành hồ, trăm cây chụm lại…


    Người thành lập EDS, Ross Perot, lạnh lùng từ chối không tiếp ông Chủ tịch Mặt trận. Nguồn: Bettmann / Corbis (1984)

    Ḷng tôi tin như thế và mong như thế. Nhưng cái tin mong thành khẩn dù lớn mạnh bao nhiêu cũng không đủ lực mù quáng trái tim tôi và khoan lượng rộng răi đến ngần nào cũng không dung được những điều dối gạt với manh tâm quá độ. Không phải măi đến sau ngày tan vỡ tôi mới nhận ra hay nh́n thấy những điều gian dối, những âm mưu… Cuốn phim tŕnh chiếu Ngày Cương Lĩnh. Cái gọi là Chiến Khu Quốc Nội. Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến. Con số Mười Ngàn Quân. Những Bản Tin bịa đặt vụng về, ấu trĩ… Tôi bảo ḷng, thôi th́ trong bước khởi đầu và ḷng người đang bừng bừng sôi nổi, sẽ lấp trùm tất cả những hớ hênh non kém. Rồi ra công sức chung vào, mỗi người một tay bồi đắp, nước lă phải vă nên hồ, từ không sẽ thành ra có. Thế nhưng từ buổi đại hội dựng cờ Chính Nghĩa, tôi nhận ra không phải như lời ông Liễu, ông Chức lúc nào cũng nồng nàn xưng tụng cùng tôi về một Hoàng Cơ Minh, con người cách mạng xứng vai lănh tụ. Tôi đă tổn thương, thấm thía tất cả nỗi bẽ bàng ngượng thẹn của một tay buôn không biết chính ḿnh có món hàng xấu giả, đem hí hửng chào mời, bị khách mua sành sỏi ném phăng xuống đất, chỉ tay vào mặt. Làm sao diễn tả nổi cảm giác đắng tê nhột nhạt trong tôi, khi Ross lạnh lùng từ chối không tiếp ông Chủ tịch Mặt trận dự định về Dallas, nhờ tôi thu xếp cho gặp nhà tỉ phú, "xin một lời tư nghị về Kháng chiến Việt nam". Ross Perot, cựu sĩ quan Hải quân Hoa kỳ, nhân vật tạo huyền sử của sáng lập ra EDS – nơi tôi làm việc – của vụ giải cứu con tin ở Iran, của "On Wings of Eagles". Người đă bỏ tiền tài trợ cho cuộc đổ bộ trại tù Sơn Tây, cố vấn tối cao về an ninh quốc pḥng và cũng là Phụ tá Đặc biệt của Tổng Thống Reagan về vấn đề MIA-POW tại Đông dương. Người đầy đủ thẩm quyền để biết rơ ràng và biết tất cả về Mặt trận Kháng chiến của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, "hơn cả ông Minh biết nữa…!"

    Bạn xưa,

    Tôi đă hiểu thêm ra, trong trọn một buổi sáng đến măi xế chiều ngồi nghe tâm sự anh bạn trẻ nơi quán cà phê khu chợ Maubert dưới trời đẹp Paris một ngày hiếm hoi nắng ấm. Để cũng rưng rưng đôi ḍng nước mắt cảm thông, chia xẻ cùng người chiến hữu nỗi mênh mang thống hận của khối tâm thành hiến dâng lầm lẫn. Tôi đă cùng anh cạn chén cà phê như chia nhau uống lượng bồ ḥn. Ḷng tôi dào dạt cảm thương anh và yêu và quư phục người cán bộ đấu tranh sáng ngời phẩm chất cùng tác phong cách mạng. Anh cũng đă như tôi – trong một cần thiết và giới hạn nào đó – đồng t́nh chấp nhận những tô vẽ, những giả tạo, dấu che hay thủ đoạn… Thế nhưng bao sự kiện phơi bày khiến tôi tung toé trong ḷng hàng trăm câu hỏi, hàng ngàn nghi vấn, không cần vận dụng đến khả năng suy luận cũng t́m thấy những trả lời làm tôi chao đảo.


    Tại sao Vụ trưởng Vụ Tiền lại dựng lên K-9 nắm quá nhiều quyền, vượt trên Tổng vụ? Nguôn: Fronline/ProPublica

    Những câu hỏi "Tại sao…?" Tại sao Hải quân Trung tá Nguyễn Hữu Trọng đă không cùng "phái đoàn quốc nội" trở lại chiến khu mà dứt bỏ ông Minh ngay sau ngày đại hội vinh quang để về Thụy sĩ? Tại sao làm nổi chuyện thiên nan, đưa người hải ngoại về lập ra khu chiến, lực lượng to lớn tới mười ngàn, mà phải nhờ – mà tôi từ khước – lấy đem về tiền yểm trợ đồng bào Âu châu đóng góp, chỉ v́ một lư do "Pháp không cho chuyển tiền vàng ra ngoại quốc!" Những người con cháu nào của họ Hoàng Cơ nắn giữ khối tiền đồng bào dành cho kháng chiến từ bao năm qua, phần riêng cháu giữ, không gửi về ông cậu? Tại sao cả một toa xe chất đầy quà tặng gồm thuốc tây trị giá của đồng bào bên Ư gửi kháng chiến quân, trực tiếp qua Bangkok bị trả về bởi không ai tiếp nhận? Tại sao Vụ trưởng Vụ Tiền lại dựng lên K-9 nắm quá nhiều quyền, vượt trên Tổng vụ? Lư do nào ông Hoàng Cơ Định cố t́nh quanh quẩn dựng lên lớp rào trở ngại để thoái thác đưa người t́nh nguyện về chiến đấu dù họ đă bằng ḷng điều kiện phải xuất tiền tự túc?

    "Tiền bạc đồng bào đóng góp bên này chúng ta nh́n thấy quả nhiều nhưng đối với nhu cầu trong nội địa chỉ như muối đem bỏ biển. Dấn thân này đáng quư nhưng bây giờ Mặt trận chua cần thiết một người với khả năng như vậy. Về, chỉ thêm gánh nặng cho anh em."

    Tôi chưng hửng và nhanh chóng hiểu ngay. Hiểu thêm một sự cười ra nước mắt, rằng ông Vụ trưởng xuất thân từ trưởng giả, học trường tây, đến tuổi được cho xuất ngoại t́m bằng cấp về ngồi cao trong bóng mát, chưa hề có lấy một ngày khoác ba lô súng đạn, mang đôi giày lính đi vào nơi rừng bụi śnh lầy, sống lấy một ngày trong binh lửa quê hương… Th́ làm sao rơ được giá trị hiếm hoi của người lính bộ binh thám báo có trêm mười năm quân vụ? Bảo sao không đặt bày ra thứ Bản Tin như "Bản Tin Quốc Nội" ca ngợi công lao phá địch của chị cầm đầu tổ phụ nữ và thiếu nhi kháng chiến tại một làng ghi rơ địa danh thuộc tỉnh Tuy Ḥa có chồng Thiếu tá đang trong tù cải tạo. Thân danh ông Thiếu tá ở một làng quê, nếu sự này có thật, th́ quả t́nh giá trị bản tin là lời chỉ điểm cho Việt cộng bắt người vợ đi tù không lầm lẫn!

    Tôi phập phồng chờ đợi… Nhưng có bao giờ ngờ được và đợi chờ giây phút ngẩn ngơ chết lặng trước cơn đá nát vàng tan của cuộc biểu dương thô bạo T́nh-Nghĩa-Lư-Thông và hoảng kinh chứng kiến gă lang băm học làm thầy thuốc cầm con dao cùn, bẩn, nhiễm trùng, vụng về cắt bỏ cái gọi là ung nhọt trên phần yếu nhược của Đứa Con Kháng Chiến! Đứa con chung cưng quư của bao người chắt chiu kỳ vọng đă trở thành hoại thể v́ thứ lang chết tiệt, thủy chung nhân nghĩa tài năng đều nhẹ hẩng nhưng túi tham th́ quá nặng.

    Đọc truyện xưa nói đến những cơn tức uất thổ ra từng ngụm máu rồi thét lên chết ngất, tôi cho người kể chỉ đặt bày. Nhưng tôi, chính tôi đă quặn cơn đau của tội-lỗi-người-làm-mà-ta-phải-chịu. Đă sôi hừng hực từng cơn bi phẫn bốc tận đỉnh đầu, mồ hôi vă đổ, run rẩy và nghe được từng cơn lại từng cơn nhộn nhạo nong nóng chảy râm ran trong bụng. Tôi đă đổ ra từng lượng máu trong bao tử và giật ḿnh kinh sợ. Tôi nhủ ḷng ḿnh, tôi hăy quên tất cả, hăy coi như bất hạnh này là điều may mắn v́ xảy ra quá sớm và tham vọng xấu xa kia dầu sao cũng đă lộ bày cho người người rơ mặt. Vợ tôi đă ứa ra những giọt nước mắt hiền lành thương tủi và thở dài nhẫn nhịn khi nghe tin đổ vỡ. Nàng quá đỗi thương tôi, chỉ buông câu hỏi sao anh nỡ dấu, không cho em biết sớm? Câu hỏi sẽ sàng nhưng tôi nghe váng động và từng lượng máu lại râm ran đổ tràn trong bao tử. Trời hỡi làm sao tôi nỡ xé tan hay ṿ nát nuột nà mảnh lụa niềm tin vợ tôi đă dệt bằng thứ tơ óng đẹp và vô cùng bền chắc của tấc ḷng đôn hậu gửi trao cho kháng chiến? Tôi biết biện giải thế nào cùng tất cả những người đă tín cẩn mến thương tôi, góp phần không tiếc không dè dặt như tôi đă mến yêu tin cậy bạn, dơ tay xin nhập cuộc?


    "Đây là những đồng tiền thẫm sũng mồ hôi khó nhọc của đời cầu thực tha phương." Nguồn: Nắng Mới, số 25/7/1990, trang 18

    Tôi đă trải qua những giây phút bồi hồi, sướng vui phơi phới của kẻ đi reo rắc niềm tin và đón nhận niềm tin từ những tâm hồn chân phác biết yêu quư quê hương chung một cách. Tôi đă đi không biết mệt trên những đoạn đường gai góc để vén thu góp nhặt từng mảnh tin yêu chắp lại làm nên sức mạnh cho Mặt Trận và những đồng tiền cảm kích dưỡng nuôi hoa kháng chiến nở tươi trong vườn hồng dân tộc. Những đồng tiền, cả ṿng vàng nhẫn cưới gửi trao cùng cầu mong tâm ước một mai kháng chiến công thành, quê hương giải phóng… Đây là những đồng tiền thẫm sũng mồ hôi khó nhọc của đời cầu thực tha phương. Tiền nhận từ bàn tay khô héo của bà mẹ già nua sống buồn phiền lạc lơng nơi đồng đất nước người muốn mau chóng trở về chết trong ḷng đất quê nhà yêu dấu. Của em bé thơ ngây nhịn miếng cơm chim mong về hưởng lại t́nh thương nội ngoại. Của con mong gặp lại cha, vợ mong gặp lại chồng. Của những người sầu héo nhớ thương người, bạn bè mong cứu bạn bè tù tội trong gông cùm cộng sản… Những đồng tiền mồ hôi nước mắt đă mất oan khiên không ai đ̣i lại nhưng niềm tin tội nghiệp bị phỉnh lừa phải coi như nợ và nợ này phải trả. Nợ truyền tử lưu tôn, không trả đời này th́ đời con, đời cháu. Ôi biết làm sao nói cho cùng cạn nỗi mênh mang thống hận của kẻ cầm vàng tiếc uổng công lao, nửa đường rơi mất?

    "Cầm vàng mà lội qua sông
    Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng…"

    Biết bao người cũng như tôi đă mất? Mà chao ơi lại mất quá nhiều. Tôi đă mất bạn, và coi như mất, người lính Nhảy dù Lê Hồng của độ nào c̣n bôn ba khắp nẻo chiến trường đỏ lửa quê hương. Tôi vẫn hằng ôm giữ h́nh ảnh Trung tá Lê Hồng một buổi trưa nắng cháy trên băi đậu phi trường Trảng Lớn mịt mù bụi đỏ. Người sĩ quan trong bộ hoa dù chiến trận, đeo giây ba chạc, lom khom trải tấm bản đồ trên mui chiếc jeep, thuyết tŕnh cho tư lệnh Lữ đoàn… Giờ này Lê Hồng đang ở nơi nào cùng vợ và con? Có bao giờ gặp lại ông Bùi Đức Lạc và những anh em Nhảy dù "đánh thuê cho Mỹ"? Sao ông Thi không nói? Sao ông Tuyển không nói Lê Hồng đang ở nơi đâu?

    Bạn xưa,

    Đă mấy năm qua tôi bưng tai nhắm mắt, cố giữ ḿnh mù điếc nhưng vẫn kinh động bởi tiếng phèng la chập choẽ của đám người Vu-Hích-Kháng-Chiến làm cuộc rước đèn ồn ào và khó chịu. Đám rước của những ông đồng bà bóng với đầy đủ trống chiêng cờ quạt diễn ra dưới đường hầm tăm tối, mỗi người cầm một bó đuốc dơ trước mặt, mê muội bước đi, miệng không ngớt ḥ reo mừng rỡ đă trông thấy mặt trời chính nghĩa từ ánh lửa lù mù ngọn đuốc và cứ thế đi quanh quẩn quẩn quanh rồi lại quẩn quanh quanh quẩn trong cái đường hầm tăm tối. Tôi đă t́nh cờ được người nài ép phải xem cái gọi là "Thông điệp" của ông Chủ tịch "gửi anh em chiến hữu" kỳ đại hội năm kia ở Los, nội dung có hai điều chú ư: Thứ nhất, tuyên dương bốc thổi thành phần đoàn viên cán bộ gọi là thế hệ trẻ trung và mới. Thứ hai, đă nặng lời thoá mạ những ai không ủng hộ ḿnh là "Dư Luận Vô Tư Cách"! Điều một làm tôi ghê sợ và điều hai, phẫn nộ. Con người có tham vọng làm lănh tụ cả một mặt trận đấu tranh dựa vào quần chúng sao lại có thể buông ra lời hằn học thô lỗ ấy? Hạnh kiểm cùng nhân cách con người như thế làm sao đủ bản lănh chế ngự được cơn xúc cảm của ḿnh trước các vấn đề to lớn? Như tôi đă thấy, nhiều ngươi đă thấy mà ngán ngẩm trước một ông Hoàng Cơ Minh không đè nén nổi sướng vui nhảy múa trong ḷng, ngơ ngáo đến thất thần trước nhiệt nồng đón tiếp, hoan hô, hào quang rực rỡ vây bủa lấy ḿnh trong Đại hội Chính Nghĩa và đă mê sảng đưa ra con số "tào lao". Con số của một đêm gần ba giờ sáng, cú điện thoại từ Paris dựng đầu tôi giậy, dặn đi dặn lại tôi rằng phải làm sao liên lạc nói cùng "anh Chín" liệu lời tuyên bố cho khỏi xảy ra sự "ông nói gà, bà nói vịt", bởi v́ "Bên này tôi lỡ trả lời báo chí rằng quân kháng chiến nằm trong nội địa lên tới mười ngàn!" Tôi gạt phăng đi, coi lời căn dặn chỉ là thứ chuyện tào lao từ tên bạn tào lao, luôn thích làm ra ḿnh quan trọng. Nào tôi dám nghĩ ông Chủ tịch lại đem con số mười ngàn quân nhảm nhí ấy nghiêm trang tuyên bố trong đại hội!


    Báo Kháng Chiên" ông Chủ tịch lại đem con số mười ngàn quân nhảm nhí ấy nghiêm trang tuyên bố trong đại hội! Nguồn Mặt Trận HCM

    Tôi thương tội những người yêu nước thành tâm cho đến giờ phút này vẫn c̣n hăm hở nhập bầy cùng đệ tử Tinh Tú phái, bước theo thầy mà chẳng rơ sẽ về đâu trên con đường tà khuất, bảo sao nghe vậy, đi ngược hướng đi dân tộc, kể cả bảo phải vui mừng nhảy múa trên nỗi đau thương tang tóc của toàn dân, coi Tháng Tư Đen bi thảm là ngày "Quốc Khánh" để ăn mừng và bày đặt đưa ra giải thưởng tặng Phan Nhật Nam đang hấp hối trong trại tù Việt cộng. Hăy nh́n b́a sau cuốn sách in cưỡng đoạt tác quyền để thấy ẩn ư rập khuôn tṛ tiểu xảo cộng sản đă trâng tráo bày ra trước mặt người dân Saigon ở lại. Dân Saigon đă thờ ơ trước những ngày lễ lạc của bạo quyền nhưng bảo nhau đổ xô ra đường phố trong những ngày lễ lớn thực của ḿnh như Giáng Sinh, Nguyên Đán, hoa đăng tấp nập như thời vàng đă mất. Lũ gian manh đă lợi dụng dịp này để phô trương lường gạt người ngoài, đem biểu ngữ căng trên các đường phố tưng bừng náo nhiệt Saigon. Biểu ngữ "Mừng Kỷ Niệm Ngày Thành Lập Quân Đội Nhân Dân Anh Hùng" của chúng thực sự đă qua cả tháng trước trong sự lạnh nhạt của dân chúng miền Nam. Thành ra, nước Văn Lang không có ngày Tổ chết nhằm Tháng Tư Đen để bầy con hiếu thảo ăn mừng – và không có một ngày lịch sử nào khác nằm trong tháng Việt cộng tổ chức ăn mừng Đại Thắng Mùa Xuân – th́ người ta cũng phải đẻ ra một ngày, như ngày Cá Tháng Tư chẳng hạn, để làm Ngày Quốc Khánh! C̣n như cái phần thưởng cho Phan Nhật Nam đă khiến nhiều người nóng mặt, hăy làm ơn nói dùm Mười Cúc thả ngay người tù khí phách và cho đi đoàn tụ – để xem Nam phản ứng thế nào về cái giải thưởng mỉa mai dơ dáng đó?

    Có một câu trong Cổ Ngữ, xem như gương soi tỏ dung nhan người lănh tụ, "Tâm có chính th́ hành vi mới khỏi tà khúc. Chưa có người nào hành vi phẩm hạnh không đoan chính mà họ có thể yêu nước được"! Những người anh em không muốn nhận chân sự thật, đă dối ḷng chỉ v́ tự ái, v́ muốn tỏ bày rằng ta tranh đấu kiên tŕ, lập trường vững chăi, cao vợi tinh thần, hay đă trúng phải thứ sinh tử phù âm độc của Thiên Sơn Đồng Mỗ? Những người được vồn vă tuyên dương, tán tụng là thành phần cán bộ trẻ trung có tinh thần cách mạng đấu tranh mới. Như Vơ T., như Kh., như cô bé T. Nh., tuổi trẻ, nhiệt thành và giàu năng lực, tôi đă hết sức yêu v́ biết nh́n ra bổn phận, náo nức muốn dự phần bởi chưa từng đóng góp máu xương cho cuộc chiến đấu thảm sầu trên đất nước. Giờ đây những người em tôi thương mến và đă dắt d́u, coi tôi như kẻ lạ – hay nói cho rơ ràng, như họ đă được dạy cho định nghĩa rơ ràng – những người đă ly khai hay không theo hoặc chống đối "Mặt Trận", đều là những Việt gian, phản động! Ai đă rập khuôn đường lối luyện người của cộng sản, đem những mầm dân tộc tươi xanh đó đi nhuộm thành hung đỏ, nhét nhồi những giáo điều sắt máu để biến họ thành những con thiêu thân cuồng tín, một chiều, vô t́nh nghĩa, biết nói trơn tru những từ ngữ cách mạng, đấu tranh, hy sinh, yêu nước và học thuộc ḷng cái châm ngôn "cứu cánh biện minh phương tiện" để hồn nhiên và hănh diện trước tất cả những hành vi sai trái?

    Họ đă được dạy phải tôn vinh lănh tụ như viên ngọc trân quư của cách mạng, linh hồn của tổ chức, cần hết sức giữ ǵn, "không thể hy sinh phí phạm và vô ích như những Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Vơ Đại Tôn… làm vỡ đổ công tŕnh cách mạng!" Đồng thời cũng học loanh quanh lư luận "Chủ tịch Hoàng Cơ Minh cũng chỉ là một nhân sự trong Mặt Trận. Cá nhân không đáng kể và có thể thay thế được. Nhưng lư tưởng cách mạng theo đuổi cuộc đấu tranh cứu nước mới là tối thượng, phải duy tŕ và quyết tâm đi tới…" Do đó tôi không lạ khi có đoàn viên nghe tin Hoàng Cơ Minh bị chết, đă nhảy dựng lên hậm hực. Và tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu mai kia cục diện Đông Duơng biến chuyển, Việt cộng bị áp lực phải thương thảo với thành phần kháng chiến Việt Nam, sẽ chỉ nh́n nhận và đ̣i cho bằng được MTQGTNGPVN vào bàn hội nghị, có hay không có Hoàng Cơ Minh cũng chẳng phiền. Ngày đó tới, đoàn viên phải vô cùng hoan hỉ bởi Mặt trận ḿnh được Việt cộng xem là chính thống, nhưng tôi th́ khiếp sợ cho cái tương lai nh́n thấy hồn ma xưa – Mặt Trận Giải Phóng Việt Nam – đội mồ sống dậy!

    Những người cán bộ trẻ, thành phần cách mạng tươi mới đó, như Vơ T., đă được đài thọ vào tận chiến khu học tập, thấy ḿnh quá đỗi trưởng thành, được dạy cho ăn nói, tập tành những tác phong cách mạng, thuộc ḷng chủ trương và đường lối Mặt Trận vẽ tô ra, trở về làm việc toàn thời, được trả tiền công tác, được đi đó đi đây, họp hành, diễn thuyết, được đặt ngồi cao trên sân khấu cho mọi người vỗ tay, đề cao, tán tụng, hoan hô vinh dự… Đến ai kia cũng c̣n đắm đuối thứ men say mê mẩn ấy, th́ "giai cấp trẻ" nào cưỡng nổi ḷng không xao động trước những vinh quang to lớn đặt vào tay? Làm sao Vơ T. dám khước từ như tôi đă giữ ḿnh tỉnh táo khước từ những việc làm đồng loă, không bằng ḷng can dự những mưu toan, những liên quan tiền bạc, kinh tài, những đẩy đưa ngon ngọt bằng bạc tiền và chức vụ khi c̣n trong K-9…?

    Làm sao Vơ T. dám đưa tay gỡ bỏ cái ṿng hoa mỹ lệ tṛng quanh cổ để thành tâm thú nhận về những cuốn băng Việt Nam Kháng Chiến sau này xuất xứ từ đâu? Tôi nghĩ bạn là người phải biết rơ hơn tôi về số phần non yểu của cái đài phát thanh thuê mượn ấy. Cái phương tiện có th́ quư hoá, không th́ cũng chẳng ai kỳ kèo đ̣i hỏi cho bằng được. Đồng bào chỉ cần thấy thực tâm, thấy cố sức làm và làm chuyện thật. Việc ǵ phải đôn đáo gọi tôi nhờ cậy làm dùm những cuộn băng kháng chiến,

    "Làm trọn mỗi kỳ từ A đến Z để anh em bên ấy chỉ việc cho vào máy phát. Anh em ḿnh không ai có khả năng viết lách cùng kỹ thuật dựng một chương tŕnh. Lại thêm vấn đề sinh tử là địch lùng t́m, anh em phải di chuyển luôn luôn, một ngày phát thanh được vài mươi phút cũng là một kỳ công đáng kể…"

    Tôi từ chối. Từ cái ngày nào xa lúc lắc, mà măi tới bây giờ người ta vẫn rao lên, vẫn ăn mừng ngày thành lập được ba năm, rồi được năm năm đài Phát thanh Việt Nam Kháng Chiến, "phát thanh đều đặn và liên tục không một ngày ngưng nghỉ. Ngày phát 8 lần, mỗi lần một tiếng với bài viết dài 25 trang giấy" và đưa ra những con số gớm ghê chính xác tính ra bao nhiêu ngày, bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút và bao nhiêu triệu chữ trên bao nhiêu dặm dài giấy viết! Tôi thực thà khâm phục những con người kháng chiến toàn năng đă làm nên những việc phi thường trong những điều kiện cực cùng vất vả và khăn khó. C̣n tôi, phải thú thật rằng mặc dầu ở trên đất Mỹ dồi dào phương tiện, có khả năng, đă từng thực hiện những chương tŕnh phát thanh tiếng Việt tại địa phương mỗi tuần lễ một lần, mỗi lần chỉ một giờ thôi, không một tên Việt cộng nào lùng bắt, thế mà cũng không sao giữ được cho Tiếng Nói Việt Nam phát thanh đều đặn và liên tục…

    Bạn xưa ơi, tôi thật quả có mừng v́ đă không ở lại nhận phần chia cháo lú trộn với đường ngon mật ngọt đưa lên miệng ś sụp khen ngon cùng đám người Vu-Hích. Tôi coi lời thoá mạ cái "dư luận vô tư cách" mà ông Hoàng Cơ Minh khinh mạn nhắm vào tuyệt đại đa số người Quốc gia đầy ḷng độ lượng, như tiếng la rồ dại của kẻ cầm đầu đám rước quanh quẩn rồi lại quẩn quanh đi măi dưới đường hầm tăm tối. Tôi hiểu được cái tâm trạng nao núng tuyệt vọng của một con người xa đồng loại, tự ḿnh đánh mất tự do cao quư của ḿnh, không dám thảnh thơi đi lại, thong dong hít thở khí trời trong mát, đă hoảng kinh kích thích khi nghe tiếng người cười nói bên ngoài mà ḿnh không thấy lối ra nhập cuộc, điên cuồng thoá mạ để nghe chính tiếng ḿnh cho được an tâm trước cái hoang vu rùng rợn của kẻ sợ ma đi lạc giữa vùng mộ địa.

    Bạn xưa,

    Bây giờ đă sắp mùa Xuân, lại thêm một Tết tủi buồn đời lưu lạc. Tôi ngồi chiêu niệm quê hương và buồn ủ dột nghĩ đến dặm đường thăm thẳm đưa ta về quê cũ. Tôi nhớ những ngày xưa. Nhớ anh em, người thân, bằng hữu. Nhớ những cánh chim ta đă họp đoàn. Những ngày óng ả Nha Trang bạn dắt d́u tôi bay tập… Tự nhiên tôi nhớ bạn lao đao cùng tất cả những ǵ ḿnh có cùng nhau trên mảnh quê xưa mù mù khuất nẻo. Và tôi dạt dào ao ước một ngày ta gặp lại nhau trong tay bắt mặt mừng bằng t́nh cũ nghĩa xưa đẹp đẽ chắc c̣n đủ lượng cho ta đừng thấy ngỡ ngàng xem nhau như kẻ lạ. Tôi thiết tha nhớ và mong gặp bạn. Chúng ta sẽ ngồi đối diện nhau cho tôi được dịp nh́n sâu vào mắt bạn. Và bạn sẽ nói một lời đầm ấm nhưng là lời thầm lặng không phải nói cùng tôi. Mà nói với lương tâm bạn bằng lời trong trắng. Nói thật thà với các anh em ḿnh chết cho đất nước. Như Vượng, như Sinh, như Cung, như Tích… Nói nghiêm trang cùng những bạn chúng ḿnh đang tù ngục thảm thương vẫn hao ṃn ngóng đợi anh em về giải phóng. Nói hết sức thành tâm cùng những linh hồn u uất của anh em đă trở về và chết hẩm hiu nơi đất nước người như cái chết của Phùng Tấn Hiệp, của Đại tá Tư. Nói một lời lương thiện với Ngô Chí Dũng, với Trần Thiện Khải, với những anh em bị bỏ rơi phũ phàng trên đất Thái.

    Và nếu như t́nh nghĩa anh em, bạn bè, đồng đội không làm bạn quan hoài, th́ bạn ơi hăy th́ thầm mà nói lời riêng dốc cạn t́nh phu phụ cùng vợ và con yêu dấu đầy thương tội đă vùi thân nơi biển cả trên bước đường khổ nạn kiếm t́m chồng, t́m kiếm tự do. Bạn hăy thiết tha, thành khẩn, trang nghiêm như bạn đă thề nguyền cùng đất nước, với tất cả thiêng liêng trong sâu thẳm đáy ḷng, rằng bạn thật tâm kháng chiến, bạn không biết dối lừa và đồng loă dối lừa. Kháng chiến này có thực.

    Đào Vũ Anh Hùng

    (*) Vu-Hích: Bọn đồng cốt đàn ông và đàn bà thời cổ đại Trung hoa, dựa vào sự mê tín dị đoan của dân gian để gieo rắc những tà thuyết và tà thuật gây rối loạn, làm xáo trộn xă hội. Bọn này lộng hành khắp nơi, xúi dục tạo loạn. Sau triều đ́nh phải dùng quan binh đánh dẹp mới yên lũ giặc.

    Bài đă đăng trên Giai phẩm Lư Tưởng, 1988, Hội Không Quân VNCH tại Houston.
    H́nh minh hoạ của Danchimviet online
    .

    A straightforward solution gives extreme effectiveness.

  6. #14
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    713
    Thanks
    51
    Thanked 290 Times in 192 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    Ba Cuộc Phỏng Vấn Và Hai Năm Phóng Vẩn

    Nguyễn-Xuân Nghĩa - Tuần báo Sống Ngày 151110
    "Vùng Oanh Kích Tự Do"


    Về Bọn Sát Nhân Cầm Máy Của PBS/ProPublica



    * H́nh ảnh năm xưa của Đại hội Chính nghĩa ở Virginia Ảnh do báo Sống thu thập được *

    Trong một xứ của người câm th́ người mù mắc bệnh điếc. Louis Scutenaire

    Mọi chuyện khởi sự vào… mùng một Tết!

    Mùng một Tết Ất Mùi 2015, hai nhà báo Mỹ là A.C. Thompson và Richard Rowley, mà khi đó chưa ai biết tên, liên lạc với người viết để xin phỏng vấn về cộng đồng người Việt 40 năm sau biến cố 1975. Dĩ nhiên là đồng ư "nhưng hăy để sau Tết đă".

    Sau đó, người viết mời họ dùng một bữa trưa tại Saigon Bistro để nói chuyện về cuộc pḥng vấn. Rồi, h́nh như là mùng năm Tết, người viết này lại mừng rắn vào nhà xông đất!

    Ba người đến tận nhà gắn đèn dựng phông để phỏng vấn. Chỉ vài phút sau, câu chuyện hết là những thành tựu của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Thí dụ như các gia đ́nh ngư phủ Công giáo gốc Việt dạt qua Louisiana hay Texas sinh sống đă từng bị kỳ thị và hành hung như thế nào, rồi ngày nay con cháu họ sống ra sao, ai tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ, họ đă đóng góp những ǵ cho nước Mỹ?

    Câu chuyện xoáy vào một vụ ám sát bằng máy của các nhà báo lưu manh, v́ họ chỉ muốn người viết nói về những vụ ám sát của Mặt trận Hoàng Cơ Minh!

    Người viết này đă ra khỏi tổ chức Mặt Trận từ năm 1991, và không liên hệ hay đồng ư với tổ chức Việt Tân sau đó. Nhưng khi c̣n ở bên Mặt Trận th́ từng đă bị cơ quan FBI điều tra điều mẹ! Các nhà báo khoe là đă đọc hồ sơ đó của FBI và biết người viết này vô can, nhưng muốn hỏi thêm về chuyện khác.

    Khi ấy, người khôn ngoan tất nhiên tắt đèn và giữ im lặng. Người viết này không thuộc diện đó! Đă tiếp tục trả lời mà c̣n tranh luận trong hơn hai tiếng đồng hồ bật máy v́ thấy danh dự của dân tỵ nạn bị xúc phạm. A. C. Thompson gọi là không khí rất "tense" với một nhân chứng rất lạ. Rồi Tháng Chín trôi qua mà chưa thấy PBS/ProPublica đưa ra kết quả phóng sự như đă hứa hẹn.

    Tháng Chín đó, họ quay về xin phỏng vấn lại. Lần hai là vào ngày 11 Tháng Chín, tại một khách sạn ở Costa Mesa. Cũng vẫn ba người với đầy đủ máy móc dụng cụ tân kỳ của nhà báo chuyên nghiệp.

    Khi đó, họ khỏi cần biết về ông Hoàng Cơ Minh và chủ trương đấu tranh năm xưa của Mặt Trận, là từ bỏ khái niệm chiến tranh mà xoay vào việc đấu tranh để làm Việt Nam thay đổi.

    Họ xoáy vào việc các nhà báo bị ám sát, việc Mặt Trận có được Mỹ yểm trợ hay không, v.v…. Họ c̣n đề nghị, như trong phim trinh thám, rằng người viết này sẽ được họ che giấu nhân dạng lẫn tiếng nói, để có thể nói thật. Sự thật th́ chỉ có một, nên người viết nhận lời, xem họ muốn t́m đến đâu, để làm ǵ? Không khí đă có mùi của một vụ ám sát, một hit-job, nhắm vào một người đă chết.

    Là ông Hoàng Cơ Minh!

    Không đạt "mục đích yêu cầu" như chữ của người Hà Nội! Nên hôm sau A.C. Thompson gọi lại, báo rằng cả toán có thể hoăn chuyến bay để phỏng vấn lần ba. Th́ cũng sẵn sàng chứ chẳng lẽ văng tục - hay quay bài bỏ chạy?

    Sau đây là những ǵ người viết c̣n nhớ lại về ba cuộc phỏng vấn. Nhưng xin có ngay một ư kiến dù hơi chậm mà c̣n hơn không cho người khác: Nói chuyện với nhà báo loại này th́ ḿnh nên có máy ghi âm từ khi gặp mặt, và an toàn hơn cả là nên có luật sư. Hoa Kỳ là một nước pháp trị mà!


    ***

    V́ sao ông tham gia Mặt Trận?

    Từ bên Pháp qua, vào năm 1983, tôi được hai người bạn thân móc nối – nói tên ra là sẽ bị họ làm phiền, nhưng sự thật là nhà ngoại giao Phạm Dương Hiển và giáo sư Nguyễn Ngọc Bích - v́ một người của Mặt Trận xin gặp là Đại tá Phạm Văn Liễu, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải ngoại của Mặt Trận. Người viết nhận lời, từ San Francisco bay qua Washington D.C. gặp Phạm Văn Liễu.

    Lần đầu gặp gỡ một Đại tá khét tiếng là ưa đảo chánh từ trước 1975, người viết đă hỏi: "Anh có nghĩ là sẽ thành công trong việc này không, và năm năm nữa th́ sẽ làm ǵ, ở đâu?"

    Đây là câu trả lời của Phạm Văn Liễu: "Tôi không như (thằng) Thiệu về hưu đi câu mà sẽ nắm lấy quyền!" Câu trả lời khiến người viết này giật ḿnh và ngồi nghe ông Liễu kể lể về thành tích của ông, như v́ cái mưu của nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến mà lại nhượng quyền cho các ông Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ, v.v… nên hụt mất quyền.

    Với người viết, chuyện ấy quá xa lạ và kỳ cục nên tôi nêu vấn đề với ông Liễu về tinh thần hung hăng của đoàn viên Mặt Trận khi ấy khiến nhiều người phật ư. Người viết này từ chối gia nhập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và cũng chẳng tham gia Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến khi ấy do Cụ Phạm Ngọc Lũy làm Chủ tịch. Nhưng v́ lư tưởng, vẫn giúp họ tổ chức một đại hội chào mừng ông Hoàng Cơ Minh sẽ từ trong "chiến khu" ra.

    Đó là Đại hội Chính Nghĩa tại khu vực Washinton D.C. mà người ḿnh tại miền Đông có lẽ c̣n nhớ.

    Chuyện này người viết không nói ra trong các cuộc phỏng vấn, nhưng có thể giải thích tâm lư của ḿnh: khi tổ chức Đại hội Chính Nghĩa, hai người bạn là Phạm Dương Hiển và Nguyễn Ngọc Bích nêu vấn đề với Phạm Văn Liễu: "Sao các anh cứ dùng một người như Cao Thế Dung viết lách chửi bới thiên hạ khiến đồng bào Công giáo rất khó chịu về Mặt Trận?" Bạn tôi đă mất là Sứ thần Ngoại giao Phạm Dương Hiển thuộc một gia đ́nh Công giáo thuần thành, ông Nguyễn Ngọc Bích th́ vẫn c̣n. Câu trả lời của Phạm Văn Liễu khiến ông Hiển nổi giận khoác áo ra về: "Tôi dùng Cao Thế Dung như con chó để xủa những kẻ chống đối!"

    Sau Đại hội Chính Nghĩa người viết mới lần đầu gặp riêng Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, cũng trong nhà Cụ Phạm Ngọc Lũy, và cũng lại câu hỏi về cái chí của một người muốn lănh đạo một cuộc cách mạng: "Ông có tin là sẽ thành công không? Và năm năm nữa ông sẽ ở đâu, làm ǵ?"

    Câu trả lời của ông khiến người viết là một chuyên gia kinh tế lại bỏ hết mà tham gia "Mặt Trận Hoàng Cơ Minh": "Tôi không tin là trong đời ḿnh sẽ thấy Việt Nam được giải phóng khỏi chế độ Cộng sản. Nhưng tôi thà chết trong rừng như một thảo khấu c̣n hơn làm một người tỵ nạn ở hải ngoại." Một câu nói có tính chất tiên tri của bậc anh hùng. Ba năm sau, ông tử trận tại Hạ Lào.

    Sau đó, người viết nhận lời của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh làm Vụ trưởng Vụ Tuyên Vận trong Ban Chấp hành Tổng vụ Hải ngoại tại San Jose, với Phạm Văn Liễu là Tổng vụ trưởng.

    Cả hai lời phát biểu của ông Liễu rồi ông Minh đều được người viết nói ra và yêu cầu các nhà báo Mỹ nên trích dẫn lại v́ nói đến tâm hồn của hai nhân vật khác biệt.

    Hoa Kỳ, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Phạm Văn Liễu

    Trong các cuộc phỏng vấn, từ lần đầu qua hai lần sau, vai tṛ của Hoa Kỳ đă được họ nêu ra.

    Người viết này giải thích như sau và nói đến nhân vật Richard Armitage. Trong cuộc chiến tại Việt Nam, khi ông Armitage c̣n là một sĩ quan Hải quân (h́nh như chuyên về t́nh báo), ông Minh đă có một hành động quả cảm và đầy rủi ro để cứu Armitage ra khỏi vùng lửa đạn khi ông bị quân Cộng sản bao vây và lâm nguy. Từ đó, giao t́nh giữa hai người sĩ quan Hải quân có những gắn bó mà ít ai biết. V́ vậy, khi ông Armitage có nhiệm vụ tại Đông Nam Á, cụ thể là Thái Lan, ông Minh có thể đă tiếp xúc và nhân một nhu cầu cục bộ của Hoa Kỳ về việc t́m kiếm các tù binh hay lính chiến Mỹ bị mất trong cuộc chiến tại Đông Dương, mà tương kế tựu kế dàn dựng việc kháng chiến.

    Với người viết này, và ngược với lời khuyên của nhiều người có ḷng, hành động đó là lư do chính đáng để ḿnh gia nhập đấu tranh v́ từ mấy chục năm nay, đây là người Việt Nam đầu tiên đă dám lấy những quyết định cho vận mệnh quốc gia mà không hỏi ư hay thậm chí xin phép Hoa Kỳ!

    Sau Đại hội Chính nghĩa đă nói ở trên tại Virginia, và nhân dịp ông Minh ra hải ngoại, hai ông Minh và Liễu đă có gặp riêng ông Richard Armitage tại tư thất. Người viết là người lái xe và ngồi ngoài. Nhưng, đây là cảm nghĩ mà người viết có nói ra trong cuộc phỏng vấn: sau buổi gặp gỡ, trên xe trở về, ông Minh lặng thinh không nói ǵ. Ông Liễu th́ thất vọng ra mặt.

    Người viết này đoán ra kết qủa v́ sau đó ông Liễu nói riêng rằng qua Armitage, ông biết Hoa Kỳ không yểm trợ và chẳng muốn dính dáng ǵ đến việc làm của Mặt Trận! Từ đấy, ông Liễu xoay chiều: "Không có Mỹ th́ việc làm của ông Minh sẽ thất bại, chi bằng ta tính kiểu khác và ông (người viết này) sẽ là Như Phong, một cố vấn của tôi!" Diễn nôm na cho nhà báo Mỹ hiểu, Phạm Văn Liễu lại muốn đảo chánh Hoàng Cơ Minh và lập ra một tổ chức chẳng c̣n dính dáng ǵ với chiến khu của ông Minh.

    Người viết này cự tuyệt một vụ đảo chánh khi đă hết chánh quyền, mà chẳng biết làm sao cho anh em hay chính ông Minh hiểu được sự thể nghiêm trọng ấy. Họ là sĩ quan trong quân đội cũ, từng sát cánh thành lập phong trào kháng chiến th́ giao t́nh chắc là phải khắng khít lắm. Hậu quả là một vụ khủng hoảng trong nội bộ Mặt Trận và qua mấy tháng liền Phạm Văn Liễu gây sức ép: "Ông chẳng ham tiền, nếu c̣n cố bênh ông Minh, tôi sẽ cho tụi nhà báo dưới Orange County biết ông là cháu của trùm cộng sản Nguyễn Văn Linh!"

    Chỉ v́ là trong các phiên họp của Ban Chấp hành Tổng vụ Hải ngoại, Vụ trưởng Tuyên vận tŕnh bày nhận định của ḿnh về t́nh h́nh Việt Nam và nói đến một nhân vật khi ấy đang bị thất sủng, con trai c̣n bị phe bảo thủ ám sát, đó là ông Nguyễn Văn Linh. Đây là một người cộng sản thuần thành, "true believer" cho nhà báo Mỹ hiểu, tuyệt đối tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản. Nhưng ông ta vẫn có hy vọng trở lại khi Mikhail Gorbachev lên cầm quyền tại Liên Xô và nếu Hà Nội tiến hành cải cách theo chiều hướng của Nguyễn Văn Linh th́ t́nh h́nh sẽ thay đổi và ảnh hưởng đến cục diện đấu tranh. Mà ông ta là bác ruột của người viết, thân mẫu là chị ruột của ông nội!

    Giữa các "chiến hữu" với nhau, đây là loại thông tin b́nh thường. Nhưng trong tâm trí của một kẻ có tà ư th́ đấy là điều có thể khai thác được! Sau đó, trong cả chục năm, người viết này lănh thêm cái nón cối – là Việt cộng - của một người muốn làm lănh tụ quốc gia….

    Trong cả ba cuộc phỏng vấn kín hở, điều này đă được nói ra, nhưng không hề được các nhà báo Mỹ tường thuật! Một sự gian trá nối dài….

    Đơn Vị K-9 Đầy Bí Hiểm

    Cũng trong ba cuộc phỏng vấn, người viết này được A.C. Thompson và Richard Rowley hỏi về đơn vị bí mật K-9 mà họ tŕnh bày như một đám sát thủ! Sự thật nó rắc rối hơn vậy….

    Trong tổ chức của Tổng vụ Hải ngoại do ông Phạm Văn Liễu cầm đầu cho đến khi ly khai, tổ chức của Mặt Trận có các Khu Bộ, Xứ bộ hay Chi bộ hoạt động tại Âu Châu, Úc Châu hay từng tiểu bang Hoa Kỳ. Vào thời ấy, cộng đồng người Việt tại hải ngoại có nhiều nhân vật nổi tiếng ngày xưa tại miền Nam, như tầng lớp tướng tá hay các chính khách và nhân sĩ. Họ có thể ủng hộ Mặt Trận, nhưng một cách kín đáo thôi, và khó là đoàn viên của Mặt Trận tại địa phương, dưới sự điều động của một Chi bộ trưởng hay Xứ bộ trưởng chỉ là kỹ sư hay Đại úy lưu vong. V́ vậy, ông Liễu đề nghị lập ra một Khu bộ đặc biệt dưới bí danh K-9 do ông trực tiếp điều động mà không qua hệ thống tổ chức thông thường. Đó là Khu bộ K-9.

    Người viết này rất thận trọng khi tránh nói về các bậc chức sắc của chúng ta trong hệ thống K-9 của ông Phạm Văn Liễu v́ sợ họ sẽ lại bị các nhà báo này liên lạc và làm phiền!

    Nhưng, các nhà báo Mỹ đă có hai năm chuẩn bị nên gặng hỏi về việc cựu đoàn viên Mặt Trận là Trần Văn Bé Tư đă xác nhận ḿnh là đoàn viên của K-9 khi ám sát hụt ông Trần Khánh Vân! Người viết hoàn toàn không biết chuyện K-9 đă "thoát xác" như vậy v́ chuyện ấy xảy ra sau khi ông Phạm Văn Liễu bị Chủ tịch Hoàng Cơ Minh cách chức và ly khai thành một tổ chức khác, nên ông Liễu muốn có một hành động biểu dương khí thế chống cộng.

    A.C. Thompson và đồng bọn không hề nhắc đến chi tiết động trời này v́ muốn chụp mũ ông Hoàng Cơ Minh và Mặt Trận của ông về việc sát hại các nhà báo!

    Họ cũng không dám nói rằng khi K-9 của ông Phạm Văn Liễu muốn ra tay, đối tượng cái nhóm phiêu lưu này muốn chọn chính là… Nguyễn-Xuân Nghĩa. Về sau, sợ bị FBI điều tra về tội bắn Nguyễn-Xuân Nghĩa, nhóm người này mới nhắm vào các nhà báo "thân cộng", kể cả Đỗ Ngọc Yến của tờ Người Việt, một bạn chí thiết của người viết này. Và cuối cùng th́ Trần Khánh Vân lănh đạn!

    Kết luận khi ấy của người viết cho các nhà báo Mỹ: Phạm Văn Liễu ưa làm loạn, không coi trọng tự do tư tưởng, nhưng luộm thuộm (sloppy) nên chẳng làm ra chuyện ǵ. Khốn nỗi nhà báo đă có chủ đich. Họ làm nốt phần vụ c̣n lại là tạo ra một h́nh ảnh tồi tệ, hiếu chiến và hiếu sát, về cựu chiến binh Việt Nam Cộng Ḥa trong thế kỷ 21, tại Little Saigon!

    Họ mất bao nhiêu tiền để có một "phóng sự ba xu" (nikelodeon) như vậy?

    Người viết này xin trở về chuyện kế toán: người Việt hải ngoại gửi về nhà 14 tỷ đô la. Chế độ cộng sản chỉ dùng 1% của ngân khoản ấy – là 140 triệu một năm – cũng đủ sai khiến các doanh gia hay nhà báo Mỹ đă có sẵn thiên kiến về Việt Nam Cộng Ḥa! Sẽ có ngày họ về Việt Nam để lại làm phóng sự về vụ Mỹ Lai mà bỏ qua Mậu Thân 1968 tại Huế…

    Người viết này chỉ mong rằng cộng đồng chúng ta không mắc bệnh câm, điếc hay mù!

    Nguồn: http://dainamaxtribune.blogspot.ca/2...phong-van.html

    ***
    Xem thêm

    http://www.nguoiviettv.com/giai-ao-p...rontline-ky-1/
    http://www.nguoiviettv.com/giai-ao-p...rontline-ky-2/

  7. #15
    Join Date
    Sep 2007
    Posts
    2,641
    Thanks
    4,436
    Thanked 5,100 Times in 1,908 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    Sổ Tay Kư Thiệt Kỳ 70

    Oan cho “Cộng Đồng ta” quá!

    Gần một tháng sau khi cuốn phim “Terror in Little Saigon” được chiếu trên hệ thống PBS do công quỹ Hoa Kỳ tài trợ, với những cuộc bàn luận sôi nổi trên các phương tiện truyền thông trong cộng đồng người Việt hải ngoại, thượng vàng hạ cám, nay mới thấy được một nhận định sáng suốt và chính xác (của ông Định Nguyên) trong một bài tựa là TERROR IN LITTLE SAIGON”, MỘT ĐIỀU TRA H̀NH SỰ HAY Đ̉N PHÉP CHÍNH TRỊ?, được mở đầu như sau:

    ĂN CƠM MỚI NÓI CHUYỆN CŨ
    Phim phóng sự “Terror In Little Saigon” xuất hiện mấy tuần nay gây xôn xao dự luận trong các cộng đồng người Việt. Nội dung của nó là chuyện cũ, khơi lại vụ năm nhà báo Việt Nam bị ám sát tại Mỹ vào thập niên 80 thế kỷ trước. Theo tuyên bố, những người làm phim muốn t́m công lư cho những nạn nhân bị ám sát cùng gia đ́nh của họ. Nhưng sau gần một tiếng đồng hồ tŕnh chiếu, cuốn phim không chứng minh được ai là kẻ sát thủ, ai là người ra lệnh mà chỉ nói một cách chung chung rằng năm người bị giết đều là những người chống đối Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, tiền thân của Đảng Việt Tân hiện nay. Như vậy, nếu cuộc “điều tra” của PBS chỉ có thế th́ sẽ không có ai bị truy tố mà chỉ có Đảng Việt Tân là chịu ảnh hưởng chính trị nặng nề nhất.
    Sống ở những xứ văn minh, dân chủ không ai chấp nhận những hành vi ám sát man rợ các thành phần đối lập chính trị cả. Nếu, v́ công lư, PBS muốn t́m thủ phạm ám sát năm nhà báo Việt Nam, chúng ta nên hoan nghênh và ủng hộ họ. Nhưng khi lật lại một hồ sơ tội ác cũ vừa có tính cách h́nh sự lẫn chính trị như thế, PBS muốn ǵ? Có chắc họ chỉ muốn điều tra tội phạm không, hay v́ động cơ chính trị? CSVN có thể chi tiền, vận động để PBS giúp họ đánh người Việt hải ngoại (như họ đă làm để có Việt Nam Thiên Lịch Sử Truyền H́nh, cũng do truyền h́nh Mỹ thực hiện để xuyên tạc cuộc chiến Việt Nam, có lợi cho cộng sản). Hoặc, PBS được chính phủ Mỹ bật đèn xanh thực hiện “Terror In Little Saigon” cho mục tiêu chính trị theo thời của họ? Mọi chuyện đều có thể, nhưng giả thiết thứ nhất “khó nói” lắm, cho nên bài nầy chỉ bàn nghi vấn thứ hai.
    Nếu muốn điều tra h́nh sự (Criminal Investigation) th́ khả năng thành công của họ bao nhiêu? Không bao nhiêu cả! Việc xẩy ra đă trên ba chục năm, những thành phần điều tra tội phạm chuyên nghiệp như FBI và cảnh sát Mỹ đă thất bại, không t́m ra thủ phạm nên đă đóng hồ sơ từ lâu rồi. Bây giờ một cơ quan truyền thông như PBS nhảy ra điều tra lại theo kiểu tài tử? Chuyện như đùa! Muốn điều tra có kết quả th́ phải có chứng cứ, đặc biệt là chứng cứ tại hiện trường. “Để lâu cứt trâu hoá bùn”, thời gian đă quá lâu rồi làm sao có được những chứng cứ rơ ràng để buộc tội? Làm sao tái dựng hiện trường “nóng”, làm sao có được dấu tay, làm sao có được những nhân chứng khách quan tại chỗ…? Nếu không có những thứ đó mà chỉ căn cứ vào lời khai (của bất cứ ai) th́ làm sao đủ yếu tố để buộc tội? Nếu quả thật PBS muốn điều tra để t́m ra những CÁ NHÂN “chủ mưu” và “chủ ác” trong việc ám sát năm kư giả Việt Nam th́ thật tiếc công sức cho họ. Đó chỉ là một “MISSION IMPOSSIBLE”!

    POLITICAL SCHEME
    Tôi tin là họ cũng biết như vậy. Nhưng tại sao họ lại bỏ công sức và tiền bạc để thực hiện cuốn phim “Terror In Little Saigon”? Rất có thể đó chỉ là một đ̣n phép chính trị, một “Political Scheme” mà hệ thống PBS thực hiện để đánh Đảng Việt Tân nói riêng, triệt hạ sinh hoạt chống cộng của người Việt tỵ nạn nói chung. Nếu chỉ muốn t́m kẻ đă giết hại năm kư giả Việt Nam, đâu cần đưa h́nh ảnh sinh hoạt của các hội đoàn cựu quân nhân QL/VNCH với binh phục, súng ống, cờ vàng và với lời b́nh “Họ vẫn c̣n dùng quân phục của một quân đội đă biến mất hơn bốn chục năm”, hoặc “Họ muốn mở một cuộc chiến thứ ba”…Nếu muốn t́m ra thủ phạm người Việt Nam đă ám sát năm nhà báo người Việt Nam tại Hoa Kỳ đâu cần qua tận Thái Lan và biên giới Lào để t́m hiểu hoạt động của Tướng Hoàng Cơ Minh và Mặt Trận QGTNGPVN. Việc ám sát xẩy ra ở Mỹ th́ phạm trường phải là trên đất Mỹ, đâu phải đất Thái hoặc Lào mà qua đó để t́m? Hành động Thái du nầy của kư giả A.C Thompson đă tự tố cáo mục đích của ông ta khi thực hiện “Terror In Little Saigon”. Mục đích đó không phải là “t́m công lư cho các nạn nhân và gia đ́nh của họ” như đă rêu rao mà t́m hiểu về “Mặt Trận” với ư đồ khác. Nếu cho rằng “Mặt Trận” là thủ phạm ám sát năm kư giả ấy nên ông Thompson qua Thái để t́m hiểu thêm cũng vô lư. Tướng Hoàng Cơ Minh đă hy sinh và “Mặt Trận” đă tiêu tùng từ lâu, c̣n ai ở đó nữa mà điều tra ḍ hỏi? Tất cả đă trở thành hồn ma bóng quế rồi, dấu tích tội phạm có ở đó đâu mà t́m? Hơn nữa, t́m hiểu ai là hung thủ người Việt Nam (?), giết năm kư giả cũng người Việt Nam trên đất Mỹ sao lại hỏi các cựu viên chức Thái? Sao lại hỏi những người dân Thái sống dọc biên giới, nơi Tướng Hoàng Cơ Minh và “mặt Trận” đă từng có mặt? Hiểu được điều nầy th́ sẽ thấy PBS, qua “Terror In Little Sai gon” không hề có mục địch điều tra để t́m những CÁ NHÂN thủ phạm đă ám sát năm kư giả ấy. Mục đích của họ là hạ bệ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Mặt trân nầy không c̣n, đích nhắm thực sự của họ là Đảng Việt Tân hiện nay, hậu thân của Mặt Trân. Dó là một âm mưu chính trị, một “Political scheme” của PBS do A.C Thompson thực hiện. (ngưng trích)

    Thật vậy, xem phim “Terror in Little Saigon”, dù dịch là sự “khiếp sợ” hay “khủng bố” tại Khu Little Sài-g̣n, th́ người ta cũng có cảm tưởng dân Việt Nam, hay đúng hơn là “Mỹ gốc Việt” sống với nhau trong một “ghetto” đầy nỗi kinh sợ và khủng bố dưới sự kiểm soát sắt máu của một băng đảng kiểu “mafia”, trong phim được ám chỉ là “Mặt trận” HCM, nay là Việt Tân.

    Sự thật có phải như vậy không? Một ngàn lần không!

    Trước hết, “Little Saigon” chỉ là tên của những khu phố thương mại hầu hết do người gốc Việt làm chủ để kinh doanh như mọi “shopping centers” khác trên nước Mỹ, làm ăn theo luật pháp Mỹ, và an b́nh phồn thịnh như nhau. Không phải chỉ có một Little Saigon ở Orange County, miền nam California, mà ở miền Bắc Cali và nhiều nơi khác, kể cả nhiều nước khác cũng có những Little Saigon. Dân Mỹ gốc Việt không sống tại các Little Saigon v́ nơi đó chỉ là những cửa tiệm. Họ sống tản mác tại nhiều thành phố khác, với các sắc dân khác đă làm thành Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ.

    Thứ hai, người Việt Nam được xem là lớp di dân lớn sau cùng vào Mỹ (đến nay đă hơn một triệu rưỡi), hầu hết đă trở thành công dân Mỹ, hội nhập thành công, và góp mặt trong mọi ngành sinh hoạt của xă hội Mỹ: Kinh tế, chính trị, quân sự, văn hóa giáo dục, Khoa học kỹ thuật, nghệ thuật, tôn giáo... Một đóng góp không nhỏ vào đất nước vĩ đại này mà không ai có thể chối căi.

    Thứ ba, không có sự khiếp sợ hay khủng bố nào tại các Little Saigon hay các cộng đồng người Việt, hay gốc Việt trên nước Mỹ. Năm trường hợp án mạng được nêu ra trong Terror in Little Saigon chỉ có một vụ xảy ra tại Little Saigon ở Nam Cali, và trường hợp cuối cùng xảy ra tại Virginia năm 1990, đă 25 năm trôi qua trong lúc thế giới đang sống trong kinh sợ trước nạn khủng bố Hồi giáo ngày một gia tăng và tàn bạo. Riêng tại nước Mỹ trong 20 năm vừa qua đă xảy ra nhiều vụ khủng bố lớn đi vào lịch sử tội ác như Oklahoma City (1995), World Trade Center ở New York (2001), tàn sát ngay trong trại lính (Ft. Hood, Texas), hay bom nổ giữa cuộc chạy bộ Marathon (Boston)...

    Trong các cộng đồng người Việt ở Mỹ, người viết báo nói riêng, và dân chúng nói chung, không hề “khiếp sợ” Mặt Trận HCM trước kia hay Đảng Việt Tân hiện nay, dù có những tin đồn được lan truyền về sự liên hệ của Mặt Trận với những án mạng mà cho đến nay các cơ quan an ninh Mỹ không bắt được nghi can nào, không có ai bị truy tố ra ṭa, do đó không thể xác định những người ấy đă bị giết v́ lư do ǵ.

    Các cơ quan công quyền Mỹ theo đúng nguyên tắc căn bản của tư pháp xứ này là mọi người được coi là vô tội cho đến khi bị ṭa kết án, trong khi đó th́ Mặt Trận HCM trước kia và Việt Tân hiện nay đă bị nhiều đồng hương vạch mặt chỉ tên, thậm chí nguyền rủa thậm từ. Ngay từ lúc mới được thành lập, Mặt Trận đă gặp nhiều chống đối và bị đả kích mà đáng nhớ nhất là Học giả Phạm Kim Vinh và Luật sư Đinh Thạch Bích, rồi th́ Nguyễn Văn Chức, Hoàng Dược Thảo, Hoàng Duy Hùng và những người ít nổi tiếng hơn, chưa kể những bài xuất hiện trên mạng điện tử mỗi ngày của những người vô danh cáo buộc Mặt Trận đủ thứ tội tày trời, từ kháng chiến ma tới giết người, lừa gạt đồng hương lấy tiền bỏ túi.

    Thế mà bỗng dưng “cộng đồng ta” bị “các nhà báo đầy lương tâm” thuộc PBS gán cho cái tội khiếp sợ trong “ghetto” da vàng ở Little Sài-g̣n, không dám mở mồm tố cáo bọn khủng bố Mặt Trận. Đồng thời, trong cộng đồng ta cũng có những người hùa theo, tự cho ḿnh là “thức giả” tài cao hiểu rộng, lên án đồng hương là nhát sợ, là ích kỷ nên cứ ngậm miệng lặng thinh trước những vụ bắn giết người làm báo, khiến không thể t́m được thủ phạm để đem ra ṭa xét xử. Họ bảo ban đồng hương phải cảm ơn những người làm phim Terror in Little Saigon đă giúp “chúng ta” để t́m ra thủ phạm, và nhân cơ hội này “chúng ta” phải làm thế này, “chúng ta” phải làm thế nọ để nhà chức trách truy tầm thủ phạm và để được bạn cũng như thù kính nể, được đồng bào trong nước tin tưởng, vân vân và vân vân.

    Thật oan cho “cộng đồng ta” quá!

    Đúng ra, “cộng đồng ta” là một cộng đồng hiền lành và… dễ thương, chăm chỉ làm ăn, và tôn trọng luật pháp, trong mấy chục năm chỉ xảy ra có năm án mạng trên một đất nước mà chuyện giết người xảy ra hàng ngày – trên đường phố, trong rạp hát, trong trường học, và cả trong nhà thờ, ngay cả tổng thống được bảo vệ đến… con kiến cũng không thể lọt qua mà cũng bị bắn chết giữa thanh thiên bạch nhật.

    Cũng chỉ v́ “chúng ta” quá hiền nên thủ phạm, hay các thủ phạm, của 5 vụ án mạng ấy vẫn c̣n tại đào đâu đó. Nếu những vụ này xảy ra trong một cộng đồng khác dữ dằn hơn th́ chắc chúng đă bị cảnh sát và FBI tài giỏi nhất thế giới tóm cổ. Vậy mà bây giờ “chúng ta” lại bị kết tội là nhát sợ, không dám mở miệng tố cáo.

    Cuối cùng, sao không ai đặt câu hỏi: “Vậy th́ ai là kẻ thực sự đứng đằng sau vụ này?” Chắc nhiều người chưa quên VC là trùm khủng bố trong suốt cuộc chiến xâm lược miền nam Việt Nam trước đây, gieo rắc sợ hăi kinh hoàng từ quê lên tỉnh, chúng ám sát người quốc gia rồi vu oan cho người quốc gia hay CIA là thủ phạm. Sau khi chiếm được cả nước, chúng trở thành “người văn minh” và vu cái tội khủng bố cho người Quốc gia. Và nay, chúng có rất nhiều tiền và “tay nghề” để làm chuyện ấy.

    Mới đây vài tháng, Kư giả Greg Rushford đă viết một bài dài phanh phui VC đă tung đô-la để “mua ảnh hưởng” tại Mỹ ra sao (How Hanoi Buys Influence in Washington D.C.). Với những “tờ giấy xanh”, chúng đă mua được những người làm báo, làm chính trị, và làm nhiều thứ khác với những lư tưởng cao đẹp sẵn sàng bán rẻ lương tâm cho quỷ đỏ.

    Cuốn phim 1 giờ chiếu này rồi cũng sẽ ch́m vào quên lăng sau một thời gian ngắn ồn ào, giống như bộ phim 13 giờ chiếu “VIETNAM, A Television History” 30 năm trước cũng do PBS phổ biến, nay th́ chẳng c̣n mấy ai nhớ tới, dù nó đă được dán nhăn hiệu là “lịch sử”.

    C̣n Việt Tân th́ sao? Việt Tân đang “kẹt cứng”. Kiện th́ có nhiều hy vọng thắng và rửa được những vết nhơ do cuốn phim ném vào, nhưng cho đến nay, ngoài những giải bày và phản đối suông, không có dấu hiệu nào cho thấy VT sẽ kiện. Mà nếu không kiện, nhiều người sẽ tin cuốn phim và VT sẽ thua thiệt nặng. Trong đó, có thể ông chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm sẽ không c̣n được mời vào Văn Pḥng Bầu dục Ṭa Bạch Ốc cùng vài “khuôn mặt cộng đồng” khác để tổng thống Hoa Kỳ tham khảo ư kiến mỗi khi có một trùm VC tới đây mà mới nhất là vào tháng 9 vừa qua với Trọng Lú.

    Nhưng, “Cộng đồng ta” th́ khác. Tuy bị mắng oan nhưng lại không thể kiện, v́ cuốn phim không đủ yếu tố của tội vu cáo, phỉ báng, và cũng khó chứng minh sự thiệt hại của Cộng đồng.

    Kư Thiệt

    Tội nghiệp cho cái tên "Little Saigon" bị dùng không đúng chỗ!!!

  8. #16
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    2,030
    Thanks
    173
    Thanked 858 Times in 530 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    LGT: Bài viết dưới đây của Kb. NguySaigon để phản bác lại bài viết:
    "Trách Chi Người Mang Thân Giúp Nước" của nhà văn Giao Chỉ đăng tại :
    https://vietbao.com/a245951/trach-chi-nguoi-dem-than-giup-nuoc


    o0o

    Giết Chi Người Đem Thân Giúp Nước
    Kb. NguySaigon

    Khi cuốn phim Terror in Little Saigon ra mắt, Đại Tá Vũ Văn Lộc tức nhà văn Giao Chỉ là một trong những người lên tiếng đầu tiên. Ông ta chê ỏng chê eo bộ phim nầy.

    Cũng được thôi. Nhân tâm tùy mạng mở. Tự do phát huy, show off cái kiến thức của ḿnh. Đâu có ai phê b́nh hay phản biện mấy em mari sến chê tranh của Họa sĩ Nguyễn Gia Trí, hay bịt tai không thèm nghe Hoài Cảm, Hương Xưa, Nguyệt Cầm.. của nhạc sĩ Cung Tiến. Cũng giống như lính tui chê thậm tệ những băng nhạc của Ngụy tui. Tụi nó chỉ thích Sương Trắng Miền Quê Ngoại, Lính Nghĩ Ǵ, Trên 4 Vùng Chiến Thuật, Một Trăm Em Ơi … Những thứ như Khói Trời Mênh Mông là cái quái quỷ ǵ nghe không có hiểu. Tụi nó chỉ thích Nguyệt Đồng Xoài của Lê Xuyên chứ Nguyệt Ca, Nguyệt Cầm th́ không có thích, Ngụy tui đâu có lạ ǵ Đại Tá.

    Ngày xưa xa xôi, cái thưở FOB ấy mà, không biết làm ǵ cho hết nửa đời sau. Thường tự hỏi "Hỡi người chiến binh một thời lừng lẫy. Giờ lang thang đất lạ đến bao giờ ". Thưở mà ḷng buồn bụng dạ hoang mang. Mất nước, tù đày, tỵ nạn … lạc lỏng nh́n quanh chỉ thấy có ba ngoe Kỵ Binh : Thiếu Tá Hàng Phong Cao, Trung úy Phạm Huy Khuê và Ngụy tui ở San Jose. Những chiến hữu KB đă ở lại, đă chiến đấu đến cùng, đă miệt mài bao năm tháng tù đày. Sau 4 năm tù qua đất Mỹ, cứ tưởng sẽ được gặp đông đảo đồng đội Mũ Đen để tay bắt mặt mừng. Nào ngờ chỉ mỗi thân ḿnh, cô độc lẻ loi, chỉ biết đi học rồi đi nhậu. Nhậu cho quên đời, quên luôn nỗi buồn vong quốc.

    Cùng thời điểm đó, Đại Tá nhà ta hoạt động hăng say đế kiếm fund. Lâu lâu đọc vài bài viết của Đại Tá cũng thường thường bậc trung. Đại Tá thật sự không có một văn tài khởi sắc. Thưở đó báo chí nhà văn nhà báo tại San Jose đếm trên đầu ngón tay chỉ có nguyệt san Nhân Văn với Thượng Văn, Lư Khánh Hồng, Tưởng Năng Tiến, Vơ Hoàng và người chủ nhiệm trẻ tuổi tài cao Phi Ngọc Anh là bạn thân thiết của Ngụy tui. Có báo thằng Mơ chuyên trị quảng cáo, Dân Tộc của Hà Túc Đao, và Thời Tập hay Thời Báo ǵ đó của. Nguyễn Xuân Phác … Nổi đ́nh đám là Nguyễn Bá Trạc và Tường Vũ Anh Thư với "Cao Bá Quát Giữa Hồn Thiêng Sông Núi". V́ hiếm nên Đại Tá nổi lên như một nhà văn đang lên và … sắp xuống.

    Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông chắc không ngờ có ngày tâm sự của người lính chiến trong phiên gác vào đêm xuân, được Đại Tá Lộc đỡ nhẹ một câu :"Trách chi người đem thân giúp nước" để bào chữa cho một viên tướng Hải Quân. Người Sĩ Quan QLVNCH cấp bậc Đại Tá, là nhà văn với bút hiệu nghe thiệt là cội nguồn VN mà bây giờ lại muốn làm Luật Sư. Trách hay Không Trách ? Để coi Nhà văn Đại Tá kiêm Luật Sư bào chữa ra sao.

    Hai câu thơ được Luật sư Vũ Văn Lộc trang trọng dẫn nhập :

    "Nầy em, anh sẽ về bên kia biên giới
    Đèn nhà ai, hay đốm lửa quê người …"

    Có chút t́nh, có chút lửa. Có người cho rằng đây là thơ của Tướng Hoàng Cơ Minh do nhạc sĩ kháng chiến quân Trần Thiện Khải phổ nhạc. Trời đất ơi. Tướng VNCH thiệt là hào hoa, vừa biết lái tàu lại có nguồn thơ lai láng. Nhưng "em", trong câu thơ nầy là em nào ? Phu nhân Tướng Minh chăng ? Nếu là phu nhân th́ câu sau đâu ăn nhập ǵ. Cái mà Thi sĩ HCM sẽ nói với vợ rằng: Anh sẽ về bên kia biên giới (là chỗ nào mà Ngụy tui không hiểu) th́ em ở lại nuôi con và đừng quên anh hay có rảnh th́ cầu nguyện cho anh th́ mới đúng logic. Chứ đèn nhà ai hay đốm lửa đâu đó chả có dính dáng ǵ đến em hậu phương Mỹ, c̣n anh tiền tuyến tại khu chiến Nhật Bản. Câu đầu cho biết chàng chưa đi (sẽ đi thôi) th́ làm sao chàng thấy đèn thấy lửa mà hỏi. Hai câu thơ mà Đại Tá nhà văn Giao Chỉ dẫn thượng trớt quớt. Dzậy mà xưng là nhà văn th́ chửi đời quá. Không biết nhà văn Vơ Phiến, nếu c̣n sống, nghĩ ǵ về văn tài nhà văn Giao Chỉ.

    Câu nhạc "Trách chi người đem thân giúp nước" và hai câu thơ trên chắc đó là ư chính của Luật sư Vũ Văn Lộc muốn bào chữa cho Tướng Minh.

    LS Đại Tá Lộc nhắc chuyện xa xưa. Khi mà mấy Niên Trưởng "Tẩu Tướng" của Đại Tá Lộc như Tướng Khuyên mặt dài như mùa đông (mùa đông th́ mặt dài à ? Ngộ há), Tướng Toàn th́ đánh bóng chuyện cho tiêu mở bụng và quên đời Quế Tướng Công, Tướng Trần Văn Minh, Tư Lệnh Không Quân, bị bọn cố vấn Mỹ xí gạt mời qua DAO họp, xong bị tước súng. Đưa lên phi cơ bay tuốt ra hạm đội Mỹ. Thiệt là khỏe ra. Hên như thế nhưng Tướng Tư lệnh vẫn buồn như chấy cắn, quên mẹ tiếng chửi thề cố hữu trên làn môi. Trời thần ơi, bại binh chi tướng th́ phải như con gà tử mị, Shut up, chứ nói năng ǵ nữa Đại Tá. Riêng Tướng Hoàng Cơ Minh, Hải Quân, không chịu là bại binh, phải fermer la bouche. Ông vẫn c̣n hung hăng con bọ xít : Đ̣i trở về.

    Trở về để làm chi, không nghe Đại Tá Lộc nói. Mới chẩu đấy, đ̣i trở về nghe không hợp lư. Đâu có ai bắt Tướng Minh ra đi. Ngày tàn chiến trận, Tướng Minh có nhiều chọn lựa. Hoặc theo bước chân của năm chiến sĩ "Sinh Vi Tướng. Tử Vi Thần" Hoặc là theo con đường của Tướng KB Trần Quang Khôi, Tướng Lê Minh Đảo, Tướng KB Lư Ṭng Bá, Đại Tá BĐQ Hồ Ngọc Cẫn … chiến đấu tới cùng. Hoặc là ở lại để chỉ huy Sư Đoàn Tiền Giang hay Sư đoàn Long Khánh như Đại úy Nhẩy Dù Út Bạch Lan chứ mới tếch khỏi nước mà đ̣i trở về th́ kỳ cục quá. Nhưng mới đi mà đ̣i về cũng sẽ được thỏa mản. Con tàu Việt Nam Thương Tín sẽ mang Tướng Minh trở về quê hương. Chắc chắn Tướng Minh sẽ thấy được đèn, thấy được lửa của nhà tù cs ngay tức khắc. Tóm lại là Tướng Minh chỉ đ̣i chơi mà không có thèm về. Đến Mỹ để t́m một đời sống mới. Đời sống mới là ngày ngày xách lon sơn, cầm cái cọ hành nghề sơn nhà kiếm tí tiền c̣m. Đâu rồi những ngày một tiếng lệnh ra là hàng trăm tàu nhổ neo làm đục cả gịng sông, khuấy động cả một trời biển cả bao la sóng dữ.

    Không hiểu Tướng Hoàng Cơ Minh có qua mấy lớp Tham Mưu Cao Cấp hay Cao Đẳng Quốc Pḥng hay không ? Tướng Minh hiểu ǵ về cộng sản mà ông đă quyết định dùng tất cả phương pháp cộng sản để đánh cộng sản. Đây là một ư định điên rồ, bá đạo. Cộng sản là bọn thổ phỉ, chuyên dùng khủng bố và dối trá lừa bịp để đạt được mục đích là CƯỚP chính quyền hợp pháp hợp hiến của Thủ Tướng Trần Trọng Kim và VNCH. Khi Tướng Minh dùng chính sách đó, Tướng Minh đă muốn trở thành một kẻ bá đạo, một tướng cướp không hơn không kém. Khi cướp được chính quyền của bọn thổ phỉ VC th́ Tướng Minh cũng sẽ thiết lập một chính quyền y chang VC th́ … hỡi Đại Tá Lộc, Tướng Minh là ǵ : Tướng cướp hay là người mang thân đi giúp nước ? Khăn rằn, áo bà ba, dép lốp, đường ṃn HCM chỉ thể hiện được tính sắt máu, tính khủng bố, giết người không gớm tay, lấy cứu cánh biện minh cho hành động.

    Nầy Đại Tá Lộc! Tướng Minh là Tướng giỏi hay dở ? Theo quan niệm Á Đông, Tướng giỏi phải có đủ 3 tiêu chuẩn : Nhân, Trí, Dũng.

    1- Tướng Minh có ḷng nhân hay không ? Nếu có, ông ta đă không hành quyết những người đă theo ông ta đi cứu nước. Chỉ v́ "năn ḷng chiến sĩ" không thấy một chút ánh sáng cuối đường hầm. Ngày lê thê nơi khu rừng cấm. Sống thiếu thốn trăm bề, dù rằng vụ tài chánh mà Hoàng Cơ Định là vụ trưởng có hơn 15 triệu đô la. Những kho hàng thực phẩm Thái Lan được MT thiết lập để mang về Mỹ bán buôn bị bỏ hoang cho mốc meo không người chăm sóc. Quần áo, thực phẩm, súng đạn thiếu thốn, dậm chân tại chỗ. Xuân thu nhị kỳ mới gặp mặt lănh tụ th́ làm sao mà không năn ḷng cho được. Tử h́nh! Đó cũng là cung cách mà bọn CS vô thần khát máu áp dụng cho các cán binh của chúng trong những mật khu, thậm chí cả trong những nhà tù của VNCH giam giữ tù binh VC. Đại Tá Lộc phải nói thẳng vào mặt bọn MT: Giết Chi Người Đem Thân Cứu Nước để giải oan, để làm sáng tỏ sự thật đằng sau chuyện trở về bên kia biên giới, để thấy đèn thấy lửa của ai kia. Những Kháng Chiến Quân đó đă không c̣n trên dương thế th́ chính ông, Đại Tá Lộc, phải lên tiếng dùm họ về những cái chết oan khuất, phi lư do nhóm người cực đoan mang danh là những người đem thân giúp nước . Giúp nước ǵ khi bàn tay ḿnh đẩm máu đồng bào và chiến hữu của ḿnh. Giúp nước cái ǵ khi bàn tay nhám nhúa bạc tiền không minh bach.

    2- Tướng Minh là người có trí? Nếu ông ta có TRÍ, ông ta đă không thành lập MT với chủ trương sẽ về lại bên kia biên giới để chỉ thấy đèn thấy lửa. Con đường của Tướng Minh chọn lựa là đường đi không đến.. Con đường Tướng Minh đi là con đường bất nhân, con đường tử thần. Không phải ḿnh ông ta chết mà đă kéo theo hằng trăm người nhẹ dạ tin vào lời dụ dỗ của ông mà từ bỏ con đường tươi sáng tự do, con đường định cư, để có một đời sống đúng nghĩa mà họ đă chọn lựa, đă ước mơ khi bước chân xuống thuyền tỵ nạn, hay băng ḿnh qua đất Miên đầy bất trắc hiểm nghèo. V́ yêu nước mà họ chọn một hành tŕnh khắc nghiệt. Khi Đông Tiến I thất bại và Đông Tiến II phải quay về v́ không có thuyền vượt sông Mekong. Chuyện tưởng như đùa. Quay về không c̣n chỗ trú ngụ. Kháng chiến quân sống dật dờ trong những khu rừng u tối. Trong những bài học ở các quân trường dù Đồng Đế hay Thủ Đức hay Đà Lạt, Không Quân hay Hải Quân, huấn luyện viên luôn nhắc nhở : Chỉ huy là phải tiên liệu . Tướng Minh có tiên liệu những trở ngại khi về bên kia biên giới hay không ? Ông ta có chuẩn bị trước khi đi hay không ? Câu trả lời rơ ràng là không. Nếu có chuẩn bị th́ tại sao khi đến sông Mekong không có thuyền vượt sông phải trở về. Nếu đă tiên liệu, tại sao không huấn luyện cho các kháng chiến quân vượt sông trước khi ra đi. Thực phẩm khô mà chủ yếu là ḿ ăn liền bóp nhỏ để chứa được nhiều. Thực phẩm đó cho bao nhiêu ngày ? Có đủ cho một hành tŕnh mà không biết bao giờ đến. Không có giao liên, không có tiền trạm tiếp liệu, không có dân … tức là không có ǵ cả. Nếu bọn kháng chiến Lào bỏ rơi là coi như hai năm mươi. Một cấp số đạn dược có đủ cho một cuộc hành quân như thế không ?. H́nh ảnh của KCQ do người trong cuộc Phạm Hoàng Tùng cung cấp cho thấy đó là một đạo quân ô hợp, súng cũ, đạn dược chỉ đủ đi săn nai. Mang mấy kilô vàng để làm ǵ ? Để mua thực phẩm chăng ? Như thế th́ lạy ông tôi ở bụi nầy. Nếu KCQ bị thương rồi sao?. Có được một Bác sĩ th́ đă hành h́nh rồi. Cứu thương, quân y là một con số không to lớn cho nên hể bị thương là tự sát. Kháng chiến quân bị đói khát không c̣n tinh thần và sức khỏe để đi nốt con đường đau khổ. KCQ chỉ có hai con đường : Một là nằm lại đâu đó trên rừng già Nam Lào hay đi thẳng vào nhà tù VC. Tướng Minh là một con người bất trí.

    3- Tướng Minh có Dũng khí hay không? . Cái Dũng đây không phải là ḷng can đảm, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Dũng khí ở đây là khi thấy rằng con đường lựa chọn là con đường không bao giờ đến, là con đường tử thần th́ phải có can đảm chấp nhận sự thất bại mà sửa đổi. Biết rằng thua mà vẫn ngoan cố tiến hành Đông Tiến II. Đó không phải là cái Dũng mà là một sự cố chấp ngu xuẫn. Giải tán MT cho các KCQ t́m đường trở vô lại trại tỵ nạn để được đi định cư. Trở về Mỹ t́m phương cách khác để đấu tranh cùng cs theo chiều hướng một trật tự thế giới hiện hành khi bạo lực, súng đạn không c̣n hợp thời nữa. Ai chịu trách nhiệm về cái chết oan khiên của hơn 200 KCQ? Những cái chết bí ẩn của Đại Tá Dương Văn Tư, của Trung Tá Lê Hồng,của kỷ sư Ngô Chí Dũng ? MT và Tướng Minh phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và gia đ́nh các KCQ.

    Đại Tá Lộc hết lời chê trách cuốn phim. Ông ta chê phim đầu voi đuôi chuột, không ai yêu cầu mà làm phim. Xem phim xong Đại Tá nhà ta lớn lối mắng cho Tây ba lô. vô lương tâm, không phải v́ nạn nhân mà chỉ muốn nổi tiếng. Đem cờ vàng và Saigon nhỏ để gây sóng gió … rồi sẵn trớn lên tiếng trách mắng bạn đọc (không biết của ai?) bị tung hỏa mù và Đại Tá nhà ta lấy làm tiếc. Đọc xong cái phần nầy Ngụy tui tức cười quá xá. Đại Tá già lấy tư cách ǵ lên tiếng mắng mỏ thế. Xứ nầy tự do. Tu chính án số 1 bảo vệ quyền tự do ngôn luận cho mọi công dân Hoa Kỳ. Anh Đại Tá (thay v́ gọi là Niên Trưởng) nay đă già gần đất xa trời lên cơn hứng sảng. Cứ tưởng ḿnh là CT MT hay sao mà lớn tiếng quá đổi. Đại Tá đâu có chi ra đồng cắc nào cho bọn làm phim mà lớn lối. Hay Đại Tá nói rằng tiền làm phim do tiền thuế mà anh Đại Tá đóng. Anh Đại Tá hưởng fund để làm vụ định cư th́ củi đậu nấu đậu có ǵ mà la lối. Tiền nhà nước vô tay anh Đại Tá. Anh Đại Tá lấy tiền đó gửi lại IRS chứ có ǵ mà ầm ỉ. Phim dở th́ đừng xem, đừng thèm ke, đừng thèm lên tiếng. Phim chả đụng chạm ǵ đến sự nghiệp ái t́nh kiếm fund của Đại Tá, hơi đâu Đại Tá la lối chửi rủa. Hữu xạ tự nhiên hương chứ xú uế th́ làm sao mà tự nhiên thơm được. Dở, thối sẽ bị luật đào thải, anh Đại Tá khỏi có lo.

    Làm phim mà cũng cần có người yêu cầu hả Đại Tá. Những phim như Người Lính Năm Xưa hay Quảng Trị ǵ ǵ đó có người yêu cầu hay sao. Những phim đó toàn là chôm chỗ nầy một miếng, chỗ kia một tiếng. Chả ra làm sao, không nghe Đại Tá lên tiếng.

    Anh Đại Tá phê b́nh là nhà làm phim không lương tâm chỉ muốn nổi tiếng mà không v́ nạn nhân. Nói như thế mà cũng nói cho được. Thế nào làm phim có lương tâm? Là không được đụng chạm đến MT, đến người mang thân đi giúp nước chắc. FBI không t́m ra thủ phạm th́ cho nó "an giấc ngh́n thu" khơi ra làm ǵ. Một khoảng đời tăm tối của MT của Tướng HCM của quân sư quạt mo Nguyễn Xuân Nghĩa cho nó đời đời trong tăm tối. Đưa ra ánh sáng làm chi cho Đại Tá nhà ta tức tối. Mục đích và kết luận của phim rất rơ ràng : FBI và mọi nguồn tin đă biết đă ghi nhận là MT qua ban sát thủ K9 là thủ phạm. Đích danh người ra lệnh và sát thủ th́ không biết mà luật pháp Hoa Kỳ không thể kết tội chung chung là MT. Không thể đem MT ra ṭa xử án được. Phải t́m ra thủ phạm. Đó là ngỏ cụt. Người chết th́ có, thủ phạm và thủ lănh th́ không. Chính v́ có những người như anh Đại Tá mà thủ phạm vẫn nhởn nhơ sống ngoài ṿng pháp luật. Đại Tá Lộc hăy thẳng thắn trả lời có muốn nh́n thấy thủ phạm bị đưa ra ṭa án không ? Việt Tân có muốn vụ án được làm sáng tỏ, muốn được nh́n thấy thủ phạm bị lôi ra trước vành móng ngựa hay không? Nếu muốn, phải ủng hộ, giúp đỡ, hợp tác những người muốn làm sáng tỏ vụ án như nhóm làm phim Frontline hay nhiều nhóm làm phim hay điều tra trong tương lai. Chứ không phải dùng chút ít chữ nghĩa c̣n lai một đời người để bao che một tội ác mà cả cộng đồng người Việt khinh bỉ

    Đại Tá tuyên bố hết ḷng ủng hộ các phong trào kháng chiến phục quốc. Ông nhắc lại đại danh Vơ Đại Bịp mà ông ta không nói rơ tại sao có đại danh đó. Đại Tá Vơ Đại Tôn trong một phút muốn làm người hùng mang thân đi giúp nước. Ư định th́ hay nhưng Đại Tá Vơ Đại Tôn lại "trao duyên lầm tướng cướp". Ông giao duyên với Phạm Thu Trước chủ báo Trắng Đen. Như cái tên định mệnh. Thu tiền trước, kháng chiến sau. Cho nên báo Văn Nghệ Tiền Phong mới cười ruồi tặng cho Đại Tá Vơ Đại Tôn hỗn danh Vơ Đại Bịp. Đại Tá Tôn không c̣n con đường nào khác phải lần ṃ qua Thái và bị VC bắt đem về Hà Nội bỏ tù. Và đây chính là lúc Vơ Đại Tôn đă chứng minh cho đời biết rằng Ông không là Vơ Đại Bịp mà là một anh hùng khiến toàn dân VNCH phải ngưởng mộ. Giữa Hà Nội. Giữa bầy lang sói VC. Trước mặt bao nhiêu nhà báo quốc tế, Đại Tá Vơ Đại Tôn đă gửi thông điệp cho toàn thế giới nhận trách nhiệm và vẫn duy tŕ lư tưởng chống cộng đến hơi thở cuối cùng. Đă phá vở kế hoạch của Hà Nội dùng Đại Tá Vơ Đại Tôn như bằng chứng để tố cáo trước dư luận thế giới bàn tay lông lá của Người Mỹ trong mưu đồ lật đổ chế độ csvn. Sau khi ra tù không c̣n ai gọi Đại Tá Vơ Đại Tôn là Vơ Đại Bịp. Người Việt tỵ nạn tại Little Saigon đă đón tiếp ông như một anh hùng.

    C̣n Trần Văn Bá giống như con người với câu nói bất hủ "không thành công cũng thành nhân" Nguyễn Thái Học. Một người có chí cả. yêu quê hương. Không lừa bịp đồng bào. Đă đặt chân về VN và sa vào tay giặc. Dù đă khuất, những chiến sĩ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân,Hồ Thái Bạch măi măi là những anh hùng mà tên tuổi đă khắc ghi vào lịch sử oai hùng của người Việt Nam.

    Tướng Minh, người mang thân đi giúp nước, đang được Anh Đại Tá Lộc kêu gọi đồng bào đừng trách. Đồng bào không có trách ǵ Tướng Minh mà đồng bào đă mất niềm tin về công cuộc phục quốc, đồng bào khinh bỉ bọn kháng chiến ma, giả dạng người đi giúp nước để kiếm tiền cho ḍng họ vinh thân ph́ gia. Đồng bào xa lánh sợ hăi cái bạo lực của những người mang danh đi giúp nước.

    Anh Đại Tá Lộc nghĩ ǵ, có chửi thề tiếng nào khi đọc quyển hồi kư "Hành Trinh Người Đi Cứu Nước " của Kháng Chiến Quân Phạm Hoàng Tùng mà chính ông ta đă viết lời giới thiệu. Ông ta có nh́n thấy cái gọi là "đoàn quân kháng chiến" rách rưới, đói khát, cô đơn lạc lỏng, thường xuyên bị khủng bố về tinh thần. Chỉ cần có một ư tưởng bi quan là bị tử h́nh thân vùi nông trong rừng vắng. Ông có nhỏ một giọt nước mắt (cá sấu) nào khi đọc đến đoạn đoàn quân tan hàng lớp chết lớp tự sát và lớp bị sa vào tay giặc chỉ v́ một ư tưởng điên rồ của một ông Tướng đầy tham vọng , đầy ảo tưởng, thứ ảo tưởng bệnh hoạn và tham lam.

    Khi đọc xong hồi kư số hai của Thuyền Trưởng Phạm Ngọc Lũy mà Anh Đại Tá không nh́n thấy sự bịp bợm của bọn người làm kháng chiến ma. Khi tiền bạc thu được từ đồng bào tỵ nạn quá nhiều th́ bắt đầu thanh trừng, cách chức những người đă từng một thời thề non hẹn biển " Mai nầy chúng ta cùng về Việt Nam " th́ quả t́nh anh Đại Tá có một đầu óc bệnh hoạn. Anh Đại Tá Lộc có một chút xót thương nào khi Nhạc sĩ Trần Thiện Khải, tác giả bài "Trăng Chiến Khu" phải lén lút ăn dĩa ḿ xào trong khu chiến. Đói khát, thường xuyên bị khủng hoảng tâm thần th́ làm sao mà không năn ḷng chiến sĩ.

    Đại Tá Lộc than rằng chữ nghĩa quá độc khi gọi Vơ Đại Tôn là Vơ Đại Bịp và Kháng chiến Phở Ḅ. Độc địa cái ǵ. Chữ nghĩa thể hiện một cách trung thực. Phạm Thu Trước đă làm Đại Tôn thành Đại Bịp. Và tù binh Vơ Đại Tôn đă làm cho ông ta măi măi là anh hùng. Đoàn viên MT, anh em kháng chiến nói rằng"Ăn bát Phở Ḥa rút ngắn đường về " Qua câu nói trên gọi kháng chiến Phở Ḅ có ǵ là xuyên tạc mỉa mai hởi Đại Tá?. Đại Tá c̣n gợi nên h́nh ảnh anh em đoàn viên áo đen đứng dưới trời mưa phát báo … mà báo không chịu ướt. Tếu ơi là tếu.

    Đại Tá Lộc chỉ là một anh dở hơi, cực đoan và cù lần thêm chút ba phải. Đại Tá nhà ta đau thương và trân trọng cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh. Ông thương luôn những người bị Tướng Minh lùa vào chỗ chết. Thương những người nhẹ dạ nghe lời dụ dổ của Tướng Minh để sống cuộc đời tàn trong những nhà tù khắc nghiệt vô nhân đạo của VC. Thậm chí thương cả những người bị Tướng Minh xử tử. Có nghĩa là Đại Tá thương tất cả. Thương nạn nhân mà cũng thương luôn kẻ giết người. Đại Tá Lộc thiệt là nhân từ. Ông thương MT, thương Tướng Minh, thương luôn Hoàng Cơ Định Lé … tham tiền. Nhưng không hề có một ḍng chữ nào hay những giọt nước mắt nào cho những nhà báo đồng nghiệp với nhà văn Giao Chỉ đă ngă gục v́ đă thể hiện tuyệt đối tính lương thiện và thiên chức của nhà báo trung thực, uy vũ bất năng khuất. Cũng như chả có một ḍng chữ nào hay chỉ là một cái tặc lưỡi tội nghiệp cho những người con của nhà báo Đạm Phong sớm mồ côi cha hay ngậm ngùi cho bà Lê Triết đă có một cái chết oan khiên mà khiến cả đất trời phải sụt sùi nhỏ lệ.

    Thành lập MT, kêu gọi kháng chiến, giải phóng hay là phỏng dế rồi chết. Tiền thu như nước. Căn cứ khu chiến chỉ là những vạt rừng vô nghĩa, vô tri được mướn của những Tướng Thái Lan. Nơi đó có những người con yêu của Tổ Quốc, muốn làm một cái ǵ để đáp đền ơn nhà ơn nước. Bị lừa bịp. Bị đói khát, bị khủng bố. Bị đưa vào đất chết, đất tù. Bắn giết những nhà báo dám nói lên sự thật. Lừa dối đồng bào hơn 14 năm trời và bây giờ vẫn tiếp tục lừa dối. Đại Tá Lộc thay v́ ngồi viết những chữ nghĩa vô hồn vô ích để bào chữa cho một cú bịp đời vang danh thế kỷ th́ hăy mạnh dạn mời AC Thompson đến trụ sở IRC để chất vấn về phim Terror in Little Saigon.

    Ngụy tui chỉ là một người lính chiến thuần túy. Chưa bao giờ là nhà văn hay nhà báo. Nếu nghe theo lời dụ dỗ của bạn bè mà viết báo viết văn, có lẽ bây giờ Ngụy tui đă :"Xương Trắng Miền Quê Ngoại" rồi. Đại Tá Vũ Văn Lộc trái lại ngoài tư cách một người lính, Đại Tá Lộc c̣n được đời biết đến như một nhà hoạt động xă hội và nhất là nhà văn. Với bút hiệu Giao Chỉ, Đại Tá Vũ Văn Lộc đă viết rất nhiều và đă có sách in. Muốn làm một nhà văn, nhà báo trước hết phải có kiến thức. Kiến thức có thể có được từ trường học ngành báo chí hoặc nghề dạy nghề hoặc do thiên phú. Nhưng quan trọng nhất là ḷng trung thực và phải có liêm sỉ.

    Dĩ nhiên nhà văn trước hết phải biết Tiếng Việt, phải biết dùng chữ cho đúng. Chữ nghĩa của nhà văn Giao Chỉ rất kinh hoàng :"Lấy Tro Tàn An Lộc … Viết Chiến sử B́nh Long" Ngụy tui nhớ có buột miệng chửi thề.

    Tro Tàn An Lộc ? Trận chiến tại An Lộc đă làm cho Tỉnh B́nh Long trở thành B́nh Long Anh Dũng. Sự chiến đấu của Sư Đoàn 5 BB. Của Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù của Liên Đoàn 3 BDQ, của Trung Đoàn 15/SD9BB của SD 21 BB của Địa Phương Quân, Nghĩa Quân và Cảnh Sát Tiểu Khu B́nh Long là một thiên anh hùng ca bất tử, là một nét son anh dũng tuyệt vời, được ghi đậm trong ḍng chiến sử oai hùng của Quân và Dân B́nh Long. Nói tới B́nh Long là nói đến sự can đảm, đồng cam cộng khổ từ Tướng đến binh sĩ, là nói đến sự hy sinh và tinh thần quyết chiến của người lính QLVNCH.Chắc chắn chiến sử B́nh Long Anh Dũng sẽ không bao giờ phai nhạt trong ḷng người dân VNCH, dù c̣n sống hay đă chết, dù đang sống đời tha hương hay vẫn c̣n sống dưới đ̣n thù cs. Dù bị dập dùi, dù bị xuyên tạc, dù nghĩa trang Liên Đoàn 81BCD bị VC xóa dấu vết nhưng hai câu thơ An Lộc Địa Sử Ghi Chiến Tích, Biệt Cách Dù Vị Quốc Vong Thân đă đi ḷng dân tộc. Nhà văn Giao Chỉ đă dùng chữ tro tàn để chỉ chiến thắng An Lộc 1972 thật là nhảm nhí.

    " Tro An Lộc không bao giờ tàn.
    Nó âm ỉ, nó đă cháy, nó sẽ cháy trong ḷng những người dân yêu Tổ Quốc VN tự do dân chủ.
    Nó sẽ măi măi cháy trong ḷng những người lính chiến QLVNCH dù đă nằm xuống, đă hy sinh, hay ra thân tàn phế đang sống tại quê nhà hay quốc ngoại.
    Tro B́nh Long Anh Dũng,
    Tro Kontum Kiêu Hùng,
    Tro Trị Thiên Vùng Dậy,
    Mùa hè 1972 măi măi là những chiến thắng vang dội của những người con yêu của Tổ Quốc VN.
    Tro Long Khánh, Tro Biên Ḥa hay Tro Long Thành 1975 đă là những chứng tích chiến đấu tới cùng cho dù phải hy sinh.
    Bất cứ ai c̣n nghĩ ḿnh là người VN, bốn ngàn năm văn hiến, phải đời đời ghi nhớ cuộc chiến đấu chống bọn Bắc cộng là : V́ Dân Chiến Đấu, V́ Nước Hy Sinh "

    Và giờ đây, " Trách Chi Người Đem Thân Giúp Nước " một lần nữa nhà văn Giao Chỉ đă cổ xúy cho tội ác, dùng chữ nghĩa để lừa bịp, để hóa giải, để chạy tội cho cá nhân Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và MT. Với ư muốn, người Việt tỵ nạn hăy quên đi quá khứ, quên đi một sự lừa bịp vĩ đại, quên đi một tội ác. Nhà văn Giao Chỉ muốn đem tro (đă) tàn An Lộc để viết chiến sử B́nh Long th́ bây giờ nhà văn Giao Chỉ muốn thân xác những KCQ bị Tướng Minh tử h́nh đă nằm tại "chiến khu" dỏm tại Thái Lan hay rải rác trong những khu rừng ở Nam Lào trong bước đường Đông Tiến … để tiến về địa ngục trở thành một thứ tro tàn kháng chiến.

    Nhà văn Giao Chỉ viết bài "Trách Chi Người Mang Thân Giúp Nước", để kêu gọi đồng bào thông cảm cho vị Tướng Quân (HCM) và các Kháng Chiến Quân đă cùng đi vào chỗ chết. Rồi hỏi rằng : "Chúng ta lấy tư cách ǵ để phê phán họ".

    Nhà văn Giao Chi rất bất lương khi đưa những Kháng Chiến Quân yêu nước vào chung với bọn MT và vị tướng lừa bịp đồng bào thành lập kháng chiến dỏm để kiếm tiền.

    Đồng bào quê nhà hay đồng bào đang sinh sống tại hải ngoại không có ai phê phán ǵ đến hơn 200 KCQ bị Tướng Minh và MT lừa bịp đưa vào chỗ chết. Chúng tôi thương cảm và ngưỡng mộ những kháng chiến quân đă từ bỏ con đường tự do trước mặt để đi t́m tự do cho hơn 80 triệu đồng bào VN bằng cách dấn thân, chấp nhận hy sinh để phục quốc. Tiếc thay những anh hùng đó đă "trao duyên lầm tướng cướp " và đă chết hoặc đă sống một cuộc đời tù tội ngút ngàn.

    Chúng tôi chỉ phê b́nh những kẻ làm kháng chiến dỏm làm thui chột niềm tin phục quốc của đồng bào hải ngoại. Đồng thời lên án hành động khủng bố tử h́nh các Kháng Chiến Quân khi họ đă nh́n thấy sự thật trần trụi của kháng chiến dỏm và muốn ra khỏi tổ chức. Đồng thời khinh bỉ bọn KC dỏm, đă dùng bạo lực giết những người cầm bút chân chính. Những kư giả đó, họ chống MT bằng ng̣i bút không chống MT bằng súng đạn. Tại sao MT không dùng đài Kháng chiến, tờ báo kháng chiến với những nhà báo chuyên nghiệp như Nguyễn Xuân Nghĩa, Trùng Dương Nguyễn Thị Thái chống lại những nhà báo mà dùng bọn sát thủ K9 để ám sát. Đó là khủng bố. Đó là tội ác. Nhà văn Giao Chỉ lấy tư cách ǵ để bênh vực cho bọn khủng bố ?

    Nhà văn Giao Chỉ đă không có một lời nào, dù là một lời thương cảm dành cho nhà báo Đạm Phong, Tú Rua Lê Triết … tệ hơn nữa chưa hề có một lời an ủi, hay một hành động nào khả dĩ giúp cho gia đ́nh những nhà báo quá cố và những đứa con côi cút của họ

    Nhà Văn Giao Chỉ hăy nói cho Ngụy tui biết hành động giết chết những nhà báo Đạm Phong, Tú Rua … có khác ǵ bọn VC đă ám sát BS Nguyễn Minh Trí, GS Nguyễn Văn Bông, Nhà Báo Từ Chung, Chu Tử …

    Nhà văn Giao Chỉ có cảm thấy xấu hổ khi chính ḿnh không làm một cái ǵ như viết bài, làm phim để giúp đưa thủ phạm giết những nhà báo VN tỵ nạn ra ṭa. Khi những phóng viên người Mỹ đă bỏ nhiều công sức để "khai quật " lại những bí mật, những tội ác mà MT đă cố ư chôn vùi dưới đáy mồ, nhà văn Giao Chỉ lại lớn tiếng chê trách các phóng viên Mỹ là thiếu lương tâm, chỉ muốn nổi tiếng, chứ chẳng phải t́m công lư hoặc yêu thương nạn nhân … vân vân và vân vân. Ông ta là một Đại Tá QLVNCH được huấn luyên với ba tiêu đề Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm . Tổ Quốc th́ chúng ta chưa thấy ǵ nơi người lính Vũ Văn Lộc. Nhưng Danh Dự và Trách Nhiệm th́ Đại Tá Vũ Văn Lộc đă vất xuống biển trên đường đào tẩu ngày tàn chiến trận. Ông ta chỉ phê b́nh, chỉ lớn tiếng chửi rủa bọn phóng viên PBS mà không có bất cứ một phân tích, một chứng cứ ǵ cả. Nhà văn Giao Chỉ hăy nhớ rằng : Cổ súy cho tội ác, cũng là một tội ác.

    Kỵ Binh NguySaigon
    https://baovecovang2012.wordpress.co...on/#more-25510

    Lời Đặng Văn Âu, người chuyển bài cho BCT: Trước đây tôi nhiều lần viết email riêng cho ông Đại tá Vũ văn Lộc - một sĩ quan cao cấp của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa - v́ tôi không muốn vạch áo cho người xem lưng.

    Vừa rồi cuốn phim TERROR IN LITTLE SAIGON" vừa được tŕnh chiếu th́ Vũ văn Lộc vội vàng lên tiếng chê bai. Tôi liền viết một ḍng để nhận xét nhân cách của ông ta: Một nhà bồi bút rẻ tiền.

    Nay một tác giả mang bút hiệu Kỵ Binh Ngụy Saigon vừa giáo hóa bồi bút Vũ văn Lộc vừa nhận xét con người của Hoàng Cơ Minh rất chính xác. Ai biết Kỵ Binh Ngụy Saigon ở đâu, nhờ chuyển đến ông một lời cám ơn.

    Bằng Phong Đặng văn Âu.

    http://bacaytruc.com/index.php?optio...c-gi&Itemid=53

    A straightforward solution gives extreme effectiveness.

  9. The Following User Says Thank You to SilverBullet For This Useful Post:

    vdt (12-16-2015)

  10. #17
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    2,030
    Thanks
    173
    Thanked 858 Times in 530 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    "Ông" Mặt Trận và Những Tội Trạng
    Lê Thành Quang

    Trong các trại tù Cộng sản từ Nam cho tới Bắc, sau 30 tháng 4 năm 1975, không biết từ đâu, rất nhiều tin tức về những hoạt động chính trị, quân sự nhằm lật đổ nhà cầm quyền Hà Nội do Trung tướng Ngô Quang Trưởng hoặc của Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ được kín đáo truyền tải sau mỗi đợt nhận thư, thăm nuôi đă trở thành nhu cầu nuôi dưỡng lập trường quốc gia, un đúc ư chí chống Cộng cho một mơ ước tương lai không c̣n Cộng sản, trước mắt, phần nào cũng đă xoa dịu được những uất ức, nghẹn ngào trong ư niệm từng bị cấp chỉ huy lừa phỉnh, đào ngũ trốn chạy bằng phương tiện của chính phủ VNCH.

    Những tin tức về Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam tại hải ngoại, từ lúc thành lập cùng những hoạt động đă gần như không hề được nghe đến.

    Những tù nhân được đánh giá "nợ máu với nhân dân" bị giam giữ 10 năm được "trả tự do" trở về xă hội, sống vất vưỡng, làm đủ thứ nghề kiếm sống: bơm gas hộp quẹt, đạp xích lô, bỏ mối cà phê, bán cơm, làm mướn… nhưng ư chí vẫn không giảm sút, chờ đợi vơ đài mới, vận hội quang phục quê hương.

    Tháng 12 năm 1987, báo chí VC đưa tin về tổ chức kháng chiến Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam sẽ được xét xử trong một phiên ṭa tại nhà hát lớn Saigon, trụ sở quốc hội VNCH cũ như là liều thuốc thần diệu làm hồi sinh ư nghĩa TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM và đồng thời làm nẫy sinh một sự kính trọng vô bờ trước những mất mát hy sinh của các kháng chiến quân lâm nạn.

    Ông "Mặt Trận" xuất hiện đúng lúc, kịp thời khơi dậy tinh thần của những con dân yêu nước, căm thù Cộng sản v́ những sách lược cai trị đầy hận thù, ngu dốt, tàn bạo dă man như khu kinh tế mới – đánh tư sản – phân biệt đối xử – ngu dân …, như chắp cánh cho lời thề "dựng lại quê hương không c̣n Cộng sản".

    Chiến tranh Việt Nam kết thúc, Hoa Kỳ đang cấm vận Hà Nội, bị áp lực dư luận về hài cốt của những binh sĩ tử trận cùng những người c̣n sống đang bị giam giữ, phải mở một chiến dịch mới, cần đến tấm b́nh phong kháng chiến, úp mở như thuận t́nh, nhá đèn xanh cho "Mặt Trận" qua sự quan hệ bạn bè giữa Hoàng Cơ Minh và Richard Armitage, t́nh báo chiến lược, nhân viện cao cấp của Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ. Đây cũng chính là lư do Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh trở thành lănh tụ, so với Trung tướng Nguyễn Chánh Thi và Đại tá Phạm Văn Liễu, có mặt mũi, thế đứng ăn nói, thiết lập quan hệ với cấp tướng lănh Thái Lan, thuê mướn đất, lập chiến khu.

    Buồn thay, Mặt Trận đă bất tài, từ từ đi vào những lỗi lầm ấu trỉ, trở thành một tổ chức nhiều Tội Trạng đáng nguyền rủa.

    I.Tội Trạng Thứ Nhất:

    H́nh ảnh ông Hoàng Cơ Minh quấn khăn rằn, dấu ấn rập khuôn – thần tượng cẩu tặc Hồ Chí Minh, xuất hiện khắp nơi với màn trinh diễn long trọng, được đón rước đầy đủ nghi thức của một lănh đạo tối cao, phát ngôn bằng những ngôn ngữ nặng mùi Sếp Lớn, huênh hoang sở hữu 10,000 tay súng qua những video đă tự đốt cháy tổ chức. Ba chữ KHÁNG CHIẾN BỊP đă xuất hiện trong cộng đồng người Việt tị nạn.

    II. Tội Trạng Thứ Hai:

    Báo Kháng Chiến đưa những tin tức ngụy tạo, nay chiến đồn này, mai chiếm đồn kia, đón nhận những cán binh Việt Cộng quay về với Mặt Trận trong khi khu chiến th́ trên đất Thái, vũ khí thô sơ thời c̣n thực dân Pháp không đủ sức để mở những trận du kích, chưa nói đến một cuộc chiến cấp tiểu đội. Dư luận phê ngay "THẰNG NÀY ĐANG MANG TỘI DỰNG KHÁNG CHIẾN GIẢ ĐỂ LÀM TIỀN".

    III. Tội Trạng Thứ Ba:

    Trong thập niên 1980, từ 1981 đến 1990, năm (5) nhà báo chân chính đă bị sát hại do bởi họ đă viết bài công kích Mặt Trận, vạch trần sự bịp bợm, gian xảo, dối trá, lợi dụng ḷng yêu nước, tinh thần chống Cộng của đồng hương để làm tiền của tổ chức Hoàng Cơ Minh:


    1. Dương Trọng Lâm, Chủ biên Cái Đ́nh Làng, báo thân Cộng 100%, bị bắn chết tại San Francisco, CA, ngày 21 tháng 7 năm 1981.
    2. Nguyễn Đạm Phong, báo Tự Do, phát hành tại Houston, TX: Bị giết tại nhà riêng ngày 24 tháng 8 năm 1982.
    3. Phạm Văn Tập, bút danh Hoài Điệp Tử, tuần báo Mai, phát hành tại Nam Cali, chết ngộp v́ văn pḥng bị đốt cháy ngày 24 tháng 8 năm 1987
    4. Đỗ Trọng Nhân, nhân viên kỹ tuật của tờ Văn Nghệ Tiền Phong, bị bắn chết trong xe của ḿnh tại Fairfax, VA ngày 22 tháng 11 năm 1989.
    5. Lê Triết, kư giả, cây viết trụ cột của BNS Văn Nghệ Tiền Phong, từng bị Mặt Trận cảnh cáo sau những bài báo chống Mặt Trận, đă bị bắn chết cùng phu nhân, trước sân nhà riêng của ḿnh, lúc đang cho đậu xe, ngày 22 tháng 9 năm 1990.

    Ngày 3 tháng 11 năm 2015, đài truyền h́nh uy tín với nhiều giải thưởng PBS tŕnh chiếu cuốn phim Terror In Little Saigon, phóng sự điều tra tốn nhiều thời gian của A.C. Thompson, hướng vào K9 như là một bộ phận ám sát những người bất đồng, chống đối Mặt Trận, cùng một lúc đưa những biến cố cũ, 5 nhà báo bị giết hại, qua hồ sơ của FBI. PBS đă dẫn lời của Katherine Tang-Wilcox, một điệp vụ FBI về hưu, người đă giúp thực hiện cuộc điều tra về Mặt trận, đă nói thẳng thừng trong bộ phim và bài viết: "K-9 được thành lập như là bộ phận ám sát của Mặt trận".

    Đối với người Việt, dư luận biết tỏng ṭng tong, chính bộ phận khủng bố K 9 – Mặt Trận đă ra tay thực hiện. Hành vi bỉ ổi này chỉ có trong đám ăn cướp, không thể có trong một tổ chức chính danh Kháng Chiến Phục Quốc.

    Mặt Trận đă PHÁ HOẠI NIỀM TIN CHÍNH NGHĨA LẬT ĐỖ BẠO QUYỀN trong tập thể đồng hương người Việt quốc gia chống Cộng.

    Cả năm vụ khủng bố đang bị ch́m xuống này được Mặt Trận xuống lệnh cho các đoàn viện tại các cơ sở địa phương khai thác kỹ lưỡng, đồn thổi như là một thế lực bất khả xâm phạm, Mỹ đă bật đèn xanh, dẫn đến thái độ hống hách, trịch thượng (trong khi kiến thức chỉ là một đám phường tuồng hát bộ), tiếp tục hành sử thủ thuật hăm dọa, chụp mũ những người người chống đối, thu hút được những tên hám danh đang sinh hoạt trong các tổ chức cộng động. Hiện tượng hai cộng đồng trên nhiều thành phố, tiểu bang, chính là kết quả của đ̣n phép tiểu xảo này.

    Mặt Trận thêm tội KHỐNG CHẾ CỘNG ĐỒNG bằng chiêu thức thảo khấu, ăn cướp giữa ban ngày của bọn xă hội đen Mafia.

    IV. Tội Trạng Thứ Tư:

    Giữa năm 1994, khi Tổng Thống Clinton bỏ CẤM VẬN với Hà Nội, tổ chức Mặt Trận do Hoàng Cơ Định nhân danh, đứng nguyên đơn, thưa các nhà báo, nhà văn, sử gia gồm các ông:

    1. Nhà sử học Vũ Ngự Chiêu, đă cho in và phát hành cuốn hồi kư chính trị Mặt Trận, Những Sự Thực Chưa Hề Được Kể của nhà văn Cao Thế Dung năm 1992.
    2. Nhà văn kiêm nhà báo Cao Thế Dung, tác giả cuốn Mặt Trận, Những Sự Thực Chưa Hề Được Kể.
    3. Nhà báo Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, chủ nhiệm bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong, phát hành khắp thế giới, đă đăng tải những bài viết của tác giả Lê Kính Dân "Ai Giết Vợ Chồng Kư Giả Lê Triết:

    Trong cuộc tranh luận của 2 bên, Hoàng Cơ Định đă trần truồng đạo đức trước cáo buộc không cần lời của Luật sư phía bị can, Nguyễn Tâm yêu cầu Định xác nhận "có biết người trong h́nh không?" trước tấm ảnh thi hài Hoàng Cơ Minh. Chỉ một chữ KHÔNG đă lột trần con người Hoàng Cơ Định: BẤT NGHĨA, BẤT NHÂN, TÁNG TẬN LƯƠNG TÂM không thể có của con cháu gia đ́nh vọng tộc tiếng tăm của xă hội Việt Nam.

    Cũng vẫn chữ KHÔNG (NO) khô khốc của Hoàng Cơ Định khi trả lời 3 câu hỏi chất vấn của Luật sư Richard Givens: – Mặt Trận có Register không? – Mặt Trận có giữ sổ sách Quyên Góp Tiền không? – Mặt Trận có đóng thuế không?, gia phả vọng tộc thế danh Hoàng Cơ chỉ c̣n lại cái ṿng khốn nạn của bản chất BẠO NGƯỢC, THAM TÀN, GIAN MANH, TÀN BẠO cùng SỰ LỪA GẠT CÓ TÍNH TOÁN DỰ MƯU.

    V. Tội Trạng Thứ Năm:

    Mặt Trận dấu tiệt cái chết của Hoàng Cơ Minh. Vẫn có những Thư Chúc Tết hàng năm. Chiến hữu Chủ tịch vẫn đang chiến đấu tại chiến khu. Khi không c̣n dấu được, Mặt Trận trơ mặt vô liêm sĩ.
    Mặt Trận mang tội coi thường đồng hương, lộ nguyên h́nh là một BỌN LỪA BỊP HẠ CẤP.

    VI. Tội Trạng Thứ Sáu:

    Tháng 7 năm 1995, chính phủ Hoa Kỳ thiết lập bang giao với Cộng Sản Việt Nam, Mặt Trận chuyển hướng, có những hoạt động o bế Hà Nội bán công khai, c̣n mập mờ thăm ḍ dư luận:

    – Trung thu 2001, tại Paris, Mặt Trận tŕnh diễn màn ảo thuật, dùng nón giấy màu đỏ, phía trước có h́nh ngôi sao vàng 5 cánh, được ngụy trang khéo léo bằng một nhánh lông chim, tựa như lông gà, cũng màu vàng. Nếu lật chiếc lông ra một tí, toàn bộ Lá Cờ Máu của tập đoàn Việt Gian bán nước Cộng Đảng hiện rơ như ban ngày.
    – Năm 2005, Mặt Trận chủ trương xóa bỏ không thương tiếc sắc thái chống Cộng của ngày 40 tháng Tư năm 1975 bằng chủ đề Ngày Tự Do Cho Việt Nam, gắn liền với ư nghĩa vận động đ̣i hỏi quyền lợi của người dân, không nhằm mục đích chống lại nhà cầm quyền Cộng sản tại Việt Nam.

    Mặt Trận (Việt Tân) có thêm tội PHẢN BỘI LƯ TƯỞNG QUỐC GIA, VIỆT GIAN, TAY SAI VIỆT CỘNG.

    VII. Tội Trạng Thứ Bảy:

    Tuy chỉ là một phim phóng sự điều tra, nhưng Terror In Little Saigon đă nhắm đúng mục tiêu. Nhiều câu hỏi được dư luận quan tâm:

    – "Phải chăng đây là giai đoạn đầu để FBI mở lại hồ sơ, trả lại công lư cho những nạn nhân?"
    – "Bọn tội ác, sát thủ K9 phải bị đền tội"
    – "Bọn đầu nậu Mặt Trận (Việt Tân) đang đổ mồ hôi hột"

    Mặt Trận (Việt Tân) đang bối rối qua những hành vi chữa cháy dư luận: họp báo, cho bọn đàn em mở những cuộc hội thảo, cố vơ cộng đồng về phía ḿnh như một lời kêu cứu.

    Vẫn có những tên v́ ngu ngốc, ăn phải bă Mặt Trận ra mặt thực hiện nhưng bọn này chỉ là những kẻ "tri thức" thiếu hẳn trí tuệ để thủ diễn tṛn vai theo yêu cầu.

    Những tuyên bố của Hoàng Tư Duy, Đỗ Hoàng Điềm, Lư Thái Hùng hoàn toàn trái ngược ư nghĩa của cương lĩnh và lập trường đầu tiên do Hoàng Cơ Minh công bố.

    Thiên hạ thấy thêm một tội khác: Mặt Trận (Việt tân) TIỀN HẬU BẤT NHẤT, TRÍ TRÁ, XẢO NGÔN, KHÔNG DÁM ĐỐI DIỆN VỚI SỰ THẬT. Bọn đầu nậu của Mặt Trận (Việt Tân) không xứng đáng để nói đến hai chữ YÊU NƯỚC.

    Những đoàn viên Mặt Trận chỉ là những nạn nhân bị phỉnh gạt và đau thay, họ bị gạt về tinh thần chống Cộng.

    Trách nhiệm thuộc về các tên Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Lư Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm, Trần Diệu Chân…

    Ngay từ bây giờ, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản chúng ta đă đủ bằng chứng, trí phán đoán để tẩy chay bọn Mặt Trận – Việt Tân hầu củng cố, xây dựng niềm tin tranh đấu giải thể chế độ Cộng sản sẽ bị tiêu diệt trong một tương lai rất gần.

    Lê Thành Quang
    Philadelphia, Chủ Nhật 13 tháng 12 năm 2015.

    A straightforward solution gives extreme effectiveness.

  11. #18
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    713
    Thanks
    51
    Thanked 290 Times in 192 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    KINH TẾ GIA NGUYỄN XUÂN NGHĨA: ANH LÀ AI?
    Bằng Phong Đặng Văn Âu


    Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

    Trước kia, tôi dùng Nguyễn Đắc Xuân – thằng bạn học thuở thiếu thời – là thằng cộng sản tép riu nổ sảng, nó khoe nó đi theo Cách Mạng (!) là đi làm lịch sử, để nói cho nó hiểu rằng những thứ cộng sản từ chóp bu trở xuống như Hồ Chí Minh, Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Phạm văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp … chẳng có thằng nào học và hiểu biết lịch sử cả. Nếu chúng nó có học lịch sử th́ không đời nào chúng nó đi không làm tay sai cho giặc Tàu! Tôi dùng chữ "thằng" để gọi những người cao tuổi hơn ḿnh không phải v́ tôi vô lễ. Giản dị là tôi khinh những đứa phản quốc, bán nước.

    Tôi nghĩ chàng nhạc sĩ trẻ tuổi Việt Khang đặt tựa bài hát "Anh Là Ai?" cũng vậy. Công An Việt Cộng (CAVC) chỉ là loại côn đồ tép riu, không phải là đối tượng xứng đáng cho Việt Khang đặt câu hỏi. Cho nên, vừa rồi tôi viết bài có tựa đề "VIỆT KHANG ĐẶT CÂU HỎI THỜI ĐẠI: ANH LÀ AI?" là để chứng minh cho độc giả thấy rằng đó là câu hỏi đặt ra cho tất cả những người Việt Nam từ phía Cộng Sản sang phía Quốc Gia, thuộc thế hệ Cha Ông đă làm ǵ để cho thế hệ con cháu như chàng phải nhận lấy hậu quả đớn đau này. Đó là câu hỏi nêu lên vấn đề Lương Tri và Trách Nhiệm có tầm vóc thời đại mà chúng ta sống trong thời đại này phải có bổn phận trả lời. Nếu chúng ta tảng lờ quay mặt đi th́ chúng ta không xứng đáng làm CON NGƯỜI VIỆT NAM của thời đại mà ta đang sống.

    Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

    Anh là nhân vật kỳ bí và tài t́nh, xuất chiêu tuyệt đẹp. Rất nhiều lần tôi muốn nêu lên câu hỏi "Anh là ai?", nhưng chưa có dịp. May nhờ có anh nhà báo Mỹ A. C. Thompson làm thiên phóng sự "Terror In Little Saigon" th́ tôi thấy đây là lúc để đặt vấn đề với anh. Tôi đánh giá anh cao lắm; c̣n những thứ như Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Hườn chỉ là loại tép riu. Tôi sẽ giải thích sau.

    Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Cộng sản Hà Nội hoàn thành cuộc xâm lăng; chứ không phải giải phóng nhân dân Miền Nam ra khỏi sự đô hộ của Hoa Kỳ như họ rêu rao. Nếu họ giải phóng th́ đồng bào không dính dáng tới chế độ VNCH không hớt hăi rời bỏ quê hương. Cộng Sản "cướp" chính quyền bằng khuynh đảo. Cho nên, ưu tiên của họ là tận diệt tất cả mầm mống có thể khuynh đảo họ:

    1/ Lừa tất cả quân, cán, chính đi học tập ngắn hạn, nhưng đày ải, hành hạ kéo dài hàng chục năm nhằm làm kiệt quệ ư chí phấn đấu của đối phương.

    2/ Tổ chức kháng chiến giả để lừa những phần tử Chống Cộng không chịu đi tŕnh diện. Phao tin đồn "Thống tướng" Nguyễn Cao Kỳ, "Đại tướng" Ngô Quang Trưởng đă về chiến khu để lănh đạo nhân dân vùng lên. Mục đích để biết ai tỏ ra "hồ hỡi, phấn khởi" là tóm nốt; giống như bắt chước "bách gia tranh minh, bách hoa tề phóng" (trăm nhà đua tiếng, trăm hoa đua nở) của Mao Trạch Đông để dựng lên phong trào "Trăm Hoa Đua Nở" nhằm hốt trọn văn nghệ sĩ nào có máu phản động.

    Đó là thủ đoạn ở quốc nội. Ở quốc ngoại, Cộng Sản cũng t́m cách triệt tiêu những ai mưu đồ phục quốc. Trước hết, họ gửi điệp viên sang Pháp, giả vờ là thành phần Nam Bộ trong cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam bất măn cộng sản Miền Bắc, sẵn sàng làm nội ứng để tổ chức cuộc đảo chánh nhằm mục đích giành Miền Nam cho người Miền Nam. Cho nên những người như Lê Quốc Túy, Trần văn Bá, Hồ Thái Bạch, Mai Văn Hạnh, Lê Quốc Quân… toàn là người Miền Nam họp nhau năm 1981 thành lập Mặt Trận chỉ Giải phóng Miền Nam mà thôi. Về sau Mặt Trận Lê Quốc Túy mới chính thức đặt tên là Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam.
    Mặt Trận Lê Quốc Túy không băng rừng, họ dùng xuồng máy đổ bộ vào Cà Mau theo sự chỉ dẫn của điệp viên VC đă xâm nhập vào tổ chức. Rút cục, nhân sự, vũ khí đều bị bắt "trọn gói" (chữ VC thường dùng). May mà Lê Quốc Túy bị lên cơn suyễn không thể tham dự, nên thoát chết. Kết quả là 5 người bị xử tử h́nh, 3 người tù chung thân và 13 người bị tù từ 8 đến 20 năm. Mai Văn Hạnh được TT. Giscard D’ Estaing can thiệp nên được trả về Pháp. Tôi đă từng gặp riêng Lê Quốc Túy ở Hoa Kỳ.

    Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

    Trong khi tôi đang đánh nhau với cộng sản ngoài chiến trường ở VN, th́ anh đang học ở trường Cao Đẳng Thương Mại ở Paris (Hautes Études Commerciales Paris). Trong khi tôi hoạt động trong Ủy Ban Tranh Đấu cho Nhân Quyền Việt Nam ở Hoa Thịnh Đốn với Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, th́ anh đang làm việc cho bọn Cộng Sản tại Sài G̣n sau 1975 cùng với cựu Phó Thủ tướng Nguyễn Văn Hảo đặc trách kinh tế trong chính phủ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.

    Trước năm 1975, tôi không quen biết Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, nhưng sau này cùng nhau sinh hoạt trong Ủy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền Cho VN, có lẽ do cơ duyên sao đó, tôi được ông Minh ưu ái, nên thường bàn bạc với nhau về chuyện Nước Non. Tôi rất mến mộ Tướng Minh ở tinh thần dấn thân, tinh thần ḥa đồng với anh em; nhưng đồng thời tôi cũng khám phá ra nơi ông là một con người có nhiều thủ đoạn, khát khao làm lănh tụ một cách cuồng nhiệt. Khát vọng làm lănh tụ khiến cho ông Minh bất chấp nguyên tắc đấu tranh cách mạng bạo lực, quyết dùng mọi phương tiện để đạt mục đích một cách nhanh chóng. Mẫu người đó muốn người cộng sự với ḿnh chỉ biết tuân thủ mệnh lệnh; chứ không chấp nhận bất cứ ai góp ư, bàn bạc, cho nên rất dễ bị kẻ nào có ư đồ xấu dùng sự xu nịnh, tâng bốc mê hoặc để dẫn dắt đến thất bại. Thiết nghĩ Đỗ Thông Minh chia tay ông Hoàng Cơ Minh cũng nh́n thấy ở ông Minh những đặc điểm giống như tôi thấy, nên nhanh chân giă từ Mặt Trận?

    Do đâu tôi khám phá ra khát vọng của Tướng Minh? Thấy ông làm thợ sơn quá vất vả, một hôm tôi nói: "Anh Minh, tại sao anh không đi xin việc như Phó Đề đốc Đinh Mạnh Hùng làm cho hăng Xerox, có phải đỡ mệt hơn không?" Tướng Minh cười cười trả lời: "Cậu không biết Hitler xuất thân là anh thợ sơn mà về sau làm rúng động thế giới à?". Thật ra, Hitler chưa bao giờ là thợ sơn. Giấc mơ của Hitler là trở thành họa sĩ (Peintre trong tiếng Pháp). Hitler thi vào trường mỹ thuật, bị đánh rớt v́ tranh vẽ của Hitler giống tranh vẽ của kiến trúc sư; chứ không giống như tranh nghệ thuật. Qua câu trả lời của Tướng Minh, dù là đùa, th́ nó cũng biểu hiện cá tính của ông sau nhiều ngày đêm tranh luận với tôi. Đối với nhân loại, Hitler là con Quỷ. Tướng Minh nuôi giấc mơ Hitler th́ dễ trở thành… quỷ!

    Tôi nghe nhiều nguồn tin, trong đó có nguồn tin từ luật sư Nguyễn Văn Chức, nhà báo Cao Thế Dung, anh là cháu của Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản. Họ bảo anh là cán bộ cộng sản được gửi ra nước ngoài để triệt hạ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Riêng tôi th́ không, bởi v́ trong cuộc nội chiến VN, gia đ́nh nào cũng có người ở phía bên này hoặc ở phía bên kia. Tôi chỉ theo dơi, quan sát hành động của đối tượng để đánh giá mà thôi. Vả lại, tôi rất không ưa sự chụp mũ vô căn cứ.

    Nhân có phim "Terror In Little Saigon" ra đời, anh mới viết bài "Ba Cuộc Phỏng Vấn Và Hai Năm Phóng Vẩn" đăng trên tuần báo Sống ngày 15 tháng 11 năm 2015. Qua bài viết đó, tôi nhận thấy có một số sự kiện mà tôi cần đặt câu hỏi: "Anh Là Ai?" Nhớ có lần xem cái Video Clip "Giờ Giải Ảo" với chủ đề "Trọng-Thủy Mỵ-Châu thời nay: Người Tầu lấy vợ Việt" do anh cùng nhà báo Đinh Quang Anh Thái diễn xuất, tôi cũng muốn thử giải ảo để độc giả nhận xét anh là ai nhé. Nếu tôi giải không đúng, anh cứ việc lên tiếng phản bác, c̣n nếu anh im lặng th́ độc giả sẽ hiểu anh là ai.

    Anh kể anh tham gia Mặt Trận v́ câu nói của ông Hoàng Cơ Minh: "Tôi không tin là trong đời ḿnh sẽ thấy Việt Nam được giải phóng khỏi chế độ Cộng sản. Nhưng tôi thà chết trong rừng như một thảo khấu c̣n hơn làm một người tỵ nạn ở hải ngoại." Và anh kể chuyện ông Hoàng Cơ Minh nhận công tác đi t́m người Mỹ mất tích (MIA) trong chiến tranh VN được ông Richard Armitage giao phó để tương kế tựu kế dàn dựng cuộc kháng chiến mà không thèm hỏi ư kiến Hoa Kỳ là thêm một lư do để anh tham gia, th́ tôi không tin. Là một người thông minh, anh không thể nào tham gia một tổ chức mà ông "Lănh Tụ" thà chết trong rừng như một tên thảo khấu (chứ không thèm tuân theo nguyên tắc và quy luật đấu tranh cách mạng và cái ông "Lănh Tụ" đó dám trở mặt với Hoa Kỳ trong khi c̣n lệ thuộc giấy tờ để vào đất Thái). Không! Anh không phải là loại người bồng bột để tham gia một cách phiêu lưu như vậy. Dù anh có máu "lăng mạn cách mạng" chăng nữa, anh cũng không liều lĩnh đến thế. Anh tham gia có chủ đích làm quân sư; chứ không giống như Trung tá Lê Hồng và hàng chục "kháng chiến quân" t́nh nguyện ôm súng xuyên rừng vào Việt Nam mà nội địa chưa có cơ sở hạ tầng.
    Trong bàn bạc tiến hành cuộc chiến tranh nhân dân, tôi đă cảnh báo ông Hoàng Cơ Minh rằng nếu ông cứ khăng khăng theo chủ trương của ông th́ chắc chắn trước sau ǵ ông cũng trở thành thảo khấu. Nay anh lặp lại hai chữ "thảo khấu" thốt ra từ cửa miệng ông Minh càng xác minh cho mọi người thấy rằng ông Minh là lănh tụ một tổ chức đấu tranh không hề có sách lược, chiến lược ǵ cả, chỉ làm liều để thà làm tên "thảo khấu" hơn là phải làm người tị nạn ngày ngày đi sơn nhà để kiếm cơm độ nhật!

    Trong "Hồi Kư Một Đời Người", cụ Phạm Ngọc Lũy đă đề cập đến Nguyễn Xuân Nghĩa như sau:

    – Người có nhiều sáng kiến nhất về Đại Hội (Chính Nghĩa) là Phạm Dương Hiển, cũng là người giới thiệu Nguyễn Xuân Nghĩa từ San Francisco sang giúp Đại Hội. (tr. 110)
    – Sau Đại Hội, Hoàng Cơ Minh đă lấy lại sức, không c̣n bị sốt rét như hôm tới Virginia, cho biết sẽ để Nghĩa giữ chức vụ Tuyên Vận. Quả thực, sau khi nghe lời này, tôi toát mồ hôi. Trực giác đă giúp tôi nhận ra có cái ǵ bất thường….( tr.120 )
    – Khi Hoàng Cơ Minh cho biết đưa Nghĩa vào chức vụ Ủy Viên Tuyên Huấn, tôi đă nói:" Nghĩa đă ở lại với CS năm năm, nên cần một thời gian để hiểu Nghĩa, để t́m hiểu công việc Nghĩa đă làm khi ở lại Sài G̣n. Nghĩa có rất nhiều khả năng, làm việc thâu đêm suốt sáng không biết mệt… nhưng càng tài giỏi bao nhiêu, một khi gây tai hại th́ tai hại sẽ to lớn không lường được. Giữ một nhiệm vụ có ảnh hưởng đến sinh mệnh MT th́ cần phải đắn đo, suy nghĩ…". Tuy ở cùng nhà 6604 Lee Highway gần hai tháng, không một lần nào tôi nói với Nghĩa về chi tiết công việc tôi đă làm ở các nơi, và cũng không hề hỏi Nghĩa những ngày Nghĩa ở lại Sài G̣n. (tr. 139,140)
    – Mở đầu phiên họp, Liễu buộc tội Nghĩa từ khi vào MT luôn luôn gây bất ḥa giữa người này với người kia, như công kích Đinh Mạnh Hùng, cư xử không tốt với Nguyễn Bích Mạc. Báo Kháng Chiến dưới sự trông coi của Nghĩa đă được sử dụng để gây chia rẽ, mượn lời Lê Hồng (Đặng Quốc Hiền) để mạt sát tập thể quân đội. Giới sinh viên, văn nghệ sĩ, Phật giáo … đều có lời than phiền. Thoạt đầu, Liễu cho rằng Nghĩa c̣n quá trẻ nên nông nổi, cho đến khi Ủy ban Phản Gián An Ninh khuyến cáo nên thay thế Nghĩa ở chức vụ Tuyên vận. V́ Nghĩa, sau 75 tiếp tục ở lại Việt Nam, đă cộng tác với Nguyễn Văn Hảo, không hề phải đi học tập cải tạo, đó là chưa kể đến yếu tố Nghĩa là cháu của Tổng Bí Thư VC Nguyễn văn Linh đang gây nghi vấn trong dư luận. V́ sinh mệnh của MT, đây là vấn đề an ninh nên chỉ hội ư với Ủy Ban An Ninh mà không triệu tập phiên họp Tổng Vụ (tr. 224)
    – Trần Xuân Ninh, sau khi nghe những lời nói đi đáp lại đă dằn từng tiếng:"Tôi có cảm tưởng Nghĩa là nguyên nhân của mọi sự việc, Nghĩa đứng đầu lá thư nặc danh, Nghĩa gây ảnh hưởng với chiến hữu Chủ tịch, với chiến hữu Định. Vậy có phải đúng Nghĩa là nguyên nhân của mọi sự rắc rối, và như thế có đúng không ?". (tr.226)
    – Ngày 23, Nguyễn Tường Bá đă nói câu chót buổi họp: "Nếu chiến hữu Định tiếp tục nghe và tin theo chiến hữu Nghĩa th́ vấn đề c̣n nhiều khó khăn lắm! ". (tr. 228)
    – Liễu không dằn được, nói tiếp: "Tôi chưa hề làm ǵ để rung thang cả. Chiến hữu Chủ tịch đề cập đến vấn đề thay thế Tổng Vụ Trưởng, c̣n hải ngoại chưa hề bảo quốc nội phải từ chức dù công việc không tiến triển. Không phải Nguyễn Nam viết lá thư gửi đi các nơi. Những người khác đă viết để Nguyễn Nam kư tên.. " ( tr.236 )
    – Hoàng Cơ Định (Phan Vụ Quang) vẫn giọng gay gắt: "Không nên buộc tội người vắng mặt. Nếu bảo rằng không ai có quyền, chỉ là phân chia trách nhiệm th́ Tổng vụ Trưởng có quyền ǵ giải nhiệm Vụ trưởng Nguyễn Đồng Sơn (Nghĩa). Tôi đề nghị mời chiến hữu Đồng Sơn tham dự phiên họp. Phải để Đồng Sơn có tiếng nói.."(tr.237).

    Khi công thành danh toại, cảnh "lục súc tranh công" giành nhau miếng đỉnh chung mà sinh ra phân hóa là chuyện thường thấy. Nhưng khi đang mưu đồ việc lớn, muốn thành công, ắt mọi người phải đoàn kết như keo sơn mới đúng. Là một quân sư cho Mặt Trận đang mưu đồ việc lớn, anh âm mưu chia rẽ người này với ngưới kia là một điều phi lư. Anh chuyên viết thư nặc danh là một hành động không xứng đáng với một con người b́nh thường; chứ đừng nói là một quân sư. Anh hành động mờ ám (viết thư nặc danh), v́ anh có chủ đích.

    Tôi đă hỏi ông Phạm văn Liễu tại sao anh là người tiến cử Nguyễn Xuân Nghĩa với Hoàng Cơ Minh, mà cuối cùng anh lại bị Nghĩa xúi dục Hoàng Cơ Minh cách chức? Ông Liễu đáp: "Thằng Nghĩa nó dùng miệng lưỡi rắn đâm bị thóc chọc bị gạo và khổ nhục kế để lấy ḷng Hoàng Cơ Minh. Hễ Hoàng Cơ Minh nằm trên giường là nó nằm ngay dưới sàn nhà cạnh ông Minh". Câu này ông Liễu cũng nói với ông Nguyễn Văn Chức nữa. Tôi tin rằng Đại tá Trần Minh Công cũng nghe ông Liễu nói như thế.

    Năm 1988 cựu Đại sứ Bùi Diễm thuyết phục được các đảng viên cao cấp Đại Việt họp nhau để thống nhất Đảng về một mối. Sau phần nghi thức khai mạc, cụ Cung Đ́nh Quỳ 92 tuổi phát biểu đầu tiên. Cụ đă hài tội các anh Đặng Văn Sung, Nguyễn Tôn Hoàn, Hà Thúc Kư, Nguyễn Ngọc Huy, Bùi Diễm, Đặng Văn Đệ, Nguyễn Văn Canh v.v… đă không đoàn kết nhau để chiến thắng cộng sản. Cụ muốn kể từ nay các đồng chí phải dốc hết tâm huyết đoàn kết một ḷng để cùng nhau phất ngọn cờ Đại Việt giải phóng Việt Nam. Sau bài nói hùng hồn của đồng chí cao niên nhất, các anh lớn đều bắt tay xin lỗi nhau, rưng rưng thú tội và thề sẽ quyết tâm. Mỗi người luân phiên phát biểu chừng ba phút. Tới lượt tôi, tôi bày tỏ sự ngưỡng mộ lời nói hùng hồn của đồng chí Cung Đ́nh Quỳ, nhưng có một điểm tôi không đồng ư. Mọi người hướng mắt nh́n về tôi để chờ xem tôi nói điều ǵ. Tôi chậm răi thưa: "Tôi không đồng ư với câu ‘từ nay chúng ta phất ngọn cờ Đại Việt để giải phóng Việt Nam’. Nói như thế, có nghĩa là Đại Việt vẫn mang tinh thần cục bộ. Tại sao chúng ta không cùng các tổ chức khác để phất ngọn cờ Dân Tộc? Một ḿnh Đại Việt dù đoàn kết keo sơn đến mấy cũng không thể triệt hạ nổi cộng sản". Các nhân vật tham gia buổi họp năm 1988 c̣n sống là các anh Bùi Diễm, Đào Nhật Tiến, Nguyễn Văn Canh, Lê Tấn Trạng và Nguyễn Văn Ánh chắc c̣n nhớ điều tôi nói trong buổi họp.

    Năm 1989, Đảng Đại Việt Thống Nhất ra đời, thấy cụ Nguyễn Tôn Hoàn và cụ Hà Thúc Kư làm Đồng Chủ tịch th́ tôi đề nghị Chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng – cựu Tư lệnh Nhảy Dù – cùng ra khỏi Đảng v́ hai vị lănh đạo vẫn đặt nặng chức chưởng. Tại sao không nhường nhau để một người là Chủ Tịch, một người là Phó Chủ Tịch, mà phải là Đồng Chủ Tịch? Kể từ đó, tôi không tham gia đảng phái nào khác.

    Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

    Ngày 29 tháng 12 năm 1984, Mặt Trận vỡ làm đôi do phân hóa nội bộ, mà vấn đề quan trọng nhất là tài chánh không minh bạch. Ông Phạm văn Liễu và ông Phạm Ngọc Lũy đ̣i Hoàng Cơ Định phải báo cáo sự chi tiêu một cách rơ ràng. Sự đ̣i hỏi đó là hợp lư, nhưng ông Minh bênh vực em, c̣n cách chức ông Liễu mà anh không ngăn cản, tức là anh đồng lơa với việc ông Minh làm kháng chiến để ông em – Hoàng Cơ Định – nắm túi tiền. Ở trường hợp đó, tôi sẽ ra khỏi tổ chức v́ ông Minh lem nhem, không xứng đáng làm lănh tụ. Anh vẫn bám trụ, tức là anh có ư đồ hùa theo phần tử xấu trong tổ chức để sau này dễ bề khuynh đảo.

    Khi cao trào kháng chiến lên tột đỉnh, ông Phạm Văn Liễu nổi đ́nh nổi đám hơn cả ông Hoàng Cơ Minh, nhờ vào tài hùng biện kích động quần chúng. Tôi được người anh thúc bá là Đặng văn Đệ giới thiệu với ông Liễu. Trước sự hào hứng của ông Liễu, tôi nói với ông ta rằng "anh là người hữu dũng vô mưu, thùng rỗng kêu to thôi". Ông anh tôi và ông Liễu, cả hai người rất giận. Tôi giải thích: "Anh đang đi bán món hàng mà nhà sản xuất chưa chế tạo, trước sau ǵ cũng bể. Rút cục, anh nào giữ tiền, anh đó có quyền lực và anh với hai bàn tay trắng sẽ chẳng c̣n ai theo."

    Tôi không phải tiên tri. Nhưng trong thời đại kim tiền, phe nào nắm tài chánh, phe đó có thế lực. Trong cuộc họp vào ngày 29 tháng 12 năm 1984 diễn ra tại San José của phe ông Hoàng Cơ Minh ít đoàn viên tham dự hơn phe hai ông Đại tá Phạm văn Liễu và Trần Minh Công tổ chức tai Orange County, nhưng rút cục Mặt Trận đẻ ra Đảng Việt Tân nhờ có tiền trả lương cán bộ. Phe ông Liễu dần dần lùi vào bóng tối. Không ai dám phủ nhận ḷng nhiệt thành của các ông Phạm Văn Liễu, Trần Minh Công, Phạm Ngọc Lũy, nhưng đồng thời các ông cũng đáng bị khiển trách v́ đă kém luận lư để bị Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh dẫn dắt vào cuộc phiêu lưu đầy tai tiếng. Tôi không theo ông Hoàng Cơ Minh v́ tôi ư thức quy luật đấu tranh cách mạng: Không bao giờ phát động quần chúng trước khi có nội lực.

    Là quân sư, anh không can ngăn ông Hoàng Cơ Minh để râu, mặc bà ba đen, quấn khăn rằn giống h́nh ảnh lănh tụ Hồ Chí Minh – một tội đồ dân tộc – tôi nghĩ, anh có thâm ư. Trên tờ Kháng Chiến, anh phổ biến tên ông Hoàng Cơ Minh bằng ba chữ tắt "HCM", tôi nghĩ, anh không v́ sơ ư.

    Viết bài "JE SUIS CHARLIE" hồi đầu tháng Giêng năm 2015, tôi nói rằng tôi coi Mặt Trận là nghi phạm trong cái chết của nhà báo Đạm Phong và vợ chồng Lê Triết, v́ không có tang chứng. Nhưng về cái chết của ông Hoàng Cơ Minh, tôi khẳng định các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn là thủ phạm.

    Phó Đề đốc tuyên bố Mặt Trận có 10 ngàn quân và 36 tổ chức ở nội địa tham gia kháng chiến là tuyên bố láo, mà chắc chắn ban lănh đạo Mặt Trận biết rơ hơn ai hết. Vậy ông Minh lên đường về nước để t́m cái chết v́ lănh tụ bị bẽ mặt do sự lừa dối và v́ sợ phe ông Liễu tố giác về cái chết của kư giả Đạm Phong liên lụy đến những việc làm khuất tất của ḿnh. Ông Minh thà chết như tên thảo khấu trong rừng Thái Lan hơn là bị chung thân bóc lịch trong tù. Ông Minh không phải là anh hùng như người ta tưởng, như Việt Tân tuyên dương. Ông Ḿnh hèn v́ không dám đối diện với công lư và bất nhân v́ dẫn những người yêu nước chết theo ḿnh một cách vô lối.

    Lịch sử không thể tha thứ cái tội của ông Minh và mưu đồ của anh đẩy ông Minh vào chỗ chết.

    Nếu tôi là quân sư, tôi sẽ khuyên ông Minh đứng ra giải thích với đồng bào như sau:

    "Trước đây, Mặt Trận dùng đất Thái Lan làm bàn đạp để xâm nhập Việt Nam nhằm đưa cán bộ về xây dựng hạ tầng cơ sở nội địa, chờ cơ hội đứng lên lật đổ bạo quyền Việt Cộng. Nhưng t́nh thế đă đổi khác, Thái Lan hiệp thương với Việt Cộng, nên dự án xâm nhập bất thành. Chúng tôi chuyển đấu tranh cách mạng bạo lực sang đấu tranh chính trị. Số tiền do đồng bào đóng góp bấy lâu nay Mặt Trận sẽ dùng để xây dựng cộng đồng, đào tạo thế hệ trẻ cho chiến lược dài lâu, nếu thế hệ chúng tôi chưa đạt được". Tôi tin anh Nghĩa thừa sức nghĩ ra điều như tôi tŕnh bày ở trên, nhưng anh không ngăn cản ông Minh, v́ anh muốn ông Minh … phải bị hy sinh. Hoàng Cơ Định không cản anh ḿnh, v́ biết chắc số tiền cả chục triệu đô-la do Mặt Trận quyên góp được sẽ về tay ḿnh. Mỗi người có một mưu tính riêng. C̣n hai anh chàng Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn chỉ là hạng theo đuôi, bảo sao nghe vậy.

    Trong bài "Ba Cuộc Phỏng Vấn Và Hai Năm Phóng Vẩn", anh Nghĩa tiết lộ anh biết ông Minh chết ba năm sau ngày gặp gỡ lần đầu. Ông Minh chết, anh Nghĩa cùng một lúc đảm nhiệm chức vụ Tuyên vận và Kế hoạch, tức anh Nghĩa là đầu năo (Mastermind) quyết định mọi chuyện, đúng không? Cái việc Chủ tịch Hoàng Cơ Minh viết thư từ chiến khu quốc nội gửi thư ra thăm đồng bào hải ngoại vào dịp Tết Nguyên Đán, chúc các cháu nhi đồng trong dịp Tết Trung Thu và những phóng sự các trận đánh của "Kháng chiến quân" hạ sát Công An Việt Cộng đăng trên tờ Kháng Chiến đều do anh ngụy tạo; chứ ai vào đấy? Ai dám qua mặt ông Tổng Tuyên Vận? Chắc chắn anh biết những tin vịt đó sẽ một ngày bị bại lộ, uy tín anh sẽ cháy ra tro, tại sao anh vẫn làm? Bởi v́ anh có chủ đích?

    Trong đời người, "CHỮ TÍN" là quan trọng nhất. Làm tiền bất chính sẽ bị quần chúng khinh khi, phỉ nhổ. Tại sao anh dám hy sinh danh dự của ḿnh? Phải chăng anh âm mưu chuyện ǵ ghê gớm hơn?

    Anh là kinh tế gia thượng thặng, v́ được các đài VOA, RFA, RFI thường xuyên phỏng vấn. Mỗi lần anh đoán thị trường lên xuống đều trúng phóc, th́ với số tiền kếch sù của Mặt Trận, anh chỉ ngồi nhà "chơi" chứng khoán, cũng đủ đem về cho Mặt Trận hàng chục triệu đô-la một cách danh chính ngôn thuận. Anh đâu cần dùng CỜ VÀNG dán trên những cái lon xin tiền đồng bào yểm trợ kháng chiến đặt lây lất nơi chợ búa, nhà hàng ăn? H́nh thức đem CỜ VÀNG đi ăn xin chẳng khác ǵ những Mẹ Ḿn đi bắt trẻ con, rồi đánh đập cho què tay què chân để đưa tới đám đông lạy ông đi qua lạy bà đi lại. Anh chà đạp biểu tượng thiêng liêng của người Chống Cộng mà không ai dám hé môi. Anh cao cường thiệt!

    Theo "kháng chiến quân" Phạm Văn Thành nhận định, sau cái chết của ông Minh, cán bộ mất niềm tin, Mặt Trận có nguy cơ tan ră, nhưng nhờ Nguyễn Xuân Nghĩa bay sang Âu Châu gây dựng lại, nên Đảng Việt Tân mới tồn tại tới ngày hôm nay. Tôi đánh giá nhận định của anh Phạm Văn Thành là đúng, bởi v́ ngoài anh Nghĩa ra, những thứ như Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn chẳng có khả năng ǵ để xây dựng đảng Việt Tân.

    Tôi chưa hề đọc thấy Hoàng Cơ Định viết một bài tham luận chính trị nào cho ra hồn. Anh ta chỉ biết thấy ai viết bài bênh vực Việt Tân th́ vội nhảy ra khen và tâm đắc. Hai chữ "Tâm đắc" được ông Định xài hoài, nghe mà phát chán. Hoàng Cơ Định đáng khinh v́ khi luật sư công tố ở Ṭa đưa tấm h́nh Hoàng Cơ Minh nằm chết, hỏi có biết người này là ai không, th́ Hoàng Cơ Định lắc đầu nói không! Nói "không" là v́ lúc đó Mặt Trận vẫn cương quyết xác nhận Hoàng Cơ Minh c̣n sống! Thật tội nghiệp ông Hoàng Cơ Minh, đến thằng em ḿnh cũng không dám nh́n nhận ḿnh!

    Trần Xuân Ninh mang danh bác sĩ, nhưng tối dạ, cứ ở lỳ trong đảng Việt Tân cho đến khi bị khai trừ (tức là bị đuổi) th́ mới thốt lên Việt Tân đi chệch hướng. Hướng nào? Sao không nói?

    C̣n Nguyễn Kim Huờn th́ chỉ biết "X́, Già, Đầm, Bồi …" trong cỗ bài cào theo như bạn cùng đơn vị Đào Vũ Anh Hùng từng tiết lộ. Chiều mồng 5 tháng 7 năm 2013, tại nhà một anh em Không Quân, Nguyễn Kim Huờn đến chào tôi. Tôi bảo: "Anh c̣n nợ Phạm Đăng Cường và tôi một lời xin lỗi". Huờn vội vă nói: "Tôi ra khỏi Việt Tân rồi mà, anh Âu!" Tôi bỉu môi. Huờn nắm lấy tay tôi, quả quyết nói: "Anh hăy nh́n vào mắt tôi đây này! Tôi nói thật mà, anh Âu!". Tôi gỡ tay Huờn ra và nói: "Tôi mắc mớ ǵ phải nh́n vào mắt anh để biết sự thật? Anh hăy tổ chức cuộc họp báo để thông báo với quần chúng kia ḱa! Giống như anh đă họp báo khai trừ Trần Xuân Ninh dạo trước ấy! Cái ngày anh khai trừ Trần Xuân Ninh, tôi đă biết sẽ chẳng bao lâu anh cũng bị Việt Tân cho nghỉ việc, v́ vai tṛ bù nh́n của anh đă cáo chung, v́ anh chẳng có khả năng để họ dùng". Từ ngày gặp gỡ đó cho đến nay, tôi chẳng biết Nguyễn Kim Hườn trốn ở đâu mà không ra mặt trong khi mọi người xôn xao về vụ "Terror in Little Saigon". Một sĩ quan VNCH đi làm kháng chiến, mà lẩn tránh như thế, tôi cho là rất tồi.

    Thành phần lănh đạo vừa không có khả năng, vừa tồi cho nên anh Nghĩa thao túng thế nào cũng được, là phải! Hai nhân vật Phạm Văn Liễu, Phạm Ngọc Lũy được coi là "lăo thành" bị anh đá văng ra khỏi tổ chức mà chỉ biết cười đau khóc hận bằng hai tập hồi kư dày cộm th́ ai nấy đều nh́n nhận anh nguy hiểm thật! Giống như năm nào Tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo đă nói về anh ở Paris.

    Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

    Tôi làm mất ḷng nhiều người lắm, v́ quen thói nói thẳng thừng. Sau khi tôi đọc bản thảo bài phóng sự do kư giả Hoàng Xuyên theo chân Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh về "khu chiến", tôi khuyên ông Nguyễn Thanh Hoàng – Chủ nhiệm tờ Văn Nghệ Tiền Phong – không nên đăng, bởi v́ tôi biết đó không phải là sự thật. Ông Hoàng giận tôi lắm, đáp lớn gần như mắng tôi: "Các anh Đại Việt có cái tật chê bai người khác, hèn ǵ không đoàn kết được với ai!" Tôi không phản ứng lại, chỉ nhún vai đáp: "Wait and See"! Đau thay, sự đoàn kết của ông Chủ nhiệm VNTP với ông Hoàng Cơ Minh mang lại kết quả vác chiếu ra ṭa v́ bị anh kiện cái tội phỉ báng. Ông Hoàng về sau thân tôi lắm! Mỗi lần xuống Houston, ông đều mời tôi đi ăn để phân bua: "Giá như ngày đó tôi nghe lời anh!".

    Tôi làm mất ḷng Đại tá Cảnh sát Phạm văn Liễu, Thượng Nghị sĩ Nguyễn văn Chức, Đại tá KQ. Vũ Thượng Văn, Trung tá KQ. Đàm Thượng Vũ, Trung tá KQ. Phạm Hữu Thế … v́ tôi nói sự thật về Mặt Trận cho họ nghe. Khi Mặt Trận mới tan vỡ, luật sư Nguyễn Văn Chức viết bài bào chữa, ví sự tan vỡ của Mặt Trận giống như "cơn sốt vỡ da" của đứa trẻ trước khi bước sang giai đoạn trưởng thành. Tôi trêu ông: "Luật sư hay thiệt! Các ông luật sư đều có biệt tài biện bác để biến một kẻ có tội thành vô tội, hoặc ngược lại!". Luật sư Chức giận tôi lắm, có lẽ ông nghĩ ông là Thượng Nghị sĩ th́ tŕnh độ nhận thức chính trị phải hơn anh chàng phi công lái máy bay. Ông cho rằng ông ủng hộ Mặt Trận là đúng! Về sau, chuyện kháng chiến càng ngày càng vỡ to ra, Thượng Nghĩ sĩ Chức viết nhiều bài miệt thị Mặt Trận hết sức nặng nề. Giống như Chủ nhiệm Nguyễn Thanh Hoàng, luật sư Chức không c̣n giận tôi nữa, mà lui tới nhà tôi uống trà và hút thuốc lá rất thường xuyên. Ông biết ông hớ v́ cả tin.

    Một hôm tôi hỏi luật sư Chức: "Anh có biết tại sao Nguyễn Xuân Nghĩa là ‘Mastermind’ trong Mặt Trận, cha đẻ ra Việt Tân mà lại giao cho Nguyễn Kim Hườn làm Chủ tịch, rồi bỏ Việt Tân để nhảy sang lănh vực truyền thông?" Ông Chức đáp bằng tiếng Pháp: "Sa mission est accomplie" (Sứ mạng của anh ta hoàn tất). Câu trả lời của luật sư Chức khiến tôi nghĩ ngợi nhiều lắm.

    Tốt nghiệp ở Pháp về, anh làm việc với Phó Thủ tướng Nguyễn Văn Hảo đặc trách kinh tế. Khi Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ông Hảo chẳng những không t́m cách ra nước ngoài, nhất định ở lại và cố giữ cho bằng được 16 tấn vàng để tâng công với cộng sản. Có phải anh Nghĩa được người phía bên kia móc nối để dụ Nguyễn Văn Hảo ở lại? Sở dĩ tôi hỏi anh câu này là v́ hai anh em ông Trung tướng Lâm Văn Phát, Trung tá Lâm Văn Phiếu ở lại v́ có bà chị làm lớn ở phía bên kia dụ ở lại, sẽ được đảng trọng dụng trong chế độ mới. Rất nhiều trường hợp tương tự với hai ông Phát, Phiếu được móc nối lắm. Hai anh em ông Phát, ông Phiếu vẫn bị đi tù v́ tin vào lời dụ dỗ của bà chị.

    Có người hỏi anh có phải là Nguyễn Xuân Nghĩa, tác giả bài viết mạt sát chế độ VNCH một cách thậm tệ đăng trên báo cộng sản. Anh đáp: "Ở VN có nhiều người mang tên Nguyễn Xuân Nghĩa, nhưng ông nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa ấy không phải là em". Tôi thắc mắc tại sao sau khi anh rời khỏi VN th́ không thấy ông nhà báo Việt Cộng nào kư tên Nguyễn Xuân Nghĩa nữa. Tôi chỉ biết có ông Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Pḥng, nhỏ tuổi hơn anh, đang là nhà đấu tranh dân chủ trong nước.

    Là kinh tế gia, có phải anh Nghĩa là "Mastermind" giúp cộng sản Hà Nội mở ra các chiến dịch đánh tư sản mại bản, đổi tiền, tổ chức ra đi bán chính thức để vét tiền của dân Miền Nam? Nhờ đó anh không phải bị đi tù giống như bao quân cán chính trong chế độ VNCH. Anh Nghĩa lên máy bay rời khỏi Việt Nam bằng đường chính thức; chứ không vượt biển, vượt biên gian khổ, hiểm nguy như bao nhiêu người khác, có lẽ anh phải nhận điều kiện ǵ đó với Việt Cộng? Nếu ra hải ngoại, anh không làm theo yêu cầu của VC, th́ VC sẽ tố giác anh là tác giả của những chiến dịch đánh tư sản mại bản, đổi tiền, tổ chức ra đi bán chính thức … chắc chắn anh khó sống với đồng bào nạn nhân của anh.

    Ở lại với cộng sản 5 năm, có lẽ anh Nghĩa được cộng sản đào tạo thuần thục về phương thức đấu tranh khuynh đảo, nên tuy nhỏ tuổi mà anh làm cho Mặt Trận trở thành một đảng Lừa Đảo một cách ngon lành, không ai dám đụng đến, kể cả những đoàn thể đấu tranh quang phục quê hương.

    Nhà báo A. C. Thompson tiết lộ anh có cuộc họp của Mặt Trận bàn tính thanh toán nhà báo Đỗ Ngọc Yến, chủ nhân báo Người Việt. Anh phủ nhận cái tin đó và mạt sát anh Thompson thậm tệ. Anh Thompson trả lời nhà báo Hà Giang rằng anh có nói. Nếu anh Nghĩa muốn đối chất th́ Thompson sẵn có ba nhân chứng. Từ đó đến nay anh không kiện Thompson tội vu khống như anh đă kiện các ông Nguyễn Thanh Hoàng, Cao Thế Dung và Vũ Ngự Chiêu dù có nhiều người viết thúc đẩy anh kiện.

    Qua sự kiện này, tôi hiểu bọn trong Mặt Trận hiếu sát, không có mưu lược; c̣n anh tha mạng Đỗ Ngọc Yến v́ anh sẽ dùng Đỗ Ngọc Yến cho ư đồ tương lai. Do đó, tôi hiểu v́ sao anh không thèm làm Chủ tịch Đảng Việt Tân, v́ nó không quan trọng bằng nắm ngành truyền thông. Anh ngầm cho Đỗ Ngọc Yến biết, nhờ sự can thiệp của anh trong Mặt Trận để Đỗ Ngọc Yến phải mang ơn anh, th́ anh bảo ǵ Đỗ Ngọc Yến cũng phải làm để đền ơn anh. Có thể anh dàn xếp cuộc họp kín giữa Đỗ Ngọc Yến và Nguyễn Tấn Dũng mà sau này bại lộ th́ Nhật báo Người Việt bị lên án tư thông với Việt Cộng?

    Tôi viết bài "JE SUIS CHARLIE" từ đầu năm 2015, yêu cầu anh trả lời câu hỏi của tôi "ai là người giả danh Chủ tịch Hoàng Cơ Minh viết thư từ quốc nội gửi ra thăm đồng bào, khi Hoàng Cơ Minh đă chết từ năm 1987", anh không thèm trả lời. Nhưng khi nhà báo A. C. Thompson đ̣i phỏng vấn th́ anh sẵn sàng. Anh khen Hoàng Cơ Minh tương kế tựu kế biến việc t́m kiếm binh sĩ Mỹ mất tích thành Kháng Chiến mà không thèm hỏi ư người Mỹ. Trong khi Mỹ đ̣i phỏng vấn th́ anh nhận lời ngay, điều đó chứng tỏ anh trọng Mỹ khinh Việt, càng cho tôi thấy anh mâu thuẫn và không thành thật trong quyết định tham gia Mặt Trận. Anh tự tin anh thừa bản lĩnh để qua mặt nhà báo Mỹ. Không ngờ anh bị lộ chân tướng là người nói dối, v́ anh không dám kiện PBS và kư A. C. Thompson.

    Thực ra sự dối trá lừa đảo của anh đă xảy ra rơ ràng nhất khi anh giả Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đă chết viết thư thăm đồng bào quốc ngoại. Người dân thường lo làm ăn không hay biết đă đành, nhưng giới truyền thông phải biết, v́ tấm h́nh tử thi của HCM đă được báo chí Thái Lan đăng tải từ tháng 11 năm 1987. Có một điều rất lạ là chẳng hiểu sao giới truyền thông VN im lặng và ông Vũ Quang Ninh, một "Guru" truyền thông và những kư giả tên tuổi khác lại rất thân với anh, một người đi lừa. Mà anh đâu chỉ lừa thiên hạ bằng những cao đơn hoàn tán như các anh Sơn Đông măi vơ bán dạo ở đầu đường xó chợ? Anh lừa bằng tin tức láo. Anh làm nhục lá CỜ VÀNG dán trên những chiếc lon xin tiền yểm trợ Kháng Chiến để lây lất nơi chợ búa, nhà hàng ăn. Các nhà truyền thông mù hết hay sao vậy?

    Tôi đăng bài "VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC" năm 1988, tức là vào thời điểm Hoàng Cơ Minh đă chết, Nguyễn Kim Huờn ra lệnh đàn em đe dọa tính mạng nhân viên ṭa soạn Lư Tưởng, mà anh không ngăn, tức là anh chủ trương đàn áp tiếng nói của Quân chủng VNCH. Thế mà những chiến sĩ Không Gian từng chinh Nam phạt Bắc đều im thin thít. Anh Nghĩa lợi hại quá, đi chứ!

    Tôi tin anh Nghĩa không phải là cộng sản, v́ anh là tay chơi điệu nghệ: rành uống rượu ngon, mặc áo quần đẹp và thích thưởng thức giọng "ténor" từ những tiếng hát "vượt thời gian" réo rắc bên tai ḿnh. Nhưng căn cứ những ǵ anh đă hành động từ khi anh gia nhập Mặt Trận, anh đẻ ra Việt Tân làm tan biến NIỀM TIN vào chính nghĩa phục quốc như cụ Huỳnh Văn Lang lên án th́ tôi không biết anh đang ở phía nào. Giống như tôi không thể nói Trí Quang là cộng sản v́ tôi không có tài liệu chứng minh, nhưng sau khi lật đổ xong chính quyền Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, Trí Quang tiếp tục gây rối những chính quyền kế tiếp, Trí Quang kêu gọi đồng bào Phật tử mang bàn thờ Phật ra đường để ngăn cuộc hành quân của VNCH truy kích giặc Cộng, tôi hỏi anh Trần Quang Thuận – cánh tay mặt của Trí Quang – rằng Trí Quang thuộc phe quốc gia hay phe cộng sản, th́ Trần Quang Thuận nín thinh.

    Việt Tân đưa ra luận điệu: "Ai mà chống Việt Tân là làm lợi cho cộng sản" ḥng bịt miệng người không đồng ư những hành vi lừa đảo, khủng bố của Việt Tân. Lẽ ra Việt Tân phải giản tán khi thua vụ kiện các ông Nguyễn Thanh Hoàng, Cao Thế Dung, Vũ Ngự Chiêu v́ ṭa phán quyết các bị can vô tội, nghĩa là sách họ viết ra là đúng sự thật.

    Cuốn phim "Terror In Little Saigon" ra đời, Việt Tân phản ứng như đứa con nít bù lu bù loa. Điều đó chứng tỏ trong cái đảng Việt Tân chẳng có ma nào có trí tuệ, có bản lĩnh chính trị. Tŕnh độ ấu trĩ như vậy th́ có thể làm tay sai; chứ không thể ngồi đối diện bọn cáo già cộng sản để thương thuyết hay ḥa đàm. Sức mạnh của đảng chính trị là dựa vào quần chúng. Nay Việt Tân bị quần chúng khinh dễ th́ lấy đâu ra sức mạnh để thương thuyết? C̣n những kẻ cầm cờ chạy hiệu bên ngoài ra mặt bênh vực Việt Tan th́ càng tệ hơn, bởi những lư lẽ đưa ra để bào chữa đều ngớ ngẩn giống như ông nhà văn mắc bệnh tâm thần Trần Như Huỳnh.

    Cuốn phim "Terror In Little Saigon" ra đời là cuộc trắc nghiệm của Mỹ để đánh giá tŕnh độ của một đảng chính trị có đông bạc và đông đoàn viên đă trưởng thành chưa. Đồng thời đánh giá những nhà truyền thông VN "lề phải ở hải ngoại" có làm tṛn chức năng "fair, balance, accuracy" như đạo đức nghề nghiệp đề ra không? (truyền thông "lề phải ở hải ngoại" là truyền thông im tiếng trước cái chết của nhà báo Đạm Phong, Lê Triết và bốc ông Nguyễn Xuân Nghĩa lên may xanh đấy!)

    Tôi biết anh Nghĩa là người có nhiều thủ đoạn, cao tay ấn, lại được các nhà báo "lề phải ở hải ngoại" bảo kê, mà tôi dám cả gan rà soát hoạt động của anh, th́ tôi dễ bị thanh toán bằng cách này hay cách khác. Nhưng thây kệ! Từng xông pha nơi chiến địa như Snoul, Krek, Konpong Thom, Konpong Chàm, B́nh Long An Lộc, Bastogne … mà không chết, tức là Trời cho sống để nói lên lời công đạo, dù có chết th́ cũng là làm tṛn nghĩa vụ Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa. C̣n bị Việt Tân sai bọn đầu đường xó chợ mạ lỵ th́ chỉ kiêu hănh mỉm cười, v́ thân c̣n chẳng tiếc, tiếc chi danh?

    Tôi không có "conflict of interest" với Việt Tân, với giới "truyền thông lề phải ở hải ngoại" v́ tôi không đảng, không sinh nhai bằng ng̣i bút. Trong bài viết "Ba Cuộc Phỏng Vấn Và Hai Năm Phóng Vẩn", anh Nghĩa dùng câu danh ngôn của nhà văn Louis Scutenaire: "Trong một xứ của người câm th́ người mù mắc bệnh điếc", để khuyên mọi người đừng câm, mù, điếc. Tôi bèn mạo muội làm người "Whisleblower" để độc giả thử xét xem anh Nguyễn Xuân Nghĩa là AI. Anh đứng về phía nào mà biến hải ngoại thành những người mất NIỀM TIN như cụ Huỳnh Văn Lang nhận xét.

    Bằng Phong Đặng Văn Âu

  12. #19
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    713
    Thanks
    51
    Thanked 290 Times in 192 Posts

    Default Re: Terror in Little Saigon

    TÂM THƯ CỦA NGUYỄN THANH TÚ, CON TRAI KƯ GIẢ ĐẠM PHONG
    Nguyễn thanh Tú



    Nguyễn Thanh Tú


    Kính thưa quí bác, cô chú.


    Đầu tiên, thay mặt gia đ́nh, cháu cám ơn cộng đồng, các tổ chức đă để tâm tới chuyện 5 kư giả bị giết, trong đó có cha của cháu là kư giả đạm Phong. Sự kiện xảy ra cách đây 30 năm, tưởng đâu ch́m trong quyên lăng và măi măi quên lăng theo thời gian. Nay nhờ đài truyền h́nh PBS, kư giả Thompson và Rowley và Frontline đă bỏ ra 2 năm để đưa ra ánh sáng công lư thủ phạm và chủ mưu, niềm hy vọng bừng lên sau màn đêm u tịch suốt hơn 30 năm.


    @DCV Online

    Cháu cảm kích tấm ḷng và cam đảm của các chú Nguyễn Thiếu Nhẫn, Trương Minh Ḥa, Hứa Vạng Thọ, Kiêm Ái, Đặng Văn Âu….đă hết ḷng giúp cho nạn nhân, tố cáo tổ chức tội phạm nằm trong cộng đồng quá lâu.

    Cái chết tức tưởi của ba cháu và những kư giả khác là vết hằn đau khổ khó hàn gắng đối với gia đ́nh, thân nhân và những người c̣n sống. Chẳng những làm thiệt hại vật chất, nhưng vết thương tâm lư đă vầy ṿ nạn nhân hàng bao nhiêu năm qua, trong khi thủ phạm và kẻ chủ mưu vẫn chưa trả lời trước công lư. Ngày nào vụ án giết người chưa biết thủ phạm là ngày ấy gia đ́nh cháu cũng như những gia đ́nh khác chưa an b́nh tâm hồn.

    Cháu biết là bất cứ ai cũng có lương tri, tánh thiện trong mỗi con người, dù kẻ ác cũng có lúc hồi tâm, cải hối. Những người giết cha cháu và các kư giả khác nên thông cảm cho nổi rai rức triền miên của gia đ́nh nạn nhân và chắc là những người ấy có lúc sai lầm v́ nghe theo một tổ chức, gây ra tội ác. Nếu đặt trường hợp như gia đ́nh cháu, th́ những kẻ giết người mà không do thù hận phải đau khổ như thế nào?. Cháu nghĩ là những người giết cha cháu và các kư giả khác cũng có cảm xúc về tội ác, biết được nổi đau khổ của gia đ́nh nạn nhân. Tuy nhiên có thể v́ áp lực hay lư do nào đó mà họ không nói sự thật. Những kẻ giết ba cháu và các kư giả khác chắc cũng có lúc hối cải, nếu không làm cái ǵ để xoa dịu nổi đau khổ của người khác, lương tâm không an nghỉ, họ sẽ mang theo sau khi ĺa đời.

    Cháu biết những người giết cha cháu và các kư giả khác chỉ là kẻ thi hành mệnh lệnh của tổ chức, được xác nhận qua một vài nhân vật quan trọng, nhiều người biết trong chương tŕnh Frontline và một số youtube. Thủ phạm thừa hành không bị trọng h́nh nếu biết hối cải, khai báo cho các cơ quan cảnh sát, FBI, chắc chắn là luật pháp có nguyên tắc bảo vệ nhân chứng như các trường hợp những vụ án bí ẩn, khó t́m ra, chỉ có người bên trong khai báo và được hưởng quyền miễn tố. Cháu nghĩ là những người thừa hành giết cha cháu và các kư giả chỉ làm theo lệnh, chánh phạm chính là tổ chức gây ra cảnh kinh hoàng cho cộng đồng từ hơn 30 năm qua. Cháu đề nghị những ai giết cha cháu và các kư giả khác hăy khai báo với các cơ quan cảnh sát, FBI, là tự cứu ḿnh trước tiên, sau đó là xoa dịu đau khổ cho nạn nhân. Những người gây ra tội ác do thi hành lệnh của một tổ chức nên đặt nghi vấn về tính lương thiện của những lănh đạo, họ có thể đă khai báo tất cả và chờ ngày bị FBI mở lại hồ sơ, nếu không khai báo sớm, khi nội vụ công khai là những kẻ liên hệ khó tránh được h́nh phạt của luật pháp. Theo sự nhận xét th́ khi truyền h́nh đưa ra những vụ án bí mật, thường là truyền thông đă có chứng cứ. Cộng đồng và gia đ́nh nạn nhân mở rộng ṿng tay khoan dung cho những ai hối cải, đó là con đường tốt nhất và an toàn cho những người thừa hành lệnh giết người.

    Cháu khẩn khoản kêu gọi quí vị luật sư hăy giúp cháu và những nạn nhân khác, quí vị là ân nhân của gia đ́nh nạn nhân và cộng đồng. Cháu tin là với tấm ḷng v́ công lư, quí vị luật sư có lương tri sẽ là động lực thúc đẩy FBI mở lại hồ sơ cold cases và vong linh ba cháu cũng như những người khác ngậm ngùi nơi chín suối.

    Chân thành cám ơn cộng đồng, những nhà báo dũng cảm và tinparis.

    Nguyễn Thanh Tú
    25.12.2015

    http://www.tinparis.net/vn_index.html

Page 2 of 2 FirstFirst 12

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •