Bản Thn


Ngồi trng từng giọt mưa rơi
m m tiếng vọng trăm trời cổ xưa
Trong ti chầm chậm pht giờ
Rơi mun tiếng vọng ơ hờ nẻo thn.

Đời i thể phch hao dần
Hoang mang tn mộ, linh thần vụt bay
Ta rơi nằng nặng từ đy
Trong khng bụi cũng tri đầy mộng m.

Ngoi kia dơi lưới chiều về
Vy mun vũng lệ trời t mu hồng
Lưới mau đy nặng hong hn
Chn tay mỏi rủ tm hồn mỏi theo.

Ngồi trng cổ tch bay vo
Mung đi th lại rừng treo mối sầu
Rụng dần thi rụng về đu
Chơ vơ miếu cổ m đầu tượng thưa.

Ngồi trng tc trắng từng giờ
Chn nhang bụi mọc ta thờ một ta.

Vin Linh




Of My Self

I am sitting here to watch each drop of rain,
Mild echo of hundreds of ancient skies to regain.
Slowly within my innermost each minute, hour,
Thousands of repercussions indifferently lour.

Oh life! body and soul have worn out stepwise;
Grave faith fuddles, the holy deity away flies.
Therefrom I fall down and feel slightly heavy;
In the air even dust also drifts dreamily already.

Out there, flitter-mice wing in nets in eventide
Cover myriad tear puddles the azure blood dyed.
The webs sweep, bottom weighty with dusk due,
All limbs exhausted, my heart gets tired too.

I sit here to watch historic vestiges whiz away,
Birds leave, beasts come, sorrow forests display,
Things gradually fall, drop. Where are they due?
A derelict antique fane to hold each sparse statue.

Sitting to watch my hair grow grey hourly lonely,
Joss-stick bottoms get dust, I worship myself only.

Translation by Thanh-Thanh