Chuyện định cư

Trong thng ny, tui tiễn ba gia đnh ca ba người bạn đi định cư ở nước ngoi. Họ đều l những người thnh đạt, giu c ở Việt Nam. Rất thnh đạt v ti sản tnh đơn vị hng triệu đ la.
Một bạn l doanh nhn, hai vợ chồng c ti sản kh lớn, nhiều bất động sản trn những khu phố vng của Si Gn. Họ c ba đứa con đang tuổi lớn v đ c hai đứa đang học ở Mỹ.. Gia đnh anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Người thứ hai l một bc sĩ, anh l người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trn thế giới, tự ho đ nội tr nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoi. Ở Việt Nam anh l bc sĩ c thu nhập kh cao, c biệt thự ở quận 2, c cng việc ổn định. Vợ cũng l dược sĩ, c một pharmacie rất đng khch ngay trung tm Si Gn.. Anh chị chỉ c một đứa con gi, đang chuẩn bị vo đại học. Gia đnh anh đi theo diện người chị vợ bảo lnh đi Mỹ, hổ sơ chờ đ mười ba năm, từ lc sự nghip anh chị chưa c bao nhiu.
Người thứ ba l anh bạn học chung trường đại học, năm nay vừa đng bảy mươi tuổi, đ đến tuổi gi. Anh ny cũng c một đời sống sung tc ở Việt Nam, hồi cn tuổi lm việc, anh l một quan chức ngn hng, vốn l nghề của anh trước 1975. Hồi đ, sinh vin ngnh ngn hng, ti chnh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhn vo năm 1971-1972 đều được nhận vo cc ngn hng với chức vụ cao, một số lm ngay gim đốc cc chi nhnh. Anh nằm trong số người được giao lm gim đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nn cũng c thể gọi anh l giu, c của ăn của để, c hai thằng con trai, đứa no cũng thnh đạt, một thằng c chức vụ trong ngnh ngn hng của Việt Nam, đưa kia lm chuyn vin tiền tệ ở nh băng của Anh quốc. Ni tm lại l thuộc giới thượng lưu ở xứ ny. By giờ anh lại đi định cư ở Php theo diện bảo lnh của người em.
Ba trường hợp nu trn chứng minh họ đi định cư khng phải v sinh kế. Trước đy, ngoi l do chnh trị, đa phần ra đi v đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ qu, cả nước đi ngho, họ đnh dứt o ra đi mong c tương lai sng sủa, sung tc hơn. Cn by giờ, như ba người bạn tui đ, họ ở Việt Nam r rng l qu sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ g. Gia đnh sinh hoạt như qu tộc, con ci sống như những hong tử v cng cha. Hng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khch sạn sang trọng, ăn những thức ăn với gi ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.
Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi l sẽ gặp khng biết bao kh khăn đang chờ trước mắt. Để lm lại một cuộc đời mới trn xứ sở xa lạ khng phải l điều dễ dng. Họ khng ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, v họ đ từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đ với những trở ngại kh lường.
Anh bạn bc sĩ bảo rằng anh rất yu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục lm nghề, anh phải đi học lại, cũng đ gần qua tuổi năm mươi, ngổi học cũng khng phải l điều dễ dng. V để sống, anh phải chọn một cng việc no đấy khng như của mnh.
Anh bạn doanh nhn d c nhiều tiền nhưng để hợp thức ho số tiền lớn đ cho hợp php cũng l điều kh khăn. Cho đến by giờ, ngy đi đ đến, anh vẫn chưa hnh dung con đường pha trước sẽ như thế no?
Cn anh bạn đồng mn của tui, đ bảy mươi, sẽ chẳng c cng việc g dnh cho anh nữa. Tui giỡn với anh thi th qua đ chiều chiều đi dạo sng Seine, hay ln đồi Montmartre ngắm my bay hay ngồi trong khung cửa nhn đm bồ cu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay l trở thnh một nhm tro cốt nằm trong ngi cha hoặc thả bay trong gi. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.
Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ qu hương. Ai cũng thấy đọan đường cn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đ ln đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống khng chỉ l tiện nghi,l vật chất để thụ hưởng. M cuộc sống cn cần phải c khng kh để thở, tự do để sống, thoải mi để sinh hoạt. Sống chứ khng phải để tồn tại. Sống l phải biết tương lai v tự mnh định được tương lai cuộc đời mnh. Những người bạn tui cho rằng ở lại l chấp nhận những bất cng, những điều chướng tai gai mắt m bất lực chẳng lm chi được. X hội tn nhẫn qu, con người tn c qu. Ở lại l chấp nhận bị đầu độc, khng chỉ bị đnh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở m cn bị đnh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước ny, dn tộc ny c cn tồn tại được khng trước biết bao m mưu thm độc của kẻ th v sự h hơi tiếp sức của một bộ phận c quyền lực. Anh bạn gi hỏi tui với nh mắt buồn rầu: Cho thu đất 99 năm th nước Việt cn g? Bạn trả lời ti đi.
Anh bạn bc sĩ th bảo khng thể cho cc con của mnh lớn ln với một tm hồn bệnh hoạn, một nhn cch mo m v một cch sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: By giờ ở Việt Nam, c g l khng lo? Lo tất. Do vậy ti phải đi để ti, gia đnh ti, con chu ti được sống v nghĩ suy bằng sự thật khng dối lừa. Chng ti chọn ra đi như một cch phản khng. Phản khng trong im lặng. V đnh bỏ lại những thứ m chng ti sẽ khng bao giờ lm lại được ở xứ người.
Anh bạn doanh nhn th bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, th tại sao khng chọn con đường sạch m đi.
Ở đy, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui khng muốn ni đến những cn bộ, những người đ từng l quan chức của chế độ, c người từng l tổng bin tập một tờ bo lớn, những người một thời l những người đ từng tham gia hoạt động đấu tranh ở cc đ thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang no cũng c. Họ trốn chạy ci g? Tui đ từng hỏi thế v họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tn ăn cắp cng quỹ m trốn chạy. Những người khc đều m trong lng một nỗi thất vọng khng ni được.
M thi, mỗi người c một cch để chọn lựa cuộc sống cho mnh. Ti chọn ở lại, cc anh chọn đi. Đ cũng l cht tự do mỗi người c được chọn cho mnh. Ngy xưa chỉ cần rời lng, đ mang tiếng ly hương, xa qu l nỗi đau. By giờ, người ta ồ ạt tm mọi cch bỏ nước m đi, c nỗi đau no hơn cho một dn tộc, nhưng phải chấp nhận thi. Tất cả cc loi hoa đều vươn về pha nh sng, c hoa no chịu chết rũ ho hon trong bng tối đu. V ở trong bng tối, c ai lại khng nguyền rủa bng tối.
Chc những người bạn của ti bnh an v c cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người

FB Đỗ Duy Ngọc
1-6-2018