Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ư ...
Results 1 to 2 of 2

Thread: KINH TẾ: TRUMP - OBAMA

  1. #1
    Join Date
    Feb 2014
    Posts
    94
    Thanks
    72
    Thanked 154 Times in 70 Posts

    Default KINH TẾ: TRUMP - OBAMA

    KINH TẾ: OBAMA – TRUMP



    Ác mộng của đảng Dân Chủ đă thành sự thật: thống kê chính thức cho thấy trong tam cá nguyệt 2 của năm nay, tổng sản lượng GDP đă tăng 4,1%.

    Kinh tế tăng trưởng tức là thiên hạ có công ăn việc làm, nhà máy sản xuất, hàng hóa được lưu thông, có mua có bán, toàn là những triệu chứng của một chính sách kinh tế mang lại thịnh vượng, dân giàu, nước mạnh, sao lại là ác mộng của đảng DC?

    Câu trả lời không ai không biết: v́ đối với DC cũng như TTDC, kinh tế mạnh, dân có công việc làm khỏi chết đói, đó không phải là ước vọng của họ. Trái lại, cả khối cấp tiến cả ngày chỉ lo chạy theo anh chuyên gia nói lảm nhảm trên TV, Bill Maher, thắp nhang cầu xin: “Ước ǵ kinh tế xụp đổ toàn diện để ta có cơ hội lật đổ được Trump”.

    Nói cách khác, lật đổ Trump đă trở thành nỗi ám ảnh hàng đầu của khối cấp tiến. Họ sẵn sàng trả cái giá kinh tế cả nước xụp đổ, cả triệu người thất nghiệp, và cả vạn người chết đói, đổi lấy một ông Trump!

    Nếu thái độ này chưa phải là triệu chứng của bệnh TDS nặng (Trump Derangement Syndrome) th́ cái ǵ mới là triệu chứng mắc bệnh TDS? Thù ghét cá nhân một ḿnh ông Trump đă trở thành quan trọng gấp bội công ăn việc làm và ấm no của hơn ba trăm triệu dân, chưa kể ảnh hưởng gián tiếp trên cả tỷ người khác trên thế giới.

    Trong cuộc bầu cử quốc hội tới, tất cả mọi chính sách, chủ trương, đường lối, kế hoạch, khẩu hiệu,... trong mọi khu vực từ an ninh đến quốc pḥng, kinh tế, giáo dục, y tế, kỹ nghệ, canh nông, ngoại thương,... của đảng DC có thể tọm gọn lại đúng hai chữ: ‘Đánh Trump’. Hết chuyện!

    Trước việc thống kê chính thức xác nhận kinh tế tiếp tục tăng trưởng mạnh, vượt qua ngưỡng cửa 4%, đại đa số dân Mỹ (59%) ủng hộ chính sách kinh tế của TT Trump, theo một thăm ḍ mới nhất của CNBC, con đẻ của đài NBC của đảng ta. Thay v́ hoan nghênh chính sách kinh tế của TT Trump làm cho dân giàu nước mạnh, th́ TTDC vật lộn, bức tóc để t́m cách hóa giải tin đó. Họ t́m ra được hai cách hóa giải:

    - Cách thứ nhất là tặng huy chương cho Obama v́ theo họ, đó chính là thành quả muộn của chính sách kinh tế của TT Obama. Thím Sam ly dị chồng, lấy chồng mới, gần hai năm sau sanh con, ông chồng cũ vẫn la oai oái “Con tôi mà!”.

    - Cách thứ hai, diễn giải rằng tăng trưởng cao chỉ là hiện tượng nhất thời vô ư nghĩa.. Cái lư thú trong lư luận trên là họ không nh́n thấy cái mâu thuẫn trong cái lư luận khập khiễng đó: lư luận như vậy chẳng hóa ra là nh́n nhận ‘thành quả’ kinh tế của Obama cuối cùng vẫn chỉ là một “hiện tượng nhất thời vô ư nghĩa” sao?

    Sự thật, cả hai lập luận đều là loại ngụy biện mà kẻ này gọi là loại cả vú lấp miệng em, hay là loại mà dân ‘rau muống’ gọi là… chuyện bố láo.

    Kinh tế Obama đă được kẻ này bàn quá nhiều nhưng những người không muốn biết vẫn chưa biết, không muốn nghe vẫn chưa nghe thấy ǵ.

    Không ai chối căi TT Obama thừa hưởng một gia tài không có ǵ là hấp dẫn: khủng hoảng kinh tế hết sức trầm trọng. Bỏ qua việc tranh căi về nguyên nhân xa gần, ta thử nh́n vào cách bác sĩ Obama chữa bệnh. Không ai chối căi kinh tế đă phục hồi. Nhưng điều mà những vị gọi là “cuồng Obama’ nhất định nhắm mắt, bịt tai không muốn biết là cuộc phục hồi kinh tế của TT Obama là một cuộc phục hồi yếu ớt nhất và chậm nhất lịch sử các khủng hoảng kinh tế Mỹ. Đó là nhận định của CNN đấy, các cụ ơi!

    Tại sao? Để các vị cuồng Obama bớt giận, kẻ này phải nói ngay không phải v́ TT Obama dốt đâu. Cho dù ông chưa học nửa ngày kinh tế nhập môn th́ cũng vẫn có cả chục hay cả trăm cố vấn kinh tế với đủ loại bằng cấp, đủ loại giải thưởng, kể luôn cả vài vị với giải Nobel Kinh Tế nữa. Phục hồi chậm không phải v́ TT Obama không biết cách làm nhanh hơn, mà v́ phục hồi kinh tế chưa bao giờ là ưu tiên của TT Obama và ê-kíp của ông.

    Trong lư thuyết kinh bang tế thế, có hai trường phái rơ rệt: chủ trương của khối xă hội chủ nghĩa là lo công bằng, tái phân phối lợi tức, và kinh tế chỉ là phương tiện tạo công bằng xă hội; hai là chủ trương của khối tư bản, lo tăng trưởng kinh tế, cho dân giàu nước mạnh. Như kẻ này đă viết nhiều lần: một là lo chia cái bánh đang có cho đều cho tất cả mọi người, công bằng tối đa cho dù là công bằng trước chén bo-bo; hai là lo làm cho cái bánh lớn ra, tuy không đồng đều cho mọi người, nhưng phần mỗi người đều lớn ra, nhiều hơn.

    Chính sách kinh tế của TT Obama là lo ‘tái phân phối lợi tức’, chứ không phải là lo tăng trưởng cho nhanh. Trong suốt tám năm Obama, kinh tế tăng trưởng trung b́nh chưa tới 2% một năm, nhưng ông tuyệt đối không lo lắng chuyện này.

    Muốn hiểu chính sách kinh tế của TT Obama, phải nhớ lại câu nói của ông Rahm Emanuel, Chánh Văn Pḥng đầu tiên của TT Obama: “không bao giờ nên bỏ qua cơ hội của một khủng hoảng”. TT Obama nhậm chức, lănh cái gia tài khủng hoảng tài chánh kinh tế có thể nói lớn nhất thế kỷ. Ông lợi dụng cuộc khủng hoảng đó để t́m cách ‘tái phân phối lợi tức’ theo đúng mô thức xă hội chủ nghĩa.

    V́ cuộc khủng hoảng đưa đến khó khăn kinh tế tràn lan, nên TT Obama có đầy đủ lư do viết lại những luật lệ an sinh xă hội, trợ cấp đủ kiểu. Quư độc giả khoan vui mừng v́ thấy một vị tổng thống lợi dụng khủng hoảng để có hành động giúp dân nghèo, ban phát trợ cấp ào ạt.

    Đúng là TT Obama ‘giúp dân nghèo’, không sai. Nhưng cái ‘giúp’ đó là cái giúp nhất thời chỉ với mục đích lấy phiếu bầu bán cho cá nhân ông và cho đảng của ông trong những kỳ bầu bán tới. Tại sao lại gọi đó là những việc làm có tính nhất thời? Chỉ v́ những biện pháp đó không thể nào kéo dài hơn vài năm chứ đừng nói tới vĩnh viễn. Kẻ này xin đơn cử vài ví dụ nhỏ.

    TT Obama gia hạn việc giảm tiền đóng góp mỗi tháng vào quỹ tiền già SSI, tiếp tục biện pháp tạm của TT Bush con để kích cầu kinh tế. Đó là biện pháp có lợi nhất thời, nhưng về lâu về dài, có hại cho những người đóng góp, v́ đóng góp ít tất nhiên về già sẽ nhận được ít tiền già hơn.

    TT Obama ban hành luật gia hạn trả tiền thất nghiệp. Hiển nhiên không cần bàn thêm th́ ai cũng thấy đây cũng chỉ là biện pháp ngắn hạn. Chứ chẳng lẽ Nhà Nước cứ tiếp tục trả tiền thất nghiệp cho cả chục triệu dân vĩnh viễn sao? T́m ra việc làm cho họ mới là giải pháp lâu dài.

    TT Obama ban hành cái gọi là Obamacare, là chuyện cả chục tổng thống trước không dám làm v́ cái giá về lâu về dài quá đắt. Sẽ đưa đến việc gia tăng bất tận chi phí bảo hiểm y tế cũng như dịch vụ y tế (bác sĩ, nhà thương, thuốc). Nhưng TT Obama không cần nghĩ chuyện lâu dài mà chỉ nghĩ đến cuộc bầu cử tới, cũng như nghĩ đến cái gia tài lưu danh muôn thuở của ông. Sẽ được tiếng là cha đẻ của cả hệ thống y tế tân thời của Mỹ, không thua ǵ TT Johnson, cha đẻ của Medicare cho người già.

    Tất cả những biện pháp trên chẳng những ngắn hạn, mà c̣n mang tính biện pháp ‘xă hội’, không phải biện pháp kinh tế.

    TT Obama trực diện khủng hoảng kinh tế, ông đă làm ǵ để phục hồi kinh tế? Câu trả lời: tăng thuế linh tinh và tiếp tục thi hành chính sách của TT Bush con! Xin quư vị ‘cuồng Obama’ b́nh tĩnh, khoan tắt máy computer v́ sợ phải đọc tiếp.

    Vâng, TT Obama không tăng thuế lợi tức v́ đó là cách bóc lột trắng trợn quá, sẽ mất job ngay. TT Obama khôn khéo hơn nhiều. Ông tăng hàng loạt thuế, nhưng toàn là những loại thuế linh tinh, vô h́nh mà ít người nh́n thấy trong khi TTDC giúp chôn dấu dùm. Tiêu biểu nhất mà ai cũng biết là thuế Obamacare mà chính quyền Obama gọi là ‘tiền phạt’ nếu không mua bảo hiểm sức khỏe, mà Tối Cao Pháp Viện xác nhận đó là ‘thuế’ không hơn không kém.

    Trên thực tế, TT Obama tăng hơn hai chục loại thuế vô h́nh (quư độc giả muốn biết chi tiết, xin xem bài trong trang ‘Báo Mỹ’ tuần này)

    Ngoài việc tăng thuế lén lút này, TTDC tung hô TT Obama đă có những biện pháp hết sức hữu hiệu để chặn đứng khủng hoảng và phục hồi kinh tế. Ta xét lại thử.

    Theo ‘phe ta’, trong năm đầu 2009, khi khủng hoảng kinh tế ở mức đỉnh, TT Obama đă lấy 3 biện pháp quan trọng: cứu ngân hàng, cứu kỹ nghệ xe hơi, và kích cầu kinh tế. Đó là ba biện pháp ‘siêu việt’ của TT Obama mà theo TTDC nhờ đó đă cứu kinh tế Mỹ.

    Sự thật, xin lỗi quư vị ‘cuồng Obama’, có … hơi khác.

    Về việc cứu ngân hàng, TT Obama chỉ làm đúng một chuyện: đó là tiếp tục sách lược của TT Bush con. TT Bush con và bộ trưởng Paulson là những người đă tung ra khoảng 800 tỷ đô để cũng cố vốn cho các ngân hàng bị lỗ lă nặng v́ nợ xấu, cũng như đă nhất thời quốc hữu hóa hai cơ quan tái tài trợ nợ mua nhà cho các ngân hàng là Fannie Mae và Freddie Mac. Công lớn của TT Obama là tiếp tục sách lược đó, tiếp tục chi tiền gánh nạn cho các ngân hàng, rồi sau khi t́nh trạng ổn định, thu lại số tiền đó từ các ngân hàng trả lại.

    Công bằng mà nói, TT Obama có ban hành luật mới để kiểm soát các ngân hàng chặt chẽ hơn. Nhưng vấn đề là sau khi ḅ đă chạy hết th́ mới lo làm chuồng, mà làm chuồng quá kỹ. Luật lệ vay mượn bị xiết chặt quá mức, đến độ bóp nghẹt tăng trưởng kinh tế, đưa đến t́nh trạng phục hồi kinh tế yếu và chậm nhất lịch sử Mỹ. Quư vị độc giả thử nhớ lại trong thời gian mấy năm sau đó, vay tiền ngân hàng để làm kinh doanh và nhất là để mua nhà khó trần ai cỡ nào th́ thấy ngay tác dụng của luật cải tổ ngân hàng của TT Obama.

    Chuyện cứu kỹ nghệ xe hơi, cũng không khác mấy. Khủng hoảng đe dọa hai hăng xe Chrysler và General Motors cuối năm 2008, một tháng trước bầu cử tổng thống. Tháng Chạp2008, TT Bush đơn phương kư sắc lệnh trích ngay 18 tỷ đô trong tiền cứu trợ ngân hàng để cứu hai hăng xe này khỏi phải khai phá sản, và bộ trưởng Tài Chánh Hank Paulson vạch ra kế hoạch dài hạn, tái cấu trúc cả hai hăng xe. Cái công lớn của TT Obama là đă thực hiện kế hoạch đó sau khi ông nhậm chức.

    Về kích cầu kinh tế, TT Obama bán món hàng kích cầu kinh tế bằng cách khoe bánh vẽ “nếu phê chuẩn th́ tỷ lệ thật nghiệp khi đó đang ở mức 6%, sẽ giảm xuống 4%-5%, không phê chuẩn th́ thất nghiệp sẽ nhẩy lên mức khủng hoảng 8% ngay”. Quốc hội xanh mặt, phê chuẩn ngay. Vài tháng sau, thất nghiệp vọt qua mức khủng hoảng, nhẩy lên9%-10% và trụ tŕ ở đó 4-5 năm mới bắt đầu giảm, mà giảm chậm hơn sên. TT Obama lo lắng? Không chút nào hết: thất nghiệp cao, dân lănh trợ cấp đông, đi bỏ phiếu mạnh, tái đắc cử.

    Ấy vậy mà một năm rưỡi sau khi về hưu nằm nhà viết sách, khi thấy tăng trưởng kinh tế leo lên hơn 4% và tỷ lệ thất nghiệp xuống dưới 4%, th́ lại hùng hục chạy ra đấm ngực “Nhờ tôi hết đấy, các cụ ơi! Chỉ v́ chính sách kinh tế của tôi cao siêu lắm, phải đợi cỡ hai năm sau khi tôi về hưu mới có tác động đấy!”

    Thật ra, đây là nhận vơ, không hơn không kém.

    Nói đến kinh tế Obama mà không nói đến TPP cũng là một thiếu sót lớn. Trên nguyên tắc, đây là một loại hiệp ước mậu dịch quốc tế có mục đích phát huy giao dịch kinh doanh giữa các quốc gia quanh Thái B́nh Dương. Trên thực tế, đây là một h́nh thức liên minh kinh tế của các nước này chống lại tân đế quốc Trung Cộng, do đó, bị TC tẩy chay.

    TPP cũng không khác ǵ NATO, gọi là liên minh của vài chục nước, nhưng thực tế là Mỹ chống lưng, lănh đủ hết. TT Trump chán ngấy cái tṛ này nên rút ra.

    TPP tốt hay xấu cho Mỹ? Có hai chỉ dấu có thể dùng để lượng giá:

    - TT Obama chưa bao giờ dám mang TPP ra trước quốc hội để thảo luận và xin phê chuẩn một cách chính thức v́ biết trước sẽ bị chống đối và bác bởi ngay các đồng chí DC của ông.

    - Bà Hillary khi ra tranh cử, đă đả kích TPP v́ TPP gây hại lớn cho kỹ nghệ và giới lao động Mỹ, khiến bà sợ ủng hộ TPP sẽ bị mất phiếu của khối này ngay.

    Đă vậy, TPP cũng hoàn toàn vô hiệu. TC chuyển hàng qua vài đàn em như CSVN, rồi từ đó bán qua Mỹ dưới chế độ ưu đăi của TPP.

    TPP chính là thành quả mậu dịch quốc tế lớn nhất của TT Obama đấy.

    Kinh tế Trump khác xa kinh tế Obama, một trời một vực. Do đó, nói những ǵ xẩy ra hiện nay là hậu quả của các chính sách của Obama là nói theo kiểu phe phái mà không biết ḿnh nói cái ǵ.

    Trong thời gian tranh cử tổng thống, ông Trump có đưa ra hàng loạt biện pháp kinh tế ông hứa sẽ thực hiện. Nhận định về kế hoạch kinh tế của ứng cử viên Trump, ông Paul Krugman, giải Nobel Kinh Tế, đă viết b́nh luận trên giấy trắng mực đen. Theo ông Krugman, nếu TT Trump giữ những lời hứa như rút ra khỏi TPP, giảm thuế lợi tức cá nhân, giảm thuế lợi nhuận công ty, giảm thuế đánh trên tiền đô hồi hương từ các thiên đường thuế ngoài nước Mỹ, khai chiến mậu dịch với Trung Cộng, thay bà Janet Yellen, chủ tịch Hệ Thống Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang, để tăng lăi suất, xóa bỏ hàng loạt thủ tục hành chánh đang được dùng để điều hành guồng máy kinh tế, thu hồi luật ngân hàng của Obama đang kiểm soát tín dụng cả nước,… th́ đó sẽ là những hành động ngu xuẩn nhất và sẽ đưa kinh tế Mỹ và kinh tế cả thế giới tới đại nạn suy trầm mà không ai thấy đâu là đáy; thị trường chứng khoán sẽ xụp đổ toàn diện trong chớp mắt. Đó là nhận định của ông Nobel Kinh Tế Krugman.

    TT Trump trong một năm rưỡi qua, đă làm tất cả những chuyện đó, không chừa một chuyện nào. Bây giờ thất nghiệp đang ở mức thấp nhất từ gần 40 năm qua, kinh tế tăng trưởng tới hơn 4%.

    Một cách đo dễ nhất: thị trường chứng khoán Dow Jones.

    - Dưới thời TT Obama, từ tháng Tám 2012 (3 tháng trước bầu cử) tới tháng Tám 2016 (cũng 3 tháng trước bầu cử), Dow Jones tăng từ 13.300 điểm tới 18.500, hay là tăng 5.200 trong 4 năm, nghĩa là trung b́nh 1.300 điểm một năm trong suốt nhiệm kỳ hai.

    - Dưới thời TT Trump, từ tháng Tám 2016 tới tháng Tám 2018, Dow Jones tăng từ 18.500 điểm tới 25.500, hay là tăng 7.000 điểm trong 2 năm, nghĩa là trung b́nh 3.500 một năm, gần gấp ba lần dưới thời Obama.

    Một cách nh́n khác nữa. TT Obama công khai tuyên bố với đám dân lao động Michigan: “Việc làm của các anh mất rồi, đi luôn rồi, và sẽ không bao giờ trở lại; đó là chuyển biến của bánh xe lịch sử”.

    Qua thời Trump, việc làm trong khu vực chế xuất tăng đều chi, một hai trăm ngàn việc mỗi tam cá nguyệt. Thưa TT Obama: tổng thống là người lănh đạo có trách nhiệm lái xe hay chỉ là lữ khách ngồi trên xe cho xe chạy đâu th́ chạy rồi đổ thừa tại xe chạy theo lịch sử?

    Tất cả mọi biện pháp kinh tế tài chánh của chính quyền Obama đều bị lật ngược bởi TT Trump. Tất cả những tiên đoán của ông Nobel Krugman đều sai bét. Dù vậy, ‘phe ta’ vẫn mặt trơ trán bóng đấm ngực “đó là thành quả của Obama”.

    Một vài anh nhà báo khác, có hiểu biết hay có tự trọng hơn một chút, không dám trơ trẽn nhận vơ quá lố bịch, nên đă đưa ra một lập luận khác để chỉ trích. Họ cho rằng tỷ lệ tăng trưởng 4,1% là một biệt lệ, một thống kê bất thường không phản ảnh một sự tăng trưởng vững bền, lâu dài, và tam cá nguyệt tới, sẽ giảm mạnh.

    Bất thường v́ theo họ, trong tam cá nguyệt 2 vừa qua, các doanh gia lo sợ cuộc chiến mậu dịch giữa Mỹ và Âu Châu và nhất là Trung Cộng. Do đó, nhiều doanh gia đă gia tăng sản xuất tối đa để xuất cảng tối đa trước khi hàng xuất cảng của họ bị Âu Châu và TC đánh thuế quan trừng phạt, trả đũa cho việc tăng thuế quan của TT Trump.

    Trước hết phải nói ngay số hàng có thể bị tăng thuế quan so với cả nền kinh tế Mỹ, nhỏ hơn ba hột cát, chưa kể đại đa số là hàng nông nghiệp không phải là muốn tăng sản xuất là một sớm một chiều có thể tăng ngay. Làm như thể ngày hôm nay ông nông dân Mỹ đang sản xuất 100 tấn đậu nành chẳng hạn, bất th́nh ĺnh tuần sau ông quyết định tăng lên 200 tấn là có ngay 200 tấn. Do đó, lập luận kinh tế trong tam cá nguyệt vừa qua tăng vọt nhất thời v́ cuộc chiến mậu dịch chỉ là gượng ép và không chính xác.

    B́nh thường th́ trong chu kỳ kinh tế, tăng trưởng tương đối mạnh nhất vào tam cá nguyệt 2, v́ đó là lúc các doanh nghiệp bắt đầu sản xuất mạnh lại sau khi lo tiêu thụ trong tam cá nguyệt đầu những hàng sản xuất cho các dịp lễ cuối năm c̣n lại. Qua tam cá nguyệt 3, tăng trưởng sẽ giảm thấp xuống một chút.

    Dù sao th́ nh́n chung, khó ai có thể chối căi kinh tế của TT Trump, nhắm vào tăng trưởng thay v́ chỉ nhắm vào phân phối lợi tức, đă có những thành quả hiển nhiên, dựa trên hai yếu tố chính: 1) chính sách giảm thuế lợi nhuận kinh doanh đă khuyến khích các công ty kinh doanh gia tăng sản xuất, kể cả mang tiền từ ngoài nước về đầu tư, phát triển hăng xưởng, tạo công ăn việc làm; và 2) việc cắt bỏ cả ngàn thủ tục, luật lệ hành chánh trói tay các doanh nhân, giúp họ có cơ hội mở mang hăng xưởng, thuê mướn nhân công dễ dàng hơn. Đó là thực tế mà cả triệu dân lao động nhất là trong các tiểu bang kỹ nghệ vùng Đại Hồ đă nh́n thấy, bất kể TTDC xuyên tạc cách nào.

    Thật ra, trong nền kinh tế ‘già nua’ của Mỹ, tăng trưởng cao quá không có lợi ǵ v́ nôm na ra th́ cái ǵ cũng đă đầy ắp rồi, tăng trưởng quá sẽ sôi sục, tạo ra lạm phát, vật giá leo thang quá nhanh, chỉ khiến Nhà Nước phải tăng lăi suất để hạ hỏa lại thôi. Chỉ có những nước c̣n nghèo th́ mới cầu mong cho kinh tế tăng trưởng cỡ 6%-8%.

    Kinh tế Mỹ mà phát triển đều đặn trên dưới 3% mỗi năm sẽ là một thành công lớn để đời của TT Trump. Cho đến nay, qua 5 tam cá nguyệt liên tục, trung b́nh tăng trưởng đă lảng vảng ở mức 3% này. Một tin không vui cho DC vài tháng trước bầu cử.

    VŨ LINH

  2. The Following 2 Users Say Thank You to thằng cuội For This Useful Post:

    chieunhatnang (08-07-2018), vdt (08-06-2018)

  3. #2
    Join Date
    Sep 2007
    Posts
    2,891
    Thanks
    4,626
    Thanked 5,291 Times in 2,013 Posts

    Default Re: KINH TẾ: TRUMP - OBAMA

    NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN NGHĨ G̀ VỀ TỔNG THỐNG TRUMP ?

    Dân Việt chạy qua Mỹ tỵ nạn trên dưới cũng gần nửa thế kỷ. Hầu hết rất ít lưu ư đến chính trị Mỹ. Đại khái th́ “Ôi, ông tổng thống nào th́ cũng dzậy thôi, đi cầy vẫn đi cầy, đóng thuế vẫn đóng thuế, VC vẫn ch́nh ́nh đó thôi”. Cả 40 năm như vậy rồi.

    Nhưng rồi thế sự đổi thay. Nước Mỹ gặp ông thần Trump. Không ai biết ông này có bùa phép ǵ đặc biệt, mà tự nhiên, cả nước Mỹ lên cơn sốt. Bị ‘chính trị hoá’ hết ráo. Không ai có thể thờ ơ với ông Trump này được. Không vái lạy tung hô th́ cũng đỏ mặt tiá tai sỉ vả. Không biết ǵ cũng nhẩy vào, về hùa la ó theo.

    Phản ứng này cũng đă lan qua cộng đồng người Việt luôn. Chưa bao giờ dân tỵ nạn ta lại bị hớp hồn, theo dơi một tổng thống Mỹ hăng say như bây giờ. Đáng tiếc là phần lớn… hăng say sảng.

    Tỷ phú Donald Trump là một doanh gia cực kỳ thành công. Ông hưởng một gia tài không lấy ǵ là kinh khủng của ông bố. Chỉ là ông bố giúp tài trợ một số dự án nhỏ cỡ một vài triệu, mua bán nhà cửa ở New York, rồi từ đó ông phất lên. Khi ông bố qua đời để lại gia tài 20 triệu cho 5 người con chia nhau, th́ ông Trump đă thành tỷ phú rồi.

    Rồi với tham vọng cũng lớn hơn người, ông nhẩy vào chính trị. Cũng lại thành công dễ như trở bàn tay. Giống như trong thương trường, ông thành công nhờ cái thương hiệu chính trị mà ông đă tự tạo ra cho ḿnh. Một tỷ phú thành công lớn, tức là có khả năng thật, nhưng lại là tỷ phú của dân lao động, tuy cực giàu nhưng hiểu rơ hơn ai hết đời sống vất vả của dân lao động, hiểu được rất rơ những ưu tư và ưu tiên của dân trung lưu, chia sẻ được những cái lo của họ, mang lại được cho họ những ǵ họ đang mong đợi. Từ công ăn việc làm đến an toàn cá nhân, từ những giá trị văn hoá đến niềm tin tôn giáo, là những thứ mà dân cấp tiến dè bỉu, khinh miệt.

    Chủ đề quảng bá thu hút nhất của ông: không phải chính trị gia, có sao nói vậy, không tâng bốc ai cả, không uốn lưỡi tới ba lần. Một cơn gió mát mới lạ trong chính trị Mỹ.

    Những người chống đối ông cố phá cái h́nh ảnh đó, cố dựng lên h́nh ảnh một… quái thai: điên khùng, ngu dốt, dâm dục, gian dối, tàn ác, kỳ thị, hồ đồ, bất nhất,… Xin lỗi, khuôn khổ bài này không đủ chỗ để liệt kê hết những ‘huy chương’ đặc biệt ông Trump đang được tặng.

    Đó là chuyện dân Mỹ. C̣n dân tỵ nạn ta th́ sao?

    Phải nói ngay, tuyệt đại đa số dân tỵ nạn hiểu rất lơ mơ về chính trị Mỹ nói chung, cũng như về ông Trump nói riêng. Mà những hiểu biết giới hạn đó, nhiều khi lại sai lầm.
    Trước hết, nói về nguyên nhân. Trên căn bản, ai cũng thấy có hai nguyên nhân.

    Thứ nhất, dân Việt trước khi qua Mỹ, chưa bao giờ được nếm mùi dân chủ, tự do thật sự, bất kể dưới đời thái thú, vua, quan toàn quyền, tổng thống, chủ tịch, tổng bí thư hay tướng lănh nào. Những tṛ chơi dân chủ kiểu Mỹ như đánh nhau để dành phiếu bầu bán, đều hoàn toàn xa lạ. . Dân tỵ nạn bây giờ có dịp bắt chước chơi tṛ này nhưng điều phiền toái là có thể v́ tính hiếu thắng, muốn tranh thắng bằng mọi giá, nên thường sẵn sàng nói láo, tung tin phịa, ngụy tạo bằng chứng, ghép h́nh,… rồi gây lộn, thậm chí chửi tục, làm rối trí người dân b́nh thường trong cái hỏa mù đó.

    Thứ nh́, khó khăn ngôn ngữ là bức tường khổng lồ, gây trở ngại lớn cho dân tỵ nạn muốn hiểu rơ những chuyện ǵ đang xẩy ra chung quanh họ. Truyền thông tỵ nạn giúp họ không bao nhiêu mà có vẻ hại họ th́ nhiều.

    Truyền thông của cộng đồng tỵ nạn Việt (dưới đây sẽ viết tắt là TTTN, truyền thông tỵ nạn) không khác TTDC Mỹ mấy, hoàn toàn bị chi phối bởi đồng tiền v́ cũng vẫn chỉ là những cơ sở thương mại, do đó phải ‘cuốn theo chiều gió’ quần chúng để có khách đọc và khách quảng cáo. Đa số độc giả là những dân nghèo thiếu hiểu biết, lo sợ bị CH cắt trợ cấp và Trump kỳ thị đuổi về VN theo như vài cụ tỵ nạn hù dọa. TTTN thay v́ giải tỏa những huyền thoại sai lầm giúp dân tỵ nạn th́ lại chọn giải pháp dễ dăi là củng cố những huyền thoại đó, dễ phiên dịch phiến khỏi phải nặn óc viết, dễ thu hút độc giả và thính giả, dễ thu quảng cáo, dễ kiếm tiền.

    Cộng đồng tỵ nạn Việt trước và sau này là một khối dân đầy mâu thuẫn. Quan điểm chính trị rất khuynh hữu, chống cộng tuyệt đối, kiên tŕ chống VC từ gần nửa thế kỷ nay không mệt mỏi, nhưng đồng thời lại hoan nghênh đảng DC, họ đâu biết rằng như trường hợp TNS John Kerry năm 1971 , ra trước Thượng Viện Mỹ nói 45 phút thao thao bất tuyệt , chỉ để vu oan và hạ nhục Lính Mỹ và người lính VNCH -- trong khi bênh vực và đánh bóng kẻ xâm lăng là Hồ chí Minh và đảng CS BV . Chưa hết, đảng DC là đảng đă biểu quyết cắt hết viện trợ để tặng miền Nam cho CSBV. Sẵn sàng coi New York Times hay Washington Post là hải đăng của truyền thông trong khi biết rơ ta mất nước phần lớn v́ những báo này xuyên tạc cuộc chiến tự vệ của ta để ca tụng đám cán ngố dép râu. Sau 75, Carter là người đầu tiên liên lạc, nh́n nhận CSVN, Clinton là người đầu tiên mở quan hệ ngoại giao và đi Hà Nội, Obama là người đầu tiên thu hồi cấm vận quân sự. Tất cả đều là tổng thống DC, hết sức thân thiện với lănh đạo CSVN. Trong khi đó, các tổng thống CH, từ Ford là người ban lệnh cấm vận, Reagan là người phục hồi lại quan điểm chiến tranh VN là một cuộc chiến có chính nghĩa, đến cha con ông Bush, rồi Trump, đều có vẻ lănh đạm với đám ‘lănh đạo đại tài’.

    TTTN c̣n có một vấn đề lớn hơn nữa là không có nguồn tin độc lập, nên hoàn toàn trông cậy vào TTDC, chỉ làm công tác dịch thuật các cơ quan ngôn luận Mỹ, hầu hết là thiên tả tung hô Hillary và Obama, chống CH và Trump.

    Hậu quả trực tiếp của vấn nạn trên là TTTN rập khuôn tin tức và quan điểm của TTDC Mỹ, đánh Trump chết bỏ. Trong khi lại không chú tâm đến ảnh hưởng thực tế và cụ thể của TT Trump trên nhu cầu chính trị, xă hội, kinh tế của dân tỵ nạn ta.

    Đánh Trump là chuyện rất dễ. Ông này đúng là ông thần, nói trước suy nghĩ sau, kinh nghiệm đấu vơ với đám hổ cáo TTDC không bao nhiêu, nên rất dễ bị chúng đánh bẫy, khai thác và đập cho dập ḿnh. Vấn đề là ta có đủ chiều sâu nh́n xuyên qua những cái hớ hênh mồm mép của TT Trump để thấy rơ các chính sách của ông hay không.

    Đảng DC và TTDC đánh Trump tuy quá đáng nhưng cũng có thể hiểu được phần nào v́ tính phe đảng chính trị của họ. Nhưng tại sao cộng đồng tỵ nạn ta lại nhắm mắt chạy theo? Có nên cân nhắc chống cái ǵ bất lợi cho chúng ta và hoan nghênh cái ǵ có lợi không?

    Ta đừng nên quên có nhiều điều có lợi cho nước Mỹ nói chung hay cho đảng DC hay đảng CH nói riêng nhưng chưa chắc đă có lợi cho dân tỵ nạn chúng ta. Ngược lại có hại cho nước Mỹ hay đảng DC/CH cũng chưa chắc đă hại cộng đồng tỵ nạn ta. Điển h́nh rơ rệt nhất: có quan hệ tốt với CSVN là tốt cho Mỹ nhưng chẳng tốt chút nào cho cộng đồng tỵ nạn.

    Ta thử điểm qua một vài vấn đề chính.

    TTDC ra rả chỉ trích TT Trump là kỳ thị sắc tộc đối với dân gốc Nam Mỹ. Phe cấp tiến chủ trương mở rộng cửa đón nhận di dân Nam Mỹ, kể cả di dân LẬU, v́ lư do chính trị (cần phiếu), lư do kinh tế (cần nhân công rẻ), và lư do ư thức hệ (thế giới đại đồng), nên chống lại sắc lệnh của Trump. Họ khám phá ra cách chống hữu hiệu nhất là dán căi nhăn hiệu kỳ thị lên trán ông Trump.

    Đó là nh́n dưới khiá cạnh Mỹ. Dân tỵ nạn ta th́ sao? Quyền lợi chúng ta ở đâu?

    Phải nói ngay, ta cũng là loại dân ‘da màu’, không có lư do ǵ chạy theo mấy anh da trắng để kỳ thị dân da đen hay da nâu. Nói chung, ta cũng là dân tỵ nạn, sao lại hô hào chống di dân hay dân tỵ nạn? Một vài anh hỏi vặn kẻ này “bám theo Trump chống dân Mễ, da đă trắng ra chưa?”. Một câu hỏi chỉ nói lên cái ngu của người hỏi.

    Dân gốc Nam Mỹ phần lớn là khối dân cạnh tranh với dân ta, cạnh tranh về công ăn việc làm loại lương thấp, cạnh tranh về tiền trợ cấp xă hội, cạnh tranh về tiền housing, tiền thất nghiệp, tiền Medicaid, phiếu thực phẩm,... Một đồng đám này có là một đồng ta mất. Trừ phi Chính Phủ đánh thuế thêm cả nước để bù đắp, là điều không ai làm. Như vậy lư do ǵ ta lại phải hoan nghênh chuyện mở cửa biên giới đón nhận dân Nam Mỹ vào ào ào? Trước khi ta lo cho bà Nam Mỹ di dân lậu đang ôm bầu có được MediCal, có nên lo cho ông bà cụ nhà được săn sóc kỹ hơn không? Nhân đạo có nên bắt đầu từ ngay trong nhà ḿnh không? Tài tử xi-nê Mỹ hoan nghênh di dân đến cắt cỏ, lái xe, làm bếp, ta có lợi ǵ mà cũng bắt chước hoan nghênh theo?

    Vấn đề đặt ra ở đây là ông Trump có kỳ thị dân da vàng nói chung hay dân Việt nói riêng không? Vị nào có bằng chứng TT Trump kỳ thị dân tỵ nạn ta, xin phổ biến cho mọi người biết. Trái lại, chính quyền Trump mới chính thức kiện Đại Học Harvard về tội kỳ thị dân Á Châu trong việc nhận sinh viên. Ta hiểu đây là chuyện liên quan đến sinh viên Tàu, nhưng dù sao, sinh viên gốc Việt cũng bị họa lây. Chúng ta có nên hoan nghênh Harvard chặn họa Tầu khi con cháu ta bị họa lây, không được nhận vào Harvard không?

    Việc trước mắt cho ta nh́n lại vấn đề lớn nhất: giảm thuế. Dĩ nhiên phe cấp tiến chửi rủa tối đa nhưng vẫn vui vẻ lấy tiền bỏ túi, chuyện dễ hiểu. Cái mà kẻ này không hiểu được là thái độ hết sức mâu thuẫn của nhiều cụ tỵ nạn:

    -TT Obama không cắt một xu thuế nào trong 8 năm, họ hoan nghênh. TT Trump giảm thuế họ chửi, kể cả những người trước sau chẳng phải đóng xu thuế nào cũng hùa vào chửi theo. Tại sao?

    - Họ sợ Trump giảm thuế, Nhà Nước sẽ bớt tiền trợ cấp của họ? Đă có ai bị cắt trợ cấp ǵ chưa. Bộ Trump muốn cắt trợ cấp chỉ cần kư sắc lệnh cắt sao? Họ có khi nào nghĩ đến những dân trung lưu cong lưng đi làm đóng thuế cho họ nằm nhà ăn trợ cấp dài dài không?

    - Họ la hoảng công nợ sẽ tăng. Thế khi Obama không giảm một xu thuế nào mà lại tăng công nợ gấp đôi, từ 10.000 tỷ lên đến 20.000 tỷ, họ có lên tiếng không vậy?

    - Những người phải đóng thuế, họ được bớt vài ngàn, cũng vẫn chửi v́... phân b́ với ông Bill Gates được giảm thuế tới cả triệu. Xin lỗi, đi làm lao động cả đời chưa nh́n thấy một triệu mà cũng muốn được giảm thuế bạc triệu sao?

    - Cái lư tưởng của họ là 1% dân giàu nhất đóng thuế nuôi 99% dân c̣n lại, mà không nghĩ cái 1% đó không thể thọ để rồi khi chúng bị moi hết tiền rồi th́ lấy ai nuôi cái 99%?
    TT Trump dâm dục, ăn nói thô tục, không có tư cách tổng thống? Đây là luận điệu nhiều cụ tỵ nạn ‘thấm nhuần Nho giáo, lễ nghĩa cụ Khổng’ cảm thấy bực ḿnh. Xin thưa với các cụ, chúng ta t́m tổng thống Mỹ chứ không kiếm cụ đồ Nho về giảng luân lư giáo khoa thư lớp vỡ ḷng. Nói chuyện làm dơ bẩn Ṭa Bạch Ốc, xin các cụ hỏi lại các TT Kennedy, Johnson và Clinton trước.

    Xin quư cụ tha lỗi cho, chứ với kẻ này, tất cả chỉ là chuyện tào lao. Tôi kỳ vọng ông tổng thống tạo việc làm cho tôi, giảm thuế cho tôi, giúp tôi có đời sống kinh tế khấm khá hơn, bảo đảm an toàn cho gia đ́nh tôi chống khủng bố, c̣n ông tổng thống có hôi nách hay gái gú lung tung, ai cần biết? Ông Tổng thống mở miệng là f... và sh..., xin lỗi, who cares? VN ta đă từng có ông phó tổng thống (ông Kỳ), đồ nho đạo mạo, đă làm thơ “ngồi buồn găi háng...” ǵ đó, có sao đâu?

    Nh́n vào TT Obama, khác xa TT Trump, có vẻ có tư cách hơn? Nhưng rồi ông Obama để cả triệu người thất nghiệp năm này qua năm khác, kỷ lục dân ăn trợ cấp, nhận phiếu thực phẩm, è cổ đóng thuế nuôi cả chục triệu di dân lậu,... Một lần nữa, xin lỗi quư vị, tiêu chuẩn chọn tổng thống của tôi không giống tiêu chuẩn của TTDC. Giữa lịch sự, chải chuốt, mồm mép, để rồi mang cả nước vào nô lệ trợ cấp, và có sao nói vậy nói hớ lung tung, nhưng cho tôi công ăn việc làm, tôi chọn giải pháp sau.

    Rồi nh́n ra ngoài nước Mỹ, ta thấy TC múa gậy vườn hoang, bán cả triệu tấn thực phẩm đầy hóa chất, và cả tỷ đồ dởm cho chúng ta. Ngoài Biển Đông th́ tha hồ cắm dùi t́m dầu, coi cả Biển Đông là ao nhà. TT Obama cho vài cái hàng không mẫu hạm ghé Cam Ranh. Hết chuyện. Đáng hoan nghênh không?

    Câu chuyện chống TT Trump ồn ào nhất hiện nay trên TTDC và trên TTTN là chuyện ‘có bằng chứng Nga can thiệp nên Trump mới thắng’, đưa đến t́nh trạng tổng thống của Mỹ chỉ là con rối của Putin.

    Trước hết, ta coi lại việc công tố Mueller truy tố thêm GRU Nga thâm nhập vào hệ thống emails của đảng DC. Theo ‘phe ta’ đây là bằng chứng quá rơ ràng Nga đă thâm nhập, giúp cho ông Trump hạ được bà Hillary.

    Trong cuộc tranh cử tổng thống vừa qua, bà Hillary có kinh nghiệm hoạt động chính trị cả nửa thế kỷ, có kinh nghiệm vận động tranh cử tổng thống ba lần, hai lần cho ông chồng và một lần cho chính ḿnh, có hậu thuẫn của toàn thể guồng máy chính quyền Obama kể cả FBI, CIA,... Bà cũng được sự hậu thuẫn của tất cả nghị sĩ, dân biểu DC tại Thượng Viện và Hạ Viện, chưa kể cả lô ông bà CH công khai nhẩy qua hậu thuẫn, hay nhẩy ra ngoài cuộc chiến như cả họ nhà Bush. Bà c̣n có toàn thể dàn máy đảng DC, với cả trăm ngàn t́nh nguyện viên làm việc tại cả ngàn văn pḥng trên khắp 50 tiểu bang. Bà được 90% TV và báo Mỹ hậu thuẫn. Bà cũng chi gần một tỷ đô cho cuộc vận động. New York Times cổ vơ, tiên đoán bà có 98% hy vọng thắng.

    Vậy mà theo Washington Post, bà thua v́ Nga giúp. Nghĩa là chỉ cần Putin búng tay, gửi hai tá nhân viên tép riu vô danh qua, lén chui vào các emails lấy tin tức x́ ra, bỏ ra 100.000 đô mua quảng cáo trên Facebook, là giấc mộng của bà tiêu tan thành mây khói. Thế th́ câu hỏi thật sự là toàn thể sự nghiệp cũng như chương tŕnh kinh bang tế thế, trị quốc b́nh thiên hạ của bà Hillary hoá ra chỉ là loại kế hoạch của dă tràng vẽ trên cát? Như vậy thua có ǵ lạ? Oan chỗ nào?

    Câu chuyện nổi đ́nh nổi đám hơn nữa là cuộc họp báo của TT Trump với TT Putin. Có lẽ trong lịch sử nhân loại, chưa khi nào có cuộc báo nào kinh hồn như vậy. Theo như tin tức đọc được qua TTDC và dịch lại bởi TTTN, ta thấy một tổng thống của Đại Cường Cờ Hoa h́nh như đă quỳ mọp xuống đất bái lạy tên độc tài khát máu tàn bạo nhất nhân loại. Tội này không đàn hặc, truất phế rồi cho đi đập đá măn đời th́ thế giới này không c̣n ǵ là công lư nữa.

    Theo TTDC, việc làm đúng nhất của TT Trump khi gặp Putin là phải lập tức c̣ng tay đưa cho mật vụ lôi cổ về Mỹ, nhốt tại Guantanamo măn đời nếu ông Trump là người lịch sự. Nếu thiếu tế nhị hơn th́ ông Trump đă phải đấm đá Putin cho đến chết gục tại chỗ. Do đó, việc ông Trump chỉ đứng bên cạnh, bắt tay th́ quả là hành động đầu hàng hèn nhát, phản phúc nhất.

    Diễn giải nôm na ra, TTDC và cả đảng DC, cộng thêm cả lô NeverTrump cực kỳ bất măn TT Trump đă không khai chiến, mang B-52 đi đánh Nga. Mọi hành động dưới mức này đều không thể chấp nhận được. Trong cuộc tranh cử Obama-Romney, ông Romney tuyên bố kẻ thù lớn nhất của Mỹ là Nga. TT Obama miệt thị “ông ơi, chiến tranh lạnh chấm dứt hơn hai chục năm rồi”. TTDC xúm lại chế nhạo Romney. Bây giờ, cũng cái đám TTDC đó đang bị sốc sao Trump dám bắt tay với Putin.

    Cả nước cho rằng Nga can thiệp trắng trợn –dù chưa ai thấy bằng chứng nào- khiến cho nước Mỹ mất cơ hội được lănh đạo bởi người phụ nữ vĩ nhân lớn nhất của nhân loại kể từ ngày Từ Hy Thái Hậu băng hà. Cái tội này của Putin làm sao tha thứ được?
    Đó cũng lại là nh́n vấn đề dưới con mắt Mỹ. C̣n dưới khiá cạnh dân tỵ nạn, chúng ta muốn ǵ?

    Cả nước đang nổi loạn, rầm rộ chống tân đế quốc TC với mộng bành trướng khắp thế giới. Đối tượng trước mắt của Hoàng Đế nhà Tập là VN, khi ông ta muốn nhét mấy con chuột cống ‘đặc khu’ vào gặm nhấm. Ưu tiên số một của chúng ta là làm tất cả những ǵ có thể để tiếp tay với dân trong nước ngăn chặn mưu đồ này. Mà cụ thể nhất cũng như thực tế nhất là mong sao hay vận động sao cho Mỹ, hay chính xác hơn, TT Trump giúp một tay, chặn nguy cơ chệt hóa tổ quốc của chúng ta, đánh TC bằng mọi cách mọi giá.

    Nhưng Mỹ đang lưỡng đầu thọ địch: Nga và TC. Khó có thể đánh cả hai, mà chỉ có thể chọn một. Và dường như TT Trump đă chọn ḥa Nga đánh TC.

    Chúng ta không cần biết quyền lợi của Mỹ ở đâu, nên ḥa Nga đánh TC, hay nên ḥa TC đánh Nga. Thây kệ, đó là chuyện của Mỹ. Chuyện của ta là nước VN, cho dù ta đang là công dân Mỹ sống trên đất Mỹ. Bất cứ chuyện ǵ giúp nước VN ta khỏi bị Hán hoá, chúng ta phải cổ vơ, đúng không?

    Như vậy th́ có phải là nếu TT Trump bắt tay ḥa hoăn với Nga để rảnh tay đánh TC th́ chúng ta nên tạm gác qua mọi chuyện yêu ghét tư cách cá nhân ông Trump để kêu gọi ông thân thiện với Nga hơn để có thể mạnh tay với TC hơn không? Những chuyện như Trump trả tiền gái điếm, căi nhau với NATO, hồ đồ ăn nói thô tục,... có phải tất cả những chuyện đó đă thành những chuyện ruồi bu mà ta nên dẹp qua một bên để cầu mong cho Trump chặn họng Tập Cận B́nh không?

    Hay là... mặc kệ, ta cứ nhắm mắt chống Trump tiếp tục, bằng mọi giá v́ đă lỡ ghét rồi? Chuyện VN là chuyện của VC và TC, kệ tụi nó đấm đá nhau, mắc ǵ ḿnh phải lo?

    Biên soạn NĐB.


  4. The Following User Says Thank You to vdt For This Useful Post:

    chieunhatnang (08-07-2018)

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •