Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ư ...
Page 98 of 98 FirstFirst ... 8889909192939495969798
Results 971 to 976 of 976

Thread: Thơ battai

  1. #971
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    16
    Thanks
    34
    Thanked 64 Times in 22 Posts

    Default Re: Thơ battai


    Thưa cả nhà ,

    Phượng Trần mời cả nhà đọc 3 bài thơ anh Tài vừa làm khi mới từ bệnh viện về đến nhà ,môt bài lần chuỗi Mân Côi cầu nguyện với Đức Mẹ ( Mẹ Ơi ) , một bài làm sau khi mổ mới tan thuốc mê ( Tỉnh Giấc ) .một bài khác làm ngay sau đó ( Sáu Ngày Mênh Mông ) anh đọc qua điện thoại cho một người bạn của anh là chị Thanh Loan ghi lại , Phượng Trần rất cám ơn chị Thanh Loan

    Ngoài mấy bài thơ vừa làm anh Tài cũng có thêm đôi lời nhờ nhắn lại với cả nhà :

    *** Bác Tài Tui vẫn c̣n "Sung Sức" để lái "Xe Tăng" ....Ai không tránh đường th́ ...nhăn răng ráng chiệu à nha .....Hahaha....


    Xin mời cả nhà đọc những bài thơ c̣n mùi bệnh viện của anh Tài nha


    MẸ ƠI




    Tháng 5 lần hạt Mân Côi

    Cúi xin Đức Mẹ sáng soi giữ ǵn

    Cho con vượt khỏi cảnh t́nh

    Không buồn trong lúc một ḿnh đọc kinh

    Tâm hồn luôn vững đức tin

    Mỗi khi lần hạt tôn vinh danh Bà

    Sáng soi như ánh trăng ngà

    Như là 1 giải ngân hà Mẹ ơi



    Tháng 5 lắm lúc tả tơi

    Nhưng con không có buông lơi kinh cầu

    Cầu xin Thánh Mẫu nhiệm mầu

    Đưa con qua khỏi nỗi sầu âu lo

    Nh́n Bà ḷng chẳng đắn đo

    Dù cho nỗi khổ co ro trong này

    T́nh yêu Mẹ vẫn tràn đầy

    Tôi tin tưởng Mẹ mỗi ngày bên tôi



    Tháng 5 lần hạt Mân Côi

    Có khi buồn bă có đôi khi mừng

    Có khi ngủ gục nửa chừng

    Mẹ thương nhắc nhở con đừng ngủ say

    Không cầm xâu chuỗi trên tay

    Mẹ thương lần hạt không sai một lời

    Tạ ơn Đức Mẹ trên trời

    Cho con c̣n đó một đời Xin Vâng


    Đỗ Hữu Tài
    (Oct.14,2014)



    TỈNH GIẤC



    Ngoài cửa sổ những cành cây xanh lá

    Dưới mặt đường ghế đá đợi người qua

    Công viên nhỏ đâu xa mà lạ quá

    V́ không người nấn ná đợi chờ ta



    Làn mây trắng nhởn nhơ ngoài cửa sổ

    Chim gọi bầy đang vỗ cánh bay cao

    Chiều nắng ấm mà sao nghe mưa đổ

    Có lẽ đời chưa nhổ gốc hư hao


    Nơi ghế đá có một người ngồi xuống

    Nh́n mây trời như muốn nói điều chi

    Trong cửa sổ định đi ḷng luống cuống

    Ngại lời chào như gió cuốn chim di


    Ngoài cửa sổ công viên chiều hoang vắng

    Thêm một ngày vết trắng vẫn c̣n đây

    Chỉ nghe gió nhẹ lay mầu nhạt nắng

    Bay vào pḥng như nhắn nhủ đêm say .


    Đỗ Hữu Tài
    ( May14,2014)

    * Thân chuyển lời của bác Tài

    Đừng yêu tôi...xin đừng đừng yêu tôi ...
    Đừng tin tôi ...NHƯNG ... xin đừng đừng quên tôi ...
    Xin đừng quên những bài thơ " bất hủ " của bác Tài Tui . Ai mà quên coi chừng tới ủi xập nhà ...Khakhakhakha...

    Bác Tài Tui



    SÁU NGÀY MÊNH MÔNG



    Ta về mây gió theo ta
    Các cô hàng xóm thướt tha đón chào
    Xinh ơi như những cánh đào
    Loài hoa biết nói ngọt ngào làm sao
    Ta nghe cảm khái xôn xao
    Quên đi nghịch cảnh nghiêng chao cuộc đời
    Mây bay thơ gió gọi mời
    Ta về t́m lại góc trời b́nh yên

    Ta về ḷng vẫn hồn nhiên
    Các cô hàng xóm huyên thuyên lạ lùng
    Cười duyên làm dáng thẹn thùng
    Chúc ta qua khỏi một vùng oái ăm
    Thương ơi bè bạn xa xăm
    Gửi lời thăm hỏi t́nh thâm đậm đà
    T́nh yêu thắm thía thật thà
    Mỗi câu là một món quà khó quên

    Ta về đời hết bấp bênh
    Miên man mộng tưởng lênh đênh sự t́nh
    T́nh người khắng khít bóng h́nh
    T́nh người thâm thuư nặng ngh́n cân treo
    Ta giờ thuyền đă buông neo
    Cḥng chềnh sóng nước xuôi theo bềnh bồng
    Không lo nặng nợ gánh gồng
    Không c̣n bơi ngược trên ḍng sông xanh

    Ta về khâu vết mỏng manh
    42 mũi vờn quanh da người
    Bạn cho ta biết tiếng cười
    Bạn cho ta hết ḷng rười rượi đau
    Cám ơn người đă gặp nhau
    Cám ơn người vẫn hẹn sau sum vầy
    Cám ơn t́nh cảm tràn đầy
    Cám ơn Thượng Đế an bầy cho con

    Đỗ Hữu Tài
    ( May 17-2014 )

  2. The Following 4 Users Say Thank You to Phuong Tran For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015), Kiến Hôi (05-18-2014), NhuNgocHoa (05-18-2014), TTL (05-31-2014)

  3. #972
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    16
    Thanks
    34
    Thanked 64 Times in 22 Posts

    Default Re: Thơ battai

    Tí Phượng Trần post dùm anh Tài bài thơ nhân ngày giỗ cha của anh ( 25-05-2014) , bài thơ c̣n nóng hỗi , mời cả nhà thưởng thức :



    Last edited by Phuong Tran; 05-31-2014 at 10:18 PM.

  4. The Following 6 Users Say Thank You to Phuong Tran For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015), Hạo Nhiên (05-25-2014), Kiến Hôi (05-25-2014), NhuNgocHoa (05-31-2014), thuongvequeme (05-25-2014), TTL (05-31-2014)

  5. #973
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    16
    Thanks
    34
    Thanked 64 Times in 22 Posts

    Default Re: Thơ battai

    TL thân chuyển lời nhắn & thơ mới nhất của Tài Tui đến cả nhà .
    ( Ngố & Tí nhớ post thơ giùm trong LVD & Blogs cho bác Tài . Cám ơn )

    * Tài Tui & TL thương chúc Ngố mau khoẻ nhé . Tài Tui không để Ngố trong bài thơ được v́...vắng Ngố .

    Có ông Hoàng đang đội vương miện phun ra thơ , ai mà hổng đọc coi chừng ...phạt qú gối !!!
    Tài Tui


    CHIỀU THỨ SÁU



    Cảm ơn tài xế cừ Khôi
    Đă đưa người đẹp xa xôi an toàn
    Đến đây vui với ông Hoàng
    Huyên thiên náo nhiệt cả làng đều nghe
    Tuư Vân chị vẫn khoẻ re
    Cho dù khệ nệ xuống xe lên tầu
    Ḷng vui nên chị thở phào
    Bánh ḿ , bánh cuốn thêm vào ḅ kho

    Tài Tui nằm đó ăn no
    Đội lên vương miện khỏi đo cũng vừa
    Áo thun không thiếu không thừa
    Ông Hoàng ra lịnh không chừa một ai
    Cô Vân t́nh cảm đẹp thay
    Ĺ x́ bao đỏ vận may bồi hồi
    Kiều Nương thôi thế đủ rồi
    Bỏ vô tủ sắt hết đ̣i khen , chê

    Phượng Trần bên ấy ủ ê
    Điện reo rầm rộ lê thê ngắn dài
    Mới nghe giọng nói trang đài
    Mới hay mở cửa cho vài thợ ra
    Tài Tui hổng nói mà ca
    Liên tục hai bản ui cha tuyệt vời
    Người nghe khen viết hết lời
    Tài Tui đă để cho đời khen , chê

    Phó nḥm Mây lượn bon chen
    Anh Khôi tiếp tục mon men thâu h́nh
    Nói chi cũng biết tự t́nh
    Hai người đẹp đứng bên ḿnh vui sao
    John vào giờ đúng khít khao
    Hello , rồi lại xă giao Phượng Trần
    Xa xôi mà lại rất gần
    Quanh co hai chữ ân cần good bye

    Thanh Loan chị thật là hay
    Gọi phone ríu rít chào ngay cả nhà
    Tài Tui giới thiệu bạn già
    Xí xô Mỹ , Việt đậm đà t́nh thân
    Hỏi người nói Ảo phù vân
    Hỏi người băo Net phải chăng t́nh cờ
    Gặp nhau nói chuyện bây giờ
    Mai sau sông nước bến bờ mai sau

    Thế rồi cuộc chiến tàn mau
    Long Tranh Hổ Đấu chia nhau ra về
    Người ơi không để hẹn thề
    Vui ḷng người ở tràn trề niềm vui
    Cám ơn đă để Tài Tui
    Một chiều hạnh phúc sẽ nuôi suốt đời
    Nói chi cho hết cạn lời
    Thôi th́ giữ lại bầu trời chiều nay

    ĐỖ HỮU TÀI
    (30-06-2014)






    * Xin cám ơn cô Vân, chị Tuư Vân , anh Khôi , Kiều Nương
    & bạn già John đă cho Tài Tui một buổi chiều "Thứ Sáu Tuyệt Vời"

  6. The Following 3 Users Say Thank You to Phuong Tran For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015), NhuNgocHoa (05-31-2014), việtdươngnhân (09-26-2014)

  7. #974
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    16
    Thanks
    34
    Thanked 64 Times in 22 Posts

    Default Re: Thơ battai



  8. The Following 3 Users Say Thank You to Phuong Tran For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015), NhuNgocHoa (05-31-2014), việtdươngnhân (09-26-2014)

  9. #975
    Join Date
    Apr 2011
    Posts
    65
    Thanks
    180
    Thanked 189 Times in 57 Posts

    Default Re: Thơ battai


    Như một điềm báo hay sự sắp xếp của đấng thiêng liêng.
    Bài thơ cuối cùng anh Tài đă hỏi :



    Làm Sao Đến Chúa


    Làm sao bỏ được gánh sầu
    Đôi vai nhẹ nhỏm đứng hầu bên Cha
    Làm sao biết sống vị tha
    Đôi chân thanh thản đi qua ḍng đời
    Làm sao t́m tới Chúa Trời
    Khi c̣n tham vọng gọi mời bước lên
    Làm sao lănh nhận ơn trên
    Khi c̣n mê đắm đặt tên đồng tiền

    Làm sao thoát lụy ưu phiền
    Như chim tung cánh khắp miền lăng du
    Làm sao gần gũi Giê Su
    Như rừng thay lá gió thu nhẹ nhàng
    Làm sao khỏi thấy ngỡ ngàng
    Mỗi khi cầu nguyện lần tràng hạt xin
    Làm sao giữ vững đức tin
    Mỗi khi sa ngă tâm linh chất chồng

    Làm sao rước Chúa Hài Đồng
    Mùa đông rét buốt nhưng ḷng ấm êm
    Làm sao vượt khỏi nhá nhem
    Mùa xuân gió mát nắng đem hoa về
    Làm sao cuộc sống tràn trề
    Mùa hè phượng đỏ hẹn thề ước ao
    Chúa ơi , con biết làm sao
    Vác cây Thánh Giá không nao núng ḷng



    Đỗ Hữu Tài
    17 - 9 - 2015

  10. The Following User Says Thank You to khoai tím For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015)

  11. #976
    Join Date
    Apr 2011
    Posts
    65
    Thanks
    180
    Thanked 189 Times in 57 Posts

    Default Re: Thơ battai

    ______ Anh khách quen Battai của MGP ______


    Đỗ Hữu Tài sinh ngày 17-12-1957 tại Sài G̣n, vượt biên sang Pulau Bidong (Mă-lai) năm 1980, tái định cư tại Mỹ năm 1982, và lâm trọng bệnh khiến toàn thân bị tê liệt trong vài tháng sau đó.

    Dưới ánh sáng của Đức Tin, ông đă phấn đấu cùng nghịch cảnh, dùng lời thơ để dàn trải tâm tư trong những năm an dưỡng tại Alexandria, tiểu bang Virginia.

    Nhà thơ Đỗ Hữu Tài đă sáng tác trên một ngàn bài thơ. Ấn phẩm:
    . Có những đêm, tập thơ, 2008
    . Hoài Hương, tập thơ, 2014


    ___________________________________________________________________________________


    Lời tâm sự của Đỗ Hữu Tài


    Tôi ở trong nursing home đă hơn 30 năm. Hôm nay, tôi không biết nói ǵ hơn là hy vọng mọi người nghe được tiếng nói của tôi. Tôi đă cố gắng, nhưng c̣n khó khăn, tiếng nói lúc được lúc không. Tôi hy vọng mọi người hiểu được tâm trạng của một người ở trong nursing home sau 30 năm. Dĩ nhiên có những vui buồn trong đó… Tôi nói, không phải v́ một cá nhân bị bịnh. Tôi hy vọng những lời của tôi là chia sẻ với các bạn, những cảm nghĩ, trong tự mọi hành động mỗi ngày. Có lẽ nhiều người thắc mắc tại sao 30 năm tôi ở nơi này mà vẫn c̣n yêu đời và yêu người. Thưa, đó là nhờ châm ngôn mà tôi thường nhắc nhở cho ḿnh là: “Chờ!”

    Thân thưa các bạn, nếu trong cuộc sống mà không biết chờ đợi, có lẽ tôi đă không có đủ năng lực để sống. Cái chờ của tôi rất đơn giản: Sáng chờ… trưa ăn ǵ – Trưa chờ… coi phim (dù hay dù dở) - Tối ngồi chơi chờ… coi thể thao. Không phải chờ được trúng số hay được hưởng một điều ǵ to lớn, nhưng cái chờ của tôi đă ảnh hưởng tới 30 năm sống, và nhờ “biết chờ” mà tôi vẫn c̣n đủ nghị lực, sáng suốt và minh mẫn tự thấy đời vẫn c̣n rộng mở trong tầm tay của ḿnh, dù rằng bầu trời của tôi rất hẹp, chỉ quẩn quanh trong cái gian pḥng bé nhỏ này…

    Thưa các bạn, chắc chẳng mấy ai thiết sống cuộc sống của tôi, với chứng bệnh phải nói là thiên tai. Nhưng thiển nghĩ, một khi Thượng Đế giao cho ta một điều ǵ, dù rủi cách mấy, chúng ta cũng đừng ân hận, đừng uất hận, đừng oán trách. Hăy cứ vui vẻ mà tiếp nhận rồi sẽ t́m thấy lẽ sống của ḿnh. Bởi đó, tôi vẫn c̣n rất nhiều bạn xa gần, rất nhiều người thân thương, rất nhiều ân nhân giúp đỡ. Nhưng ở đây tôi không nói nhiều về lănh vực đó mà chỉ nói đến điều mà tôi hằng khao khát là được sống: mỗi ngày tôi chọn một niềm vui. Đó cũng là châm ngôn thứ hai để tôi được sống và tôi luôn cảm thấy không thiếu thốn, không lẻ loi trong căn pḥng. Nếu rảnh, tôi ra ngoài ngồi ngắm nắng. Chủ Nhật được đi xem lễ. Tôi là người công giáo, tin có Chúa, có Mẹ. Đức tin đă làm cho tôi được sáng suốt, minh mẫn. Nếu con người không có đức tin th́ dù có đủ mọi thứ nhưng dường như sống trong khoảng trống cuộc đời.

    Thưa các bạn, tôi rất sung sướng được nói, và không hiểu v́ sao hôm nay bỗng dưng tôi nói chuyện được rơ ràng. Lâu lắm rồi, thưa các bạn, căn bệnh làm cho tôi không nói được nhiều. Thanh quản của tôi không hiểu v́ sao hôm nay nó lại khá lên để những lời chia sẻ của tôi được tới các bạn, những người bệnh tật, những người nghèo khó, những đời sống cô đơn nhờ vào t́nh thương của đồng loại mà có lẽ sống mà không thiếu thốn, không chật vật, c̣n tin tưởng vào Thượng Đế, c̣n tin tưởng vào Đấng Toàn Năng Vĩnh Cửu bên ḿnh. Trên đời, có những người dù chưa bao giờ gặp mặt, dù chưa một lần đối diện, nhưng khi bạn chán nản th́ họ luôn sẵn sàng giúp đỡ, nghĩ đến, khuyến khích để bạn đừng bi quan, đừng chán nản… và từ đó những ngày c̣n lại của bạn là những ngày đáng sống. Nếu tâm trí của chúng ta lẩn quẩn trong vấn đề sự sống hơi nhiều th́ chúng ta sẽ bỏ cuộc, sẽ không vươn lên, không tự thấy ḿnh đáng sống trong cuộc sống đang bị bỏ rơi.

    Tôi hy vọng các bạn đọc thơ tôi. Những bài thơ có vẻ trừu tượng, mơ hồ, nhưng tôi viết rất thật từ tâm trạng của ḿnh. Những bài thơ ấy có khi rất buồn, nhưng có khi lại rất vui, đôi khi gần gủi và cũng thật xa xôi. Nói chung, tất cả tôi viết là cho tôi, cho những người bạn, cho những người thân, cho những người đọc qua thơ tôi để t́m được sự chân thật của chính ḿnh. Tôi không bi quan mà sống lạc quan. Xin các bạn đừng buông xuôi, đừng lẩn quẩn với tâm trạng trách móc, oán than. Chớ trách v́ ḿnh bệnh hoạn mà không tự t́m thấy niềm vui. Niềm vui không bao giờ xa tầm tay với.

    Chúc các bạn t́m thấy những ngày thanh thản…
    (Miền Tao Ngộ thâu âm)
    ___________________________________________


    Hăy lắng nghe Đỗ Hữu Tài ngỏ lời mời đọc thơ “Tui”:


    Đỗ Hữu Tài và “Hoài Hương”
    . Nguyễn Hữu Nghĩa
    (nói trong buổi ra mắt tập thơ Hoài Hương, 2014)


    “Hoài Hương” là nhan đề thi tập thứ hai của Đỗ Hữu Tài, sau cuốn “Có những đêm”, xuất bản vào 2008, sáu năm trước đây.

    “Hoài Hương”, trước hết là tên người. Một người con gái. Đẹp, từ nhan diện tới phẩm cách. Tôi không dám chắc đó là mối t́nh đầu của tác giả, v́ trong thơ của ông thấp thoáng khá nhiều những bóng hồng, từ khi ông c̣n trẻ, gấm ghé vài cô học tṛ, rồi “xếp bút nghiên theo việc đao binh”. Có thể Hoài Hương không phải là mối t́nh thứ nhất, nhưng là một mối t́nh lớn, nói là lớn nhất, chắc cũng không ngoa.

    “Hoài Hương” có nụ cười rất xinh và rất tươi. Hoạ sĩ đă nh́n ra cô Hoài Hương qua sự rung động của tác giả Đỗ Hữu Tài, và sự cảm xúc ấy đă truyền đạt tới người xem tranh…

    Hoài Hương như là một thiên thần đáp xuống cuộc đời tác giả, lúc đó c̣n là một chàng trai khỏe mạnh và b́nh thường, sống trên hoang đảo Mă-lai, đẹp trai nhưng chưa biết làm thơ.

    Hai người yêu nhau, nhưng rồi v́ hoàn cảnh tị nạn, họ đă phải xa nhau. Nàng tái định cư ở Đại Dương Châu, mà chúng ta quen nói gọn là nước Úc; c̣n chàng trôi giạt tới xứ của t́nh nhân, tức tiểu bang Virginia, nước Mỹ.

    Sống ở xứ của t́nh nhân, mà t́nh nhân của chàng th́ lại xa cách tới nửa ṿng trái đất. Chắc v́ vậy mà hồn thơ của tác giả bắt đầu chớm nở, v́ yêu nhau mà xa nhau, người ta dễ trở thành thi sĩ. Trong thi ca của nhân loại có cả hàng triệu bằng chứng về điều này.

    Trong những ngày xa cách, chàng đă nhận được một thử thách khác từ trời. Bệnh tật đă biến ông thành toàn thân bất toại. Nói là toàn thân th́ cũng không đúng hẳn, v́ ông c̣n cái đầu cử động được và bộ óc cực kỳ minh mẫn. Do đó mà có hai tập thơ, trong khoảng 1000 bài đă ra đời.

    Đức tin đă nâng đỡ ông trong những ngày an dưỡng ở Alexandria. Thi ca và t́nh yêu đă truyền cho ông sức sống đă 30 năm. Xin cảm tạ Ơn Trên.

    Thiên thần của ông đă nương đôi cánh sắt – có thể là của hăng hàng không Qantas – bay qua thăm ông vài lần, có khi ở lại Virginia với ông trong suốt 49 ngày. Bốn mươi chín ngày, không có đêm, v́ nhà an dưỡng không có nơi cư trú cho thân nhân thăm nuôi ở lại qua đêm.

    Để có phương tiện trang trải chi phí, cô đă phải ngồi đạp máy may tới khuya lơ khuya lắc (trang 175). Sang được tới xứ người, dù có thân nhân giúp đỡ một phần, cô vẫn phải chịu khí hậu rét buốt chưa quen, mỗi lần đi thăm nuôi về, phải đi bộ hàng 20 phút ở những khu vực không có đèn đường, hay phải đi xe điện hầm ở Washington DC trong những ngày chưa có an ninh như hiện nay. Đêm về nhà trọ, cô lại cặm cuội và sẽ sàng nấu nướng để sáng hôm sau có món ăn Việt Nam đem đi “thăm nuôi” người yêu lâm nạn. Rồi cô c̣n bay về Việt Nam thăm mẹ của người yêu, ngoan như một đứa con dâu tinh thần.

    Sau 28 năm dài, bây giờ th́ Hoài Hương cũng đă có gia đ́nh, có con, như phần lớn phụ nữ trên cơi đời này, nhưng thi tập “Hoài Hương” sẽ măi măi hiện diện bên tác giả, hằn sâu trong tâm khảm ông, như ông viết trong hai đoạn mở và kết, bài “Hai mươi tám năm”:

    Trời tháng năm viết vào trang t́nh sử
    Đoạn t́nh buồn đời cô lữ xứ xa
    Ôi nhớ quá thiết tha người thiếu nữ
    Đă một thời ấp ủ trái tim ta

    Hăm tám năm viết vào trang t́nh sử
    Mà nhớ người thiếu nữ thêm vấn vương
    Thơ tôi viết ôi thương từng con chữ
    Thơ ngậm ngùi để giữ mộng Hoài Hương.
    (Hai mươi tám năm, trang 13)

    Như Xuân Diệu nhớ người yêu, nhớ tiếng, nhớ h́nh, nhớ ảnh, Đỗ Hữu Tài cũng nhớ và nhớ cả nụ cười, nhớ bàn tay, dáng điệu:

    Nhớ em nh́n áng mây trời
    Tôi mơ là gió ru đời mây bay
    Nhớ em thon thả đôi tay
    Tôi như chếnh choáng mê say ngọt ngào.
    (Nhớ em, trang 23)

    ~~~~~

    Xuân hạ thu đông, mùa nào ông cũng nhớ:
    Đông nay ta vẫn một ḿnh
    Ngồi nghe ngọn gió lùa h́nh bóng đi
    Ôm riêng khúc nhạc t́nh si
    Nghêu ngao ta hát biệt ly một thời.
    (Mùa đông, trang 32)



    “Hoài Hương”, tên người yêu, mà đồng thời cũng là nỗi nhớ nhà, nên ông có đoạn thơ:

    Ánh trăng lẻ bóng nằm cô quạnh
    Sương phủ cô pḥng nghe vấn vương
    Chưa thỏa chí trai cùng vận nước
    Nỗi thương nhớ mẹ, kẻ tha phương.
    (Nhớ nhà, trang 19)

    Rồi ông cũng lần về thăm nhà, tất nhiên là trong mơ. Như Từ Thức về trần, ông lang thang chưa t́m ra ngơ cũ th́ chợt nghe tiếng gà gáy sáng làm giật ḿnh tỉnh giấc:

    Tiếng gà gáy sáng chợt giựt ḿnh
    Chưa thấy gia đ́nh thức dậy ngay
    Th́ thôi hẹn lại tối nay
    Má ơi! Chờ nắm bàn tay con khờ.

    (Tiếng gà gáy, trang 43)

    Không tự thân về được th́ anh nhờ người yêu:


    Nếu có dịp, em về chơi quê mẹ
    Nhớ ghé nhà thăm hỏi má của anh
    Vui vẻ kể loanh quanh vài câu chuyện
    Nhưng đừng buồn khi má nhắc đến anh.

    (Về thăm, trang 46)

    Và ông ước ao cùng người yêu về lại trong chiêm bao:

    Đành thôi chỉ biết ước ao
    Về chung một chuyến chiêm bao đêm này
    Dặn em cười lúc má rầy
    “Thằng Năm quên rủ bạn mầy về chơi”
    (Em có về không, trang 49)



    Trong cơn thử thách, ông vững tin, tạ ơn Thiên Chúa đă giúp ông cất bớt gánh gian nan:


    Tạ ơn Chúa ở trên trời
    Cho con hạnh phúc cuộc đời b́nh an
    Vượt qua khốn khó gian nan
    Nhận từ bằng hữu chứa chan thân t́nh
    Đời con không sống một ḿnh
    Quẩn quanh bên cạnh bóng h́nh bạn xa
    Luôn luôn an ủi thiết tha
    Giúp con thêm sức đi qua ngỡ ngàng.
    (T́nh Chúa, trang 57)

    Và ông không quên tạ ơn đời:


    Tạ ơn đời chẳng quên tôi
    Bến Sông Mây vẫn lặng trôi con đ̣

    Tạ ơn đời vẫn nhớ tôi
    Hoa Sơn Trang có trăng soi khu vườn
    Tôi đi t́m lại con đường
    Nơi Lê Văn Duyệt phố phường thênh thang.

    (Tạ ơn đời, trang 102)

    Trên đây là Đỗ Hữu Tài, là Hoài Hương, là t́nh yêu, thi ca và bằng hữu, một sự kết nối tuyệt vời. Tập thơ đầu tay “Có những đêm” ra đời trước đây là một bông hoa, và “Hoài Hương” cũng đă in xong, là đóa thứ hai.

    Ở đây chúng ta không mải chú tâm về sự thành công ở mức phổ biến, mà nói về t́nh bạn.

    Kinh Thi nói “thi khả dĩ quan, khả dĩ quần, khả dĩ hưng, khả dĩ oán”; thơ có khả năng giúp con người nhận xét, tụ hội, hưng phấn, oán giận. Hiển nhiên là thi ca đă mở một lối thoát cho Đỗ Hữu Tài, giúp ông trầm tĩnh nh́n vào cuộc đời, hứng khởi để miên man viết. Thơ đă là phương tiện giúp ông tụ hội, keo kết bạn bè ở gần khắp mặt địa cầu, với sự chung tay, góp mặt của văn thi hữu trên các trang báo mạng và trong các buổi sinh hoạt giới thiệu sách. Tất cả đă gặp nhau ở một điểm chung, thanh lịch và trong sáng: thi ca.

    (NHN, Virginia 8/14)
    ______________


    Thơ về trên chiếc xe lăn
    Phú Cường
    (bài viết về Đỗ Hữu Tài)

    Trong hội trường có thể đón chào khoảng 200 khách cả Mỹ lẫn Việt của Mount Vernon Knights of Columbus tại Alexandria, VA, chương tŕnh ra mắt 2 tập thơ của thi sĩ “bất đắc dĩ” Đỗ Hữu Tài hứa hẹn thu hút người tham dự hơn ước tính của ban tổ chức.

    Bốn tuần trước buổi ra mắt này, nhà thơ nói: “31 năm về trước, tôi không biết làm thơ, không biết gieo vần, hoàn toàn xa lạ với thơ văn nhưng từ lúc tôi bị tê liệt, một căn bệnh mà tới bây giờ vẫn chưa t́m ra căn nguyên, phải ngồi xe lăn, sống buồn bă tại một trung tâm điều dưỡng và t́nh yêu ban đầu không được trọn vẹn, bao nhiêu vật đổi sao dời, tôi bắt đầu tập tễnh yêu thơ và sáng tác thơ.

    Hầu như định mệnh đă đưa đẩy tôi vào vườn thơ và hoàn cảnh oan khiên khi người yêu đến thấy thân xác tôi co quắp, biến dạng, tôi đă khuyên nàng hăy đi lấy chồng. Nàng ở xa vạn dặm, như tiểu hội “TTT” (Thương Tài Tui), một hội t́nh thương nhỏ nhưng trái tim rất lớn cho biết: “Tên của nàng là Nguyễn Thị Hoài Hương, chắt chiu dành dụm từng đồng bằng công việc vá quần vá áo để mua vé máy bay từ Úc sang thăm người yêu được một lần rồi sau đó đôi ngă chia ly...”

    Dù xa xôi giữa hai bờ đại dương nhưng nhà thơ Đỗ Hữu Tài, có một chút ǵ tiềm ẩn của thi sĩ quá cố Nguyễn Tất Nhiên, vẫn cảm thấy gần gũi với t́nh nhân v́ đă như “nhốt” nàng trong thơ để trải bày tâm sự và giao t́nh và hơn thế nữa hầu như anh không sợ mất nàng bởi tâm tưởng trùng hợp với lời của một bài t́nh ca: “Buồn lên hiu hắt mà t́nh không trống vắng. Bởi v́ em đang trốn ở trong thơ. Em ở đó muôn đời em ở đó, chẳng bao giờ anh phải chờ mong...”

    Hăy lắng nghe Đỗ Hữu Tài thổ lộ:

    “Tôi mượn vần thơ nhốt một người
    Mượn tờ giấy trắng kết mộng mơ
    Mượn cây viết kẻ lời thẩm kín
    Mượn trái tim hồng đọc t́nh thơ...”
    Trích bài: “Tôi Mượn Mùa Thu”, trang 108, Tập I

    Cho nên tập thơ thứ nh́ của anh mang tên là Hoài Hương mà trong đó bài thơ “Hai Mươi Tám Năm” đă bật ư và tạo cảm xúc cho nhạc sĩ Văn Sơn Trường phổ thành nhạc. Ngoài ra tranh b́a do BS Mùi Quí Bồng phác họa.

    Hăy lắng nghe Đỗ Hữu Tài ngỏ lời mời đọc thơ “Tui”:


    “Thơ tôi viết cho một người quen biết
    Lời thật thà không khúc chiết quanh co
    Như vườn nho đầy ắp trái ngọt ngào
    Như tiếng nói đi vào trong tuồng chữ
    Mời bạn đọc thơ không sáo ngữ
    Đọc nỗi niềm kẻ cô lữ phương xa
    Đây đóa hoa tặng bạn lúc độc hành
    Một góc nhỏ chỉ dành t́nh thi hữu...”
    Trích bài: “Mời Đọc Thơ Tôi”, trang 67, Tập I


    Đơn sơ, mộc mạc như vậy nhưng khi yêu vẫn là “ích kỷ”:


    “Hăy nói em là của riêng tôi
    Ánh mắt bờ môi lẫn nụ cười
    Trái tim tinh khiết hồn thơ dại
    Êm ái em mơ mỗi một người...”

    Trích bài: “Hăy Nói Em Là Của Riêng Tôi”, trang 45, Tập I

    H́nh ảnh của người yêu là h́nh ảnh của mây và nắng gió:


    “Gọi gió lùa làm rối tóc mây
    Cho ta vương víu bước chân này
    Nắng rơi tươi thắm bờ môi mọng
    Cho ḷng ta đượm những ngất ngây...”

    Trích bài: “Có Em”, trang 40, Tập I

    Một chút “thị oai” dễ thương và dễ mến:


    “Cúi xuống đi em cảm ơn đời
    Đang bầy hoa cỏ đón bước chân
    Đang mang mầu nắng tô áo lụa
    Đang ngắm tóc em thay mây trời
    Cúi xuống đi em cúi thật gần
    Để nghe người giải nghĩa yêu thương
    Để nghe tôi nói lời chân thật
    Để thấy bướm hoa tỏ t́nh trần...”

    Trích bài: “Cúi Xuống Đi Em”, trang 28, Tập I

    Ngoài t́nh yêu, Đỗ Hữu Tài c̣n một đức tin mănh liệt:


    “...Con sung sướng tạ ơn Đức Mẹ
    Đă thương ban hạnh phúc nơi này
    Có bè bạn chia bùi xẻ ngọt
    Là niềm vui con hưởng từng ngày...”

    Trích bài: “Trái Tim Đức Mẹ”, trang 162, Tập I

    “Xin Mẹ nhận những lời thơ con viết
    Bằng tâm t́nh tha thiết trong tim
    Như tiếng chim ríu rít trên cành
    Con kính cẩn kết thành thơ dâng mẹ

    Trích bài: “Lời Thơ Dâng Mẹ”, trang 111, Tập I

    Đặc biệt nhất và dài nhất là bài “Có Những Đêm” (Trang 13, Tập I):


    Có những đêm giật ḿnh tôi thức giấc
    Xót xa nh́n cùng bóng tối cô đơn
    Nghe đắng cay cho một kiếp con người
    C̣n hơi thở nhưng “Tiếng Người Đă Bặt”.


    Cả ngàn bài thơ được sáng tác lúc chiều tà, nửa đêm về sáng mà có thể ư thơ bộc phát từ khi nằm sấp, khi nằm ngửa, lúc cuối mặt, lúc nghiêng đầu trong các tư thế của các giờ phút điều trị hoặc khi ngồi xe lăn ra ngoài hưởng không khí trong lành và thực sự thơ đă về với nhà thơ “bất đắc dĩ” Đỗ Hữu Tài trên chiếc xe lăn.

    Một nhà thơ “bất đắc dĩ” “T́m bóng tối quên đi thời ngang dọc. T́m góc trời ta học cách làm thơ” mà chính ḿnh cũng không biết thi phú đă “bẩm sinh” chỉ chờ cơ hội là xuất hiện. Nếu tiền nhân nói: “Thời thế tạo anh hùng” th́ ở địa hạt thi văn ta cũng có thể nói: “T́nh cảnh tạo thi nhân”.

    T́nh cảnh của nhà thơ Đỗ Hữu Tài thật đáng thương: Đặt chân tới Mỹ vừa được 3 tháng, mắc chứng bệnh tê liệt tứ chi, sống cô đơn trong trung tâm điều trị tới bây giờ là 31 năm, người yêu “thề non hẹn biển” đi lấy chồng...để anh phải xót xa:


    “Trời tháng năm viết vào trang t́nh sử
    Đoạn t́nh buồn đời cô lữ xứ xa
    Ôi nhớ quá thiết tha người thíếu nữ
    Đă một thời ấp ủ trái tim ta...”

    Trích bài: “Hai Mươi Tám Năm:”, trang 13, Tập I.

    C̣n lăng mạn và sâu xa hơn nữa:


    “Thôi thả hoàng hôn xuống thủy triều
    Khoan buông bóng tối lúc đăm chiêu
    Ngừng bên bến đá chờ trăng sáng
    Ngưng dẫm sỏi đau ngóng gió chiều
    Đừng để mưa gào làm biển động
    Chớ cho sương lạnh thấm trùng dương
    Không đưa sóng nước trôi theo gió
    Chẳng gọi sao khuya kẻo nhớ nhiều.”

    Bài “Thôi”, trang 20, tập II

    Và c̣n nhiều bài thơ dễ thương, dễ cảm trong cả Tập I và II mà ai yêu thơ nên bỏ chút tiền mua về đọc để ủng hộ một thi tài có phương tiện in thêm những cuốn thơ mới cho chúng ta thưởng thức.

    Có những chủ nhật buồn trong đời Đỗ Hữu Tài nhưng ngày chủ nhật 12-10-2014 phải là một ngày vui. Những quan khách và thân hữu của nhiều giới khác nhau từ linh mục, nhân viên điều hành Mt. Vernon Nursing Home, Alexandria, VA, bác sĩ, giáo sư, chủ nhiệm, tới văn thi sĩ, các đại diện cơ quan báo chí, truyền thông, truyền h́nh tới hai gia đ́nh Bến Sông Mây và Lê Văn Duyệt...sẽ nhiệt t́nh theo dơi buổi ra mắt thơ rất cảm động của một nhà thơ đau yếu, tật nguyền mà những vần thơ, ư thơ đó đă về trên chiếc xe lăn!

    Phú Cường


    - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

    Mọi liên lạc:
    mienkim@gmail.com



    Miên Kim
    Thu Oct 01, 2015 2:07 am

    (Trích từ bensongmay.net)

  12. The Following 3 Users Say Thank You to khoai tím For This Useful Post:

    chieunhatnang (10-01-2015), Kiến Hôi (10-01-2015), Thiên Xứng (10-02-2015)

Page 98 of 98 FirstFirst ... 8889909192939495969798

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •