NỤ HÔN ĐẦU
Năm ấy tôi học lớp đệ nhị ở một trường tư thục tọa lạc trên đường Trần Quý Cáp. Trường rất đông học sinh vì có nhiều giáo sư nổi tiếng: GS Đào văn Dương, Nguyễn văn Phú, Nguyễn xuân Vinh, Vũ khắc Khoan, Lã Huy Quý ...
Ngôi trường là một biêt thự rất rộng rãi, nằm giữa những cây cổ thụ đầy bóng mát. Đặc biệt là hai cây ngọc lan, tỏa hương thơm ngào ngạt cả sân trường.
Ngày nhập học, giờ đầu là Sử Địa. Giáo sư dạy môn nầy cũng là hiệu trưởng của trường. Ông rất hiền cũng như tên của Ông. Lớp tôi học là ban toán (B) nên chỉ có sáu nữ sinh. Vì số nữ sinh quá ít, nên thầy bảo chúng tôi ngồi ở hàng ghế đầu, nam sinh ngồi những hàng ghế còn lại. Thầy chưa dứt lời, các nam sinh xô lấn nhau tranh ngồi ở hàng ghế thứ nhì sau lưng nữ sinh. Lớp học lúc bấy giờ ồn ào như ong vỡ tổ. Thầy phải gỏ thước lên bảng đen mấy lần mới giữ được trật tự.
Trong đám nữ sinh, tôi thân nhất Phương Thảo và Lệ Thanh. Phưong Thảo và tôi là đôi bạn thân từ Trung Học Đệ Nhất Cấp. Còn Lệ Thanh chỉ mới thân nhau trong năm ấỵ
Thảo người Bắc, ăn nói có duyên và liến thoắng nhất. Thanh người Trung, nhưng nói giọng Nam, vì cha mẹ Thanh sống ở Sàigòn đã lâu. Thanh có mái tóc mây rất dày và đẹp. Còn tôi, người miền Nam, sinh trưởng ở Bặc Liêu nhưng ít khi về quê, vì Ba tôi làm việc ở Sàigòn. Bộ ba chúng tôi đi đâu cũng có nhau. Vì ba đứa đều có tên với mẫu tự "T" (tôi quên không giới thiệu, tên tôi Bích Thược) nên cả lớp gọi chúng tôi là " T Tam Thừa ".
Trong đám con trai ngồi ở hàng ghế sau chúng tôi, có một anh si Thảo ghê lắm. Anh thường hay viết thư rồi lén nhét vào sách của Thảo vào những giờ giải trí. Anh tên Tú; Tú cũng khá đẹp trai và giỏi toán, nhưng Thảo chê Tú nham nhở. Trong giờ học, Tú thường hay ư ử ngâm thơ chọc Thảo:
"Anh chỉ có một tình yêu thứ nhứt,
Trao cho em kèm với một lá thư
Em không lấy thì tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ ..." (*)
Chúng tôi giao ước với nhau là không bao giờ kết thân với những anh bạn cùng lớp, vì ra vào gặp mặt rất phiền phức. Ba đứa tôi thường hay "coupe cours" vào những giờ Công Dân Giáo Dục. Môn học nầy đã khô khan, lại gặp giáo sư phụ trách giãng bài không hấp dẫn. Những lúc ấy, chúng tôi thường ra chợ Bến Thành ăn bún ốc, bún riêu hoặc vào quán Phi Điệp ăn kem, nghe nhạc.
Một hôm, trong lúc chúng tôi đang ngồi ở Phi Điệp, ba người thanh niên bước vào quán. Tôi nói nhỏ với Thảo và Thanh:
"Những người nầy cũng "coupe cours" như tụi mình."
Thanh và Thảo quay ra nhìn. Một trong ba người tiến thẳng vào bàn chúng tôi đang ngồi, hướng về Lệ Thanh:
"Lệ Thanh, không học sao mà ngồi ở đây, em trốn học phải không?"
Thanh mỉm cười nói dối:
"Em đâu có trốn học. Giáo sư bị bịnh cho nên bọn em ra đây ăn kem, nghe nhạc. Còn anh làm gì ở đây?"
Không đợi câu trả lời của người thanh niên. Thanh chỉ hai đứa tôi giới thiệu:
"Phương Thảo và Bích Thược, bạn của em. Còn đây là Khánh anh họ của Thanh."
Chúng tôi chào nhau. Khánh gọi hai bạn cùng đi với anh đến giới thiệu:
"Huy và Chức, bạn học cùng trường với anh."
Các anh xin phép ngồi với chúng tôi. Được biết ba anh đang học năm dự bị Đại Học Khoa học. Trong lúc ăn uống, chúng tôi bàn luận về các danh ca ngoại quốc và những bản nhạc đang thịnh hành vào lúc bấy giờ.
Khánh vui vẻ, lịch thiệp. Chức lanh lẹ, anh có nụ cười rất có duyên vì chiếc răng khểnh của anh. Hai anh rất thành thạo; bản nhạc nào mới phát hành, hai anh đều có. Huy ít nói, anh người dong dỏng cao, nước da ngâm đen, anh có cặp mắt rất đa tình, dễ thu hút người đối diện. Trong lúc trò chuyện, đôi lần tôi bắt gặp Huy lén nhìn tôi.
Sau đó chúng tôi xin phép trở về trường, vì hai giờ kế Vật Lý Học. Trên đường về, Thanh nói:
"Mình thấy anh Huy có vẽ "mết" Thược ghê lắm, Thảo có để ý không? Anh cứ nhìn nhỏ Thược hoài."
Thảo cũng chêm vô:
"Ừ, mà nhỏ Thược cứ thẩn thờ như người mất hồn vậỵ. Suốt buổi không nói năng gì; chắc hai người bận đá lông nheo."
Tôi véo vào cánh tay Thảo:
"Hai người a tùng với nhau phải không. Khánh với Thảo thì sao, hai người miệt mài nói chuyện quên cả đất trời. Còn anh Chức và Thanh, hai người cứ cười ruồi với nhau."
Sau cuộc gặp gỡ đó, chúng tôi không có dịp đến Phi Điệp vì bận học thi tam cá nguyệt.
Vào cuối tháng mười một, Ba Má Lệ Thanh làm tiệc mừng sinh nhật 17 tuổi cho Thanh. Buổi tiệc được tổ chức ở một nhà hàng trên đường Lê Lợi và có cả dạ vũ. Thảo và tôi cùng được mời . Tối hôm ấy Thảo đến đón tôi bằng chiếc Vélosolex , Thảo mặc chiếc áo dài màu huyết dụ rất nổi, vì làn da trắng như ngà của Thảo. Tôi đắn đo mãi giữa hai màu tím huế và xanh lam, không biết nên chọn màu nào cho hợp. Thảo góp ý:
"Thược mặc màu xanh đẹp hơn và hợp với nước da của Thược, màu tím đẹp nhưng hơi buồn."
Nghe lời Thảo, tôi chọn áo màu xanh.
Khi chúng tôi đến, nhà hàng cũng khá đông, phần lớn là những bạn trẻ cùng lứa với chúng tôi. Anh Khánh ra đón hai đứa tôi. Anh nói:
"Anh có mời Chức và Huy. Huy đến sớm, mời Thựơc và Thảo vào ngồi nói chuyện cho vui"
Chúng tôi theo anh vào, cùng lúc ấy Lệ Thanh với chiếc áo màu hoàng yến lộng lẫy đi ra, miệng cười đon đả:
"Chào nhị vị cô nương, sao giờ nầy mới đến, làm mình sốt ruột tự nãy giờ."
Thảo nhìn tôi đổ thừa:
"Tại nhỏ Thược làm dáng, cứ thay đổi xiêm y nên mới đến trể đó. Xin lổi nghe bồ"
Chúng tôi đưa Thanh quà mừng sinh nhật với lời chúc:
"Chúc Thanh một sinh nhật như ý nguyện"
Thanh nói lời cám ơn, xong xin phép còn phải đi tiếp một vài người bạn; Thanh hứa sẽ đến ngồi với chúng tôi khi tiệc bắt đầụ
Khánh đưa hai đứa tôi đến bàn Huy đang ngồi, thấy chúng tôi đến, Huy vội đứng lên. Khánh và Huy kéo ghế mời Thảo và tôi, xong Huy ngồi xuống cạnh tôi. Nhìn sâu vào mắt tôi, anh hỏi:
"Lâu không gặp, dạo nầy Bích Thược và Thảo ra sao? Có hay ghé vào Phi Điệp không?"
Ánh mắt anh làm tôi lúng túng không tìm ra câu trả lờị. Thảo thay tôi:
"Bọn em cũng như thường, độ nầy bận học thi cho nên ít có dịp đến Phi Điệp, còn anh?"
"Thỉnh thoảng anh cũng ghé Phi Điệp, không có Tam Cô Nương nên quán vắng lạ lùng." Anh mỉm cười nhìn tôi rồi tiếp:
"Vắng bóng người đẹp, café ngon cũng trở thành nhạt nhẽo, nhạc mất hay vì thiếu cung tơ."
Thảo nhìn tôi cười chế riễu:
"Eo ơi, hôm nay sao anh Huy văn vẻ thế. Có phải vì nàng nên anh xuất khẩu thành thơ?"
Tôi cấu Thảo một cái thật đau, làm Thảo la oai oái.
Thú thật từ lúc Huy nhìn tôi, cái nhìn thăm thẳm của anh làm tôi choáng váng, tim tôi hỗn loạn. Tâm hồn tôi đang chơi vơi trong không gian mênh mông nào đó. Một không gian vô định hướng.
Chợt có tiếng hỏi của Khánh:
"Thược và Thảo uống gì để anh gọi."
Tôi cúi mặt để che dấu cơn xúc động, khẻ đáp:
"Cho Thược xin ly nước cam."
"Em cũng vậy", Thảo tiếp.
Lúc ấy Lệ Thanh và Chức đến. Hai người vào ngồi với chúng tôi.
Tiệc bắt đầu, các bạn Khánh, Thảo, Thanh và Chức vừa ăn uống vừa tranh luận về một đề tài nào đó; tôi không để ý lắm. Trong lúc ấy Huy rất chăm sóc đến tôi, vừa gắp thức ăn bỏ vào chén tôi, anh nói:
"Thược ăn gì như mèo ngửi vậy, tự nãy giờ mà chén của em vẫn còn đầy thức ăn."
"Thược ăn nhiều đó chứ, tại anh gắp thức ăn bỏ vào chén em hoài làm sao vơi cho được."
Sau đó bánh sinh nhật với 17 cây đèn cầy được mang ra. Nhạc trổi lên bài "Chúc mừng sinh nhật". Thanh thổi đèn và cắt bánh.
Sau cùng là phần dạ vũ. Nhạc bắt đầu, các bạn kéo nhau ra sàn nhảy. Còn lại hai đứa, Huy nhìn tôi say đắm, anh khẻ nói:
"Đêm nay Thược đẹp quá, anh rất thích màu áo xanh."
Tôi lí nhí cám ơn. Anh hỏi tôi có muốn ra nhảy không. Tôi lắc đầu từ chốị. Hai đứa tôi im lặng nhìn nhau, những ngôn từ hình như không cần thiết vào lúc bấy giờ; vì ánh mắt đã nói lên những lời nói ngọt ngào nhất...
Bản nhạc dứt, các bạn trở về chỗ ngồi, Thanh nhìn hai đứa tôi thắc mắc:
"Làm gì mà hai người ngồi đó như hai tượng đá vậy, sao không ra nhảy với tụi nầy?"
Thảo chen vào:
"Vì hai tâm hồn đang dìu nhau vào cỏi thiên thai."
Khánh nhìn Huy cười tủm tỉm:
"Cậu không sao chứ?"
"Lẽ dĩ nhiên." Huy vừa nói vừa nhìn tôị
Các bạn đến rồi đi . Chúng tôi vẫn ngồi yên lặng bên nhau. Ánh mắt Huy vẫn đắm đuối nhìn tôi.
Trong khung cảnh ấm cúng, mờ ảo từ những chiếc đèn gắn trên tường tỏa ra, hòa lẫn giọng ca ray rức của Nat King Cole trong nhạc bản “Only You” thống thiết trổi lên. Tôi có cảm tưởng như đang lạc trong cơn mê nào đó, tiếng Huy thì thầm bên tai:
"Thược nhảy với anh bản nầy nhé."
Tôi gật đầụ
Anh vừa dìu tôi theo tiếng nhạc vừa khe khẻ hát theo: “…Only you can make this change in me. For it's true, you are my destiny. When you hold my hand. I understand the magic that you do. You're my dream come true. My one and only you…”. Trong vòng tay ấm áp của anh, cho tôi cảm giác nồng ấm, tuyệt vời ...
Cuộc vui nào cũng phải tàn. Buổi tiệc nào rồi cũng tan!
Chúng tôi đứng lên giã từ và cũng không quên chúc mừng Lệ Thanh một lần nữa. Huy dìu tôi ra cửa, bên ngoài hơi lành lạnh, cái mát lạnh của buổi tối cuối thu.
Giọng Huy ấm hẳn:
"Thược về bằng gì?"
"Em đi chung với Thảo", tôi đáp.
"Cho phép anh đưa em về nhé."
Tôi do dự:
"Để em hỏi lại Thảo."
Lúc ấy có một cô bé mang giỏ hoa đến mời mọc. Huy mua dùm cô bé xâu ngọc lan.
"Tặng Thược vòng hoa nầy để nhớ mãi đêm naỵ"
Anh vừa nói vừa choàng chuỗi hoa trắng vào cổ tôi. Xong Huy bảo tôi đứng đó chờ, anh đi lấy xe. Trong khi chờ đợi, tôi đi tìm Thảo để cho biết Huy sẽ đưa tôi về; Thảo nheo mắt chọc:
"Ta biết trước mà, đêm nay thế nào cũng có người bị sét đánh trúng tim."
Ngoài phố xe cộ cũng bớt nhộn nhịp. Dọc theo vĩa hè Lê Lợi, vài đôi trai gái dìu nhau trên phố. Huy với chiếc vespa màu xanh nhạt ghé vào lề, anh mời tôi lên. Tôi vén áo ngồi lên yên sau mà trong lòng không khỏi hồi hộp. Vì lần đầu tiên trong đời, tôi để cho một người con trai mới quen đưa về. Chạy được một quảng đường, Huy ngoáy lại hỏi tôi:
"Em có phải về nhà đúng giờ không?"
"Em thưa với Ba, em sẽ về vào khoảng 11 giờ, anh hỏi chi vậy"
"Nếu vậy còn sớm, chúng ta chạy ra bến Bạch Đằng hứng gió, rồi anh sẽ đưa về."
Không chờ sự đồng ý của tôi, Huy phóng xe nhắm hướng Bạch Đằng. Hai tay tôi nắm lấy yên xe để giữ thăng bằng. Huy nói to:
"Em choàng tay ôm anh cho chặt, kẻo té."
Tôi phải làm theo lời anh, vì Huy cho xe chạy rất nhanh. Hơi ấm từ người Huy cùng mùi đàn ông tiết ra, làm mặt tôi chợt nóng bừng, mặc dù lúc bấy giờ trời hơi la.nh. Đến nơi, Huy dựng vespa bên chậu kiểng, bến Bặch Đằng thưa thớt người; đây đó vài đôi tình nhân ngồi tâm tình trên ghế đá công viên.
Chúng tôi đi dọc theo bờ sông. Ngọn gió cuối thu nhẹ thổi, vạt áo tôi quấn quít chân anh. Ánh trăng bàng bạc phản chiếu trên mặt nước gợn sóng, tựa như mảnh thủy tinh vụn vỡ.
Huy ngước lên bầu trời đầy trăng sao, anh nói:
"Em thấy không, ra đây mình mới thưởng thức được vẽ đẹp của một đêm trăng. Anh ước ao thời gian ngừng lại, để anh được đi mãi bên em."
Dứt lời, anh kéo tôi sát vào anh và dặt nụ hôn nóng bỏng lên môi tôi. Run rẩy, sợ sệt vì chiếc hôn quá bất ngờ, tôi không biết làm sao hơn là đón nhận. Ôi, nụ hôn đầu đời, nụ hôn ngọt như mật, thơm như hương ngọc lan, nụ hôn đã đưa tôi vào thế giới kỳ diệu của muôn ngàn tinh tú. Tôi không ý thức được thời gian và không gian vào lúc bấy giờ, vì vũ trụ đang quay cuồng dưới chân tôi. Tôi chỉ mơ hồ nhận thức là chiếc hôn thật lâu, thật dài như vô tận…
Khi Huy buông tôi ra, tôi như một cái xác không hồn. Tôi nói khẻ với Huy:
"Anh…,đã quá khuya, xin anh đưa em về."
Huy nắm lấy bàn tay lạnh buốt của tôi áp vào môi anh:
"Thược, trước khi ra về, anh muốn nói với em một điều, mà từ trước đến giờ anh chưa hề nói với một người con gái. Anh yêu em từ ngày đầu gặp em."
Tôi xúc động vì lời tỏ tình đó, không biết tôi đã yêu Huy chưa. Tôi chỉ biết một điều: là tôi cảm nhận những rung động Huy đã cho tôi trong nụ hôn vừa rồi. Tôi cúi đầu yên lặng đi bên Huy đến chỗ đậu xe. Chúng tôi lên xe về, trên đường đi đến nhà tôi, chúng tôi không nói gì với nhau. Khi đến nơi, Huy nhìn rất lâu vào mắt tôi và hôn nhẹ lên môi tôi:
"Chúc em ngủ ngon."
"Em cũng chúc anh như vậỵ"
Tôi mở cổng đi nhanh vào trong sân và không dám quay lại, tôi biết Huy vẫn còn đứng đó nhìn theo. Mở cửa, tôi rón rén đi vào nhà. Đi ngang qua phòng ngủ Ba tôi, ánh đèn vẫn còn chiếu sáng. Gõ vào cánh cửa phòng khép hờ, tiếng Ba tôi vọng ra, tôi đẩy nhẹ cánh cửa:
"Thưa Ba con mới về."
Ba tôi vẫn còn ngồi đọc sách, Ông ngước lên:
"Ờ, sao tiệc sinh nhật có vui không con?"
Tôi ấp úng trả lời, rồi chúc Ông ngủ ngon. Tôi không dám đứng lâu vì sợ Ba tôi thấy dấu vết của chiếc hôn Huy và tôi vừa trao đổi.
Về phòng, sau khi thay quần áo, tôi lên giường. Hương vị của nụ hôn vẫn còn tê dại trên đầu lưỡi. Tôi áp vòng hoa ngọc lan lên môi và tưởng chừng đó là làn môi ấm áp thơm tho của Huy. Làn môi đã đưa tôi vào giấc ngủ đầy mộng mơ của tuổi học trò...
Thạch Thủy
(*) Tình Thứ Nhất của Xuân Diệu



Reply With Quote
















