Welcome to Một Góc Phố - Chúc các Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ý ...
Page 1 of 96 1234567891011 ... LastLast
Results 1 to 10 of 956

Thread: Góc Sân - Thạch Thủy

  1. #1
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Góc Sân - Thạch Thủy


    NỤ HÔN ĐẦU

    Năm ấy tôi học lớp đệ nhị ở một trường tư thục tọa lạc trên đường Trần Quý Cáp. Trường rất đông học sinh vì có nhiều giáo sư nổi tiếng: GS Đào văn Dương, Nguyễn văn Phú, Nguyễn xuân Vinh, Vũ khắc Khoan, Lã Huy Quý ...
    Ngôi trường là một biêt thự rất rộng rãi, nằm giữa những cây cổ thụ đầy bóng mát. Đặc biệt là hai cây ngọc lan, tỏa hương thơm ngào ngạt cả sân trường.

    Ngày nhập học, giờ đầu là Sử Địa. Giáo sư dạy môn nầy cũng là hiệu trưởng của trường. Ông rất hiền cũng như tên của Ông. Lớp tôi học là ban toán (B) nên chỉ có sáu nữ sinh. Vì số nữ sinh quá ít, nên thầy bảo chúng tôi ngồi ở hàng ghế đầu, nam sinh ngồi những hàng ghế còn lại. Thầy chưa dứt lời, các nam sinh xô lấn nhau tranh ngồi ở hàng ghế thứ nhì sau lưng nữ sinh. Lớp học lúc bấy giờ ồn ào như ong vỡ tổ. Thầy phải gỏ thước lên bảng đen mấy lần mới giữ được trật tự.

    Trong đám nữ sinh, tôi thân nhất Phương Thảo và Lệ Thanh. Phưong Thảo và tôi là đôi bạn thân từ Trung Học Đệ Nhất Cấp. Còn Lệ Thanh chỉ mới thân nhau trong năm ấỵ
    Thảo người Bắc, ăn nói có duyên và liến thoắng nhất. Thanh người Trung, nhưng nói giọng Nam, vì cha mẹ Thanh sống ở Sàigòn đã lâu. Thanh có mái tóc mây rất dày và đẹp. Còn tôi, người miền Nam, sinh trưởng ở Bặc Liêu nhưng ít khi về quê, vì Ba tôi làm việc ở Sàigòn. Bộ ba chúng tôi đi đâu cũng có nhau. Vì ba đứa đều có tên với mẫu tự "T" (tôi quên không giới thiệu, tên tôi Bích Thược) nên cả lớp gọi chúng tôi là " T Tam Thừa ".

    Trong đám con trai ngồi ở hàng ghế sau chúng tôi, có một anh si Thảo ghê lắm. Anh thường hay viết thư rồi lén nhét vào sách của Thảo vào những giờ giải trí. Anh tên Tú; Tú cũng khá đẹp trai và giỏi toán, nhưng Thảo chê Tú nham nhở. Trong giờ học, Tú thường hay ư ử ngâm thơ chọc Thảo:

    "Anh chỉ có một tình yêu thứ nhứt,
    Trao cho em kèm với một lá thư
    Em không lấy thì tình anh đã mất
    Tình đã cho không lấy lại bao giờ ..." (*)


    Chúng tôi giao ước với nhau là không bao giờ kết thân với những anh bạn cùng lớp, vì ra vào gặp mặt rất phiền phức. Ba đứa tôi thường hay "coupe cours" vào những giờ Công Dân Giáo Dục. Môn học nầy đã khô khan, lại gặp giáo sư phụ trách giãng bài không hấp dẫn. Những lúc ấy, chúng tôi thường ra chợ Bến Thành ăn bún ốc, bún riêu hoặc vào quán Phi Điệp ăn kem, nghe nhạc.
    Một hôm, trong lúc chúng tôi đang ngồi ở Phi Điệp, ba người thanh niên bước vào quán. Tôi nói nhỏ với Thảo và Thanh:
    "Những người nầy cũng "coupe cours" như tụi mình."
    Thanh và Thảo quay ra nhìn. Một trong ba người tiến thẳng vào bàn chúng tôi đang ngồi, hướng về Lệ Thanh:
    "Lệ Thanh, không học sao mà ngồi ở đây, em trốn học phải không?"
    Thanh mỉm cười nói dối:
    "Em đâu có trốn học. Giáo sư bị bịnh cho nên bọn em ra đây ăn kem, nghe nhạc. Còn anh làm gì ở đây?"
    Không đợi câu trả lời của người thanh niên. Thanh chỉ hai đứa tôi giới thiệu:
    "Phương Thảo và Bích Thược, bạn của em. Còn đây là Khánh anh họ của Thanh."
    Chúng tôi chào nhau. Khánh gọi hai bạn cùng đi với anh đến giới thiệu:
    "Huy và Chức, bạn học cùng trường với anh."
    Các anh xin phép ngồi với chúng tôi. Được biết ba anh đang học năm dự bị Đại Học Khoa học. Trong lúc ăn uống, chúng tôi bàn luận về các danh ca ngoại quốc và những bản nhạc đang thịnh hành vào lúc bấy giờ.
    Khánh vui vẻ, lịch thiệp. Chức lanh lẹ, anh có nụ cười rất có duyên vì chiếc răng khểnh của anh. Hai anh rất thành thạo; bản nhạc nào mới phát hành, hai anh đều có. Huy ít nói, anh người dong dỏng cao, nước da ngâm đen, anh có cặp mắt rất đa tình, dễ thu hút người đối diện. Trong lúc trò chuyện, đôi lần tôi bắt gặp Huy lén nhìn tôi.
    Sau đó chúng tôi xin phép trở về trường, vì hai giờ kế Vật Lý Học. Trên đường về, Thanh nói:
    "Mình thấy anh Huy có vẽ "mết" Thược ghê lắm, Thảo có để ý không? Anh cứ nhìn nhỏ Thược hoài."
    Thảo cũng chêm vô:
    "Ừ, mà nhỏ Thược cứ thẩn thờ như người mất hồn vậỵ. Suốt buổi không nói năng gì; chắc hai người bận đá lông nheo."
    Tôi véo vào cánh tay Thảo:
    "Hai người a tùng với nhau phải không. Khánh với Thảo thì sao, hai người miệt mài nói chuyện quên cả đất trời. Còn anh Chức và Thanh, hai người cứ cười ruồi với nhau."
    Sau cuộc gặp gỡ đó, chúng tôi không có dịp đến Phi Điệp vì bận học thi tam cá nguyệt.

    Vào cuối tháng mười một, Ba Má Lệ Thanh làm tiệc mừng sinh nhật 17 tuổi cho Thanh. Buổi tiệc được tổ chức ở một nhà hàng trên đường Lê Lợi và có cả dạ vũ. Thảo và tôi cùng được mời . Tối hôm ấy Thảo đến đón tôi bằng chiếc Vélosolex , Thảo mặc chiếc áo dài màu huyết dụ rất nổi, vì làn da trắng như ngà của Thảo. Tôi đắn đo mãi giữa hai màu tím huế và xanh lam, không biết nên chọn màu nào cho hợp. Thảo góp ý:
    "Thược mặc màu xanh đẹp hơn và hợp với nước da của Thược, màu tím đẹp nhưng hơi buồn."
    Nghe lời Thảo, tôi chọn áo màu xanh.
    Khi chúng tôi đến, nhà hàng cũng khá đông, phần lớn là những bạn trẻ cùng lứa với chúng tôi. Anh Khánh ra đón hai đứa tôi. Anh nói:
    "Anh có mời Chức và Huy. Huy đến sớm, mời Thựơc và Thảo vào ngồi nói chuyện cho vui"
    Chúng tôi theo anh vào, cùng lúc ấy Lệ Thanh với chiếc áo màu hoàng yến lộng lẫy đi ra, miệng cười đon đả:
    "Chào nhị vị cô nương, sao giờ nầy mới đến, làm mình sốt ruột tự nãy giờ."
    Thảo nhìn tôi đổ thừa:
    "Tại nhỏ Thược làm dáng, cứ thay đổi xiêm y nên mới đến trể đó. Xin lổi nghe bồ"
    Chúng tôi đưa Thanh quà mừng sinh nhật với lời chúc:
    "Chúc Thanh một sinh nhật như ý nguyện"
    Thanh nói lời cám ơn, xong xin phép còn phải đi tiếp một vài người bạn; Thanh hứa sẽ đến ngồi với chúng tôi khi tiệc bắt đầụ
    Khánh đưa hai đứa tôi đến bàn Huy đang ngồi, thấy chúng tôi đến, Huy vội đứng lên. Khánh và Huy kéo ghế mời Thảo và tôi, xong Huy ngồi xuống cạnh tôi. Nhìn sâu vào mắt tôi, anh hỏi:
    "Lâu không gặp, dạo nầy Bích Thược và Thảo ra sao? Có hay ghé vào Phi Điệp không?"
    Ánh mắt anh làm tôi lúng túng không tìm ra câu trả lờị. Thảo thay tôi:
    "Bọn em cũng như thường, độ nầy bận học thi cho nên ít có dịp đến Phi Điệp, còn anh?"
    "Thỉnh thoảng anh cũng ghé Phi Điệp, không có Tam Cô Nương nên quán vắng lạ lùng." Anh mỉm cười nhìn tôi rồi tiếp:
    "Vắng bóng người đẹp, café ngon cũng trở thành nhạt nhẽo, nhạc mất hay vì thiếu cung tơ."
    Thảo nhìn tôi cười chế riễu:
    "Eo ơi, hôm nay sao anh Huy văn vẻ thế. Có phải vì nàng nên anh xuất khẩu thành thơ?"
    Tôi cấu Thảo một cái thật đau, làm Thảo la oai oái.
    Thú thật từ lúc Huy nhìn tôi, cái nhìn thăm thẳm của anh làm tôi choáng váng, tim tôi hỗn loạn. Tâm hồn tôi đang chơi vơi trong không gian mênh mông nào đó. Một không gian vô định hướng.
    Chợt có tiếng hỏi của Khánh:
    "Thược và Thảo uống gì để anh gọi."
    Tôi cúi mặt để che dấu cơn xúc động, khẻ đáp:
    "Cho Thược xin ly nước cam."
    "Em cũng vậy", Thảo tiếp.
    Lúc ấy Lệ Thanh và Chức đến. Hai người vào ngồi với chúng tôi.
    Tiệc bắt đầu, các bạn Khánh, Thảo, Thanh và Chức vừa ăn uống vừa tranh luận về một đề tài nào đó; tôi không để ý lắm. Trong lúc ấy Huy rất chăm sóc đến tôi, vừa gắp thức ăn bỏ vào chén tôi, anh nói:
    "Thược ăn gì như mèo ngửi vậy, tự nãy giờ mà chén của em vẫn còn đầy thức ăn."
    "Thược ăn nhiều đó chứ, tại anh gắp thức ăn bỏ vào chén em hoài làm sao vơi cho được."
    Sau đó bánh sinh nhật với 17 cây đèn cầy được mang ra. Nhạc trổi lên bài "Chúc mừng sinh nhật". Thanh thổi đèn và cắt bánh.
    Sau cùng là phần dạ vũ. Nhạc bắt đầu, các bạn kéo nhau ra sàn nhảy. Còn lại hai đứa, Huy nhìn tôi say đắm, anh khẻ nói:
    "Đêm nay Thược đẹp quá, anh rất thích màu áo xanh."
    Tôi lí nhí cám ơn. Anh hỏi tôi có muốn ra nhảy không. Tôi lắc đầu từ chốị. Hai đứa tôi im lặng nhìn nhau, những ngôn từ hình như không cần thiết vào lúc bấy giờ; vì ánh mắt đã nói lên những lời nói ngọt ngào nhất...
    Bản nhạc dứt, các bạn trở về chỗ ngồi, Thanh nhìn hai đứa tôi thắc mắc:
    "Làm gì mà hai người ngồi đó như hai tượng đá vậy, sao không ra nhảy với tụi nầy?"
    Thảo chen vào:
    "Vì hai tâm hồn đang dìu nhau vào cỏi thiên thai."
    Khánh nhìn Huy cười tủm tỉm:
    "Cậu không sao chứ?"
    "Lẽ dĩ nhiên." Huy vừa nói vừa nhìn tôị
    Các bạn đến rồi đi . Chúng tôi vẫn ngồi yên lặng bên nhau. Ánh mắt Huy vẫn đắm đuối nhìn tôi.
    Trong khung cảnh ấm cúng, mờ ảo từ những chiếc đèn gắn trên tường tỏa ra, hòa lẫn giọng ca ray rức của Nat King Cole trong nhạc bản “Only You” thống thiết trổi lên. Tôi có cảm tưởng như đang lạc trong cơn mê nào đó, tiếng Huy thì thầm bên tai:
    "Thược nhảy với anh bản nầy nhé."
    Tôi gật đầụ
    Anh vừa dìu tôi theo tiếng nhạc vừa khe khẻ hát theo: “…Only you can make this change in me. For it's true, you are my destiny. When you hold my hand. I understand the magic that you do. You're my dream come true. My one and only you…”. Trong vòng tay ấm áp của anh, cho tôi cảm giác nồng ấm, tuyệt vời ...

    Cuộc vui nào cũng phải tàn. Buổi tiệc nào rồi cũng tan!
    Chúng tôi đứng lên giã từ và cũng không quên chúc mừng Lệ Thanh một lần nữa. Huy dìu tôi ra cửa, bên ngoài hơi lành lạnh, cái mát lạnh của buổi tối cuối thu.
    Giọng Huy ấm hẳn:
    "Thược về bằng gì?"
    "Em đi chung với Thảo", tôi đáp.
    "Cho phép anh đưa em về nhé."
    Tôi do dự:
    "Để em hỏi lại Thảo."
    Lúc ấy có một cô bé mang giỏ hoa đến mời mọc. Huy mua dùm cô bé xâu ngọc lan.
    "Tặng Thược vòng hoa nầy để nhớ mãi đêm naỵ"
    Anh vừa nói vừa choàng chuỗi hoa trắng vào cổ tôi. Xong Huy bảo tôi đứng đó chờ, anh đi lấy xe. Trong khi chờ đợi, tôi đi tìm Thảo để cho biết Huy sẽ đưa tôi về; Thảo nheo mắt chọc:
    "Ta biết trước mà, đêm nay thế nào cũng có người bị sét đánh trúng tim."
    Ngoài phố xe cộ cũng bớt nhộn nhịp. Dọc theo vĩa hè Lê Lợi, vài đôi trai gái dìu nhau trên phố. Huy với chiếc vespa màu xanh nhạt ghé vào lề, anh mời tôi lên. Tôi vén áo ngồi lên yên sau mà trong lòng không khỏi hồi hộp. Vì lần đầu tiên trong đời, tôi để cho một người con trai mới quen đưa về. Chạy được một quảng đường, Huy ngoáy lại hỏi tôi:
    "Em có phải về nhà đúng giờ không?"
    "Em thưa với Ba, em sẽ về vào khoảng 11 giờ, anh hỏi chi vậy"
    "Nếu vậy còn sớm, chúng ta chạy ra bến Bạch Đằng hứng gió, rồi anh sẽ đưa về."
    Không chờ sự đồng ý của tôi, Huy phóng xe nhắm hướng Bạch Đằng. Hai tay tôi nắm lấy yên xe để giữ thăng bằng. Huy nói to:
    "Em choàng tay ôm anh cho chặt, kẻo té."
    Tôi phải làm theo lời anh, vì Huy cho xe chạy rất nhanh. Hơi ấm từ người Huy cùng mùi đàn ông tiết ra, làm mặt tôi chợt nóng bừng, mặc dù lúc bấy giờ trời hơi la.nh. Đến nơi, Huy dựng vespa bên chậu kiểng, bến Bặch Đằng thưa thớt người; đây đó vài đôi tình nhân ngồi tâm tình trên ghế đá công viên.
    Chúng tôi đi dọc theo bờ sông. Ngọn gió cuối thu nhẹ thổi, vạt áo tôi quấn quít chân anh. Ánh trăng bàng bạc phản chiếu trên mặt nước gợn sóng, tựa như mảnh thủy tinh vụn vỡ.
    Huy ngước lên bầu trời đầy trăng sao, anh nói:
    "Em thấy không, ra đây mình mới thưởng thức được vẽ đẹp của một đêm trăng. Anh ước ao thời gian ngừng lại, để anh được đi mãi bên em."
    Dứt lời, anh kéo tôi sát vào anh và dặt nụ hôn nóng bỏng lên môi tôi. Run rẩy, sợ sệt vì chiếc hôn quá bất ngờ, tôi không biết làm sao hơn là đón nhận. Ôi, nụ hôn đầu đời, nụ hôn ngọt như mật, thơm như hương ngọc lan, nụ hôn đã đưa tôi vào thế giới kỳ diệu của muôn ngàn tinh tú. Tôi không ý thức được thời gian và không gian vào lúc bấy giờ, vì vũ trụ đang quay cuồng dưới chân tôi. Tôi chỉ mơ hồ nhận thức là chiếc hôn thật lâu, thật dài như vô tận…
    Khi Huy buông tôi ra, tôi như một cái xác không hồn. Tôi nói khẻ với Huy:
    "Anh…,đã quá khuya, xin anh đưa em về."
    Huy nắm lấy bàn tay lạnh buốt của tôi áp vào môi anh:
    "Thược, trước khi ra về, anh muốn nói với em một điều, mà từ trước đến giờ anh chưa hề nói với một người con gái. Anh yêu em từ ngày đầu gặp em."
    Tôi xúc động vì lời tỏ tình đó, không biết tôi đã yêu Huy chưa. Tôi chỉ biết một điều: là tôi cảm nhận những rung động Huy đã cho tôi trong nụ hôn vừa rồi. Tôi cúi đầu yên lặng đi bên Huy đến chỗ đậu xe. Chúng tôi lên xe về, trên đường đi đến nhà tôi, chúng tôi không nói gì với nhau. Khi đến nơi, Huy nhìn rất lâu vào mắt tôi và hôn nhẹ lên môi tôi:
    "Chúc em ngủ ngon."
    "Em cũng chúc anh như vậỵ"
    Tôi mở cổng đi nhanh vào trong sân và không dám quay lại, tôi biết Huy vẫn còn đứng đó nhìn theo. Mở cửa, tôi rón rén đi vào nhà. Đi ngang qua phòng ngủ Ba tôi, ánh đèn vẫn còn chiếu sáng. Gõ vào cánh cửa phòng khép hờ, tiếng Ba tôi vọng ra, tôi đẩy nhẹ cánh cửa:
    "Thưa Ba con mới về."
    Ba tôi vẫn còn ngồi đọc sách, Ông ngước lên:
    "Ờ, sao tiệc sinh nhật có vui không con?"
    Tôi ấp úng trả lời, rồi chúc Ông ngủ ngon. Tôi không dám đứng lâu vì sợ Ba tôi thấy dấu vết của chiếc hôn Huy và tôi vừa trao đổi.

    Về phòng, sau khi thay quần áo, tôi lên giường. Hương vị của nụ hôn vẫn còn tê dại trên đầu lưỡi. Tôi áp vòng hoa ngọc lan lên môi và tưởng chừng đó là làn môi ấm áp thơm tho của Huy. Làn môi đã đưa tôi vào giấc ngủ đầy mộng mơ của tuổi học trò...


    Thạch Thủy
    (*) Tình Thứ Nhất của Xuân Diệu

  2. The Following User Says Thank You to Thach Thuy For This Useful Post:

    Kiến Hôi (12-28-2012)

  3. #2
    Join Date
    Oct 2007
    Posts
    1,913
    Thanks
    4
    Thanked 266 Times in 147 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Thạch Thủy ơi ! bài viết dễ thương lắm . Nụ hôn đầu đời thì khó quên nhỉ !



    Miên Thụy

  4. The Following User Says Thank You to mienthuy For This Useful Post:

    Kiến Hôi (12-28-2012)

  5. #3
    Join Date
    Jan 2008
    Posts
    10,754
    Thanks
    9,231
    Thanked 6,597 Times in 3,591 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Người cõi thơ - thơ Việt-Anh-Pháp _Thạch Thủy ơi,
    Thy Thy thật sự là ngạc nhiên, khi sáng nay nghiêng đôi cánh chim trời mà ghé vô góc nầy với tên gọi khá là ấn tượng "Góc Sân". Rồi được đọc lại "nụ hôn đầu tiên" của TT. ThyThy nhớ lần đầu tiên đọc bài này trong quán TN và ThyThy rất thích tên người con gái là Thược ấy nha ( lần đầu tiên biết là có một tên gọi cho con gái là Thược !).
    Sáng nay ThyThy khi mở mắt ra còn đang trong vu vơ của cơn thức-ngủ, đã nghĩ sẽ viết bài "Hôn", vì bài "Ở một nơi xa xăm...có nụ hôn thần thoại" của ThyThy đã gây ra khá nhiều trao đổi hai chiều "thích" và "không thích" của bạn bè ngoài đời cũng như cõi ảo.
    Từ rất lâu rồi, tên của Thạch Thủy không hiểu sao trong đầu ThyThy toàn đọc ra là Thạch Thảo mới lạ lùng chứ. Nên khi nào mà gặp bài vở viết về loài hoa Thạch Thảo là ThyThy lại liên tưởng tới người-thơ Thạch Thủy của mình. Từ khi biết TT cũng giỏi tiếng Pháp, ThyThy đụng vào bài thơ Adieu của Apollinaire thì nhớ TT và đã nghĩ sẽ đem về tặng cho TT.
    Có điều ThyThy không hiểu sao lời có tới một dãy lời dịch ra tiếng Việt dưới này, mà ai đó đưa vào Net và ghi chú tác giả là Bùi Giáng. ThyThy tặng lại TT tất cả nha. Hi vọng là một khi nào đó rảnh rang ThyThy sẽ trở lại với TT về chuyện dịch thơ nha.
    Bây giờ chúc TT (và cả nàng-thơ Miên Thụy nữa) và cả nhà MGP hưởng ngày Chúa Nhật thật an lành,





    ps - nụ hôn đầu của TT thật là dễ thương, hẳn nhiều người đọc xong sẽ nhớ lại chiện nụ hôn nào của mình được gọi tên như thế !?




    L'Adieu - Apollinaire

    J'ai cueilli ce brin de bruyère
    L'automne est morte souviens-t'en
    Nous ne nous verrons plus sur terre
    Odeur du temps brin de bruyère
    Et souvients-toi que je t'attends.


    Bùi Giáng dịch

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ chẳng nhìn nhau trên đất nữa
    Hương thời gian nhành thạch thảo tí hon
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em nhé...


    Lời vĩnh biệt
    Bùi Giáng (1925-1998) dịch
    (Trích trong tập Ði Vào Cõi Thơ, Ca Dao xuất bản, Sàigon, Việt Nam)


    (1)

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ không tao phùng đựợc nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...

    (2)

    Ðã hái nhành kia một buổi nào
    Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao
    Thu còn sống sót đâu chăng nữa
    Người sẽ xa nhau suốt điệu chào
    Anh nhớ em quên và em cũng
    Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh
    Thời gian đất nhạt mờ năm tháng
    Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam

    (3)

    Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em?
    Ðã chết xuân xanh suốt bóng thềm
    Ðất lạnh qui hồi thôi hết dịp
    Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên
    Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường
    Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương
    Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại
    Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang
    Xa nhau trùng điệp quan san
    Một lần ly biệt nhuộm vàng cỏ cây
    Mùi hương tuế nguyệt bên ngày
    Phù du như mộng liễu dài như mơ
    Nét mi sầu tỏa hai bờ
    Ai về cố quận ai ngờ ai đi
    Tôi hồi tưởng lại thanh kỳ
    Tuổi thơ giọt nước lương thì ngủ yên
    Last edited by hoangthymaithao; 03-08-2009 at 03:09 AM.

  6. #4
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Quote Originally Posted by mienthuy View Post
    Thạch Thủy ơi ! bài viết dễ thương lắm . Nụ hôn đầu đời thì khó quên nhỉ !



    Miên Thụy
    Bài này TT viết lâu rồi, gánh về đây chia xẻ cùng ACE trong MGP
    Cảm Miên Thụy đã vào đọc
    Chả biết ở Hòa Lan giờ này có trễ cho một tách café không nhỉ ?
    Mời bạn
    Thân Tình,
    -TT-

  7. #5
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Quote Originally Posted by hoangthymaithao View Post
    Người cõi thơ - thơ Việt-Anh-Pháp _Thạch Thủy ơi,
    Thy Thy thật sự là ngạc nhiên, khi sáng nay nghiêng đôi cánh chim trời mà ghé vô góc nầy với tên gọi khá là ấn tượng "Góc Sân". Rồi được đọc lại "nụ hôn đầu tiên" của TT. ThyThy nhớ lần đầu tiên đọc bài này trong quán TN và ThyThy rất thích tên người con gái là Thược ấy nha ( lần đầu tiên biết là có một tên gọi cho con gái là Thược !).
    Sáng nay ThyThy khi mở mắt ra còn đang trong vu vơ của cơn thức-ngủ, đã nghĩ sẽ viết bài "Hôn", vì bài "Ở một nơi xa xăm...có nụ hôn thần thoại" của ThyThy đã gây ra khá nhiều trao đổi hai chiều "thích" và "không thích" của bạn bè ngoài đời cũng như cõi ảo.
    Từ rất lâu rồi, tên của Thạch Thủy không hiểu sao trong đầu ThyThy toàn đọc ra là Thạch Thảo mới lạ lùng chứ. Nên khi nào mà gặp bài vở viết về loài hoa Thạch Thảo là ThyThy lại liên tưởng tới người-thơ Thạch Thủy của mình. Từ khi biết TT cũng giỏi tiếng Pháp, ThyThy đụng vào bài thơ Adieu của Apollinaire thì nhớ TT và đã nghĩ sẽ đem về tặng cho TT.
    Có điều ThyThy không hiểu sao lời có tới một dãy lời dịch ra tiếng Việt dưới này, mà ai đó đưa vào Net và ghi chú tác giả là Bùi Giáng. ThyThy tặng lại TT tất cả nha. Hi vọng là một khi nào đó rảnh rang ThyThy sẽ trở lại với TT về chuyện dịch thơ nha.
    Bây giờ chúc TT (và cả nàng-thơ Miên Thụy nữa) và cả nhà MGP hưởng ngày Chúa Nhật thật an lành,





    ps - nụ hôn đầu của TT thật là dễ thương, hẳn nhiều người đọc xong sẽ nhớ lại chiện nụ hôn nào của mình được gọi tên như thế !?




    L'Adieu - Apollinaire

    J'ai cueilli ce brin de bruyère
    L'automne est morte souviens-t'en
    Nous ne nous verrons plus sur terre
    Odeur du temps brin de bruyère
    Et souvients-toi que je t'attends.


    Bùi Giáng dịch

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ chẳng nhìn nhau trên đất nữa
    Hương thời gian nhành thạch thảo tí hon
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em nhé...


    Lời vĩnh biệt
    Bùi Giáng (1925-1998) dịch
    (Trích trong tập Ði Vào Cõi Thơ, Ca Dao xuất bản, Sàigon, Việt Nam)


    (1)

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ không tao phùng đựợc nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...

    (2)

    Ðã hái nhành kia một buổi nào
    Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao
    Thu còn sống sót đâu chăng nữa
    Người sẽ xa nhau suốt điệu chào
    Anh nhớ em quên và em cũng
    Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh
    Thời gian đất nhạt mờ năm tháng
    Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam

    (3)

    Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em?
    Ðã chết xuân xanh suốt bóng thềm
    Ðất lạnh qui hồi thôi hết dịp
    Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên
    Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường
    Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương
    Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại
    Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang
    Xa nhau trùng điệp quan san
    Một lần ly biệt nhuộm vàng cỏ cây
    Mùi hương tuế nguyệt bên ngày
    Phù du như mộng liễu dài như mơ
    Nét mi sầu tỏa hai bờ
    Ai về cố quận ai ngờ ai đi
    Tôi hồi tưởng lại thanh kỳ
    Tuổi thơ giọt nước lương thì ngủ yên
    Nàng thơ ThyThy ơi
    Nơi nào có bước chân nàng thơ ThyThy ghé qua là nơi ấy đầy rẫy hương thơm của một loài hoa dại Thạch Thảo . Sáng nay TT vào góc sân nhà thì chao ơi nụ hoa tim tím vương vãi đầy sân, mình nhặt từng nụ hoa ép vào lòng và cảm nhận một tình bạn rất trân quý . Cảm ơn bạn đã đem đến chút hơi ấm cho một buổi sáng cuối đông !

    Thạch Thảo/Thạch Thủy, không phải chỉ riêng ThyThy lẫn lộn mà nhiều bạn có cùng sự liên tưởng như vây. Có thể từ những đoản văn TT + người bạn viết cho một người con gái mang tên Thạch Thảo chăng ? TT mang về đây nhé:
    Thân Tình
    -TT-


    Thảo trân quí,

    Được thư em giữa lúc anh đang trên đường bay qua Washington State bên miền Tây Bắc. Trong khi giờ nầy em đang có mặt tại thủ đô Washington bên miền viễn Đông. Thật trớ trêu, chúng ta đang có mặt tại hai bang có cùng tên nhưng cách xa 2788 dậm đường chim bay. Hơn hai ngàn dậm đường dài nhung nhớ - khỏang cách rất ngắn hay là quá dài hở Thảo?
    Mùa thu bên nầy lành lạnh và mưa nhiều, bầu trời u ám khiến anh nhớ đến những ngày chợt nắng chợt mưa ở quê hương. Những cơn mưa chợt đến chợt đi, như tính hờn dỗi của những cô gái ở lứa tuổi dậỵ thì, thật dễ thương làm sao! Anh yêu thích trời mưa. Những cơn mưa dầm có ma lực quyến rũ lạ thường, nhất là vào buổi chiều chập choạng! Anh khoát áo mưa thả bộ xuống phố. Cơn mưa thu mang theo hơi lanh, thấm vào chân tóc, vào thân thể cho anh cái cảm giác rờn rợn tuyệt vời, không tả được! Anh thèm ly café nóng. Vào hiệu sách Barnes & Noble tìm cho mình ly espresso cho ấm bụng và mua vài quyển sách. Trong lúc anh đang tìm kiếm thì có hai người đàn bà đi qua. Anh nghe loáng thoáng mẩu đối thoại; hai người đang tìm quyển sách cho tháng tới trong Book Club của họ. Anh tò mò hỏi tựa đề cuốn sách họ sắp đọc và cho biết anh cũng muốn mua một quyển. Hai người nhìn anh cười chế riễu:
    " Thế ra các ông cũng tập họp trong hội đọc sách như chúng tôi?"
    Anh cười nhẹ:
    "Chúng tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng làm gì có giờ rảnh rỗi như các bà. Sở dĩ tôi hỏi tưạ đề quyển sách là để mua tặng cô bạn gái"
    Một bà rút cuốn sách trong kệ đưa cho anh và nói:
    "Hy vọng cô bạn của ông thích quyển sách nầy"
    Anh đưa mắt đọc tựa đề Mount Vernon Love Storỵ, anh lướt qua dòng sơ lược. Quyển sách nói về cuộc đời, sự nghiệp cùng mối tình của vị Đệ Nhất Tổng Thống Hoa Kỳ - George Washington - Quả là sự ngẩu nhiên lý thú phải không Thảo? Anh sẽ gửi đến em quyển sách, và một ngày nào đó Thảo kể anh nghe thiên tình sử ly kỳ của vị Tổng Thống nầy.

    Trong tuần lễ cuối tại Washington, người bạn cùng sở khẩn khoản mời anh về nhà dùng bữa cơm chiều. Nhà anh bạn ở ngay Tacoma Port. Căn biệt thự quá lý tưởng! Nhà cất trên đồi, quay mặt ra biễn, phía sau nhà là bìa rừng. Sau bữa cơm, anh tỏ y' muốn đi dạo một vòng ven rừng. Giữa rừng thông rậm lá, hoa dại mọc chen chúc giữa khe đá, cụm mimosa với cánh hoa vàng li ti trên cành lá bạc. Những cụm thạch thảo như bên vườn nhà em. Người bạn cho anh biết chẳng những thạch thảo có hoa màu tim tím, mà lại còn có hoa màu trắng và cả màu thiên thanh. Anh bạn chỉ cho anh cụm thạch thảo trắng đang nép mình bên khúc gỗ mục, trông yếu đuối, đài các. Anh sẽ gửi cho em cánh hoa trong trắng dễ thương nầy. Đưa tay ngắt cành hoa, anh chợt nhớ đến câu thơ bất hữu của Guillaume Appolinaire:

    Adieu
    J'ai cueilli ce brin de bruyère
    L'automne est morte - souviens-t'en
    Nous ne nous verrons plus sur terre
    Odeur du temps - brin de bruyère
    Et souviens-toi que je t'attends.

    Farewell
    I picked this sprig of heather
    Autumn is dead - remember
    We will never see each other again on this earth
    Odor of time, sprig of heather
    and remember that I am waiting for you.

    Faith J. Comier (translated)

    Mùa Thu Chết
    Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
    Mùa thu đã chết - Em nhớ cho
    Mình sẽ không còn gặp nhau trên cõi đời nầy
    Ôi ngát hương thời gian - mùa thạch thảo
    Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. (Phạm Duy)



    White Heather

    Thảo dấu yêu, chỉ là mùa thu lá chết thôi, chứ anh không adieu em đâu đấy nhé. Sẽ viết dài hơn khi anh về lại nhà …

    Nguyên Thủy
    09/16/07

  8. #6
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    3,648
    Thanks
    699
    Thanked 5,322 Times in 2,030 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Chị Thạch Thủy ơi , " nụ hôn đầu " có xiệt phải hong ???:wink:

    Mừng lắm khi thấy chị xây nhà tiếng Việt , mấy cái nhà kia nhỏ em chỉ dám đứng ngoài thập thò thôi !:blinking:

    Tặng chị " Nụ hôn đầu " nè !


  9. #7
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Quote Originally Posted by dạ hương View Post
    Chị Thạch Thủy ơi , " nụ hôn đầu " có xiệt phải hong ???:wink:

    Mừng lắm khi thấy chị xây nhà tiếng Việt , mấy cái nhà kia nhỏ em chỉ dám đứng ngoài thập thò thôi !:blinking:

    Tặng chị " Nụ hôn đầu " nè !

    Dạ Hương cưng, không biết nụ hôn có thật không ? Bài này đăng trong bán nguyệt san tại Denver vài năm trước, Ông cụ chị đọc xong trố mắt cũng hỏi "có thật không con ?" chị mỉm cười tảng lờ bỏ đi ...:blinking:
    Hai nụ hoa hôn nhau đẹp quá, cảm ơn em :thankyou:
    Nghe ông anh Hiền Lương nói DH có xem đất nhưng chưa chịu cất nhà, hẹn "mai mốt"
    Hay là em chờ thầy phong thủy đến xem cho chắc ăn ?
    Thương
    -TT-


  10. #8
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    3,648
    Thanks
    699
    Thanked 5,322 Times in 2,030 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Quote Originally Posted by Thach Thuy View Post
    Dạ Hương cưng, không biết nụ hôn có thật không ? Bài này đăng trong bán nguyệt san tại Denver vài năm trước, Ông cụ chị đọc xong trố mắt cũng hỏi "có thật không con ?" chị mỉm cười tảng lờ bỏ đi ...:blinking:
    Hai nụ hoa hôn nhau đẹp quá, cảm ơn em :thankyou:
    Nghe ông anh Hiền Lương nói DH có xem đất nhưng chưa chịu cất nhà, hẹn "mai mốt"
    Hay là em chờ thầy phong thủy đến xem cho chắc ăn ?
    Thương
    -TT-

    Chị Thạch Thủy nè , như vậy là ... xiệt !!!! Biết mà còn làm bộ hỏi hén ?

    Nhỏ em chưa dám xây nhà , chị tìm thầy phong thủy dùm nhỏ em đi !:wink:

    Chị ơi , " nụ hôn đầu " là bắt đầu của " mối tình đầu " phải hong ? Nhỏ em hóng chuyện chờ đọc tiếp nè !:wink:

    Ngày vui nhen chị !

  11. #9
    Join Date
    Feb 2009
    Posts
    2,100
    Thanks
    3,669
    Thanked 3,160 Times in 1,137 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy


    Hương Gây Niềm Nhớ (Tùy Bút)

    Có lần tôi đọc trong một tạp chí nào đó, bàn về hương thơm và người phụ nữ. Coco Chanel có đưa ra một nhận định là mỗi một giai nhân phải chọn cho mình một mùi hương. để đánh một dấu ấn riêng cho mình. Không những chỉ riêng Coco Chanel đưa ra quan điểm trên, mà còn có biết bao nhiêu văn nhân thi sĩ nhiều thế kỷ trước đã dùng văn thơ ca tụng người đẹp kèm theo với mùi hương. Và vào năm 1992, nền điện ảnh cũng đưa ra cuốn phim với ý nghĩa tương tợ: “Scent of a woman”. Tài tử Al Pacino đã đọat giải Oscar về diễn viên xuất sắc trong vai cựu trung tá mù Frank Slade. Qua khứu giác, Frank Slade cảm nhận được sự hiện diện của một người con gái rất đẹp trong phòng.
    Được sinh ra là phái nữ, lai có cái tính hay làm dáng, vì thế cho nên tôi cũng tập tễnh tìm cho mình một mùi hương từ tấm bé. Tôi đã thay đổi không biết bao nhiêu loại dầu thơm theo số tuổi chồng chất. Có những hương thơm mang lại cho mình những kỷ niệm đầm ấm khó quên. Cũng có mùi hương đưa mình về dĩ vãng buồn thãm. Và cũng có mùi hương tôi đã bắt gặp trong đời đã chìm sâu trong quên lãng ...

    Ngày xưa tuổi nhỏ, tôi thích mùi thơm Tabu, hiệu nước hoa Dì Tư tôi thường dùng. Mùi hương mang đến cho tôi an bình, ấm áp tuổi thơ. Hương Tabu đưa tôi trở về buổi trưa nhung nhớ, của những ngày chủ nhật khi Dì đưa tôi trở về trường nột trú. Trước khi Dì ra về, tôi ôm cứng Dì nước mắt lưng tròng. Dì cúi xuống hôn tôi với lời hứa là thứ bảy tới Dì sẽ đến đón tôi về nhà. Tôi lũi thũi theo Bà Sơ lên phòng ngủ trưa. Nằm đó, nước mắt lăn dài trên gối, mùi dầu thơm Tabu phảng phất Dì tôi để lại khi Dì hôn tôi, khiến tôi thương nhớ Dì thật nhiều. Giờ đây, tôi xa cách Dì nửa vòng trái đất và Dì tôi đang mang chứng bệnh Eizheimer. Mỗi lần gọi phone về Việt Nam, tôi bảo em tôi đưa tôi nói chuyện với Dì. Em bảo: Má không còn nhớ ai, ngay cả em đây. Tôi nghẹn ngào ứa lệ! Tôi tự hứa với tôi một ngày nào đó, tôi sẽ trở về với lọ dầu Tabu. Tôi sẽ xoa lên người Dì và nhắc lại những ngày xưa thân ái đó, để Dì tôi nhớ lại như xưa.

    Vào những tháng hè, Cô Dượng Hai tôi lên đón tôi về nhà Cô Dượng. Trên chuyến xè đò đi Bặc Liêu, Cô tôi thường dùng giấy phấn Coty lau mặt, tôi cũng muốn một miếng để lau, cô la tôi, con nít bày đặt; tuy nhiên cô cũng xé cho tôi một tấm. Tôi bắt chước Cô cũng chà xát miếng giấy trên má, để nghe mùi thơm Coty thoang thoảng và tôi tự hào là mình cũng lớn, chớ bộ. Giờ đây tôi cũng dùng giấy phấn lau mặt để nhớ Cô Hai tôi và những chuyến xe đò về quê nội.
    Ðôi khi tôi ở lại quê ngoại, để đêm cùng nhỏ em con cậu theo chị người làm đi coi cải lương, khi gánh hát về quận. Tôi chưa đi vào lứa tuổi biết mê cải lương, mà đi để được ăn nước đá nhận sirô xanh đỏ hay cây cà rem nước dừa lá dứa . Chưa hết màn nhất, là hai chị em tôi nghẻo đầu ngủ khò. Mùi dầu Cao Thiên chị Cham quẹt hai bên màng tang chị lúc chiều, tỏa ra cay cay thơm thơm rất dễ buồn ngủ.

    Ðến tuổi biết làm dáng, tôi hay xin những mẫu dầu thơm nho nhỏ ở các hiệu bách hóa, mang về pha chế lung tung. Để mình có mùi thơm riêng biệt không giống ai, cho mấy nhỏ bạn lé mắt, ganh tỵ.. Có lần anh tôi bắt gặp, anh chọc: “em pha chế nhiều mùi quá, rủi không thơm mà trở thành thốị, thì sao?”. Tôi bướng bỉnh cải lại, xức hỗn hợp lên người, đi qua đi lại trước mặt anh, rồi hỏi: "anh Hai thấy sao?" Anh nhăn mũi, kí đầu tôi một cái lắc đầu bỏ đi .

    Lớn lên chút nữa, tôi mê mùi nước hoa Muguet. Mùi hương đã mang đến cho tôi đầy ấp những mộng mơ, những rụt rè của nụ hôn đầu đời.
    Mùi hương CaRon đưa tôi trở về một mùa Giáng Sinh xa xưa. Tôi cùng người bạn rất thân đi dự lễ nửa đêm tại Vương Cung Thánh Đường. Trong không khí mát lạnh của SàiGòn về đêm, những bài thánh ca êm ái chứa đầy hồng ân của Chúa Hài Đồng, mang đến cho tôi sự yên ấm, thánh thiện: “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sanh ra đời, Chúa sanh ra đời. Nằm trong hang đá nơi máng lừa …”. Sau thánh lễ, chúng tôi vào Thanh Thế ăn réveillon. Người bạn trang trọng đưa tôi gói quà, bên trong một chai dầu thơm hiệu CaRon có hình dáng giống như chai champagne nho nhỏ.
    Và mùi Old Spice pha lẫn với khói thuốc Kent và Schicklet Gum đưa tôi về lại mùa hè ấm áp, rực rở dưới hàng phượng vỹ …

    Tôi bỏ lại sau lưng những hương thơm ngọt ngào thơ ngây thời con gái. Để bước vào ngưỡng cửa hôn nhân với mùi hương Madame Rochas, chồng tôi mang về từ một chuyến công du bên Nhật Bản. Anh xài Rochas Pour Homme. Tôi vừa chóang ngợp hạnh phúc trong hương điện Rochas vương vít khói thuốc Winston của chồng. Vừa lo sợ cho viễn ảnh tương lai của anh - một quân nhân Việt Nam Cộng Hòa - trong một nước đang hồi chiến tranh gay gắt. Những lúc anh đi công tác hoặc hành quân, tôi lo lắng bồn chồn. Đêm đêm giật mình thảng thốt khi nghe tiếng đại bác đì đùng vang vọng.

    Chúng tôi rời quê hương dấu yêu và rời bỏ hương điện Rochas. Chúng tôi đi vào một khúc quanh trong cuộc sống mới với hai bàn tay trắng và một đàn con thơ dại. Chúng tôi nhận làm bất cứ việc gì miễn sao các con tôi được no cơm, ấm áo. Những bước đầu nơi xứ người, nước hoa đối với chúng tôi là xa xí phẩm, không dám ước mơ. Lúc bấy giờ mùi hương quen thuộc của chồng là mùi phân bón hòa lẫn mùi thuốc sát trùng, anh mang từ sở về. Mặc cho anh tắm gội, mùi ngây ngấy đó vẫn bám chặt vào thân thể anh như là cung mạng. Mấy năm sau, vợ chồng tôi may mắn được người bạn giới thiệu vào làm cho một hãng điện tử. Từ đó cuộc sống gia đình tạm gọi yên ổn, đở chật vật. Có chút khả năng, chúng tôi tìm lại cho mình một chút hương hoa trong cuộc sống mới. Ở nước Mỹ, nước hoa quá nhiều nhưng vợ chồng tôi chưa tìm cho mình một mùi hương ưa thích. Chồng tôi dùng lung tung từ Drakkar Noir, Polo, Yves Saint Laurent, Guerlain ... và tôi cũng đi từ Opium, Poison, Obsession, đến Joy de Bain của Jean Patou. Những mùi hương đó tuy không vừa ý, nhưng không ít thì nhiều đều gợi nhớ những kỷ niệm vui buồn trong cuộc sống tất bật hằng ngàỵ.
    Cho đến một mùa hè, vợ chồng tôi du lịch ở Paris. Trong thương xá Lafayette, chúng tôi tình cờ vào nhà Rochas, chúng tôi như kẻ đi lạc đang tìm về cây đa cũ bến đò xưa. Và vợ chồng tôi trở về với Rochas.

    Bây giờ trên bàn phấn tôi, chai Rochas Pour Homme vẫn còn đó nhưng người xưa không còn. Hằng đêm, ngồi trước gương chải tóc, tôi mở chai dầu thơm của chồng xịt vào không trung để nhớ lại hơi hớm của anh.
    Tôi không đủ can đảm xài lại Madame Rochas, vì quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều nhung nhớ. Hiện tôi đang đi tìm một dấu ấn riêng tôi cho quảng đời còn lại. Tôi chưa biết tôi có còn đủ thời gian cho một mùi hương mới.

    Thạch Thủy
    May 28 2006

  12. #10
    Join Date
    Jan 2008
    Posts
    10,754
    Thanks
    9,231
    Thanked 6,597 Times in 3,591 Posts

    Default Re: Góc Sân - Thạch Thủy

    Quote Originally Posted by dạ hương View Post
    Chị Thạch Thủy ơi , " nụ hôn đầu " có xiệt phải hong ???:wink:

    Mừng lắm khi thấy chị xây nhà tiếng Việt , mấy cái nhà kia nhỏ em chỉ dám đứng ngoài thập thò thôi !:blinking:

    Tặng chị " Nụ hôn đầu " nè !


    Chèn ơi là cô em Dạ Hương ...!!
    Hai cái bông hoa màu xanh đang rũ vào nhau ... làm chị ThyThy đang cười quá trời nì ...
    Nhất nữa lại đọc bài trả lời ở dưới, DH hỏi TT nhà ta : "Chị ơi , " nụ hôn đầu " là bắt đầu của " mối tình đầu " phải hong " ?
    Hổng trách DH "xem đất" rùi mà chưa buồn "cất nhà" là phải ...??
    Mà ThyThy hỏi TT chớ, hai chị em nhà TT-DH đang nói đất cát gì đây ta ơi ? ThyThy thấy câu chiện ngồ ngộ thì viết đại cho ra vẻ chữ nghĩa cũng hiểu chiện đời chút đỉnh hỉ, vì "xem đất" với "cất nhà" nghe xuôi âm vần há !
    ThyThy mời hai chị em nhà TT & DH đây nì - cafe MGP, bông cũng là nhà MGP, trái tim là của ThyThy thôi (suýt nữa thì quên ...!! Tim của ThyThy là Thơ không thôi à , chớ mà nhầm lẫn tim ai đó thiệt là chít hai chị em nhà TT đó nha ... làm ThyThy chạy ra ùi, lại phải trở lại ... )




    ps- TT ơi, ThyThy vừa đọc bài "Hương gây niềm nhớ" của người - thơ thì thoáng giựt mình khi đọc tên dầu thơm Coco Chanel...
    Last edited by hoangthymaithao; 03-09-2009 at 09:49 AM.

Page 1 of 96 1234567891011 ... LastLast

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •