Nạn ngoại xâm bởi Đế quốc Hán Cộng là một thực trạng lịch sử, gần đây thêm sôi động bởi những hành vi hống hách của bá quyền Bắc Kinh nhằm thôn tính Biển Đông và toàn bộ Khu Đông Nam Á, trong đó có chư hầu ư thức hệ là CSVN;
Nạn ngoại xâm bởi Đế Quốc Hán Cộng chỉ là hậu quả thanh toán nợ nần quân bị chiến lược giữa những chế độ chuyên trị cướp đất, cướp dân, giữa những tên đầu nậu quốc tế buôn bán súng đạn, ranh giới, đảo rừng, và quyền thế đảng phiệt;
Nạn Đế quốc Hán Cộng, dù trầm trọng tới mấy, vẫn chỉ là "hiện tượng nổi" hay phản xạ tàn phá ngoài da cơ thể Tổ Quốc Việt Nam. Căn bệnh thật tại nội tạng là CSVN, một thứ ung thư mà Dân Tộc chúng ta cần phải loại trừ bằng đủ mọi cách, vừa điều trị vừa đề pḥng.
Nhu Cầu Giải Trừ CSVN
Nhà cầm quyền Hà Nội vốn không có chính danh v́ nhiều lần cướp đoạt chính quyền bằng bạo lực, lừa
Kết quả của HỌC TẬP "ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH = NỌC CHẢN ĐÔNG DƯƠNG" ... hehehe
"tinh hoa, đỉnh cao..." của dân tộc VN ???!!!
Cái clip đang lưu hành trên mạng cho thấy sự thật bẽ bàng của một thằng đảng viên cao cấp. Nó là Phó chánh văn pḥng Tỉnh B́nh Định tên là Lê Văn Vương c̣n người được nó năn nỉ là Lê Anh Quốc, người có hân hạnh được nó lấy vợ giùm.
Khi bị bắt quả tang và bị súng điện dí vào người nó mếu máo bật lên lời năn nỉ hèn hạ:
"Anh Quốc ơi tha cho em, em là đảng viên…"
Nghe lời than năo nuột của thằng này mà tôi tức muốn lộn ruột. Tôi cũng là đảng viên đây, tôi tự hứa trong ḷng nhiều lần dù có chết cũng không bao giờ làm ô cái danh mà tôi từng ôm ấp từ nhiều chục năm nay mặc dù tôi không hề yêu
Đọc các tin tức về hội nghị lần thứ bảy Ban Chấp Hành Trung Ương đảng Cộng Sản Việt Nam đang diễn ra ở Hà Nội, bỗng nhiên lại nhớ đến một đoạn văn trong Tấn Thư. Đoạn văn nay nói về "Những con rận ở trong quần," phê b́nh thái độ và hành vi của những người thuộc loại "hủ nho," chỉ sống trong các giáo điều rỗng tuếch trong lúc xă hội băng hoại, kinh tế suy sụp, đạo lư suy vi, không c̣n ai tin vào một trật tự tinh thần nào nữa.
Theo báo Người Lao Động, Hội nghị Trung ương Bảy đang "xem xét, quyết định các vấn đề lớn" của nước Việt Nam, trong đó có vụ "Tiếp tục đổi mới, hoàn thiện hệ thống chính trị; Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992; Sơ kết 1 năm thực hiện nghị quyết trung ương 4; Quy hoạch cán bộ cấp chiến lược…" Đọc bản chương tŕnh nghị sự này, điều đáng chú ư không phải là quư vị ủy viên trung ương đảng sắp bàn những chuyện ǵ. Đáng kinh ngạc nhất là những chuyện
“Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam” mỗi năm đều được tổ chức trọng thể tại trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ.(2010)
Ngày 11 tháng Năm, năm 2013 này là thời điểm kỷ niệm “Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam.
Ủng hộ cuộc đấu tranh Nhân Quyền ở Việt Nam
Kể từ khi Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua Dự Thảo SJ 168 và chuyển sang hành pháp để Tổng thống Bill Clinton kư thành Công Luật, quy định 11 tháng Năm, năm 1994 là “Ngày Nhân Quyền Cho VN”, th́ từ năm 1995 trở đi, “Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam” mỗi năm đều được tổ chức trọng thể tại trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ.
Câu hỏi được nêu lên là “Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam” năm 2013 này có ǵ đặc biệt so với 18 lần kỷ niệm trước đó ? BS
Tiến sĩ Scott Flipse, chuyên gia về Việt Nam và hiện là Phó Giám đốc đặc trách nghiên cứu chính sách của USCIRF.
Hôm 30/4, Ủy Hội Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (gọi tắt là USCIRF) công bố phúc tŕnh thường niên, đề nghị chính phủ Hoa Kỳ đưa Việt Nam và 6 nước khác, vào danh sách các Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt (Country of Particular Concerns, gọi tắt là CPC).
Phúc tŕnh năm 2013 của Ủy hội Tự Do Tôn giáo Quốc Tế nêu lên lư do của đề nghị đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC:
“T́nh trạng tự do tôn giáo vẫn tồi tệ bất chấp một số thay đổi tích cực trong thập niên qua để đáp lại sự chú ư của quốc tế. Chính quyền Việt Nam tiếp tục bỏ tù nhiều cá nhân v́ họ hoạt động tôn giáo hay vận động cho tự do tôn giáo. Hà Nội sử dụng lực lượng đặc nhiệm công an tôn giáo và áp dụng các luật mơ hồ về an ninh quốc gia để trấn áp các hoạt động tôn giáo độc lập, kể cả Phật Giáo, Tin Lành, Hoà Hảo và Cao Đài, đồng thời
Tuy đă có nhiều giả thuyết, nhưng trong thực tế người ta cũng chưa biết chính xác lúc nào có chó và từ đâu chó bắt đầu sống chung với con người. Chỉ biết là tổ tiên của chó nhà (“domestic dogs”) là chó sói (“wolf”). Tất cả chó nhà, chó sói, các loại chồn… đều xuất xứ từ chung một gia đ́nh: Họ “Canidae.”
Qua nhiều giai đoạn, chó nhà biến thể từ chó sói có lẽ nguyên thủy xuất phát từ vùng Trung đông, Đông á hay Siberian (?) Các nhà nhân chủng và khảo cổ học ước chừng chó nhà đă có mặt khoảng 12,000 đến 18,000 năm rồi… Nghĩa là ngay sau khi con người bắt đầu biết sống định cư một cách thường trực chứ không thích sống lối du mục lang bạt như trước. Tuy vậy, không có nghĩa trước đó không có chó. Một tài liệu khảo cứu mới đây xuất bản đầu năm 2013 nói là chó sói và chó nguyên thủy đă được t́m thấy trong “Siberian fossil” cỡ 36,000 năm rồi; căn cứ trên các thử nghiệm DNA.
Nh́n h́nh dạng các loại chó German Shepherd (chó Bẹc-giê Đức), Huskies, chó Eskimo… chúng có khuôn mặt giống y như chó sói; mặc dù tính t́nh và cách sống của chúng (chó nhà) không có ǵ giống chó sói
Khi tạp chí Chính sách đối ngoại (Foreign Policy) đăng bài “Quyền lực mềm” (Soft Power) của tôi vào năm 1990, ai có thể ngờ rằng một ngày nào đó những người như Hồ Cẩm Đào hay Vladimir Putin lại sử dụng thuật ngữ đó? Nhưng tại Đại hội Đảng vào năm 2007, ông Hồ đă nói rằng Trung Quốc phải gia tăng quyền lực mềm, gần đây Putin cũng thúc giục các nhà ngoại giao áp dụng quyền lực mềm một cách tích cực hơn. Nhưng dường như cả hai ông này đều không hiểu làm sao đạt được mục đích của ḿnh.
Quyền lực là khả năng tác động vào người khác nhằm đạt được kết quả mong muốn. Có ba biện pháp chính: cưỡng ép, bằng tiền hay bằng sự hấp dẫn. Nếu bạn có thể đưa tính hấp dẫn của quyền lực mềm vào kho vũ khí của bạn th́ bạn có thể tiết kiệm được cả cây gậy lẫn củ cà rốt. Đối với một cường quốc đang lên như Trung Quốc, nền kinh tế và sức mạnh quân sự đang gia
MÙ QUÁNG ĐẾN BAO GIỜ NỮA?
Xă luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 170 (01-05-2013)
Chí minh (từ Hán Việt) có nghĩa là rất sáng suốt. Oái oăm và mỉa mai thay, kẻ mang tên đó lại mở đầu cho một chuỗi dài mù quáng (đến tận hôm nay) nơi bản thân ông, đồng đảng ông và nơi một số thành phần trong Dân tộc.
1- Mù quáng v́ cuồng tín
Quả thế, năm 1920, sau khi đọc "Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa" của Lênin, chàng thanh niên ít học Nguyễn Ái Quốc (tên mạo nhận của Nguyễn Tất Thành) đă hoàn toàn tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản, nhất là vào đường lối dùng bạo lực để giành lấy độc lập cho dân tộc. Anh ta không biết rằng trước đó một năm, tại Hội Quốc Liên, tiền thân của Liên Hiệp Quốc, Tổng thống Hoa Kỳ Wilson đă đề xướng quyền Dân tộc Tự quyết và khuyến cáo các Đế quốc Tây Phương hăy từng bước trả tự trị và độc lập cho các nước Á Phi thuộc địa. Hưởng ứng khuyến cáo này, cũng trong năm 1919, Anh Quốc đă trả độc lập cho Canada và A Phú Hăn. Năm 1936, Pháp trao trả quyền tự trị cho Syria và Lebanon, Từ