Welcome to Một Gc Phố - Chc cc Bạn mọi chuyện vui vẻ & như ...
Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 11 to 16 of 16

Thread: Cn Dấu Chn Người - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

  1. #11
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,638
    Thanks
    435
    Thanked 515 Times in 190 Posts

    Default Re: Cn Dấu Chn Người Thanh Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    Chương 11




    11

    Bước thật nhẹ vo căn phng, Trc nhn thật kỹ một lần cuối những gương mặt thn quen. nh đn mờ nhạt khng lm Trc thấy r từng đứa, nhưng Trc khng muốn đem nh sng vo lm thức giấc lũ trẻ. Trc nhn qua những chiếc mng sậm mu, ở đ thấy lại những đi mắt, những bn tay, m suốt những ngy qua đ đem đến cho mnh tiếng cười. Sự việc đ xảy ra thật, nhưng quả giống chim bao. Đy l một lng c nhi, như mọi lng c nhi, nhưng phải chăng cũng l một xứ sở gồm những thần dn nhỏ biết yu thương v biết cho nụ cười. L xứ t hon. L nước Chim Chch. Cn ta l Gulliver. Ở đy ta được hưởng trn trề những đi ngộ. Khng phải thịt cừu, rượu vang, m cơm ghế khoai v nước lạnh. Khng phải chiếc giường vương giả, m tấm mền cũ, chiếc gối độn rơm. Nhưng tất cả đ l n sủng của đấng thing ling đ ban cho.

    Những đi mắt nhắm kn. Những bn tay đặt ngoan ngon trn gối, trn mền. Thi, gi từ nh, nước t hon đng ỵu! Những ngy sắp tới anh sẽ sống lại cuộc đời của anh. Chắc lại tiếp nối bước chn bận rộn. Nhưng ci hn hoan to lớn nhất l được gặp lại người thn, nhn lại những khun mặt m cch nay nửa thng khi nằm trong khu rừng nhỏ, anh đ tưởng như khng cn bao giờ gặp lại. L mẹ thn yu, l cc em thương mến, l Hồng Phước với mu o vng rực rỡ. L phố phường vui vẻ tấp nập. L bạn b anh, những người cn sống.

    Một đi mắt mở lớn nhn Trc. Đi mắt của b Nhu M. Nhưng ci miệng xinh xinh như l biếng cười. Nhu M thức giấc tự lc no, ngồi trn giường. Trc ci xuống, nhn đứa b xuyn qua lớp mng vải. Trong đi mắt chứa chan những điều buồn b tội nghiệp. Tự nhin một niềm xc động a đến thật mạnh mẽ, Trc ni nhỏ:
    - B khng ngủ tiếp đi?
    Nhu M lắc đầu. Trc ni:
    - Anh đi, nha b!
    Đứa b gật đầu.
    - B viết g cho anh đi!
    Một ci lắc đầu nữa. Đi mắt Nhu M nhu lại như khng muốn ni thm một điều g. Trc nhn đứa b thật lu. Sự im lặng lm khng kh trĩu xuống. V cho đến khi c tiếng ng Năm gọi khẽ:
    - Cậu Trc! Xe đ sẵn sng, cậu ra đi!
    Trc đnh phải quay ra.

    **

    Cha Đạo n cần nắm lấy bn tay Trc, ni:
    - Cha chc con gặp được vạn sự lnh.
    V vuốt mi tc Ct Tường, Cha cười nhẹ:
    - Cn Ct Tường đy, Cha xin gửi gắm cho gia đnh con. Cha mong n sẽ hưởng được mọi thứ tnh thương m n mong ước.
    Rồi chừng như nhận thấy cu ni của mnh c vẻ khch so qu, Cha Đạo mỉm cười yn lặng, nhn Trc v Ct Tường vo xe.
    Ct Tường run run ni:
    - Thưa Cha
    - Chi con?
    Giọng ni trở nn ướt sũng:
    - Con
    - Ừ, con đi bnh an. Nhớ viết thư cho Cha.
    - Dạ Nhưng m, thưa Cha
    Ct Tường nghẹn ngo. Trc đang ni với Cha Đạo những lời tri n v từ gi, nhưng Ct Tường nghe khng r tiếng no.

    ng Năm mở my xe. Tiếng my lm xao động khng kh yn tĩnh của buổi sớm mai. Ci bng o đen của Cha Đạo quyện đầy khi, trắng mờ như mi tc. Ct Tường quay đầu nhn về pha nh ngủ. Xem ka!!! Tiếng my xe rộn rng đ đ khiến một cnh cửa sổ mở ra, hai ba ci đầu trẻ thơ xuất hiện. C một nt hốt hoảng in trn gương mặt dại khờ. Rồi từ hai khung cửa, những bước chn cuống qut chạy ra. Đm trẻ nhỏ chạy theo xe ng Năm, vừa vẫy , vừa ru rt lời cho từ gi. Ct Tường bấu bn tay vo knh cửa, m người cứng ngắc như tượng đ, trong khi Trc đưa tay vẫy cho với bầy trẻ. Ct Tường thấy cnh cổng li lại sau lưng. C tiếng chung leng keng leng keng Rồi Ct Tường bỗng như nghe trong tiếng chung đ, c vang vọng tiếng cười vui của những người được gặp gỡ. Ở đu đy c nỗi mừng tủi của những kẻ thương yu nhau. M trn đm cỏ xanh c một cội cy c độc, trong những tiếng reo vui c lẫn một nốt nhạc buồn.

    Con đường nhỏ dẫn ra lộ lớn ngắn dần, ngắn dần Đến lc thấy trước mắt l ci mặt đường quang đng, kh phẳng phiu, Ct Tường nhỏm người dậy. By giờ mới thật sự hốt hoảng. Ct Tường ku ln:
    - ng Năm! ng Năm!
    - Ci g đ?
    - Ngừng lại! ng Năm ơi, ngừng lại!
    ng Năm thắng xe ngay. Kt!!! Cả Trc v ng Năm đều ngạc nhin. ng Năm hỏi:
    - Chuyện g vậy, Ct Tường?
    Ct Tường mở cửa xe, bước xuống đường. Trc lo lắng:
    - Ct Tường, sao thế?
    Ct Tường ni thảng thốt:
    - Cho em về! ng Năm, cho chu trở vo!
    ng Năm ngơ ngc:
    - Ka, sao lạ vậy chu?
    Đi mắt Ct Tường đỏ hoe. Ct Tường ni cứng ngắc:
    - ng Năm đưa anh Trc đi tiếp đi, cho chu ở lại.
    Rồi Ct Tường quay mặt. Trc xuống xe, đến bn Ct Tường, hỏi vội:
    - Ct Tường, ni cho anh nghe, c chuyện g?
    Ct Tường đứng dưới một tn cy. Cả hai gương mặt đều chm vo bng mt khng, l bng tối, bởi v mặt trời buồn b cn chưa muốn chiếu sng. Nhưng trong bng tối ấy, đột nhin Trc đ nhn thấy được Ct Tường một Ct Tường khng giống như Ct Tường những ngy qua. Đ l sự linh cảm, nhưng Trc chắc chắn sự linh cảm của mnh đng.
    Trong bng tối chỉ c đi mắt hiện r, long lanh. V giọng ni như pht ra từ hai đy nước đ:
    - Em phải ở lại. Em đ thấy rồi, em khng thể sống thiếu Cha Đạo
    - Ct Tường!???
    - Em khng thể sống thiếu b Nhu M, thiếu Khnh, thiếu Hậu.
    - Nhưng anh muốn
    - Cm ơn anh. Em đ bỏ một dịp để được sống bnh thường. Nhưng ở đy, em c đầy đủ
    Ct Tường nghẹn lời. Rồi lấy trong ti ra chiếc hộp hnh tri tim, Ct Tường đưa cho Trc:
    - B Hậu nhờ em đưa lại cho anh v xin lỗi anh gim. V b khng đọc được chữ nn lượm được vật ny m khng biết của anh để trả lại. Đy khng phải l lý do khiến em ở lại, m n chỉ gip cho em c đủ lý do để ở lại m thi. Em phải ở lại v v em thương Cha, thương cc b của em
    Trc bồi hồi:
    - Ct Tường đ nghĩ kỹ chưa?
    - Cả đm hm qua em đ khng ngủ. Như vậy anh đừng lo l em quyết định vội vng. C điều em đ đi theo với anh được một qung đường, v em thấy r l em khng thể đi thm được nữa.
    - Anh c lm g để buồn lng Ct Tường khng?
    - Khng, khng bao giờ.
    - Anh khng yn tm cht no.
    - Em lun lun giữ với anh một lng quý mến.
    Trc cầm lấy chiếc hộp, v nhận thấy hai bn tay của Ct Tường run run. Đng l một Ct Tường b nhỏ, yếu đuối v đa cảm con người đ, đi mắt đ, mi tc đ, ci dng mảnh mai hiền hậu đ Cha ơi! Nếu điều linh cảm của con l đng, th con l người c lỗi phải khng? Thời gian mười mấy ngy tr ngụ ở lng c nhi chưa đủ để con cảm nhận một điều tế nhị, nhưng phải chăng đ đủ nui dưỡng một tnh yu kn đo v thnh khiết của một người con gi?

    Trc cất chiếc hộp vo ti o. Ct Tường ci đầu xuống, mi tc che mất hai vực nước long lanh. Nhưng ở trn cnh, bỗng c tiếng của một con chim muốn dậy sớm bắt su. Tiếng chim lm Ct Tường nn nng trở về. V ở đ, nơi tr ngụ yu mến của mnh, những con chim nhỏ chắc cũng đang bắt su cho một ngy mới mẻ.
    - Anh Trc đi bnh yn. Em phải trở lại.
    Hai bn tay gi lạnh của Ct Tường bỗng ấm ln, v bn tay rắn chắc của Trc đang nắm lấy.
    - Anh xin lỗi Ct Tường, nếu anh đ lm g cho Ct Tường buồn.
    - Khng. Em đ ni l khng bao giờ.
    Ct Tường cố giữ nt mặt thật bnh tĩnh để Trc yn lng. ng Năm đứng yn ở đng xa, lắc đầu.
    Trc thở di:
    - Cha Đạo đ gửi gắm Ct Tường cho anh. Ct Tường đổi ý như vậy, anh rất y ny.
    - Em sẽ ni cho Cha nghe ý nghĩ của em. Anh Trc hy đi, chẳng cn th giờ nữa đu!
    Ct Tường rt bn tay ra khỏi bn tay Trc, ni lớn với ng Năm:
    - ng Năm đi đi! Nhớ mau về, mua cho chu nhiều sch truyện.
    Mặt trời đang l những tia mắt đầu tin. Sau hướng đ, người sẽ tiếp tục bước chn. Ct Tường quay lưng, bước đi như chnh mnh khng điều khiển được. Khng dm ng lại nhn người đang vo xe. Nhưng ở sau lưng, tiếng my nổ rộn rng. V khi, khi a tới, quyện lấy đi chn mnh, mnh mng.

  2. #12
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,638
    Thanks
    435
    Thanked 515 Times in 190 Posts

    Default Re: Cn Dấu Chn Người Thanh Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    Chương 12 (hết)





    12 (hết)

    Đường đất ngắn cn hai bước, v đ đến cổng ro.

    Ct Tường đứng dừng lại ở đ, hai bn tay chắp vo nhau, đặt ln cnh cổng ghp bằng đủ thứ cy gỗ. Nắng dội trn hai vai. Trn cy, chim đang ht gim những lời thương thn. M sao hai mắt kh cứng, thần tr đặc qunh lại như khng cn ý nghĩ.

    Chỉ cần mở cnh cổng ny, những tiếng chung leng keng sẽ vang ln, t nhất cũng lan đến phng học, để trẻ nhỏ biết rằng c người đến, c người trở về. Nhưng ka! Hai mắt Ct Tường mở lớn, nhn thấy sợi dy bung thng trn cnh cửa ro. Khng cn c chiếc chung, ai đ cắt đi? Cnh cổng mở, nhưng khng c tiếng leng keng leng keng Khng gian lạnh ngắt. Những mi nh hờ hững. Những lối đi im lm. Mới ban ny khi tiếng xe nổ dn d, đm trẻ thơ a ra từ nh ngủ, những bn chn t hon cuống qut, những bn tay nhỏ b vẫy đưa. Mnh trở lại, chắc cc b khng ngờ. C lẽ giờ ny sắp bắt đầu ăn sng. Ct Tường ngơ ngc bước qua luống đất ướt. Đm bắp cải đ vừa lớn. Đm l hnh đ vừa cao. Những năm sống ở đy bnh thản qu, mnh chưa c một hm no ngồi tưởng tượng một trận mưa bo v tnh lm nt a cỏ hoa. M đến nay th đ thấy, chỉ những dấu chn trn thềm kia dấu chn m i v hiền ha biết bao đ lm cho ci lng b nhỏ của mnh c những vết hằn su đậm. i! Người đ đến, như Quy-Li-Ve, giấc ngủ ngon; người no biết vy quanh người, l cảm tnh của ta, l đi mắt của ta. Tội nghiệp ta qu, tội nghiệp người qu những kẻ khng gặp nhau ở một mi trường thuận tiện, ở một thời gian tốt lnh. C Cha khng? Sao Cha đ đem người đến rồi để người đi? C Cha khng???...

    Cửa nh nguyện đ mở! Hai dy ghế di hun ht. C một người, một vị thần, hay một nh hiền triết, ở đầu xa lắc đ. Người khng phải đang ban tnh yu cho thin hạ ư? Ta thấy rồi, Người đang vui vẻ dang tay trn Thập Tự Gi. Đinh đng trn da thịt Người. Mu đổ từ huyết quản của Người. L Cha đ! L cu trả lời cho con đầy đủ nhất, phải khng?

    Ct Tường run run bước tới, qua từng hng ghế. Trước mặt Thập Tự Gi, ci hnh hi thn quen đang lặng im như một chiếc bng. Tấm o đen cũng bạc mu như đất. Mi tc trắng l hnh ảnh c quạnh nhất đời. V đi mắt, khi người quay lại, khng phải l hai giếng kh hạn, m đang rơm rớm lệ.

    - Thưa Cha
    - Sao con trở lại? Con qun thứ g ?
    - Thưa Cha, khng.
    - Chứ sao vậy? Trc đu?
    - Anh ấy đi với ng Năm rồi. Con muốn thế. Con muốn ở lại đy.
    - Tại sao?
    - V con khng muốn xa Cha xa cc b
    Ni xong cu ấy, Ct Tường cảm thấy mnh dối tr, bật khc nức nở. Thật lng ta như như thế chăng? Khng muốn xa Cha, xa cc b, sao ta bằng lng về một thnh phố lạ? Thương ci lng c nhi ny, sao ta bằng lng yu qu‎ý người hơn? Khi đi đ l mu thuẫn, khi về lại cng mu thuẫn hơn. Ta đ tự lừa dối chnh ta khi ni v thương Cha, v thương cc b.
    Cha Đạo thở di:
    - Nhưng con đi, đu c nghĩa l con khng thương Cha v cc em con đu! Chnh Cha, v thấy con đ lớn, nn Cha muốn con c đủ những điều kiện để sống thật với điều mong ước của con.
    - Con khng mong ước g cả.
    - Con đừng giấu giếm với Cha. Ct Tường, con yu Trc phải khng?
    Ct Tường bng hong mở lớn mắt nhn Cha Đạo. Điều g quen thuộc qu, nhưng lạ lng qu! Con yu Trc phải khng? Cha Đạo hỏi một cu khng ngờ. Cha no biết cu hỏi đ c tc dụng như một cơn sng lm nước mắt o ạt chảy thm. Con yu Trc phải khng? Con c bao giờ nghĩ như vậy đu! Hay chnh con đ cảm thấy như vậy rồi, ngay từ lc người được đưa về lng, từ dưới chn đồi nhỏ?
    Ct Tường sụt si:
    - Thưa Cha, xin Cha đừng bắt con phải ni ra những điều tồi tệ.
    Cha Đạo lắc đầu:
    - Yu thương l tồi tệ ? Khng, chnh sự giấu giếm với Cha v giấu giếm chnh con mới l tồi tệ.
    Ct Tường ni như kể lể với mnh:
    - Anh Trc chỉ muốn nhận con lm một đứa em. Anh ấy thương v lo cho con thật lng, con biết vậy. Nhưng, tnh cảm của con đối với anh ấy th khc. Nếu chỉ thương anh ấy như thương một người anh, con con đ khng rời nơi ny để đi.
    - Cha đ đon như vậy.
    - Nhưng thưa Cha, anh ấy đ c một người một người yu. L Hồng Phước. Chiều hm qua b Hậu đưa cho con một chiếc hộp, trong ấy c ảnh của Hồng Phước v một dng chữ đủ ni ln tất cả.
    - Chiếc hộp ở đu m Hậu c?
    - Dạ ở ba rừng, b Hậu nhặt được từ hm đưa Trc về.
    - Sao n khng đưa cho Trc ngay hm đ?
    - Thưa Cha, Hậu khng đọc được chữ, nn lc ấy khng biết l của anh Trc.
    Cha Đạo gật đầu:
    - Cha hiểu rồi. Nhưng con đ đọc được dng chữ g?
    Ct Tường cắn mi, nghẹn ngo:
    - Xin Cha cho php con khng ni ra. Dng chữ của một người yu viết cho một người yu Con đ đưa trả cho anh Trc ban ny.
    Cha Đạo thở di:
    - Những lần ni chuyện với Trc, Cha thường hỏi Trc c ai chưa?, anh ta chỉ cười. Cha hiểu rồi, khi chưa th người ta sẽ đp l chưa, cn khi người ta cười A! Tm lý bọn thanh nin, thật l
    - Con xin Cha tha lỗi cho con, v con đ trở lại. Con biết như thế l lm buồn lng Cha v anh Trc, lm buồn cả chnh con. Nhưng Cha ơi! Con yếu đuối, tầm thường, con đ lm thế v hnh ảnh của Hồng Phước
    - Con khng c lỗi. Cha thương con khng hết, giận con sao được? Cha muốn con v cc con c được một cuộc sống bnh thường như mọi người, nn từ lu Cha hằng chờ đợi c dịp gửi gắm con cho một nơi no m chnh con cũng ưa thch. V mong muốn như vậy, nn Cha khng hề bắt buộc con, cc con, phải sống như Cha, p mnh theo một đời đạo hạnh.
    Ct Tường bng hong ngước nhn Cha Đạo. i, trong đi mắt gi nua đang rơm rớm lệ kia, c phải đ chứa đựng cả tnh thương bt ngt của Cha? Cha đu c bắt chng con học thuộc lng kinh sch, hay phải sống như cc nh tu. V Cha cn muốn c một ngy Cha gửi chng con về đời. Nhưng Cha ơi, con đ thấy, ci hạnh phc c nhn, tuy hn hoan lắm nhưng dễ tan vỡ lắm! Cha khng p con sống đời đạo hạnh, nhưng khi con rời bỏ nơi ny, khng lm một cnh tay của Cha nữa, chắc Cha cũng buồn lắm. Chnh đi mắt của Cha, bao năm kh khan, hm nay long lanh lệ, đ ni với con đầy đủ.

    C tiếng ai gọi trước cửa nh nguyện. Cha Đạo nhn ra, rồi dời bước. Ct Tường cn ngồi im trn ghế. Nước mắt đ kh ở trn m. Ci cảm gic của một người-trở-lại mang mang ở trong lng. Ta trở lại, chỉ v chiếc hộp, chỉ v tấm ảnh của Hồng Phước, c b o vng. Chỉ v một dng chữ yu thương của một người-yu viết cho một người-yu. Chỉ v con tim của ta bị tổn thương bởi chnh ta. Ngoi ra, khng v lẽ g hết. Khng v Cha Đạo, khng v cc b. Khng v lng thương nhớ lưu luyến nơi ny. C phải như vậy khng? By giờ thời gian bị chận lại ngoi cửa, khng gian trở lại tĩnh yn như những buổi ta đem cơm vo cho Cha, ta đ nhn thấy r rng con người của ta, b mọn, nhỏ nhoi, yếu đuối v tầm thường. Cha ơi! Con chưa sống được một đời đạo hạnh. C phải ở thời gian ny, ở khng gian ny, Cha muốn con nhn thấy r Cha? Vng, con đ thấy rồi! Ở trước mặt con, trn cy Thập Tự Gi, hnh như c những giọt mu của Cha nhỏ ra, sng ngời như nước mắt.

    Ct Tường vng đứng dậy, đi qua những hng ghế, mở cửa nh nguyện. nh nắng a vo lm nền nh rực rỡ. Ct Tường nhn thấy Cha Đạo đang bước nhanh qua khoảng sn đất mềm. Pha trước Cha l b Ngoan. Bước chn của Cha khập khiễng vội v nhưng khng đi mau bằng đi chn của đứa trẻ. Ci chn của Cha! Ci chn gỗ! Ci chn của một thời trả gi cho cuộc đời vị tha, đạo hạnh, trả gi cho một con tim bc i. Ci chn nhắc nhở cho một đm ở lng c nhi ny, ci chn cứu người thương binh, đm đ trở thnh một kỷ niệm se lng

    C việc g ở đ? Giờ ny cc em ta đang ăn sng, hay bắt đầu xuống rẫy? C việc g? C việc g? Ct Tường tự hỏi rồi hoảng hốt chạy theo hai ci bng pha trước. Cha Đạo v b Ngoan đ đi vo nh cơm. Ct Tường chạy theo đến nơi. Rồi tự nhin tim đập thật mạnh. Ct Tường khựng chn lại. Cc b c biết chị đ về đến khng? Từ ngoi đường lớn vo đy l cả một khng gian xa cch. Từ sng tinh mơ khi mặt trời cn rc đầu sau my đến lc ny l cả một qung thay đổi lớn của cuộc đời. Ci con người no cũng vậy, hầu như c những khoảnh khắc cch nhau mươi- mười lăm pht l cả hai con người khc biệt. Cc em biết vậy khng? Ct Tường bồi hồi bước ln thềm nh. Sau khung cửa sổ, những mi đầu l nh bn nhau. L nai đn. L chim bầy. Nhưng đn nai hỗn độn, bầy chim xao xc. Khnh đang đứng trước mặt Cha Đạo, phn trần:
    - Thưa Cha, sng nay Hiền, Lương v Hảo đi nghỉ, khng đi đo khoai.
    - Tại sao vậy?
    - Cc em đ ni l khoai cn đủ ăn ngy hm nay. Con muốn hỏi ý Cha c bằng lng khng.
    - Việc đ ty ở con sắp xếp chứ! Cha nhớ l Ct Tường đ giao cho con phần đo khoai v lượm củi.
    - Thưa Cha, cn b Hậu nữa, b Hậu cũng xin qua phng học để tập viết ạ.
    Cha Đạo trố mắt:
    - Hm nay thằng b sing vậy?
    - Con c bảo l lm việc xong, trưa sẽ học, Hậu khng chịu.
    C tiếng b Hậu:
    - Em chưa thuộc bi. Em phải học, nếu khng th Cha bắt em ln tỉnh học nghề.
    Cha Đạo cười:
    - Ai ni với con vậy?
    - Dạ, chị Ct Tường.
    - Nhưng con cũng phải lm việc để phụ gip anh Khnh, nghe khng?
    - Thưa Cha, con nghe. Nhưng Cha đừng bắt con ln tỉnh.
    - Sao? Con khng thch ln tỉnh ?
    - Dạ khng. Ln tỉnh khng vui. Con chỉ thch ở đy h!
    Tri tim Ct Tường thắt lại. Ở trong kia, Cha Đạo lại cất tiếng:
    - Cn chuyện g nữa khng?
    Khnh đp:
    - Thưa Cha, cn ạ. Nhiều b o đ rch, xin may o khc.
    - Đ c vải của ng Năm mua về.
    Tiếng của Thương:
    - Thưa Cha, con biết may, nhưng khng biết cắt. Chị Ct Tường chưa dạy con cắt o.
    Khnh hỏi:
    - Diệu đu rồi?
    - Diệu bị cho đổ phỏng tay.
    Cha Đạo lo lắng:
    - Đu? Diệu đu? Đ xức thuốc g chưa?
    - Thưa Cha, con đy!
    Ct Tường hốt hoảng nhn thấy Diệu bước đến, cnh tay băng trắng tot. Ct Tường giật mnh, thốt ln:
    - Khng được! Tay phỏng khng được băng kn mt như vậy.
    Chim đầu đn xuất hiện ở cửa phng, lm bầy chim nhốn nho. Mấy mươi ci miệng mở ra, ru rt những tiếng vui mừng:
    - Chị Ct Tường!
    - A! Chị Ct Tường về!
    - Chị khng đi nữa sao?
    Ct Tường xc động:
    - Chị khng đi. Khng đi đu hết.
    - A! Thch qu! Thch qu!
    - Nghe chị bảo đy! Sng nay Khnh vẫn dắt cc em trai xuống rẫy, đo thm khoai để trưa nay chị lm bnh. Thương gip chị tưới rau. Chị sẽ cắt o quần cho cc em. Hậu được nghỉ một bữa để tập viết. Cn Diệu, đưa cnh tay đy! Phỏng khng bao giờ băng cột chặt như thế ny.
    Pht chốc, sự an ổn đ trở lại trong bầy chim xao xc. V sự c mặt của Ct Tường như lấp đầy một chỗ trống lớn lao. Khi ra đi tưởng mọi việc sẽ tiếp tục d khng c mnh, lc trở lại mới thấy rằng sự rời bỏ ci tổ chim thn i ny l một lầm lỗi vĩ đại. Ct Tường nhn Cha Đạo. Ở trong đi mắt gi nua như đang rưng rưng sng. Cha mỉm cười. Rồi Cha quay gt. Đi chn khập khiễng. o mu đen. Tc pha mu ngy thng. Ct Tường cũng muốn ni Cha ơi, con thương Cha như đm no c hai kẻ lạ mặt. Nhưng thi, hy để yn như vậy. Chắc Cha cũng biết trong lng ta c những ý nghĩ g rồi.
    Ct Tường quay lại, hỏi:
    - Cc b đ đọc lời tm niệm chưa? Ăn sng chưa?
    Khnh đp:
    - Chưa ạ. Lc Diệu mới bị phỏng, em bảo Ngoan qua mời Cha liền.
    - Vậy cc b đọc đi! Trễ rồi, cn phải lm việc nữa.
    Đn trẻ ngồi vo bn, trước bữa điểm tm nng hổi. Mấy mươi ci miệng mở ra, vui vẻ đọc:
    - Lạy Cha! Xin cho chng con biết chăm chỉ học hnh, sing năng lm việc, rn luyện thể chất chng con,
    Ct Tường nhu my, suy nghĩ. C một ci g thiếu vắng ở đy chăng? Hnh như trong sự no động thiếu một sự lặng yn. Hnh như trong tiếng trẻ nhỏ đọc đều đều kia, thiếu một lời cm nn. L thế no? Ct Tường đảo mắt nhn tất cả những khun mặt. Khi tiếng A-men vừa dứt, Ct Tường hỏi ngay:
    - Nhu M đu?
    Khng đợi nghe trả lời, Ct Tường ra lệnh:
    - Cc em tiếp tục ăn đi! Chị ra kiếm Nhu M.
    Rồi bước nhanh ra cửa, Ct Tường chạy qua phng ngủ. Khng c Nhu M ở đ. Nhưng ở trn giường của Nhu M, quyển vở mở ra để hỏng hờ trn gối. Ct Tường cầm ln, thấy ở hai trang lin tiếp, Nhu M đ vẽ thật nhiều đn nến những ngọn nến nhỏ b, mong manh như dng nhỏ của Nhu M. Chiều hm qua, Nhu M cũng đ vẽ như vậy. Nhưng niềm vui qu to lớn khiến Ct Tường khng thấy lệ của nến lan quanh chn đn. By giờ, nước mắt của Ct Tường đang rơi xuống hai trang giấy mỏng, tưởng như đng đặc lại thnh sp, tưởng như c m vang thnh tiếng chung ku. Ct Tường m quyển vở vo ngực, bng hong bước ra cửa. Ở pha đ, pha mặt trời ln đ, nơi m sng hm no tiếng xe ct kt hn hoan đưa người về, ci ngọn đn nến c độc nhỏ b đang thất thểu đi ln. M Ct Tường th hiện ra sng chi dưới nắng. Những bước chn cuống qut chạy đến với nhau. Leng keng Leng keng! Tiếng chung rung ln như từ một bản thnh ca, như từ một gc nh thờ. Tiếng chung từ trong giọt lệ. Tiếng chung ở trong bn tay của Nhu M!...

    Nhu M nh, chị đ biết b đi đu. Chị đ biết b nghĩ g. Chị chẳng đi nữa. Chị ở lại đy. Chỉ c kẻ dại khờ mới từ bỏ những thn tnh hiện c. Chị chẳng muốn lm nữ tu, chẳng muốn lm thin thần, m chỉ muốn lm chị cả, của nai đn, của chim bầy. Thế thi! Chị ở lại đy, lng c nhi chiến tranh, dấu tch c thật của chiến tranh, m ở đy, mỗi một người chng ta l một dấu tch đ! Ci chn của Cha Đạo, sự c mặt của em, nỗi buồn của chị tất cả đều l dấu tch. Dấu tch chua xt. Dấu tch se lng. Nhưng chỉ c ở đy, sng mới thấy mặt trời ln từ rừng rẫy, chiều mới thấy bng tối về từ đỉnh nc nh nguyện. Chỉ c ở đy, ta mới cất tiếng ht được những lời ca thoải mi. Mai mốt, khi cc em lớn ln, khi Cha cho chng ta về tỉnh thị, chị vẫn ở bn cc em. Nhu M muốn vậy khng? Hy ni đi, ni bằng lời của nến. V hy đưa cho chị ci chung đang nằm trong bn tay b nhỏ. Chị treo trở lại trn cnh cổng ro. Mai mốt cn nghe tiếng leng keng bo hiệu ng Năm về. Cn người, Quy-Li-Ve, chẳng trở lại đu! Cn chị, đ trở lại rồi! Quy-Li-Ve, người đ đến, v đ đi, để gip chị thấy chị nhỏ nhoi v thấy chị rộng lớn. Thế thi!

    Bước qua luống đất ny đi! Đất cn mềm, cn ướt. Dấu giy của ai đ cn ln xuống như khắc vo lng, đau đớn. Ở trn thềm nh nguyện, dấu đất cn để lại, l những cung nhạc ngn đời khng phai. Nhu M hở! Kỷ niệm người để lại, ni khng hết đu! Kỷ niệm sẽ chi la mỗi khi b ra cổng, mỗi khi b ra sn, mỗi khi b xuống rẫy, mỗi khi b vo rừng. Ngồi ở đy đi, thềm nh nguyện đ vắng. Khc với chị đi, b thơ ngy chỉ ni chuyện bằng nước mắt v nụ cười. Hai chị em cng khc. Khc cho thấy nhớ một khun mặt, một mi tc, một dng người thn mến. Khc cho nước mắt rơi. Rơi thay cho mưa. Rơi xuống thềm nh, lm xa mất dấu chn.

    Tn Định, Si Gn
    Ma Đng 1974

    Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

  3. #13
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    1,638
    Thanks
    435
    Thanked 515 Times in 190 Posts

    Default Re: Cn Dấu Chn Người Thanh Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    @ Chị Cam Li :

    Đọc xong, em cảm thấy knh phục cha Đạo lắm. Đ khng quản kh khăn, cực nhọc đ nui lấy đm trẻ mồ ci... Cha Đạo đ v cng can đảm khi phải đối thoại với hai người đn ng lạ mặt (em nghĩ 2 người đn ng "b mật" nầy chắc l việt cộng !
    Em nghe ni thời xưa c vng buổi sng th thuộc về quốc gia, buổi chiều tối thuộc về việt cộng....:attend:) Hiện nay, khng biết c bao nhiu người đi tu v thương nhn loại?

    Ct Tường cũng l một nhn vật nữ thật dễ thương, đng mến phục. Thương CT gh với quyết định của c ở đoạn cuối.


    Cảm ơn chị đ cho em thưởng thức một truyện Hoa Tm thật cảm động !
    Anything done without Love is Evil
    http://motgocpho.com/forums/image.php?u=2&type=sigpic&dateline=1327498942

  4. #14
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    3,143
    Thanks
    871
    Thanked 1,239 Times in 573 Posts
    Blog Entries
    13

    Default Re: Cn Dấu Chn Người - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    Chị Cam Li,

    Em xin lỗi v "paste" lại, v lm thm lỗi, l do l v "copy" lại từ link tuoihoahatnang m chị gửi cho em... Em "copy" xong dn vo trong word của em, v bị lỗi fonts chữ cũng như lỗi chnh tả (default setting)....

    Em đ sửa lại vi chỗ sai...
    Nếu cn lỗi th chị copy lại đoạn đ v cho em biết số chương nghen...

    Cảm ơn chị nhiều. Em cn tay nn khng thể lm nhiều hơn được. Mong chị thng cảm.

  5. #15
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    3,143
    Thanks
    871
    Thanked 1,239 Times in 573 Posts
    Blog Entries
    13

    Default Re: Cn Dấu Chn Người - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    Chị Cam Li,

    Em đ tranh thủ thời gian "hiếm c" để "copy & paste" lại tất cả 12 chương truyện từ
    web tuoihoahatnang.

    Hy vọng sẽ khng phải sửa chi thm nữa !

    Happy Holidays !
    Simple pleasures are life's finest treasures.

  6. #16
    Join Date
    Sep 2007
    Posts
    350
    Thanks
    85
    Thanked 32 Times in 16 Posts

    Default Re: Cn Dấu Chn Người - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

    Quote Originally Posted by Aquamarine View Post
    Chị Cam Li,

    Em đ tranh thủ thời gian "hiếm c" để "copy & paste" lại tất cả 12 chương truyện từ
    web tuoihoahatnang.

    Hy vọng sẽ khng phải sửa chi thm nữa !

    Happy Holidays !

    Cm ơn Aquamarine rất rất nhiều , hm nay Cam Li mới vo xem , thấy đ OK hết rồi , mong rằng font chữ khng lm khổ em nữa. Chc em mau lnh tay nh.
    :thankyou:

    Nhn đy cam Li cũng xin giới thiệu đến qu ACE MGP chương cuối (chương 13) của truyện "Cn dấu chn người" Cam Li mới viết năm 2008 :

    http://tuoihoa.hatnang.com/node/1448

    Mong qu ACE sẽ đến thăm Tủ Sch Tuổi Hoa của Thục Đoan v aqg nh ! Xin cm ơn TĐ v aqg , 2 người bạn rất c lng của độc giả Tuổi Hoa.


    :thankyou:

Page 2 of 2 FirstFirst 12

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •